Đọc Truyện Teen - Bước Qua Yêu Thương Full
àng nghĩ càng không hiểu.
Dương Thùy nhấp một ngụm rượu. Còn đang định uống thêm một ít nữa thì có một bàn tay giữ lấy tay cô.
Dương Thùy đánh mắt về phía con người đó. Hai hàng mi khẽ nhíu xuống.
- Muốn gì?
Tên đối diện có dáng người to lớn. Hàng lông mày ngắn tũn làm có có cảm giác hắn giống Sở Khanh. Đôi môi mỏng nhợt nhạt nhìn đã chán. Hắn ta nở một nụ cười dâm đãng rồi nói:
- Bao nhiêu?
Hắn nghĩ cô là gái bao sao? Dương Thùy nhếch môi cười nhạt, cô khẽ khàng lắc lư cốc rượu một hồi. Rồi rất bất ngờ hất thẳng vào mặt hắn khiến những ai ở gần đó đều tò mò đánh mắt sang. Dương Thùy nhướn mày nói giọng khinh khỉnh:
- Cút đi.
Tên đó không phục liền vung mạnh cánh ta hướng thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Dương Thùy.
Chát.
Dương Thùy cảm tưởng khuôn mặt không còn lành lạnh sau cái tát đó. Cô thấy hoa mắt chóng mặt hẳn đi. Khẽ lảo đảo vài bước chân rồi mới định thần lại. cô trợn mắt lên nhìn tên đối diện không chút sợ hãi. Gằn giọng:
- Chó chết!!!
Tên ác ôn kia cười ha hả như đang thưởng thức một màn tấu hài. Hắn đưa cánh tay rắng chắc đến nắm lấy chiếc cổ trắng ngần của Dường Thùy. Đanh giọng lại:
- Sao hả cô em?
Dương Thùy bị bóp cổ, giọng nói cũng không còn lành lặn. Ngón tay cứ bấu vào cánh tay rắn chắc của kẻ đối diện, tiếng cô khản đặc:
- Buông ra.
Rồi cô vơ lấy cốc rượu gần đó, đập mạnh vào đầu tên hỗn đản kia. Khiến hắn không muốn buông cũng phải buông. Máu tươi từ phía trên đỉnh đầu chảy xuống. Đỏ thẫm đến ghê tởm. Tuy nhiên hắn lại không khuỵu ngã, vẫn rất tỉnh táo định lao vào Dương Thùy khiến cô không khỏi sợ hãi.
Đúng khoảnh khắc ấy một âm thanh chói tai vang lên, cánh cửa đóng kín bật mở. Dáng người hiên ngang bị ánh sáng khuất vào. Anh ta hô to:
- Tất cả đứng im. Cảnh sát đây!!!
Chương 16 - Suy nghĩ điên rồ.
Mọi người trong quán bar đưa mắt nhìn con người đang đứng hiên ngang trước cửa, họ không biết anh ta có phải là cảnh sát thật hay không nên khôngngừng chỉ trỏ và bàn tán.
Tên vô lại kia nhếch môi lên cười nhạt khi thấy cái người tự xưng là cảnh sát cuất hiện. Hắn ta đưa tay lau nhẹ vết máu trên đỉnh đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó và hất hàm nói:
- Cảnh sát? Vậy thì người bị bắt chắc chắn là cô ta rồi, cô ta hành hung tôi đấy.
Vị cảnh sát trẻ tuổi nhưng vẫn rất dày dạn kinh nghiệm, anh ta bước nhanh đến chỗ tên vô lại đó rồi đưa chiếc thẻ của mình lên:
- Xin lỗi! Nhưng chứng cứ đã quá đầy đủ, anh là người mà chúng tôi đang cần tìm.
Trên nét mặt hắn bỗng chốc thoáng nét hoang mang:
- Vì tội gì?
- Buôn bán gái mại dâm qua biên giới. Tôi là tổ trưởng tổ cảnh sát cục A.
Quả nhiên là vậy! Anh chàng trẻ tuổi này chính là cảnh sát chứ không phải anh ta tự xưng. Vốn, đã tốn công tốn sức theo chân hắn ta lâu lắm rồi. Giờ anh cũng đã có đủ điều kiện để còng tay hắn lại. Ánh mắt anh nghiêm nghị nhìn tên tội phạm:
- Đừng có bỏ chạy. Chúng tôi đã phong tỏa nơi đây rồi.
Tên tội phạm nghe thế liền nhởn nhơ đưa tay ra cho anh cảnh sát lồng vào chiếc còng số tám sáng loáng. Hắn tỏ vẻ coi thường, hàng lông mày ngắn hơi dướn lên vì nụ cười nhạt. Điệu bộ và dáng vẻ thật khiến cho người ta cảm thấy hắn không coi pháp luật ra gì.
Mọi người trong quán bar bao gồm cả Dương Thùy vì quá bàng hoàng và sợ hãi nên cứ ngồi thần người ra. Nhất là Dương Thùy, có đánh chết cô cũng không ngờ mình vừa đối mặt với một tên buôn bán gái mại dâm. Cô đưa cốc rượu lên uống vội vàng để làm vơi đi một ít xúc cảm hoang mang đang dâng đến tận óc.
Dương Thùy bước loạng choạng ra ngoài. Gió đêm táp vào mặt như muốn chửi cô quá khờ dại và ngốc nghếch. Phải, cô luôn tự ti về bản thân mình như thế, có sắc đẹp thì làm được gì cơ chứ? Cô ước mình đừng bao giờ sinh ra tại gia đình này, ước rằng người đó không phải là bố cô, ước rằng ông ta hãy sống một cách trong sạch và liêm chính...để cô còn có thể ngẩng mặt lên mà chọn người cô yêu.
Từ đằng xa, một chiếc taxi đi tới, Dương Thùy mím môi chạy ra chặn đường. Cô cần phải về nhà. Nhưng khi cửa kính xe vừa được hạ xuống thì đã nghe thấy tiếng chửi rủa của tên lái xe:
- Làm gì vậy? Điên à? Muốn chết thì đi ra chỗ khác.
Bữa cơm đã được dọn sẵn mà chưa thấy bóng dáng ba người đâu. Bà Hoa lo lắng nhìn đồng hồ rồi nói:
- Sao chúng lâu về thế nhỉ? Hay là gặp chuyện gì rồi?
Ông Phùng đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế nằm đã bị thời gian phong hóa. Khi nghe vợ nói vậy ông chợt nhíu mày quát nhẹ:
- Bà nói xui cái gì vậy? Bọn nó thì có thể làm sao được cơ chứ? Chắc chúng nó lại tạt qua đâu mua đồ thôi. Giờ chúng nó lớn rồi nên biết ý, lần nào về cũng mua cả đống quà.
Khi ông Phùng nói như vậy, hai người chợt có chút tự hào và một chút lo lắng đan xen.
Quả nhiên là vậy, một lúc sau thì ngoài cổng đã nghe thấy tiếng còi xe kêu tin tin. Bà Hoa vui mừng chạy ra mở cổng.
- Nam Lâm! Anh con và Trúc Diệp đâu? Sao ba đứa không đi cùng một xe cho tiện?
Nam Lâm đã định không về rồi nhưng thiết nghĩ có gì mà phải trốn tránh chứ? Anh trước nay là Nam Lâm cuồng ngạo nổi tiếng, là người không sợ trời cũng chẳng nể đất. Việc gì phải trốn tránh và sợ hãi chút chuyện cỏn con. Chẳng lẽ bao nhiêu năm được huấn luyện làm công an, bản tính đó đã bị ép xẹp xuống rồi hay sao? Không, anh không phải là người như vậy. Anh sẽ cho Trúc Diệp thấy, cho dù cô ấy có yêu ai, có lựa chọn ai thì anh cũng mặc kệ.
Anh sẽ cố gắng không quan tâm! Bởi vì anh là...em trai An Lâm.
Khi nghe dì Hoa nói vậy thì Nam Lâm mới biết hóa ra Trúc Diệp và An Lâm chưa về. Anh nhấn nút chốt cửa xe trên điều khiển rồi quay ra trả lời dì:
- Con không biết. Chúng con làm khác nơi, giờ tan sở cũng không phải là trùng lặp cho nên như thế thì không tiện. Vả lại bây giờ có xe riêng cả rồi mà! Trúc Diệp thân với An Lâm hơn, để em ấy đi với An Lâm đi ạ!
Bà Hoa nghe thế cũng thôi không hỏi nữa. Trúc Diệp thân với ai hơn bà là người rõ nhất. Đúng là nó thân với An Lâm hơn thật nhưng chẳng lẽ Nam Lâm lớn rồi vẫn không hề thay đổi thái độ? Con gái bà cũng chẳng phải là đứa chua ngoa đáng ghét, tại sao lại phải xa lánh nó như vậy? Điều này làm bà Hoa rất buồn. Bà lại là người quý Nam Lâm cho nên nỗi buồn trong lòng lại càng được nhân lên khi nghĩ đến vấn đề này. Phải chăng cả ba người cùng đoàn kết và yêu thương nhau như những người anh em thật sự thì bà vui biết mấy. Nhưng bà biết, đời đâu thể bắt ép cái gì được. Đành phải để nó xuôi theo tự nhiên thôi.
Nam Lâm vừa bước vào nhà thì chợt khựng lại khi nhìn thấy bố đang ngồi đọc báo. Dạo này ông hơi gầy thì phải. Trong lòng anh chợt muốn hỏi ông một câu nhưng sự khó gần giữa hai bố con suốt bao nhiêu năm nay như một rào cản vô hình. Khiến anh ngượng ngùng mà chỉ chào ông một câu đầy ngắn gọn:
- Con chào bố!
Ông Phùng không nói gì, ông chỉ đưa mắt lên liếc Nam Lâm một cái rồi lại chăm chú vào tờ báo trên ta...
Dương Thùy nhấp một ngụm rượu. Còn đang định uống thêm một ít nữa thì có một bàn tay giữ lấy tay cô.
Dương Thùy đánh mắt về phía con người đó. Hai hàng mi khẽ nhíu xuống.
- Muốn gì?
Tên đối diện có dáng người to lớn. Hàng lông mày ngắn tũn làm có có cảm giác hắn giống Sở Khanh. Đôi môi mỏng nhợt nhạt nhìn đã chán. Hắn ta nở một nụ cười dâm đãng rồi nói:
- Bao nhiêu?
Hắn nghĩ cô là gái bao sao? Dương Thùy nhếch môi cười nhạt, cô khẽ khàng lắc lư cốc rượu một hồi. Rồi rất bất ngờ hất thẳng vào mặt hắn khiến những ai ở gần đó đều tò mò đánh mắt sang. Dương Thùy nhướn mày nói giọng khinh khỉnh:
- Cút đi.
Tên đó không phục liền vung mạnh cánh ta hướng thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Dương Thùy.
Chát.
Dương Thùy cảm tưởng khuôn mặt không còn lành lạnh sau cái tát đó. Cô thấy hoa mắt chóng mặt hẳn đi. Khẽ lảo đảo vài bước chân rồi mới định thần lại. cô trợn mắt lên nhìn tên đối diện không chút sợ hãi. Gằn giọng:
- Chó chết!!!
Tên ác ôn kia cười ha hả như đang thưởng thức một màn tấu hài. Hắn đưa cánh tay rắng chắc đến nắm lấy chiếc cổ trắng ngần của Dường Thùy. Đanh giọng lại:
- Sao hả cô em?
Dương Thùy bị bóp cổ, giọng nói cũng không còn lành lặn. Ngón tay cứ bấu vào cánh tay rắn chắc của kẻ đối diện, tiếng cô khản đặc:
- Buông ra.
Rồi cô vơ lấy cốc rượu gần đó, đập mạnh vào đầu tên hỗn đản kia. Khiến hắn không muốn buông cũng phải buông. Máu tươi từ phía trên đỉnh đầu chảy xuống. Đỏ thẫm đến ghê tởm. Tuy nhiên hắn lại không khuỵu ngã, vẫn rất tỉnh táo định lao vào Dương Thùy khiến cô không khỏi sợ hãi.
Đúng khoảnh khắc ấy một âm thanh chói tai vang lên, cánh cửa đóng kín bật mở. Dáng người hiên ngang bị ánh sáng khuất vào. Anh ta hô to:
- Tất cả đứng im. Cảnh sát đây!!!
Chương 16 - Suy nghĩ điên rồ.
Mọi người trong quán bar đưa mắt nhìn con người đang đứng hiên ngang trước cửa, họ không biết anh ta có phải là cảnh sát thật hay không nên khôngngừng chỉ trỏ và bàn tán.
Tên vô lại kia nhếch môi lên cười nhạt khi thấy cái người tự xưng là cảnh sát cuất hiện. Hắn ta đưa tay lau nhẹ vết máu trên đỉnh đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó và hất hàm nói:
- Cảnh sát? Vậy thì người bị bắt chắc chắn là cô ta rồi, cô ta hành hung tôi đấy.
Vị cảnh sát trẻ tuổi nhưng vẫn rất dày dạn kinh nghiệm, anh ta bước nhanh đến chỗ tên vô lại đó rồi đưa chiếc thẻ của mình lên:
- Xin lỗi! Nhưng chứng cứ đã quá đầy đủ, anh là người mà chúng tôi đang cần tìm.
Trên nét mặt hắn bỗng chốc thoáng nét hoang mang:
- Vì tội gì?
- Buôn bán gái mại dâm qua biên giới. Tôi là tổ trưởng tổ cảnh sát cục A.
Quả nhiên là vậy! Anh chàng trẻ tuổi này chính là cảnh sát chứ không phải anh ta tự xưng. Vốn, đã tốn công tốn sức theo chân hắn ta lâu lắm rồi. Giờ anh cũng đã có đủ điều kiện để còng tay hắn lại. Ánh mắt anh nghiêm nghị nhìn tên tội phạm:
- Đừng có bỏ chạy. Chúng tôi đã phong tỏa nơi đây rồi.
Tên tội phạm nghe thế liền nhởn nhơ đưa tay ra cho anh cảnh sát lồng vào chiếc còng số tám sáng loáng. Hắn tỏ vẻ coi thường, hàng lông mày ngắn hơi dướn lên vì nụ cười nhạt. Điệu bộ và dáng vẻ thật khiến cho người ta cảm thấy hắn không coi pháp luật ra gì.
Mọi người trong quán bar bao gồm cả Dương Thùy vì quá bàng hoàng và sợ hãi nên cứ ngồi thần người ra. Nhất là Dương Thùy, có đánh chết cô cũng không ngờ mình vừa đối mặt với một tên buôn bán gái mại dâm. Cô đưa cốc rượu lên uống vội vàng để làm vơi đi một ít xúc cảm hoang mang đang dâng đến tận óc.
Dương Thùy bước loạng choạng ra ngoài. Gió đêm táp vào mặt như muốn chửi cô quá khờ dại và ngốc nghếch. Phải, cô luôn tự ti về bản thân mình như thế, có sắc đẹp thì làm được gì cơ chứ? Cô ước mình đừng bao giờ sinh ra tại gia đình này, ước rằng người đó không phải là bố cô, ước rằng ông ta hãy sống một cách trong sạch và liêm chính...để cô còn có thể ngẩng mặt lên mà chọn người cô yêu.
Từ đằng xa, một chiếc taxi đi tới, Dương Thùy mím môi chạy ra chặn đường. Cô cần phải về nhà. Nhưng khi cửa kính xe vừa được hạ xuống thì đã nghe thấy tiếng chửi rủa của tên lái xe:
- Làm gì vậy? Điên à? Muốn chết thì đi ra chỗ khác.
Bữa cơm đã được dọn sẵn mà chưa thấy bóng dáng ba người đâu. Bà Hoa lo lắng nhìn đồng hồ rồi nói:
- Sao chúng lâu về thế nhỉ? Hay là gặp chuyện gì rồi?
Ông Phùng đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế nằm đã bị thời gian phong hóa. Khi nghe vợ nói vậy ông chợt nhíu mày quát nhẹ:
- Bà nói xui cái gì vậy? Bọn nó thì có thể làm sao được cơ chứ? Chắc chúng nó lại tạt qua đâu mua đồ thôi. Giờ chúng nó lớn rồi nên biết ý, lần nào về cũng mua cả đống quà.
Khi ông Phùng nói như vậy, hai người chợt có chút tự hào và một chút lo lắng đan xen.
Quả nhiên là vậy, một lúc sau thì ngoài cổng đã nghe thấy tiếng còi xe kêu tin tin. Bà Hoa vui mừng chạy ra mở cổng.
- Nam Lâm! Anh con và Trúc Diệp đâu? Sao ba đứa không đi cùng một xe cho tiện?
Nam Lâm đã định không về rồi nhưng thiết nghĩ có gì mà phải trốn tránh chứ? Anh trước nay là Nam Lâm cuồng ngạo nổi tiếng, là người không sợ trời cũng chẳng nể đất. Việc gì phải trốn tránh và sợ hãi chút chuyện cỏn con. Chẳng lẽ bao nhiêu năm được huấn luyện làm công an, bản tính đó đã bị ép xẹp xuống rồi hay sao? Không, anh không phải là người như vậy. Anh sẽ cho Trúc Diệp thấy, cho dù cô ấy có yêu ai, có lựa chọn ai thì anh cũng mặc kệ.
Anh sẽ cố gắng không quan tâm! Bởi vì anh là...em trai An Lâm.
Khi nghe dì Hoa nói vậy thì Nam Lâm mới biết hóa ra Trúc Diệp và An Lâm chưa về. Anh nhấn nút chốt cửa xe trên điều khiển rồi quay ra trả lời dì:
- Con không biết. Chúng con làm khác nơi, giờ tan sở cũng không phải là trùng lặp cho nên như thế thì không tiện. Vả lại bây giờ có xe riêng cả rồi mà! Trúc Diệp thân với An Lâm hơn, để em ấy đi với An Lâm đi ạ!
Bà Hoa nghe thế cũng thôi không hỏi nữa. Trúc Diệp thân với ai hơn bà là người rõ nhất. Đúng là nó thân với An Lâm hơn thật nhưng chẳng lẽ Nam Lâm lớn rồi vẫn không hề thay đổi thái độ? Con gái bà cũng chẳng phải là đứa chua ngoa đáng ghét, tại sao lại phải xa lánh nó như vậy? Điều này làm bà Hoa rất buồn. Bà lại là người quý Nam Lâm cho nên nỗi buồn trong lòng lại càng được nhân lên khi nghĩ đến vấn đề này. Phải chăng cả ba người cùng đoàn kết và yêu thương nhau như những người anh em thật sự thì bà vui biết mấy. Nhưng bà biết, đời đâu thể bắt ép cái gì được. Đành phải để nó xuôi theo tự nhiên thôi.
Nam Lâm vừa bước vào nhà thì chợt khựng lại khi nhìn thấy bố đang ngồi đọc báo. Dạo này ông hơi gầy thì phải. Trong lòng anh chợt muốn hỏi ông một câu nhưng sự khó gần giữa hai bố con suốt bao nhiêu năm nay như một rào cản vô hình. Khiến anh ngượng ngùng mà chỉ chào ông một câu đầy ngắn gọn:
- Con chào bố!
Ông Phùng không nói gì, ông chỉ đưa mắt lên liếc Nam Lâm một cái rồi lại chăm chú vào tờ báo trên ta...



