Điều Bí Mật - Hân Như Full
tiền, thằng Đại phải nài nỉ mãi bà ấy mới chịu nhận cho. Giờ con trai bà ấy đang làm quản lý tại một cửa hàng của thằng Đại, thỉnh thoảng nó vẫn tới đây chơi mà – Ông Phương cảm thán nói.
Hai mẹ con ngồi chuyện trò được thêm một lúc, sau đó Linh đứng dậy chào ông Phương và ra về.
* * *
Sáu năm đủ để Linh không thể nhận ra khu phố ẩm thực cũ nữa. Mọi thứ thay đổi tới ngỡ ngàng. Hai gian hàng nhỏ của Đại và Kiên nằm kề nhau trước đây, bây giờ đã được thay thế bằng một cửa hàng ăn nhanh cao bốn tầng nhìn vô cùng bề thế. Theo lời bác Ngân thì Đại đã bỏ tiền ra mua mảnh đất này, sau đó cho xây dựng cửa hàng Vietfood đầu tiên ngay tại đây. Hiện tại, nơi này đã trở thành cửa hàng Vietfood có doanh thu cao nhất, cũng là nơi đặt văn phòng làm việc chính của Tổng giám đốc Nguyễn Đại. Trong vòng sáu năm, vừa bằng những đồng tiền chắt chiu tối đa, vừa kêu gọi bạn bè đóng góp cổ phần, hiện tại, Vietfood đã lớn mạnh không thể nào ngờ nổi, có người còn nói nó chính là một Phương Đông thu nhỏ. Và có lẽ chẳng mấy nữa, Đại sẽ mua lại được Phương Đông, nhà hàng mà cách đây sáu năm anh đã phải ngậm ngùi nhượng lại cho người ta với giá rẻ mạt vô cùng. Trước đây Đại cũng từng tâm sự với Linh, mục tiêu lớn nhất của anh sau khi phá sản chính là tìm mọi cách mua lại bằng được Phương Đông một cách sớm nhất, để Phương Đông lại bừng sáng như trước đây. Giờ thì anh đã làm được, thậm chí còn làm được rất tốt nữa.
Còn Kiên, dưới sự giúp đỡ và dìu dắt của Đại, hiện tại anh chính là một trong những cổ đông lớn trong công ty, là cánh tay đắc lực nhất của Đại, và là người điều hành chính tại Vietfood ở phố Ẩm thực này. Gần một năm sau khi Linh rời khỏi Việt Nam, Kiên có thể mua được một căn hộ chung cư ở gần đây, sau đó lấy vợ và hiện tại là bố của hai cậu con trai kháu khỉnh. Linh mừng cho anh.
Hai mẹ con Linh chào bà Ngân và vợ Kiên ra về sau khi dùng bữa trưa tại gia đình họ. Kiên cũng gọi điện về nhà, mời hai mẹ con ghé qua chỗ anh làm việc, xin lỗi vì buổi trưa rất đông khách nên anh không thể về nhà tiếp cô được. Linh ngần ngừ một chút, sau đó cũng vui vẻ đồng ý. Cô không nghĩ mình sẽ xui xẻo tới mức sẽ đụng độ Đại ở đó. Mà dù có gặp, cô cũng sẽ cố gắng tỏ ra bình thường nhất, coi như mình chỉ là một thực khách ghé ngang mà thôi.
Chương 73: Lạnh lùng
Từ một cửa hàng món cuốn có quy mô nhỏ, sau sáu năm, nơi bắt đầu kinh doanh của Đại và Linh đã trở thành một trong những nhà hàng bán đồ ăn nhanh được ưa chuộng nhất Hà Nội, nhất là về các món cuốn. Nói tới Vietfood là phải nói tới món cuốn. Không nơi nào có đa dạng các món cuốn và những đồ chấm độc đáo, hấp dẫn như ở Vietfood. Tân Phương Đông, tên của nhà hàng này, chính là đầu tàu trong series đó. Linh không ngờ rằng chỉ từ một ý tưởng bột phát của cô khi ấy, cốt để kéo Đại ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực, lại được phát triển rực rỡ tới mức này. Đúng như Phong từng nhận xét. Đại sinh ra để làm người dẫn đầu.
Khi Linh và Alex tới Tân Phương Đông, Kiên đã chờ cô ở đó cùng với một người mà cô không ngờ tới, Lâm. Lâm hoàn toàn khác khi xưa, vẻ lãng mạn của một ca sĩ đã không còn tồn tại nữa, thay vào đó là dáng vẻ phong trần, khí độ trầm ổn của một người đàn ông đã đi qua cơn sóng dữ. Hiện tại, Lâm đang tới đây để học cách điều hành nhà hàng với Kiên, có lẽ Đại sẽ giao cho em trai của mình quản lý một trong những nhà hàng mà anh đang có.
Một lúc sau, Kiên đưa Alex xuống dưới chơi, còn lại Lâm và Linh ngồi ở trên tầng hai nói chuyện riêng, Lâm kể cho cô nghe những tháng ngày ở trong tù, rồi tới việc anh gặp và yêu người vợ sắp cưới như thế nào. Giọng kể của anh buồn buồn làm Linh không khỏi thầm than thở cho số phận một con người từng đứng trên đỉnh cao vinh quang của làng giải trí. Đã từng được săn đón, từng được tung hô, từng được yêu thích ở mọi lúc, mọi nơi, vậy mà có lúc người đàn ông ấy lại sống một cuộc đời lặng thầm và tẻ nhạt như vậy.
- Anh nghe nói em đã ly dị và nuôi con một mình ở Mỹ? Cuộc sống có vất vả không? – Sau khi kết thúc câu chuyện của mình, Lâm mới hỏi tới cuộc sống của cô.
- Cũng bình thường thôi, lúc đầu Alex còn nhỏ thì hơi vất vả một chút.
- Em đã gặp Như Ý chưa?
- Em có tình cờ gặp con bé một lần ở công viên, hôm ấy anh Minh đưa nó đi chơi. Cũng muốn tranh thủ thời gian rảnh rỗi chưa đi làm này đón con bé về chơi ít hôm, nhưng bây giờ tụi nhỏ học hành bận rộn quá – Linh thở dài.
- Như Ý học bán trú, đi cả ngày từ thứ hai tới thứ sáu. Thứ bảy học múa ở cung thiếu nhi, còn chủ nhật thì học Piano tại nhà với một cô gia sư, lúc nào cũng thấy con bé tất bật với việc học hành. Đến anh gặp cũng khó, tối mịt đi làm về, hôm nào may lắm, con bé chưa ngủ thì mới gặp được, không thì cũng chịu. Anh Đại biết em về nước chưa?
- Em không biết? – Linh lắc đầu
- Anh ấy thì lúc nào cũng ôm cả đống việc, trưa nay cũng tranh thủ đi ăn với đối tác và bàn công việc. Bố anh cũng giục anh ấy lấy vợ để sinh cho ông thằng cháu nối dõi mà anh ấy lì lắm. Anh cũng nghĩ là anh ấy nên lấy vợ để còn có người chăm sóc nhà cửa chứ. Như Ý càng lúc càng lớn, nếu dạy dỗ không cẩn thận thì sẽ rất dễ hư hỏng, nhất là cả ông nội và anh Đại đều rất nuông chiều nó. Anh thấy cứ thế này mãi cũng không ổn.
- Con bé vẫn rất ngoan mà, đúng không? – Linh giật mình hỏi.
- Ừ, nhưng được nuông chiều nên hơi cứng đầu và ích kỷ một chút – Lâm lắc đầu nói.
Linh liếc nhìn vẻ mặt Lâm, trong lòng không khỏi chua xót. Như Ý vốn không có mẹ, ông nội và bố nó lại coi như bảo bối, không nuông chiều mới lạ. Nhưng cây còn non mà không uốn, lớn lên muốn uốn thì rất dễ gãy cành, chỉ sợ Như Ý nhận được quá nhiều sự quan tâm sẽ trở thành một đứa trẻ thiếu tính tự giác và ỷ lại mà thôi. Nhưng cô có thể làm gì được đây? Cô chỉ là dì của Như Ý, hơn nữa nhiều năm như vậy không gặp, không biết Như Ý sẽ dành cho cô tình cảm như thế nào nữa? Mà dù Như Ý có yêu quý cô thì cô cũng khó lòng mà đoạt được quyền dạy dỗ con bé từ tay Đại.
- Còn chuyện này nữa… – Lâm như sực nhớ ra.
- Có chuyện gì? – Linh nhìn anh, chăm chú lắng nghe.
- Cuốn nhật ký của Nhật Lệ, anh sẽ đưa lại cho em, sau này Như Ý lớn, em đưa lại cho con bé giúp anh nhé!
- Vậy là anh quyết định không giận con bé?
- Không phải là không muốn, mà là anh không thể. Cho con bé biết nó có một người bố vừa bỏ rơi mẹ con nó, lại vừa ra tù vào tội thì chẳng thà anh giữ im lặng cả đời còn hơn. Anh không muốn con bé bị tự ti hay bị bạn bè chê cười vì thân phận thật của nó.
- Không sao, anh nghĩ như thế cũng đúng.
- Thực ra em đừng giận Nhật Lệ vì cô ấy đã quên đi chuyện đòi lại ngôi nhà của gia đình em từ tay người đàn bà kia.
- Anh cũng biết chuyện này?
- Ừ, Nhật Lệ từng kể cho anh nghe, cả chuyện em giận cô ấy và hai chị em cãi nhau vì chuyện này. Thực ra, cô ấy không thể giải thích với em rằng cô ấy đã biết mọi chuyện, và người đàn ông mà em yêu lại chính là con trai của người phụ nữ đó. Cô ấy đã quyết định từ bỏ mục đích ban đầu ngay sau khi em gửi ảnh hai người chụp chung cho cô ấy. Cô ấy đã rất khổ tâm, em hiểu không?
- Cả những chuyện này mà chị ấy cũng kể cho anh nghe, đúng là chị ấy rất tin tưởng anh – Linh cười nhận xét, bỏ qua chuyện Lâm đang nói.
Từ những tư liệu điều tra của Phong đưa cho cô sáu năm về trước thì Linh đã lờ mờ đoán được tại sao chị gái mình lại đột ngột thay đổi như thế. Cũng là v...
Hai mẹ con ngồi chuyện trò được thêm một lúc, sau đó Linh đứng dậy chào ông Phương và ra về.
* * *
Sáu năm đủ để Linh không thể nhận ra khu phố ẩm thực cũ nữa. Mọi thứ thay đổi tới ngỡ ngàng. Hai gian hàng nhỏ của Đại và Kiên nằm kề nhau trước đây, bây giờ đã được thay thế bằng một cửa hàng ăn nhanh cao bốn tầng nhìn vô cùng bề thế. Theo lời bác Ngân thì Đại đã bỏ tiền ra mua mảnh đất này, sau đó cho xây dựng cửa hàng Vietfood đầu tiên ngay tại đây. Hiện tại, nơi này đã trở thành cửa hàng Vietfood có doanh thu cao nhất, cũng là nơi đặt văn phòng làm việc chính của Tổng giám đốc Nguyễn Đại. Trong vòng sáu năm, vừa bằng những đồng tiền chắt chiu tối đa, vừa kêu gọi bạn bè đóng góp cổ phần, hiện tại, Vietfood đã lớn mạnh không thể nào ngờ nổi, có người còn nói nó chính là một Phương Đông thu nhỏ. Và có lẽ chẳng mấy nữa, Đại sẽ mua lại được Phương Đông, nhà hàng mà cách đây sáu năm anh đã phải ngậm ngùi nhượng lại cho người ta với giá rẻ mạt vô cùng. Trước đây Đại cũng từng tâm sự với Linh, mục tiêu lớn nhất của anh sau khi phá sản chính là tìm mọi cách mua lại bằng được Phương Đông một cách sớm nhất, để Phương Đông lại bừng sáng như trước đây. Giờ thì anh đã làm được, thậm chí còn làm được rất tốt nữa.
Còn Kiên, dưới sự giúp đỡ và dìu dắt của Đại, hiện tại anh chính là một trong những cổ đông lớn trong công ty, là cánh tay đắc lực nhất của Đại, và là người điều hành chính tại Vietfood ở phố Ẩm thực này. Gần một năm sau khi Linh rời khỏi Việt Nam, Kiên có thể mua được một căn hộ chung cư ở gần đây, sau đó lấy vợ và hiện tại là bố của hai cậu con trai kháu khỉnh. Linh mừng cho anh.
Hai mẹ con Linh chào bà Ngân và vợ Kiên ra về sau khi dùng bữa trưa tại gia đình họ. Kiên cũng gọi điện về nhà, mời hai mẹ con ghé qua chỗ anh làm việc, xin lỗi vì buổi trưa rất đông khách nên anh không thể về nhà tiếp cô được. Linh ngần ngừ một chút, sau đó cũng vui vẻ đồng ý. Cô không nghĩ mình sẽ xui xẻo tới mức sẽ đụng độ Đại ở đó. Mà dù có gặp, cô cũng sẽ cố gắng tỏ ra bình thường nhất, coi như mình chỉ là một thực khách ghé ngang mà thôi.
Chương 73: Lạnh lùng
Từ một cửa hàng món cuốn có quy mô nhỏ, sau sáu năm, nơi bắt đầu kinh doanh của Đại và Linh đã trở thành một trong những nhà hàng bán đồ ăn nhanh được ưa chuộng nhất Hà Nội, nhất là về các món cuốn. Nói tới Vietfood là phải nói tới món cuốn. Không nơi nào có đa dạng các món cuốn và những đồ chấm độc đáo, hấp dẫn như ở Vietfood. Tân Phương Đông, tên của nhà hàng này, chính là đầu tàu trong series đó. Linh không ngờ rằng chỉ từ một ý tưởng bột phát của cô khi ấy, cốt để kéo Đại ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực, lại được phát triển rực rỡ tới mức này. Đúng như Phong từng nhận xét. Đại sinh ra để làm người dẫn đầu.
Khi Linh và Alex tới Tân Phương Đông, Kiên đã chờ cô ở đó cùng với một người mà cô không ngờ tới, Lâm. Lâm hoàn toàn khác khi xưa, vẻ lãng mạn của một ca sĩ đã không còn tồn tại nữa, thay vào đó là dáng vẻ phong trần, khí độ trầm ổn của một người đàn ông đã đi qua cơn sóng dữ. Hiện tại, Lâm đang tới đây để học cách điều hành nhà hàng với Kiên, có lẽ Đại sẽ giao cho em trai của mình quản lý một trong những nhà hàng mà anh đang có.
Một lúc sau, Kiên đưa Alex xuống dưới chơi, còn lại Lâm và Linh ngồi ở trên tầng hai nói chuyện riêng, Lâm kể cho cô nghe những tháng ngày ở trong tù, rồi tới việc anh gặp và yêu người vợ sắp cưới như thế nào. Giọng kể của anh buồn buồn làm Linh không khỏi thầm than thở cho số phận một con người từng đứng trên đỉnh cao vinh quang của làng giải trí. Đã từng được săn đón, từng được tung hô, từng được yêu thích ở mọi lúc, mọi nơi, vậy mà có lúc người đàn ông ấy lại sống một cuộc đời lặng thầm và tẻ nhạt như vậy.
- Anh nghe nói em đã ly dị và nuôi con một mình ở Mỹ? Cuộc sống có vất vả không? – Sau khi kết thúc câu chuyện của mình, Lâm mới hỏi tới cuộc sống của cô.
- Cũng bình thường thôi, lúc đầu Alex còn nhỏ thì hơi vất vả một chút.
- Em đã gặp Như Ý chưa?
- Em có tình cờ gặp con bé một lần ở công viên, hôm ấy anh Minh đưa nó đi chơi. Cũng muốn tranh thủ thời gian rảnh rỗi chưa đi làm này đón con bé về chơi ít hôm, nhưng bây giờ tụi nhỏ học hành bận rộn quá – Linh thở dài.
- Như Ý học bán trú, đi cả ngày từ thứ hai tới thứ sáu. Thứ bảy học múa ở cung thiếu nhi, còn chủ nhật thì học Piano tại nhà với một cô gia sư, lúc nào cũng thấy con bé tất bật với việc học hành. Đến anh gặp cũng khó, tối mịt đi làm về, hôm nào may lắm, con bé chưa ngủ thì mới gặp được, không thì cũng chịu. Anh Đại biết em về nước chưa?
- Em không biết? – Linh lắc đầu
- Anh ấy thì lúc nào cũng ôm cả đống việc, trưa nay cũng tranh thủ đi ăn với đối tác và bàn công việc. Bố anh cũng giục anh ấy lấy vợ để sinh cho ông thằng cháu nối dõi mà anh ấy lì lắm. Anh cũng nghĩ là anh ấy nên lấy vợ để còn có người chăm sóc nhà cửa chứ. Như Ý càng lúc càng lớn, nếu dạy dỗ không cẩn thận thì sẽ rất dễ hư hỏng, nhất là cả ông nội và anh Đại đều rất nuông chiều nó. Anh thấy cứ thế này mãi cũng không ổn.
- Con bé vẫn rất ngoan mà, đúng không? – Linh giật mình hỏi.
- Ừ, nhưng được nuông chiều nên hơi cứng đầu và ích kỷ một chút – Lâm lắc đầu nói.
Linh liếc nhìn vẻ mặt Lâm, trong lòng không khỏi chua xót. Như Ý vốn không có mẹ, ông nội và bố nó lại coi như bảo bối, không nuông chiều mới lạ. Nhưng cây còn non mà không uốn, lớn lên muốn uốn thì rất dễ gãy cành, chỉ sợ Như Ý nhận được quá nhiều sự quan tâm sẽ trở thành một đứa trẻ thiếu tính tự giác và ỷ lại mà thôi. Nhưng cô có thể làm gì được đây? Cô chỉ là dì của Như Ý, hơn nữa nhiều năm như vậy không gặp, không biết Như Ý sẽ dành cho cô tình cảm như thế nào nữa? Mà dù Như Ý có yêu quý cô thì cô cũng khó lòng mà đoạt được quyền dạy dỗ con bé từ tay Đại.
- Còn chuyện này nữa… – Lâm như sực nhớ ra.
- Có chuyện gì? – Linh nhìn anh, chăm chú lắng nghe.
- Cuốn nhật ký của Nhật Lệ, anh sẽ đưa lại cho em, sau này Như Ý lớn, em đưa lại cho con bé giúp anh nhé!
- Vậy là anh quyết định không giận con bé?
- Không phải là không muốn, mà là anh không thể. Cho con bé biết nó có một người bố vừa bỏ rơi mẹ con nó, lại vừa ra tù vào tội thì chẳng thà anh giữ im lặng cả đời còn hơn. Anh không muốn con bé bị tự ti hay bị bạn bè chê cười vì thân phận thật của nó.
- Không sao, anh nghĩ như thế cũng đúng.
- Thực ra em đừng giận Nhật Lệ vì cô ấy đã quên đi chuyện đòi lại ngôi nhà của gia đình em từ tay người đàn bà kia.
- Anh cũng biết chuyện này?
- Ừ, Nhật Lệ từng kể cho anh nghe, cả chuyện em giận cô ấy và hai chị em cãi nhau vì chuyện này. Thực ra, cô ấy không thể giải thích với em rằng cô ấy đã biết mọi chuyện, và người đàn ông mà em yêu lại chính là con trai của người phụ nữ đó. Cô ấy đã quyết định từ bỏ mục đích ban đầu ngay sau khi em gửi ảnh hai người chụp chung cho cô ấy. Cô ấy đã rất khổ tâm, em hiểu không?
- Cả những chuyện này mà chị ấy cũng kể cho anh nghe, đúng là chị ấy rất tin tưởng anh – Linh cười nhận xét, bỏ qua chuyện Lâm đang nói.
Từ những tư liệu điều tra của Phong đưa cho cô sáu năm về trước thì Linh đã lờ mờ đoán được tại sao chị gái mình lại đột ngột thay đổi như thế. Cũng là v...



