Đọc Truyện Teen - Hôn ước diệu kì full
br />
- Hai người tay trong tay, ôm nhau ngay trước mặt tôi, lại còn ngay ngoài đường. Thử hỏi tôi ko bực được sao???
Nó sửng sốt, " Chả nhẽ....chả nhẽ anh ấy ghen???", nó tự hỏi. Joe bực mình phóc lên giường nằm, kéo chăn trùm kín đầu. Thấy vậy, nó phì cười:
- Ko ngờ anh trẻ con vậy đấy! -Nó tiến lại cạnh Joe - Chìu nay, lúc em chờ anh, một chiếc xe phóng nhanh suýt ụi em. Nhưng lúc đó em đnag mắc cãi nhau với Den, anh ta thấy vậy nên kéo tay em vào, để cứu em. ko có chuyện như anh nghĩ đâu! Hì hì!
Joe vẫn im lặng, ko nói gì. Nó đứng phắt dậy, làm lành vậy rồi mà Joe vẫn ko thèm ngó ngàng đến nó. Nó bực mình gắt lên:
- Còn anh nữa! Chưa gì đã phóng xe bỏ đi, mặc cho người ta có gào thét khản cổ, cuốc bộ cả một đoạn dài, may có ắhn ta nên em mới về đến nhà! đã ko hỏi han gì thì thôi, còn cáu gắt, giận dỗi. Người đâu àm trẻ con! Hứ!
Joe bực mình, vừa lúc nãy còn mỉm cười trong chăn, nhẹ lòng lại. Nhưng bi giờ, khi nghe nó trách móc vậy, lại còn nói anh " trẻ con". Nhịn ko nổi nữa nên Joe tung chăn ngồi dậy và gắt:
- Cái gì, em dám bảo anh là trẻ con hả??? vợ mà dám nói chồng vậy hả???
Nó cũng ko vừa:
- Thế chồng mà chả chịu lắng nghe vợ nói thì đúng hay sai nào?
- Nhưng em là người có lỗi cơ mà!
- Ai có lỗi??? Em thấy mình chả có lỗi gì hết áh! Có anh nhỏ mọn, ích kỉ, ghen tuông vớ vẩn!
Nghe đến đó, Joe giật mình. Anh chối bay chối biến:
- Ai nói anh ghen hả?.....Mắc mớ gì phải ghen chứ? Đừng nói bừa!
Nó ko thèm cãi nữa, ngoảy đít vào phòng tắm:
- Ai ghen tự bik!
- Em..... -Joe định mắng lại nhưng chả bik phải mắng ra sao nữa ^^
Nó cùng Joe bước vào xe, Joe đã hứa với nó chiều nay, sau khi tan việc, sẽ cùng nó đi ăn tối ở ngoài. Nó hí hửng ngồi trong xe mà cứ ngêu ngao hát hoài làm Joe nhức óc. Tiếng Joe càu nhàu:
- Có cần phải vui vậy ko?
Nó mỉm cười rất tươi, trông đáng iu vô cùng:
- Phải vui chứ, vì rất ít khi chúng ta ra ngoài ăn như thếnày mà!
Joe chợt giật mình vì câu nói của nó. Đúng như nó nói, từ khi lấy nhau đến giờ hai người rất hiếm khi có một bữa tối lãng mạn bên ngoài, Joe cảm thấy có chút gì đó hối hận. Nhưng cái này cũng ko thể hoàn toàn trách Joe được, vì cả nó và Joe thường xuyên tranh cãi nhau như vậy thì làm sao mà có nổi một buổi tối lãng mạn đẹp đẽ bên nhau được. Nó liếc đồng hồ:
- Chúng ta đi ăn tối trước, sau đó anh đưa em đi shopping nhá! Sau đó đi đâu nữa nhỉ???
Joe lắc đầu ngao ngán:
- Ngoài việc shopping ko còn việc khác nữa sao?
Nó ngây thơ:
- Ko, đơn giản vì em thích shopping. Hì hì, đã lâu lắm oài em hok đi mua sắm gì mà, anh là chồng em thì phải chiều em chứ!
- Gì???.......Thôi được rồi! Sau đó thì về nhà nhá!
Nó tiu nghỉu:
- Ko đi đâu nữa sao???
Joe nhăn răng ra chọc nó:
- Ko!
Sau khi ăn tối nó nê xong, Joe chở nó vào siêu thị mua sắm. Bước cùng nó vào siêu thị, qua hết gian hàng này đến gian hàng khác. Nó cứ lôi Joe đi làm Joe ng cả mặt, anh lầm bầm:
- Sao tụi con gái cứ thích đi vào ba cái chốn đông người thế này cơ chứ??? Có gì thú vị đâu??? Mỏi chân, nhức đầu chít đi được!!!
Lúc nó định típ tục lôi Joe đi, Joe vội giật tay nó lại:
- Anh ra kia ngồi đợi, em chỉ có 15' nữa thôi đấy! Nếu ko thì anh cho em ngủ lại đây lun nhá!
- Hả??? -Nó há hốc mồm - 15'???....Sao ít zậy???
Joe ngao ngán nhìn nó:
- Thưa cô, nãy giờ cô lăng xăng trong này hai tiếng đồng hồ rồi đấy, cho cô 15' nữa là nhứt rùi đoá!
Nói rồi anh quay lưng đi để mặc nó lại, nó chẹp miệng:
- Ôi, chỉ còn 15', phải nhanh chân mới được!
Thế là cô nàng nhanh chân tìm đến những gian hàng yêu thích và lựa đồ. mải mê lựa mà tới tận 30' sau, nó cũng chưa chịu chạy lại chỗ Joe làm Joe phát bực. Anh chịu ko nổi nữa nên chạy đi tìm nó. Chen chân vào đám đông đang mua sắm, khó khăn lắm Joe mới định vị được mục tiêu. Bỗng anh chợt nhận ra có một tên đầu đinh có vẻ bặm trợn đang làm phiền Ariel. Anh liền cố chen chân chạy đến bên nó.
Nó cố tránh xa cái tên đầu đinh bặm trợn này, vẻ mặt đầy khó chịu. Tên đầu đinh gạ gẫm nó:
- Này cô em, em đi một mình sao? Anh cũng vậy nè, hay đi cùng anh nhá! Anh bik có một chỗ rất hay, ko đông như vậy đâu?
Nó cáu lên:
- Tôi đã nói rồi, tôi ko đi một mình, anh đừng làm phiền tôi nữa!
Nhưng tên đầu đinh này đã ko thèm nghe thì thôi, lại còn nắm lấy tay nó làm nó hoảng hốt cố giằng tay ra nhưng ko được. Hắn ta cười đểu:
- Đi với anh có mất gì đâu mà?
- Thả tay cô ấy ra? -Joe giựt phắt tay tên đầu đinh ra khỏi nó.
Vừa thấy Joe, nó chạy lại nép sau lưng anh. Thằng đầu đinh nhe hàm răng vàng khè ra, chắc là do hút nhìu thuốc đây mà:
- Mày là thằng nào mà dám cướp bạn gái tau hả?
Nó trố mắt lên nhìn tên đầu đinh chít tiệt:
- Ai là bạn gái anh hả??? Tôi còn chưa gặp anh lấy một lần nữa mà anh dám nói thế sao???
Joe cười khẩy:
- Này nghe rõ chưa hả? Đây là bà xã của tôi, nếu anh còn làm phiền cô ấy một lần nữa thì ko xong với tôi đâu! Mà tốt nhất, đừng có ng vào cô ấy, dù là một cọng tóc, tôi cũng sẽ ko tha cho anh!
Nói chắc như đinh đóng cột, xong xuôi anh dắt tay nó ra khỏi cái chốn đông người náo nhiệt này, mặc cho cái tên kia đang há hốc mồm từ nãy đến giờ. Vừa ra khỏi siêu thị, Joe quát nó:
- Này, vừa rồi anh đã bảo em đúng 15' sau là phải ra! Sao em lại đi quá 15', lại còn để cho cái tên xấu kia chọc ghẹo nữa hả?
Nó bik lỗi nên lí nhí:
- Em xin lỗi, tại.....tại em quên xem đồng hồ!
Joe gắt lên:
- Quên, quên, quên! Lúc nào cũng quên được cả, lúc nãy có bik tôi lo lắng cho em thế nào ko hả???
Bực mình, Joe bước vào xe đóng sầm cửa lại. Nó chỉ bik im lặng mà nghe, Joe hạ cửa kính, ló đầu ra quát lớn:
- Còn ko vào mà đứng đó làm gì? Bộ mún ngủ ở đây thật hả?
Nó nghe vậy thì hoảng hốt chui vào xe ngay tắp lự. Joe chỉ bik lắc đầu ngán ngẩm.
Đang còn gà gà gật gật bên bàn làm việc, bỗng từ đâu Hebe và Jiro chạy lại bên nó la om sòm làm nó giật bắn cả mình. Tiếng Jiro hớn hở:
- Ella, cậu coá bik gì hem, tuần tới công ty của chúng ta tổ chức đi nghỉ mát ở đảo Guam đấy!
Nó vẫn còn ngái ngủ:
- Gì???
Hebe dùng hai tay lắc lắc cái đầu nó mà nói:
- Tuần tới là lễ kỉ niệm ngày thành lập công ty, công ty chúng ta tổ chức cho toàn thể nhân viên đi nghỉ mát ở đảo Guam. Sao, đã nghe thủng lỗ tai chưa?
Bấy giờ nó mới tỉnh:
- Đi nghỉ mát sao??? Lại còn ở đảo Guam nữa cơ àh??? Hay quá, vậy là coá thể thoát khỏi tên chít tiệt đoá một tuần oài!
Cả Jiro và Hebe trố mắt lin nhìn nó, đồng thanh:
- Tên chít tiệt nào???
Nó hem thèm để ý đến câu hỏi của hai người bọn họ mà đang mơ màng mộng tưởng những ...
- Hai người tay trong tay, ôm nhau ngay trước mặt tôi, lại còn ngay ngoài đường. Thử hỏi tôi ko bực được sao???
Nó sửng sốt, " Chả nhẽ....chả nhẽ anh ấy ghen???", nó tự hỏi. Joe bực mình phóc lên giường nằm, kéo chăn trùm kín đầu. Thấy vậy, nó phì cười:
- Ko ngờ anh trẻ con vậy đấy! -Nó tiến lại cạnh Joe - Chìu nay, lúc em chờ anh, một chiếc xe phóng nhanh suýt ụi em. Nhưng lúc đó em đnag mắc cãi nhau với Den, anh ta thấy vậy nên kéo tay em vào, để cứu em. ko có chuyện như anh nghĩ đâu! Hì hì!
Joe vẫn im lặng, ko nói gì. Nó đứng phắt dậy, làm lành vậy rồi mà Joe vẫn ko thèm ngó ngàng đến nó. Nó bực mình gắt lên:
- Còn anh nữa! Chưa gì đã phóng xe bỏ đi, mặc cho người ta có gào thét khản cổ, cuốc bộ cả một đoạn dài, may có ắhn ta nên em mới về đến nhà! đã ko hỏi han gì thì thôi, còn cáu gắt, giận dỗi. Người đâu àm trẻ con! Hứ!
Joe bực mình, vừa lúc nãy còn mỉm cười trong chăn, nhẹ lòng lại. Nhưng bi giờ, khi nghe nó trách móc vậy, lại còn nói anh " trẻ con". Nhịn ko nổi nữa nên Joe tung chăn ngồi dậy và gắt:
- Cái gì, em dám bảo anh là trẻ con hả??? vợ mà dám nói chồng vậy hả???
Nó cũng ko vừa:
- Thế chồng mà chả chịu lắng nghe vợ nói thì đúng hay sai nào?
- Nhưng em là người có lỗi cơ mà!
- Ai có lỗi??? Em thấy mình chả có lỗi gì hết áh! Có anh nhỏ mọn, ích kỉ, ghen tuông vớ vẩn!
Nghe đến đó, Joe giật mình. Anh chối bay chối biến:
- Ai nói anh ghen hả?.....Mắc mớ gì phải ghen chứ? Đừng nói bừa!
Nó ko thèm cãi nữa, ngoảy đít vào phòng tắm:
- Ai ghen tự bik!
- Em..... -Joe định mắng lại nhưng chả bik phải mắng ra sao nữa ^^
Nó cùng Joe bước vào xe, Joe đã hứa với nó chiều nay, sau khi tan việc, sẽ cùng nó đi ăn tối ở ngoài. Nó hí hửng ngồi trong xe mà cứ ngêu ngao hát hoài làm Joe nhức óc. Tiếng Joe càu nhàu:
- Có cần phải vui vậy ko?
Nó mỉm cười rất tươi, trông đáng iu vô cùng:
- Phải vui chứ, vì rất ít khi chúng ta ra ngoài ăn như thếnày mà!
Joe chợt giật mình vì câu nói của nó. Đúng như nó nói, từ khi lấy nhau đến giờ hai người rất hiếm khi có một bữa tối lãng mạn bên ngoài, Joe cảm thấy có chút gì đó hối hận. Nhưng cái này cũng ko thể hoàn toàn trách Joe được, vì cả nó và Joe thường xuyên tranh cãi nhau như vậy thì làm sao mà có nổi một buổi tối lãng mạn đẹp đẽ bên nhau được. Nó liếc đồng hồ:
- Chúng ta đi ăn tối trước, sau đó anh đưa em đi shopping nhá! Sau đó đi đâu nữa nhỉ???
Joe lắc đầu ngao ngán:
- Ngoài việc shopping ko còn việc khác nữa sao?
Nó ngây thơ:
- Ko, đơn giản vì em thích shopping. Hì hì, đã lâu lắm oài em hok đi mua sắm gì mà, anh là chồng em thì phải chiều em chứ!
- Gì???.......Thôi được rồi! Sau đó thì về nhà nhá!
Nó tiu nghỉu:
- Ko đi đâu nữa sao???
Joe nhăn răng ra chọc nó:
- Ko!
Sau khi ăn tối nó nê xong, Joe chở nó vào siêu thị mua sắm. Bước cùng nó vào siêu thị, qua hết gian hàng này đến gian hàng khác. Nó cứ lôi Joe đi làm Joe ng cả mặt, anh lầm bầm:
- Sao tụi con gái cứ thích đi vào ba cái chốn đông người thế này cơ chứ??? Có gì thú vị đâu??? Mỏi chân, nhức đầu chít đi được!!!
Lúc nó định típ tục lôi Joe đi, Joe vội giật tay nó lại:
- Anh ra kia ngồi đợi, em chỉ có 15' nữa thôi đấy! Nếu ko thì anh cho em ngủ lại đây lun nhá!
- Hả??? -Nó há hốc mồm - 15'???....Sao ít zậy???
Joe ngao ngán nhìn nó:
- Thưa cô, nãy giờ cô lăng xăng trong này hai tiếng đồng hồ rồi đấy, cho cô 15' nữa là nhứt rùi đoá!
Nói rồi anh quay lưng đi để mặc nó lại, nó chẹp miệng:
- Ôi, chỉ còn 15', phải nhanh chân mới được!
Thế là cô nàng nhanh chân tìm đến những gian hàng yêu thích và lựa đồ. mải mê lựa mà tới tận 30' sau, nó cũng chưa chịu chạy lại chỗ Joe làm Joe phát bực. Anh chịu ko nổi nữa nên chạy đi tìm nó. Chen chân vào đám đông đang mua sắm, khó khăn lắm Joe mới định vị được mục tiêu. Bỗng anh chợt nhận ra có một tên đầu đinh có vẻ bặm trợn đang làm phiền Ariel. Anh liền cố chen chân chạy đến bên nó.
Nó cố tránh xa cái tên đầu đinh bặm trợn này, vẻ mặt đầy khó chịu. Tên đầu đinh gạ gẫm nó:
- Này cô em, em đi một mình sao? Anh cũng vậy nè, hay đi cùng anh nhá! Anh bik có một chỗ rất hay, ko đông như vậy đâu?
Nó cáu lên:
- Tôi đã nói rồi, tôi ko đi một mình, anh đừng làm phiền tôi nữa!
Nhưng tên đầu đinh này đã ko thèm nghe thì thôi, lại còn nắm lấy tay nó làm nó hoảng hốt cố giằng tay ra nhưng ko được. Hắn ta cười đểu:
- Đi với anh có mất gì đâu mà?
- Thả tay cô ấy ra? -Joe giựt phắt tay tên đầu đinh ra khỏi nó.
Vừa thấy Joe, nó chạy lại nép sau lưng anh. Thằng đầu đinh nhe hàm răng vàng khè ra, chắc là do hút nhìu thuốc đây mà:
- Mày là thằng nào mà dám cướp bạn gái tau hả?
Nó trố mắt lên nhìn tên đầu đinh chít tiệt:
- Ai là bạn gái anh hả??? Tôi còn chưa gặp anh lấy một lần nữa mà anh dám nói thế sao???
Joe cười khẩy:
- Này nghe rõ chưa hả? Đây là bà xã của tôi, nếu anh còn làm phiền cô ấy một lần nữa thì ko xong với tôi đâu! Mà tốt nhất, đừng có ng vào cô ấy, dù là một cọng tóc, tôi cũng sẽ ko tha cho anh!
Nói chắc như đinh đóng cột, xong xuôi anh dắt tay nó ra khỏi cái chốn đông người náo nhiệt này, mặc cho cái tên kia đang há hốc mồm từ nãy đến giờ. Vừa ra khỏi siêu thị, Joe quát nó:
- Này, vừa rồi anh đã bảo em đúng 15' sau là phải ra! Sao em lại đi quá 15', lại còn để cho cái tên xấu kia chọc ghẹo nữa hả?
Nó bik lỗi nên lí nhí:
- Em xin lỗi, tại.....tại em quên xem đồng hồ!
Joe gắt lên:
- Quên, quên, quên! Lúc nào cũng quên được cả, lúc nãy có bik tôi lo lắng cho em thế nào ko hả???
Bực mình, Joe bước vào xe đóng sầm cửa lại. Nó chỉ bik im lặng mà nghe, Joe hạ cửa kính, ló đầu ra quát lớn:
- Còn ko vào mà đứng đó làm gì? Bộ mún ngủ ở đây thật hả?
Nó nghe vậy thì hoảng hốt chui vào xe ngay tắp lự. Joe chỉ bik lắc đầu ngán ngẩm.
Đang còn gà gà gật gật bên bàn làm việc, bỗng từ đâu Hebe và Jiro chạy lại bên nó la om sòm làm nó giật bắn cả mình. Tiếng Jiro hớn hở:
- Ella, cậu coá bik gì hem, tuần tới công ty của chúng ta tổ chức đi nghỉ mát ở đảo Guam đấy!
Nó vẫn còn ngái ngủ:
- Gì???
Hebe dùng hai tay lắc lắc cái đầu nó mà nói:
- Tuần tới là lễ kỉ niệm ngày thành lập công ty, công ty chúng ta tổ chức cho toàn thể nhân viên đi nghỉ mát ở đảo Guam. Sao, đã nghe thủng lỗ tai chưa?
Bấy giờ nó mới tỉnh:
- Đi nghỉ mát sao??? Lại còn ở đảo Guam nữa cơ àh??? Hay quá, vậy là coá thể thoát khỏi tên chít tiệt đoá một tuần oài!
Cả Jiro và Hebe trố mắt lin nhìn nó, đồng thanh:
- Tên chít tiệt nào???
Nó hem thèm để ý đến câu hỏi của hai người bọn họ mà đang mơ màng mộng tưởng những ...



