Điều Bí Mật - Hân Như Full
ại sự tủi thân của mình.
Alex cũng không ngờ rằng hôm nay đi công viên nước Hồ Tây, nó không những gặp được daddy, mà còn gặp cả bà nội và một đứa bé gái. Daddy giới thiệu đó là em Gia Hân của nó, một đứa em gái chỉ kém nó một tuổi. Nó vui vẻ đồng ý, chỉ nghĩ rằng em Gia Hân cũng giống như chị Như Ý. Không ngờ, khi nó còn đang vui vẻ đợi daddy đi mua kem về ăn thì đứa con gái ấy đi tới, sau một câu hét: “Bố là của tao, ai cho mày tranh của tao”, con bé đã đẩy nó. Sàn bể bơi trơn trượt nên thằng nhóc bị ngã dập đầu xuống, máu từ trán chảy ra ròng ròng, tay nó thì đau, nó chỉ biết khóc thét lên. Người đầu tiên hốt hoảng chạy tới ôm nó lên là bố của chị Như Ý. Sau đó daddy quay lại, tranh ôm lấy nó từ tay chú Đại, sau đó nó được đưa vào đây.
Càng nghĩ nó càng thấy giận daddy, tại sao bố nó lại cho nó một đứa em gái hung dữ như thế? Vậy mà daddy nói rằng cả đời này chỉ yêu một mình nó, sao còn bắt nó san sẻ daddy với một đứa con gái khác chứ? Nó ghét bố, nhưng nó lại không dám nói, sợ bố sẽ buồn và không bao giờ quay lại với nó nữa.
Linh ngồi xuống giường với con, vuốt ve gương mặt ngây thơ lúc này đã xám ngoét lại vì mất máu nhiều của con, lòng cô đau thắt lại. Thằng nhóc đã ngẩng đầu lên, tròng mắt nó phủ đầy một tầng nước, nhưng nó gan lỳ không khóc. Có lẽ thằng nhóc đang rất thất vọng về bố nó.
Thấy sự khó xử của Cường lúc này, Linh thở dài nói:
- Anh về thay áo đi, áo anh bẩn hết rồi.
- Ừ… Vậy lúc khác anh sẽ tới thăm hai mẹ con. Alex, con ngoan nhé, ngày mai bố sẽ tới thăm con – Cường bất lực, gật đầu đáp.
Alex không trả lời, cũng không gật, không lắc, chỉ rúc vào lòng mẹ một cách tủi thân. Cường nén một tiếng thở dài, sau đó lặng lẽ rời khỏi căn phòng. Linh nghe tiếng bước chân của anh đi xa dần, bàn tay vẫn dịu dàng vuốt ve trên lưng con, dỗ cho nó bình tâm lại. Phong chứng kiến toàn bộ cảnh này, trong lòng chỉ cảm thấy xót xa, đứa em trai cùng cha khác mẹ của anh không ngờ lại có lúc lâm vào hoàn cảnh đau khổ như thế.
Chương 76: Giải khai khúc mắc
Sau năm năm có mặt tại Việt Nam, hệ thống siêu thị thực phẩm và rau sạch Greenmark đã chiếm được một vị trí tương đối trong lòng người tiêu dùng. Dưới sự điều hành của Phong, Greenmark đã dần dần bắt rễ sâu trong thị trường thực phẩm cao cấp và rau sạch, là lực chọn hàng đầu của các nhà hàng cao cấp và các bà nội trợ khó tính.
Greenmark Láng Hạ, một trong những siêu thị đầu tiên của hệ thống Greenmark ở Hà Nội, doanh thu hàng tháng lên tới mười con số, một con số đủ lớn để người khác phải than thở trong thời buổi kinh tế khó khăn hiện nay. Đây cũng chính là nơi mà Linh sẽ đến với vai trò cửa hàng trưởng, trước khi cô tham gia điều hành hệ thống siêu thị của toàn miền Bắc. Thế nhưng do tai nạn bất ngờ của Alex mà Linh phải tạm buông tay với vị trí này và ở nhà chăm sóc con.
Lúc này, tại Greenmark Láng Hạ, vào buổi sáng, nhân viên cửa hàng có tám người, hai thu ngân, một kế toán, một cửa hàng trưởng và bốn nhân viên lau dọn đang không ngừng dọn dẹp, sắp xếp lại rau quả trên các kệ hàng. Trưởng cửa hàng ở đây là một cô gái còn trẻ, cao ráo, nước da trắng và khá xinh đẹp. Gương mặt bầu bĩnh, hai hàng lông mày được tỉa tót cẩn thận, có thể thấy cô gái này khá chăm chút về ngoại hình. Mặc dù còn trẻ nhưng đã có thể lên tới vị trí cửa hàng trưởng vì cô gái này có quan hệ thân thiết với trưởng quản lý toàn khu vực miền Bắc, mấy cô nhân viên trong cửa hàng còn xì xèo rằng cô gái ấy chính là nhân tình của sếp trên.
Cửa hàng trưởng có tên là Hà Phương, khi mọi người còn đang mải lau dọn thì cô lại ngồi thừ ra một chỗ, không biết đang suy nghĩ gì mà hai hàng lông mày xinh đẹp cau lại đầy vẻ khó chịu.
- Chị Phương, cái bà cửa hàng trưởng mới cuối cùng lại không tới à? – Chi, một trong hai nhân viên thu ngân hiện tại rãnh rỗi nên nhìn Hà Phương, cất giọng hỏi.
Cách đây mấy hôm, bọn họ còn nghe phong thanh sẽ có cửa hàng trưởng mới, ai cũng lo nơm nớp về chuyện sẽ đứt đi nguồn thu thập ngoài luồng của mình nếu Hà Phương bị đẩy đi chỗ khác. Nhưng mấy ngày liền vẫn chưa thấy động tĩnh gì, có lẽ Hà Phương đã sắp xếp được với sếp nên chuyện này không cần phải bận tâm nữa.
- Ừ, nghe đâu bà ấy bận việc gia đình rồi – Hà Phương gật đầu bâng quơ.
- Xì, rãnh rỗi tự nhiên lại muốn chen chân vào vị trí cửa hàng trưởng ở đây? Chẳng lẽ sếp Thái không có ý kiến gì sao chị? – Nhân viên thu ngân thứ hai bĩu môi hỏi.
Thái mà cô nhân viên này nhắc tới chính là trưởng đại diện khu vực miền Bắc, chính là chân trong của Hà Phương tại Greenmark. Thái là người có toàn quyền quyết định bổ nhiệm bất kì chức vụ nào trong hệ thống các cửa hàng tại khu vực mà mình quản lý, đám nhân viên ở đây đều cảm thấy khó tin khi Hà Phương lại bị hất chân ra khỏi nơi này bởi một người phụ nữ xa lạ khác.
- Đây là ý từ trên Tổng, anh Thái cũng không có lựa chọn nào khác – Hà Phương cau mày nói lớn, có vẻ như cô ta cảm thấy rất phiền khi bị người khác chen vào trong lúc mình đang suy nghĩ thế này.
- Có khi nào chuyện chúng ta làm đã bị phát hiện không? – Hai nhân viên thu ngân cúi đầu thấp giọng bàn tán.
- Chắc không đâu, có khi là người quen của Tổng giám đốc cũng không chừng, nếu thế thì anh Thái cũng phải chịu thôi, nhưng sao lại rơi đúng vào chỗ chúng ta chứ? – Cô thu ngân lắc đầu tỏ vẻ băn khoăn.
- Nếu không phải vì chuyện này thì chị Phương còn băn khoăn chuyện gì nữa chứ? Mới sáng sớm ra mà đã cau có thế kia rồi – Cô thu ngân tên Chi hơi bĩu môi, sau đó lại trở về dáng ngồi ngay ngắn, tiếp tục đọc tin tức trên mạng.
Hà Phương không có tâm tình nào để ý tới thái độ của nhân viên cửa hàng, trong đầu cô lúc này chỉ tràn ngập sự tức giận không thể nói thành lời.
Sáng nay, khi vừa thức dậy, cô đã nhận được tin nhắn từ một người mà cô đã bỏ rất nhiều tiền ra để mua chuộc. Tin nhắn làm cô nhảy dựng lên, hai mắt như tóe lửa, nếu có người nào ở đó sẽ bị dáng vẻ của cô dọa cho chết khiếp.
“Chết tiệt, hắn lại dám đánh con bé! Nó chỉ là một đứa bé bốn tuổi! Nó còn là con ruột của hắn, vậy mà hắn dám trách phạt nó. Bà già kia ngày thường uy nghi là thế, vậy mà cũng không bênh được cháu mình. Khốn kiếp.”
Hà Phương mắng loạn trong lòng, không biết phải làm gì để xả cơn tức này ra. Theo tin từ người giúp việc của gia đình đó, cách đây hai hôm, Gia Hân được bà nội và bố đưa đi công viên nước Hồ Tây chơi, không ngờ sau khi trở về, ngay tối hôm ấy, Cường về nhà trong trạng thái say xỉn và đã đánh con một trận, nếu không phải bà Phượng và người giúp việc chạy ra can ngăn, có khi anh đánh con bé tới chết cũng không chừng. Mặc dù Gia Hân được bà nội coi như cục vàng nhưng nó lại chưa bao giờ được bố yêu thương, chiều chuộng, bị trận đòn này, nó sợ hãi tột độ, không hiểu tại sao mà người bố nó luôn kính sợ lại trở nên kinh khủng như thế. Bà nội ngày hôm ấy cũng không dám ho he bênh nó nửa lời. Vừa sợ vừa giận, Gia Hân ở lỳ trên giường giả vờ ốm mấy ngày, không chịu đi học, cứ có người vào thăm là nó khóc ầm lên, nói bố không thương nó, bố muốn đánh chết nó.
Cường tỉnh rượu, rất hối hận vì đã đánh con, nhưng cơn giận vẫn bừng bừng trong lòng nên chẳng buồn hỏi thăm, an ủi con bé. Trong lòng anh chỉ lo sốt vó lên về tình trạng của Alex, nhất là khi thằng bé một mực trốn trong phòng không chịu ra gặp anh mỗi khi anh đến thăm. Giận con gái thì ít mà giận mình thì nhiều, anh bối rối không biết phải giải thích với mẹ con Linh thế nào về sự tồn tại của Gia ...
Alex cũng không ngờ rằng hôm nay đi công viên nước Hồ Tây, nó không những gặp được daddy, mà còn gặp cả bà nội và một đứa bé gái. Daddy giới thiệu đó là em Gia Hân của nó, một đứa em gái chỉ kém nó một tuổi. Nó vui vẻ đồng ý, chỉ nghĩ rằng em Gia Hân cũng giống như chị Như Ý. Không ngờ, khi nó còn đang vui vẻ đợi daddy đi mua kem về ăn thì đứa con gái ấy đi tới, sau một câu hét: “Bố là của tao, ai cho mày tranh của tao”, con bé đã đẩy nó. Sàn bể bơi trơn trượt nên thằng nhóc bị ngã dập đầu xuống, máu từ trán chảy ra ròng ròng, tay nó thì đau, nó chỉ biết khóc thét lên. Người đầu tiên hốt hoảng chạy tới ôm nó lên là bố của chị Như Ý. Sau đó daddy quay lại, tranh ôm lấy nó từ tay chú Đại, sau đó nó được đưa vào đây.
Càng nghĩ nó càng thấy giận daddy, tại sao bố nó lại cho nó một đứa em gái hung dữ như thế? Vậy mà daddy nói rằng cả đời này chỉ yêu một mình nó, sao còn bắt nó san sẻ daddy với một đứa con gái khác chứ? Nó ghét bố, nhưng nó lại không dám nói, sợ bố sẽ buồn và không bao giờ quay lại với nó nữa.
Linh ngồi xuống giường với con, vuốt ve gương mặt ngây thơ lúc này đã xám ngoét lại vì mất máu nhiều của con, lòng cô đau thắt lại. Thằng nhóc đã ngẩng đầu lên, tròng mắt nó phủ đầy một tầng nước, nhưng nó gan lỳ không khóc. Có lẽ thằng nhóc đang rất thất vọng về bố nó.
Thấy sự khó xử của Cường lúc này, Linh thở dài nói:
- Anh về thay áo đi, áo anh bẩn hết rồi.
- Ừ… Vậy lúc khác anh sẽ tới thăm hai mẹ con. Alex, con ngoan nhé, ngày mai bố sẽ tới thăm con – Cường bất lực, gật đầu đáp.
Alex không trả lời, cũng không gật, không lắc, chỉ rúc vào lòng mẹ một cách tủi thân. Cường nén một tiếng thở dài, sau đó lặng lẽ rời khỏi căn phòng. Linh nghe tiếng bước chân của anh đi xa dần, bàn tay vẫn dịu dàng vuốt ve trên lưng con, dỗ cho nó bình tâm lại. Phong chứng kiến toàn bộ cảnh này, trong lòng chỉ cảm thấy xót xa, đứa em trai cùng cha khác mẹ của anh không ngờ lại có lúc lâm vào hoàn cảnh đau khổ như thế.
Chương 76: Giải khai khúc mắc
Sau năm năm có mặt tại Việt Nam, hệ thống siêu thị thực phẩm và rau sạch Greenmark đã chiếm được một vị trí tương đối trong lòng người tiêu dùng. Dưới sự điều hành của Phong, Greenmark đã dần dần bắt rễ sâu trong thị trường thực phẩm cao cấp và rau sạch, là lực chọn hàng đầu của các nhà hàng cao cấp và các bà nội trợ khó tính.
Greenmark Láng Hạ, một trong những siêu thị đầu tiên của hệ thống Greenmark ở Hà Nội, doanh thu hàng tháng lên tới mười con số, một con số đủ lớn để người khác phải than thở trong thời buổi kinh tế khó khăn hiện nay. Đây cũng chính là nơi mà Linh sẽ đến với vai trò cửa hàng trưởng, trước khi cô tham gia điều hành hệ thống siêu thị của toàn miền Bắc. Thế nhưng do tai nạn bất ngờ của Alex mà Linh phải tạm buông tay với vị trí này và ở nhà chăm sóc con.
Lúc này, tại Greenmark Láng Hạ, vào buổi sáng, nhân viên cửa hàng có tám người, hai thu ngân, một kế toán, một cửa hàng trưởng và bốn nhân viên lau dọn đang không ngừng dọn dẹp, sắp xếp lại rau quả trên các kệ hàng. Trưởng cửa hàng ở đây là một cô gái còn trẻ, cao ráo, nước da trắng và khá xinh đẹp. Gương mặt bầu bĩnh, hai hàng lông mày được tỉa tót cẩn thận, có thể thấy cô gái này khá chăm chút về ngoại hình. Mặc dù còn trẻ nhưng đã có thể lên tới vị trí cửa hàng trưởng vì cô gái này có quan hệ thân thiết với trưởng quản lý toàn khu vực miền Bắc, mấy cô nhân viên trong cửa hàng còn xì xèo rằng cô gái ấy chính là nhân tình của sếp trên.
Cửa hàng trưởng có tên là Hà Phương, khi mọi người còn đang mải lau dọn thì cô lại ngồi thừ ra một chỗ, không biết đang suy nghĩ gì mà hai hàng lông mày xinh đẹp cau lại đầy vẻ khó chịu.
- Chị Phương, cái bà cửa hàng trưởng mới cuối cùng lại không tới à? – Chi, một trong hai nhân viên thu ngân hiện tại rãnh rỗi nên nhìn Hà Phương, cất giọng hỏi.
Cách đây mấy hôm, bọn họ còn nghe phong thanh sẽ có cửa hàng trưởng mới, ai cũng lo nơm nớp về chuyện sẽ đứt đi nguồn thu thập ngoài luồng của mình nếu Hà Phương bị đẩy đi chỗ khác. Nhưng mấy ngày liền vẫn chưa thấy động tĩnh gì, có lẽ Hà Phương đã sắp xếp được với sếp nên chuyện này không cần phải bận tâm nữa.
- Ừ, nghe đâu bà ấy bận việc gia đình rồi – Hà Phương gật đầu bâng quơ.
- Xì, rãnh rỗi tự nhiên lại muốn chen chân vào vị trí cửa hàng trưởng ở đây? Chẳng lẽ sếp Thái không có ý kiến gì sao chị? – Nhân viên thu ngân thứ hai bĩu môi hỏi.
Thái mà cô nhân viên này nhắc tới chính là trưởng đại diện khu vực miền Bắc, chính là chân trong của Hà Phương tại Greenmark. Thái là người có toàn quyền quyết định bổ nhiệm bất kì chức vụ nào trong hệ thống các cửa hàng tại khu vực mà mình quản lý, đám nhân viên ở đây đều cảm thấy khó tin khi Hà Phương lại bị hất chân ra khỏi nơi này bởi một người phụ nữ xa lạ khác.
- Đây là ý từ trên Tổng, anh Thái cũng không có lựa chọn nào khác – Hà Phương cau mày nói lớn, có vẻ như cô ta cảm thấy rất phiền khi bị người khác chen vào trong lúc mình đang suy nghĩ thế này.
- Có khi nào chuyện chúng ta làm đã bị phát hiện không? – Hai nhân viên thu ngân cúi đầu thấp giọng bàn tán.
- Chắc không đâu, có khi là người quen của Tổng giám đốc cũng không chừng, nếu thế thì anh Thái cũng phải chịu thôi, nhưng sao lại rơi đúng vào chỗ chúng ta chứ? – Cô thu ngân lắc đầu tỏ vẻ băn khoăn.
- Nếu không phải vì chuyện này thì chị Phương còn băn khoăn chuyện gì nữa chứ? Mới sáng sớm ra mà đã cau có thế kia rồi – Cô thu ngân tên Chi hơi bĩu môi, sau đó lại trở về dáng ngồi ngay ngắn, tiếp tục đọc tin tức trên mạng.
Hà Phương không có tâm tình nào để ý tới thái độ của nhân viên cửa hàng, trong đầu cô lúc này chỉ tràn ngập sự tức giận không thể nói thành lời.
Sáng nay, khi vừa thức dậy, cô đã nhận được tin nhắn từ một người mà cô đã bỏ rất nhiều tiền ra để mua chuộc. Tin nhắn làm cô nhảy dựng lên, hai mắt như tóe lửa, nếu có người nào ở đó sẽ bị dáng vẻ của cô dọa cho chết khiếp.
“Chết tiệt, hắn lại dám đánh con bé! Nó chỉ là một đứa bé bốn tuổi! Nó còn là con ruột của hắn, vậy mà hắn dám trách phạt nó. Bà già kia ngày thường uy nghi là thế, vậy mà cũng không bênh được cháu mình. Khốn kiếp.”
Hà Phương mắng loạn trong lòng, không biết phải làm gì để xả cơn tức này ra. Theo tin từ người giúp việc của gia đình đó, cách đây hai hôm, Gia Hân được bà nội và bố đưa đi công viên nước Hồ Tây chơi, không ngờ sau khi trở về, ngay tối hôm ấy, Cường về nhà trong trạng thái say xỉn và đã đánh con một trận, nếu không phải bà Phượng và người giúp việc chạy ra can ngăn, có khi anh đánh con bé tới chết cũng không chừng. Mặc dù Gia Hân được bà nội coi như cục vàng nhưng nó lại chưa bao giờ được bố yêu thương, chiều chuộng, bị trận đòn này, nó sợ hãi tột độ, không hiểu tại sao mà người bố nó luôn kính sợ lại trở nên kinh khủng như thế. Bà nội ngày hôm ấy cũng không dám ho he bênh nó nửa lời. Vừa sợ vừa giận, Gia Hân ở lỳ trên giường giả vờ ốm mấy ngày, không chịu đi học, cứ có người vào thăm là nó khóc ầm lên, nói bố không thương nó, bố muốn đánh chết nó.
Cường tỉnh rượu, rất hối hận vì đã đánh con, nhưng cơn giận vẫn bừng bừng trong lòng nên chẳng buồn hỏi thăm, an ủi con bé. Trong lòng anh chỉ lo sốt vó lên về tình trạng của Alex, nhất là khi thằng bé một mực trốn trong phòng không chịu ra gặp anh mỗi khi anh đến thăm. Giận con gái thì ít mà giận mình thì nhiều, anh bối rối không biết phải giải thích với mẹ con Linh thế nào về sự tồn tại của Gia ...



