Đọc Truyện Teen - Bước Qua Yêu Thương Full
giới tình yêu của mình. Chính cô cũng không ngờ là mình và Mạnh Đức có thể đến với nhau lần thứ hai.
Ngay cả khi bố cô giờ đây đã bị cảnh sát tìm đến nơi rồi.
Mạnh Đức bước ra từ công ti, anh tươi cười đưa tay véo má cô rồi nói:
- Dương Thùy, về nhà ăn cơm thôi!
Dương Thùy mỉm cũng phì cười vì những hành động của anh. Trẻ con vô cùng! Mà trong khi đó, lúc nào anh cũng nói cô trẻ con.
Khi đã cài xong dây an toàn, Dương Thùy mới hỏi:
- Mạnh Đức này, em...thực sự thì...
- Anh biết rồi. Chẳng phải anh đã nói với em rằng anh đã biết tất cả mọi việc từ khi chúng ta yêu nhau sao?
- Nhưng...ai nói cho anh biết?
- Anh tự tìm hiểu không được à?
Sự việc xảy ra khoảng vài tháng trước. Lúc đó, Mạnh Đức và Dương Thùy mới yêu nhau được hai tuần. Cô và anh như hình với bóng, gắn bó đến nỗi đồng nghiệp suốt ngày chỉ biết và bĩu môi trêu đùa đến quên cả công việc. Cho đến một ngày, anh nhận được một cuộc điện thoại của bố Dương Thùy. Ông nói rằng ông đang công tác tại thành phố này cho nên hẹn anh ra nói chuyện.
Như những thằng đàn ông khác, khi bố vợ gọi điện thường có cảm giác không an tâm. Hoặc cũng có thể là anh đã bị ảnh hưởng bới phim truyện và sách báo nhiều quá cho nên mới sinh ra hiện tượng đứng ngồi không yên cả buổi như vậy.
- Tôi nghĩ anh và Dương Thùy nên chia tay đi!
Đó là câu nói đầu tiên khi bố của Dương Thùy nói về vấn đề của anh và cô. Chỉ một câu nói ngắn gọn, một giọng nói trầm nhưng có sức vang và sức ép khủng khiếp.
Và đó cũng là lần đầu tiên anh có cảm giác, bố của Dương Thùy không hề đơn giản như những ông bố khác.
Mạnh Đức đã cố tình tỏ ra điềm đạm và tự tin, nhưng chỉ cần ông ấy nói một câu đã khiến chiếc thìa nguấy cà phê trong tay anh rơi vào thành cốc. Khi rơi xuống, nó kêu những âm thanh đến chói tai và có phần rợn người.
- Tại sao lại phải chia tay ạ? - Mạnh Đức chỉ biết hỏi như vậy. Anh hoàn toàn không có một lời biện hộ hay phản kháng nào khác.
Còn ông ta thì vẫn điềm nhiên, cái uy phát ra từ người ông như một thứ sức mạnh phi thường khiến Mạnh Đức phải nhún nhường. Bố anh đã từng nói: Kẻ nói nhiều mà làm ít chỉ đáng để coi thường cho cuộc sống thêm vui. Nhưng kẻ mà đã nói ít và làm nhiều, hơn nữa lại làm có hiệu quá, có thể khiến cho mọi người nể phục. Thì đó mới là kẻ đáng để ta phải ngước nhìn và chịu thua không điều kiện. Giờ đây, trước mặt anh đã xuất hiện kẻ thứ hai mà bố anh nhắc đến.
- Chàng trai! Tôi vẫn chưa biết tên câu. - Bỗng nhiên ông ta lại trở lên thân thiện lạ thường. Đây là biểu hiện của những kẻ mà ta phải đề phòng ư?
- Cháu tên là Mạnh Đức.
- Ồ! Tên hay đó chứ? Nhưng cái tôi cần không phải là cái tên của cậu đâu. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, đang toan tình những gì. Và tôi cũng biết bản thân mình giờ đây đáng ghét cỡ nào. Nhưng tôi thực sự không muốn con gái mình đau khổ lúc về sau. Mong cậu hãy hiểu cho.
Quả thực lúc đấy Mạnh Đức không hề hiểu gì cả:
- Bác, cháu hứa, cháu hứa sẽ đối xử tốt với Dương Thùy cả đời.
- Cảm ơn cậu! Nhưng có lẽ, những lời nói này tôi đành phải coi như là chưa từng nghe thấy.
Khi ông định đứng dậy thì Mạnh Đức đã cố níu ông lại bằng một câu nói:
- Tại sao? Tại sao bác lại phải làm như vậy?
Ông ta chỉ cười rồi cố nhẫn lại mà trả lời anh:
- Khi tôi vào tù thì cậu sẽ biết. Và lúcđó, cậu sẽ thở phào mà nghĩ rằng: Cũng may là mình không dính vào con bé đó.
Rồi ông ta bỏ đi.
Tháng ngày cứ trôi, đẩy dần những quá khứ đi và mang lại những điều mới mẻ mà ta chưa biết của tương lai. Những chuyện mà ta biết rồi nhưng vẫn cứ tò mò, những sự việc mà ta chưa hay và đang cần được giải thích.
Ngày đó, bố Dương Thùy đã vào tù vì tội tham ô. Ông chính là chủ tịch của thành phố C, là người đứng đầu thành phố và cũng là nhân vật chính của vụ tham ô ngân sách được mọi người bàn tán trong những ngày qua. Hóa ra tất cả mọi chuyện là như vậy. Cuối cùng thì Mạnh Đức cũng hiểu ra những việc làm của ông ấy. Ông muốn tốt cho con gái, muốn con gái không phải đau khổ nên đã chọn con đường không ban cho Dương Thùy chút hạnh phúc nào. Về cơ bản thì có vẻ như ông là một người bố tốt, nhưng về sâu xa thì ông đã đi nhầm hướng mất rồi. Ông đang đánh đồng tất cả đàn ông trên thế giới này, ông cho rằng con người ta sinh ra đã sống vì cái lợi. Sinh ra là để đấu tranh vì hạnh phúc của cá nhân.
Cho nên ông ấy mới tham ô nhiều như vậy sao?
Giờ đây, ngồi nghĩ lại những gì mà bố của Dương Thùy đã nói, Mạnh Đức chỉ biết cười. Anh còn có thể làm gì khác đây? Trách ông cũng không thể mà cảm ơn ông lại càng không. Chỉ biết cười vì ông ấy đã quá ngu ngốc trong sự khôn ngoan của mình.
- Anh đang cười cái gì vậy?
Dương thùy thấy Mạnh Đức cười vô thức nên vội hỏi.
Năm ngày trước, cô đã được tin bố cô bị bắt. Lúc đó, cảm xúc của cô rơi nhiều lắm, vương vãi nhiều lắm, có nhặt thế nào cũng không hết. Cuối cùng thì ông ấy cũng vào tù rồi, sau bao nhiêu năm làm chủ tịch, sau bao nhiêu năm tìm đủ mọi cách để tham ô và nhận hối lộ từ những người cấp dưới. Cuối cùng thì cái ông nhận được cũng chỉ là cái còng số tám của công lí. Sau khi nghe cái tin đó, Dương thùy đã tưởng mọi thứ đều sụp đổ dưới chân. Hoang tàn và đổ nát trong ánh mắt. Cô đã nói gì với bố nhỉ? À, nói rằng dù bố có bị công an tìm đến, dù bố có chết thì cô cũng không quan tâm nữa. Nhưng cô không làm được, hay nói cách khác là cô không thể ép bản thân mình làm vậy được.
Từ lúc cô sinh ra đến giờ, ông là người thương yêu cô nhất. Là người tốt với cô nhất, hơn cả những gì mà một người mẹ có thể làm. Mẹ của cô đâu? Cô không muốn nhắc đến, bà đi rồi, bà đã bỏ đi từ cái thời cô biết nói. Bà cho cô đủ lượng sữa cần thiết như bố thí, xong rồi bà bỏ đi luôn. Bỏ luôn cái gia đình sau lưng mà thản nhiên nắm tay một người đàn ông khác để đi đến cái thứ hạnh phúc ích kỉ của bà ta.
Thật là đang phỉ nhổ!
Thế đấy.
Giờ thì Dương Thùy đã thấy khá hơn rồi, cô có thể mỉm cười trước mặt người mình yêu. Có thể lắng nghe anh nói những lời ngọt ngào mà tâm hồn không bị treo ngược cành cây nữa.
Bất giác, điện thoại cô rung lên một hồi. Cô nhìn Mạnh Đức rồi đưa sát điện thoại lên tai. Tiếng của bố trầm ấm truyền vào khiến cô không kiểm soát nổi nhịp thở:
- Dương Thùy, bố đây. Có lẽ sau này, bố không thể ở gần con nữa rồi. Bố xin lỗi! Sau này con phải sống tốt vào đấy. Hãy tha thứ cho bố thời gian qua, không phải vì bố không thương con đâu. Chỉ là...Thôi! Hết giờ rồi, lần cuối nhé. Con nhớ câu nói ngày xưa của bố con mình chứ? "Nhất định sẽ hạnh phúc hơn mẹ". - Dừng một lúc rồi ông lại nói nhỏ, tiếng nói nhỏ hết sức chỉ mình Dương Thùy nghe thấy mà thôi - Bố đã lén chuyển hết tiền đến tài khoản của con rồi. Đó là những đồng tiền trong sạch cho nên con không phải lo đâu. Hãy sống tốt như bố vậy trông mong. Chào con gái!
Chương 22 - Đã có những lúc anh mong mình trở nên khốn nạn một lần.
Sau cái ngày trung thu hôm ấy, m...
Ngay cả khi bố cô giờ đây đã bị cảnh sát tìm đến nơi rồi.
Mạnh Đức bước ra từ công ti, anh tươi cười đưa tay véo má cô rồi nói:
- Dương Thùy, về nhà ăn cơm thôi!
Dương Thùy mỉm cũng phì cười vì những hành động của anh. Trẻ con vô cùng! Mà trong khi đó, lúc nào anh cũng nói cô trẻ con.
Khi đã cài xong dây an toàn, Dương Thùy mới hỏi:
- Mạnh Đức này, em...thực sự thì...
- Anh biết rồi. Chẳng phải anh đã nói với em rằng anh đã biết tất cả mọi việc từ khi chúng ta yêu nhau sao?
- Nhưng...ai nói cho anh biết?
- Anh tự tìm hiểu không được à?
Sự việc xảy ra khoảng vài tháng trước. Lúc đó, Mạnh Đức và Dương Thùy mới yêu nhau được hai tuần. Cô và anh như hình với bóng, gắn bó đến nỗi đồng nghiệp suốt ngày chỉ biết và bĩu môi trêu đùa đến quên cả công việc. Cho đến một ngày, anh nhận được một cuộc điện thoại của bố Dương Thùy. Ông nói rằng ông đang công tác tại thành phố này cho nên hẹn anh ra nói chuyện.
Như những thằng đàn ông khác, khi bố vợ gọi điện thường có cảm giác không an tâm. Hoặc cũng có thể là anh đã bị ảnh hưởng bới phim truyện và sách báo nhiều quá cho nên mới sinh ra hiện tượng đứng ngồi không yên cả buổi như vậy.
- Tôi nghĩ anh và Dương Thùy nên chia tay đi!
Đó là câu nói đầu tiên khi bố của Dương Thùy nói về vấn đề của anh và cô. Chỉ một câu nói ngắn gọn, một giọng nói trầm nhưng có sức vang và sức ép khủng khiếp.
Và đó cũng là lần đầu tiên anh có cảm giác, bố của Dương Thùy không hề đơn giản như những ông bố khác.
Mạnh Đức đã cố tình tỏ ra điềm đạm và tự tin, nhưng chỉ cần ông ấy nói một câu đã khiến chiếc thìa nguấy cà phê trong tay anh rơi vào thành cốc. Khi rơi xuống, nó kêu những âm thanh đến chói tai và có phần rợn người.
- Tại sao lại phải chia tay ạ? - Mạnh Đức chỉ biết hỏi như vậy. Anh hoàn toàn không có một lời biện hộ hay phản kháng nào khác.
Còn ông ta thì vẫn điềm nhiên, cái uy phát ra từ người ông như một thứ sức mạnh phi thường khiến Mạnh Đức phải nhún nhường. Bố anh đã từng nói: Kẻ nói nhiều mà làm ít chỉ đáng để coi thường cho cuộc sống thêm vui. Nhưng kẻ mà đã nói ít và làm nhiều, hơn nữa lại làm có hiệu quá, có thể khiến cho mọi người nể phục. Thì đó mới là kẻ đáng để ta phải ngước nhìn và chịu thua không điều kiện. Giờ đây, trước mặt anh đã xuất hiện kẻ thứ hai mà bố anh nhắc đến.
- Chàng trai! Tôi vẫn chưa biết tên câu. - Bỗng nhiên ông ta lại trở lên thân thiện lạ thường. Đây là biểu hiện của những kẻ mà ta phải đề phòng ư?
- Cháu tên là Mạnh Đức.
- Ồ! Tên hay đó chứ? Nhưng cái tôi cần không phải là cái tên của cậu đâu. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, đang toan tình những gì. Và tôi cũng biết bản thân mình giờ đây đáng ghét cỡ nào. Nhưng tôi thực sự không muốn con gái mình đau khổ lúc về sau. Mong cậu hãy hiểu cho.
Quả thực lúc đấy Mạnh Đức không hề hiểu gì cả:
- Bác, cháu hứa, cháu hứa sẽ đối xử tốt với Dương Thùy cả đời.
- Cảm ơn cậu! Nhưng có lẽ, những lời nói này tôi đành phải coi như là chưa từng nghe thấy.
Khi ông định đứng dậy thì Mạnh Đức đã cố níu ông lại bằng một câu nói:
- Tại sao? Tại sao bác lại phải làm như vậy?
Ông ta chỉ cười rồi cố nhẫn lại mà trả lời anh:
- Khi tôi vào tù thì cậu sẽ biết. Và lúcđó, cậu sẽ thở phào mà nghĩ rằng: Cũng may là mình không dính vào con bé đó.
Rồi ông ta bỏ đi.
Tháng ngày cứ trôi, đẩy dần những quá khứ đi và mang lại những điều mới mẻ mà ta chưa biết của tương lai. Những chuyện mà ta biết rồi nhưng vẫn cứ tò mò, những sự việc mà ta chưa hay và đang cần được giải thích.
Ngày đó, bố Dương Thùy đã vào tù vì tội tham ô. Ông chính là chủ tịch của thành phố C, là người đứng đầu thành phố và cũng là nhân vật chính của vụ tham ô ngân sách được mọi người bàn tán trong những ngày qua. Hóa ra tất cả mọi chuyện là như vậy. Cuối cùng thì Mạnh Đức cũng hiểu ra những việc làm của ông ấy. Ông muốn tốt cho con gái, muốn con gái không phải đau khổ nên đã chọn con đường không ban cho Dương Thùy chút hạnh phúc nào. Về cơ bản thì có vẻ như ông là một người bố tốt, nhưng về sâu xa thì ông đã đi nhầm hướng mất rồi. Ông đang đánh đồng tất cả đàn ông trên thế giới này, ông cho rằng con người ta sinh ra đã sống vì cái lợi. Sinh ra là để đấu tranh vì hạnh phúc của cá nhân.
Cho nên ông ấy mới tham ô nhiều như vậy sao?
Giờ đây, ngồi nghĩ lại những gì mà bố của Dương Thùy đã nói, Mạnh Đức chỉ biết cười. Anh còn có thể làm gì khác đây? Trách ông cũng không thể mà cảm ơn ông lại càng không. Chỉ biết cười vì ông ấy đã quá ngu ngốc trong sự khôn ngoan của mình.
- Anh đang cười cái gì vậy?
Dương thùy thấy Mạnh Đức cười vô thức nên vội hỏi.
Năm ngày trước, cô đã được tin bố cô bị bắt. Lúc đó, cảm xúc của cô rơi nhiều lắm, vương vãi nhiều lắm, có nhặt thế nào cũng không hết. Cuối cùng thì ông ấy cũng vào tù rồi, sau bao nhiêu năm làm chủ tịch, sau bao nhiêu năm tìm đủ mọi cách để tham ô và nhận hối lộ từ những người cấp dưới. Cuối cùng thì cái ông nhận được cũng chỉ là cái còng số tám của công lí. Sau khi nghe cái tin đó, Dương thùy đã tưởng mọi thứ đều sụp đổ dưới chân. Hoang tàn và đổ nát trong ánh mắt. Cô đã nói gì với bố nhỉ? À, nói rằng dù bố có bị công an tìm đến, dù bố có chết thì cô cũng không quan tâm nữa. Nhưng cô không làm được, hay nói cách khác là cô không thể ép bản thân mình làm vậy được.
Từ lúc cô sinh ra đến giờ, ông là người thương yêu cô nhất. Là người tốt với cô nhất, hơn cả những gì mà một người mẹ có thể làm. Mẹ của cô đâu? Cô không muốn nhắc đến, bà đi rồi, bà đã bỏ đi từ cái thời cô biết nói. Bà cho cô đủ lượng sữa cần thiết như bố thí, xong rồi bà bỏ đi luôn. Bỏ luôn cái gia đình sau lưng mà thản nhiên nắm tay một người đàn ông khác để đi đến cái thứ hạnh phúc ích kỉ của bà ta.
Thật là đang phỉ nhổ!
Thế đấy.
Giờ thì Dương Thùy đã thấy khá hơn rồi, cô có thể mỉm cười trước mặt người mình yêu. Có thể lắng nghe anh nói những lời ngọt ngào mà tâm hồn không bị treo ngược cành cây nữa.
Bất giác, điện thoại cô rung lên một hồi. Cô nhìn Mạnh Đức rồi đưa sát điện thoại lên tai. Tiếng của bố trầm ấm truyền vào khiến cô không kiểm soát nổi nhịp thở:
- Dương Thùy, bố đây. Có lẽ sau này, bố không thể ở gần con nữa rồi. Bố xin lỗi! Sau này con phải sống tốt vào đấy. Hãy tha thứ cho bố thời gian qua, không phải vì bố không thương con đâu. Chỉ là...Thôi! Hết giờ rồi, lần cuối nhé. Con nhớ câu nói ngày xưa của bố con mình chứ? "Nhất định sẽ hạnh phúc hơn mẹ". - Dừng một lúc rồi ông lại nói nhỏ, tiếng nói nhỏ hết sức chỉ mình Dương Thùy nghe thấy mà thôi - Bố đã lén chuyển hết tiền đến tài khoản của con rồi. Đó là những đồng tiền trong sạch cho nên con không phải lo đâu. Hãy sống tốt như bố vậy trông mong. Chào con gái!
Chương 22 - Đã có những lúc anh mong mình trở nên khốn nạn một lần.
Sau cái ngày trung thu hôm ấy, m...



