Điều Bí Mật - Hân Như Full
anh lập tức dừng lại. Anh nặng nề đặt chai rượu xuống bàn, đôi mắt hằn những tia máu. Câu nói như một cú đánh nặng nề vào quá khứ mà Cường vốn đã muốn quên đi từ rất lâu. Anh không biết điều Hằng định nói và chuyện này có liên quan gì hay không, nhưng trong đầu anh chợt xuất hiện một ý nghĩ hãi hùng mà ngày cả anh cũng muốn gạt ngay nó đi.
Nếu điều đó là sự thật, nếu Linh thật sự liên quan tới chuyện này, thì điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
Cường không bao giờ quên được cái ngày hôm ấy, cách đây đã hơn mười năm, khi ấy anh chuẩn bị bước sang tuổi mười tám, chuẩn bị bước vào cánh cổng đại học. Đó là một buổi sáng, lớp luyện thi được nghỉ, Cường không có việc gì đành tới công ty của mẹ chơi. Không ngờ, anh đã vô tình lén nghe được một tin tức động trời. Đó là một cuộc cãi vã không đầu không cuối, nhưng những gì lọt vào tai Cường cũng đủ khiến anh hiểu ra mọi chuyện. Anh không ngờ mẹ anh lại là một người phụ nữ tàn nhẫn và mưu mô như thế, thậm chí vì một căn nhà mà có thể lừa gạt một người đàn ông, thậm chí còn lôi anh vào chuyện này. Điều đó còn làm Cường thấy khó tiếp nhận hơn cả việc bà có nhân tình ở bên ngoài.
Vì nghe lén nên Cường không biết người đàn ông đang tranh cãi với mẹ là ai, nhưng anh biết ông ta là một đầu bếp, thậm chí còn từng là đầu bếp của một trong những nhà hàng của gia đình. Ông ta vẫn tưởng anh là con của ông ta nên mới đến, đề nghị mẹ anh cho nhận con, nhưng bà Phượng lại phũ phàng phủ nhận tất cả, rằng anh không phải con ông ta, tất cả chỉ là do bà bịa ra để lấy được căn nhà trên phố cổ cùng chút ít tài sản còn sót lại của ông ta. Thậm chí, tất cả tiền bạc ông ta góp vào làm ăn với bà đều bị bà dùng thủ đoạn lừa lấy hết. Cường biết, người đàn ông đáng thương đó thật sự yêu mẹ mình, thế nên khi sự thật lộ ra, ông ta cũng không hề tức giận mà chỉ thất vọng ra về. Cường đã không ít lần tự đi thăm dò về người đàn ông đó, nhưng chỉ biết được ông ta chuyển đi nơi khác và đã qua đời.
Mười năm qua, chưa bao giờ Cường quên được cuộc đối thoại đó, nó gần như là một vết nhơ trong quá khứ mà anh rất muốn quên đi. Anh dọn ra ở riêng sau khi vào đại học, ra nước ngoài sống cũng chỉ vì không muốn nhìn thấy mặt mẹ anh. Dù trong lòng có yêu thương mẹ mình bao nhiêu, nhưng anh không thể tha thứ được cho bà, nhất là khi anh phải chôn chặt điều đó tự đáy lòng, không dám hé răng nói với ai, kể cả Linh, người mà anh yêu thương nhất. Anh sợ Linh biết chuyện rồi sẽ khinh ghét mẹ anh và rời xa anh.
Quá khứ chợt bị xới lên như một luống ruộng cày bừa bộn!
Chương 60: Thương tổn của em cũng là nỗi đau của anh
- Cô ta là con gái người tình của mẹ anh đó. Anh nghĩ khi biết tin đó, cô ta còn ở bên anh sao?
Cường như không còn nghe thấy lời của Hằng nữa, càng không muốn bắt bẻ thực hư trong lời nói của cô ta. Quá khứ và hiện tại như một bộ tranh ghép hình rời rạc, nhưng cuối cùng nó vẫn khớp lại với nhau một cách mạch lạc không thể tưởng tượng nổi. Là duyên hay nghiệt? Anh và Linh, những đứa trẻ của số phận cuối cùng lại tới với nhau. Quá khứ bị che đậy cuối cùng cũng đã tróc ra thành từng mảng nham nhở, như những vết thương chặng chịt trong tâm hồn mỗi người, anh và cô.
Em có biết chuyện này không Linh? Hay đó mới là lý do để em rời xa anh? Nếu tất cả là sự thật, chúng ta liệu có thể bỏ qua quá khứ mà quay lại với nhau, quên đi hết thảy và tới một nơi thật xa hay không? Anh phải làm gì để làm em quên đi được nỗi hận thù mà em vẫn đau đáu trong lòng kia? Anh phải làm gì để em được sống vui hơn, không phải lo lắng về quá khứ nữa? Anh phải làm gì để giúp em gánh hết nỗi đau này?
Cường cười nhưng nước mắt lại tràn ra trên mặt. Anh ngửa mặt cười, cười lên sằng sặc khiến cho Hằng và anh chàng bartender kinh hãi, không biết anh bị làm sao nữa. Nhưng rồi họ thấy anh gục đầu xuống tay, và khóc nấc lên. Hằng muốn làm gì đó để an ủi anh, nhưng lại không biết làm gì khi thấy vẻ yếu đuối của người đàn ông mà cô vẫn luôn rất yêu.
***
Linh nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa một cách sốt ruột. Trong lòng cô càng cảm thấy khó chịu hơn khi mà người hẹn đã tới muộn gần ba mươi phút, cũng không hề thông báo rằng sẽ tới muộn. Việc ở cửa hàng còn bề bộn, Đại vừa phải lo việc ở nhà, vừa phải lo việc ở quán, còn cô thì phải ngồi đây chờ một người mà thực sự cô không biết sẽ có chuyện gì để nói.
Cuối cùng thì Huyền cũng tới, sắc mặt nhợt nhạt như người ốm lâu ngày mới dậy. Thấy cô, Huyền chỉ gật đầu cười khẽ, cũng không nói một câu xin lỗi vì đã để cô phải đợi tới lúc này.
- Em rất vội, nên chúng ta nói nhanh thôi nhé! Chị cần gặp em có chuyện gì vậy? – Linh vào ngay vấn đề sau khi người phục vụ để thêm một ly nước xuống bàn.
- Chuyện này đáng ra không liên quan gì tới em, nhưng chị vẫn muốn gặp em trước khi gặp anh Đại và nói chuyện với gia đình anh ấy. Nếu chị nói với họ trước, có thể mọi chuyện sẽ không được giải quyết êm đẹp lắm.
Linh ngạc nhiên, không biết Huyền rốt cuộc muốn nói tới chuyện gì? Huyền lục túi xách ra một tờ giấy và đưa đến trước mặt cô, nói tiếp:
- Sở dĩ chị tới muộn là vì cái này. Chị sợ nói miệng em sẽ không tin nên mới mang nó tới. Em xem đi.
Linh cầm lấy tờ giấy, vừa đọc mấy dòng thông tin trên cùng cô đã giật mình. Đến khi đọc tới những dòng chứng nhận ở phía dưới thì mặt cô đã tái nhợt, dường như thở cũng không nổi. Tờ giấy báo kết quả khám thai của Huyền. Cái thai được ba tháng, sức khỏe tốt. Chỉ đọc tới đây là cô đã hiểu mục đích của cuộc gặp gỡ này rồi. Cái thai ấy chắc chắn liên quan tới Đại. Còn cô đột nhiên trở thành người thứ ba.
- Chị rất xin lỗi em, có thể điều này sẽ làm em tổn thương. Nhưng chị rất muốn sinh đứa nhỏ này ra, càng không muốn nó không có cha. Em cũng có một đứa cháu, nó không có mẹ, lại bị bố nó từ chối, chắc chắn em cũng rất đau lòng, em không nhẫn tâm nhìn con chị rồi sau này cũng sẽ như thế, đúng không? – Huyền tha thiết nhìn cô.
Linh lặng im. Cú sốc làm cô nín bặt, cổ họng như cứng lại, một lời cũng không nói ra được.
Trách ai đây? Cô bước vào cuộc đời Đại chưa lâu bằng cái thai trong bụng Huyền, cô nghiễm nhiên trở thành kẻ dư thừa chứ không phải Huyền. Trách số phận trêu ngươi sao? Cô vốn là kẻ không được số phận ưu ái từ lâu lắm rồi.
- Nếu chị cưới anh ấy, các anh chị làm trong tòa án và văn phòng luật sẽ giúp đỡ cho anh Lâm được lĩnh bản án nhẹ nhất. Chị không muốn anh Đại phải lựa chọn giữa em và hai mẹ con chị, không muốn ép anh ấy phải chọn lựa giữa tình cảm gia đình và tình yêu với em. Nếu nói về yêu, chị cũng yêu anh ấy nhiều không kém gì em, thế nên chị có thể mang tới cho anh ấy một gia đình thực sự được, chị cũng sẽ yêu thương và chăm sóc cho Như Ý như chính con đẻ của chị. Thế nên chị gặp em hôm nay muốn em tác thành cho anh ấy, cho cả đứa bé trong bụng chị nữa. Chị biết điều này rất khó, nhưng chị cầu xin em đấy, được không?
Linh nhìn vào đôi mắt khẩn khoản của Huyền, cô có thể từ chối sao? Như Ý là một đứa trẻ đáng thương, cô có thể nhẫn tâm nhìn một đứa trẻ khác rơi vào hoàn cảnh đáng thương như thế sao?
- Được rồi, em đã hiểu ý chị – Linh gật đầu, cố tỏ ra cứng rắn.
Sau đó cô lại ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Huyền, hỏi một câu:
- Nhưng chị có thấy chuyện này công bằng với em không?
Nghe Linh hỏi câu đó, mặt Huyền hơi đỏ lên, chỉ cúi đầu không nói gì. Linh không đợi nghe câu trả lời mà đưa tờ...
Nếu điều đó là sự thật, nếu Linh thật sự liên quan tới chuyện này, thì điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
Cường không bao giờ quên được cái ngày hôm ấy, cách đây đã hơn mười năm, khi ấy anh chuẩn bị bước sang tuổi mười tám, chuẩn bị bước vào cánh cổng đại học. Đó là một buổi sáng, lớp luyện thi được nghỉ, Cường không có việc gì đành tới công ty của mẹ chơi. Không ngờ, anh đã vô tình lén nghe được một tin tức động trời. Đó là một cuộc cãi vã không đầu không cuối, nhưng những gì lọt vào tai Cường cũng đủ khiến anh hiểu ra mọi chuyện. Anh không ngờ mẹ anh lại là một người phụ nữ tàn nhẫn và mưu mô như thế, thậm chí vì một căn nhà mà có thể lừa gạt một người đàn ông, thậm chí còn lôi anh vào chuyện này. Điều đó còn làm Cường thấy khó tiếp nhận hơn cả việc bà có nhân tình ở bên ngoài.
Vì nghe lén nên Cường không biết người đàn ông đang tranh cãi với mẹ là ai, nhưng anh biết ông ta là một đầu bếp, thậm chí còn từng là đầu bếp của một trong những nhà hàng của gia đình. Ông ta vẫn tưởng anh là con của ông ta nên mới đến, đề nghị mẹ anh cho nhận con, nhưng bà Phượng lại phũ phàng phủ nhận tất cả, rằng anh không phải con ông ta, tất cả chỉ là do bà bịa ra để lấy được căn nhà trên phố cổ cùng chút ít tài sản còn sót lại của ông ta. Thậm chí, tất cả tiền bạc ông ta góp vào làm ăn với bà đều bị bà dùng thủ đoạn lừa lấy hết. Cường biết, người đàn ông đáng thương đó thật sự yêu mẹ mình, thế nên khi sự thật lộ ra, ông ta cũng không hề tức giận mà chỉ thất vọng ra về. Cường đã không ít lần tự đi thăm dò về người đàn ông đó, nhưng chỉ biết được ông ta chuyển đi nơi khác và đã qua đời.
Mười năm qua, chưa bao giờ Cường quên được cuộc đối thoại đó, nó gần như là một vết nhơ trong quá khứ mà anh rất muốn quên đi. Anh dọn ra ở riêng sau khi vào đại học, ra nước ngoài sống cũng chỉ vì không muốn nhìn thấy mặt mẹ anh. Dù trong lòng có yêu thương mẹ mình bao nhiêu, nhưng anh không thể tha thứ được cho bà, nhất là khi anh phải chôn chặt điều đó tự đáy lòng, không dám hé răng nói với ai, kể cả Linh, người mà anh yêu thương nhất. Anh sợ Linh biết chuyện rồi sẽ khinh ghét mẹ anh và rời xa anh.
Quá khứ chợt bị xới lên như một luống ruộng cày bừa bộn!
Chương 60: Thương tổn của em cũng là nỗi đau của anh
- Cô ta là con gái người tình của mẹ anh đó. Anh nghĩ khi biết tin đó, cô ta còn ở bên anh sao?
Cường như không còn nghe thấy lời của Hằng nữa, càng không muốn bắt bẻ thực hư trong lời nói của cô ta. Quá khứ và hiện tại như một bộ tranh ghép hình rời rạc, nhưng cuối cùng nó vẫn khớp lại với nhau một cách mạch lạc không thể tưởng tượng nổi. Là duyên hay nghiệt? Anh và Linh, những đứa trẻ của số phận cuối cùng lại tới với nhau. Quá khứ bị che đậy cuối cùng cũng đã tróc ra thành từng mảng nham nhở, như những vết thương chặng chịt trong tâm hồn mỗi người, anh và cô.
Em có biết chuyện này không Linh? Hay đó mới là lý do để em rời xa anh? Nếu tất cả là sự thật, chúng ta liệu có thể bỏ qua quá khứ mà quay lại với nhau, quên đi hết thảy và tới một nơi thật xa hay không? Anh phải làm gì để làm em quên đi được nỗi hận thù mà em vẫn đau đáu trong lòng kia? Anh phải làm gì để em được sống vui hơn, không phải lo lắng về quá khứ nữa? Anh phải làm gì để giúp em gánh hết nỗi đau này?
Cường cười nhưng nước mắt lại tràn ra trên mặt. Anh ngửa mặt cười, cười lên sằng sặc khiến cho Hằng và anh chàng bartender kinh hãi, không biết anh bị làm sao nữa. Nhưng rồi họ thấy anh gục đầu xuống tay, và khóc nấc lên. Hằng muốn làm gì đó để an ủi anh, nhưng lại không biết làm gì khi thấy vẻ yếu đuối của người đàn ông mà cô vẫn luôn rất yêu.
***
Linh nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa một cách sốt ruột. Trong lòng cô càng cảm thấy khó chịu hơn khi mà người hẹn đã tới muộn gần ba mươi phút, cũng không hề thông báo rằng sẽ tới muộn. Việc ở cửa hàng còn bề bộn, Đại vừa phải lo việc ở nhà, vừa phải lo việc ở quán, còn cô thì phải ngồi đây chờ một người mà thực sự cô không biết sẽ có chuyện gì để nói.
Cuối cùng thì Huyền cũng tới, sắc mặt nhợt nhạt như người ốm lâu ngày mới dậy. Thấy cô, Huyền chỉ gật đầu cười khẽ, cũng không nói một câu xin lỗi vì đã để cô phải đợi tới lúc này.
- Em rất vội, nên chúng ta nói nhanh thôi nhé! Chị cần gặp em có chuyện gì vậy? – Linh vào ngay vấn đề sau khi người phục vụ để thêm một ly nước xuống bàn.
- Chuyện này đáng ra không liên quan gì tới em, nhưng chị vẫn muốn gặp em trước khi gặp anh Đại và nói chuyện với gia đình anh ấy. Nếu chị nói với họ trước, có thể mọi chuyện sẽ không được giải quyết êm đẹp lắm.
Linh ngạc nhiên, không biết Huyền rốt cuộc muốn nói tới chuyện gì? Huyền lục túi xách ra một tờ giấy và đưa đến trước mặt cô, nói tiếp:
- Sở dĩ chị tới muộn là vì cái này. Chị sợ nói miệng em sẽ không tin nên mới mang nó tới. Em xem đi.
Linh cầm lấy tờ giấy, vừa đọc mấy dòng thông tin trên cùng cô đã giật mình. Đến khi đọc tới những dòng chứng nhận ở phía dưới thì mặt cô đã tái nhợt, dường như thở cũng không nổi. Tờ giấy báo kết quả khám thai của Huyền. Cái thai được ba tháng, sức khỏe tốt. Chỉ đọc tới đây là cô đã hiểu mục đích của cuộc gặp gỡ này rồi. Cái thai ấy chắc chắn liên quan tới Đại. Còn cô đột nhiên trở thành người thứ ba.
- Chị rất xin lỗi em, có thể điều này sẽ làm em tổn thương. Nhưng chị rất muốn sinh đứa nhỏ này ra, càng không muốn nó không có cha. Em cũng có một đứa cháu, nó không có mẹ, lại bị bố nó từ chối, chắc chắn em cũng rất đau lòng, em không nhẫn tâm nhìn con chị rồi sau này cũng sẽ như thế, đúng không? – Huyền tha thiết nhìn cô.
Linh lặng im. Cú sốc làm cô nín bặt, cổ họng như cứng lại, một lời cũng không nói ra được.
Trách ai đây? Cô bước vào cuộc đời Đại chưa lâu bằng cái thai trong bụng Huyền, cô nghiễm nhiên trở thành kẻ dư thừa chứ không phải Huyền. Trách số phận trêu ngươi sao? Cô vốn là kẻ không được số phận ưu ái từ lâu lắm rồi.
- Nếu chị cưới anh ấy, các anh chị làm trong tòa án và văn phòng luật sẽ giúp đỡ cho anh Lâm được lĩnh bản án nhẹ nhất. Chị không muốn anh Đại phải lựa chọn giữa em và hai mẹ con chị, không muốn ép anh ấy phải chọn lựa giữa tình cảm gia đình và tình yêu với em. Nếu nói về yêu, chị cũng yêu anh ấy nhiều không kém gì em, thế nên chị có thể mang tới cho anh ấy một gia đình thực sự được, chị cũng sẽ yêu thương và chăm sóc cho Như Ý như chính con đẻ của chị. Thế nên chị gặp em hôm nay muốn em tác thành cho anh ấy, cho cả đứa bé trong bụng chị nữa. Chị biết điều này rất khó, nhưng chị cầu xin em đấy, được không?
Linh nhìn vào đôi mắt khẩn khoản của Huyền, cô có thể từ chối sao? Như Ý là một đứa trẻ đáng thương, cô có thể nhẫn tâm nhìn một đứa trẻ khác rơi vào hoàn cảnh đáng thương như thế sao?
- Được rồi, em đã hiểu ý chị – Linh gật đầu, cố tỏ ra cứng rắn.
Sau đó cô lại ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Huyền, hỏi một câu:
- Nhưng chị có thấy chuyện này công bằng với em không?
Nghe Linh hỏi câu đó, mặt Huyền hơi đỏ lên, chỉ cúi đầu không nói gì. Linh không đợi nghe câu trả lời mà đưa tờ...



