Đọc Truyện Teen - Hôn ước diệu kì full
ng kéo tay Jiro đứng dậy, miệng ko ngừng dỗ dành:
- Này, thôi đủ rồi đấy! Ella đâu có chít đâu mà anh khóc như mưa vậy, cô ấy ko sao rồi,đừng có ngồi đây khóc thút khóc thít như con nít vậy, khó coi lắm!
Bỗng Jiro quay sang ôm chặt cổ nó mà khóc:
- Oa oa oa....tôi thật đáng chít....oa oa oa...
Hebe đỏ mặt, cô nàng há hốc cả mồm, nhưng rồi cũng cố lấy lại bình tĩnh, lại típ tục vỗ về cậu ấm Jiro:
- Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa!
Nhưng anh chàng vẫn típ tục khóc ầm lên, quá bực mình nên Hebe xô Jiro ra và hét lên:
- Đã bảo đừng khóc nữa mà, người đâu con trai gì mà mít ướt! Kệ anh đấy!
Nói rồi Hebe tức tối quay đi, mặc cho Jiro nhà ta đang nghệt mặt ra đứng tần ngần nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy đi khuất rùi mới chịu lủi thủi về phòng. Trong miệng lẩm nhẩm:
- Cái cô này, vừa mới vỗ về người ta, vậy mà giờ lại cáu giận như vậy! Kì cục! Hic, chán!
Chà chà, mới đó mà đã tới đêm sinh nhật cảu Tiff. Nó do dự đứng trước cái giường đang bày đủ bộ váy đầm của nó. Nó chán nản thở dài:
- Haizz....chả có bộ nào ra hồn cả! Hic, chán! Nếu ở nhà có Ella thì chắc chắn chị ấy đã cho mình một lời khuyên hay ho rồi, vậy mà lúc cần thì chả thấy tăm hơi đâu!
Mặc dù từ khi về đây, nó được ăn sung mặc sướng. Nhưng nó vẫn rất e dè trong việc tiêu xài. Nếu có mua sắm thì cũng chỉ mấy bộ mặc thường ngày đi làm và dạo phố thôi, chứ có khi nào nó dám bỏ hàng đống tiền ra để lựa cho mình một bộ cánh thật đẹp cho đêm dạ hội dâu chứ! Thế nền bây giờ nó mới phải nhưcvs óc nhức đầu thế này đấy. Joe gõ cửa, gọi lớn:
- Đi chưa? Sắp muộn giờ rồi nè! Em mà còn ngồi trong đó thêm vài phút nữa là anh cho em ở nhà luôn đoá!
Nó bự mình hét vọng ra:
- Thix thì nah đi một mình đi!
Joe giật mình ngạc nhiên, anh lẩm bẩm:
- Quái, có nhầm hem vậy???....Ko được, ko đi sao được, cô ấy mà ko đi thì mình đi làm gì?!?
Joe bực mình đẩy cửa vào phòng làm nó giật bắn mình, nhìn vào đống quần áo trên giường và cái mặt ủ rũ của nó làm joe hiểu ra mọi chuyện. Anh nhìn nó cười:
- Thì ra là vậy!
Nó đỏ cả mặt, lúng túng:
- Có lẽ, anh đi một mình đi!
Joe dứt khoát:
- Ko được, thôi, anh đưa em đến một nơi, chắc chúng ta sẽ đến muộn một chút!
- Hả??? Đi đâu??? -Nó ngạc nhiên.
Ko thèm trả lời nó, Joe vội lôi tay nó đi ngay tức khắc. Tối nay nhân buổi tiệc này anh và Den đã bàn bạc sẽ mời cả ngài giám đốc Simon của tập đoàn năng lượng GPD của Mĩ đến dự, đây có lẽ là một dự án lớn đối với cả nước nên anh nhất định phải đến dự bữa tiệc này. Nhưng nếu hem coá nó đi cùng thì cũng buồn chít, vậy nên Joe mới cố lôi bà xã của mình đi cho bằng được. Joe lái xe chở nó đến một cửa hàng thời trang nổi tiếng. Vừa bước vào trong, nó đã phải ngạc nhiên nhìn những bộ váy dạ hội đẹp cực kì của tiệm. Một nhân viên của tiệm lại chào hỏi cả hai:
- Xin chào, tôi có thể giúp được gì cho anh chị ạh?
Joe liền nói:
- Cô hãy lựa một bộ thích hợp cho cô ấy, tối nay chúng tôi đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn. Cô hãy trang điểm cho cô ấy luôn nhé!
- Vâng! Sẽ xong ngay thôi ạh! -Cô nhân viên cười niềm nở rồi đưa nó vào phòng thay đồ ngay lập tức.
20' sau, nó ngượng ngùng bước ra trước mặt Joe. Vừa nhìn thấy nó, Joe đã ko khỏi bị hút hồn bởi vẻ đẹp lộng lẫy của nó. Anh thật sự thấy tim mình đập rộn ràng. Nó ngượng cười:
- Anh thấy thế nào?
Joe giật mình trước vẻ đẹp quyến rũ của nó, thực sự nó như được lột xác vậy, anh vội che dấu cảm xúc của mình bằng thái độ phớt lờ:
- Được rồi, chúng ta muộn 15' rồi đấy! Đến đó nữa tổng cộng phải nửa tiếng! Thôi mau đi thôi!
Suốt trên đường đi cả hai ko nói với nhau lời nào, lúc xe gần đến nơi nó hỏi với giọng dè dặt:
- Em thế này đã ổn chưa?
Joe ko nói gì, chỉ im lặng bước ra khỏi xe, nó bĩu môi nhìn theo rồi cũng bước ra khỏi xe. Joe đến cạnh nó, lúc này nó vẫn còn ngạc nhiên bởi vẻ tráng lệ của toà nhà to lớn trước mắt. Phía trong sân tràn ngập ánh đèn sáng rực rỡ nhưng đầy lãng mạn. Joe đưa tay ra hiệu cho nó khoác vào. Nó ngập ngừng, thật sự nó chưa bao giờ dự buổi dạ tiệc nào lớn như thế này, lại còn phải xúng xính trong cái bộ đồ chật ních mà sặc sỡ này nữa. Nó khoác tay Joe và bắt đầu bước đi. Bỗng nó nghe thoảng bên tai giọng nói ấm áp của Joe:
- Bà xã của anh đẹp lắm!
Nó tròn xoe mắt chơm chớp ngước lên nhìn Joe:
- Hả?
Joe ko nói gì, đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng, một nụ cười mỉm nhẹ nở trên môi. Nó cảm thấy vô cùng sung sướng, lòng tràn ngập hạnh phúc, nó cười tươi như hoa. Những ánh nến lung linh xung quanh phảng chiếu xuống mặt nước của bể bơi làm cho quang cảnh nơi đây thêm huyền ảo, những bản nhạc du dương vang lên càng làm cho khung cảnh nơi đây thật trữ tình. Mọi người nhộn nhịp trong những bộ cánh sặc sỡ đủ màu sắc ra ra vào vào, kẻ hầu người hạ ( phục vụ í mừ) thay nhau bê những khay thức ăn đi xung quanh. Một anh chàng phục vụ bê khay rượu bước tới trước hai người, Joe cầm lấy một ly vang và ko quên lời cảm ơn anh chàng phục vụ dễ xương. Nó thì lúng túng, nhưng vẫn cầm lấy một ly và cũng cười thật tươi cảm ơn. (ôi,
ss ấy vẫn chưa quen mừ)
Bỗng từ xa, Tiff đnag tiến lại phía hai người. Vừa thấy hai người tay trong tay bước vào là cô nàng đã thấy khó chịu vô cùng. Tiff bước lại trước mặt hai người, cô ấy luôn xinh đẹp và rạng ngời ở mọi lúc mọi nơi, tối hôm nay thì càng quyến rũ và lộng lẫy. Tiff cười thật tươi chào hỏi:
- Chào, cuối cùng hai người cũng tới! Nhưng....hai người là một đôi àh?
- Hả??? -Cả nó và Joe đồng thanh.
Lúc này cả hai mới nhận ra rằng hai người vẫn đang đóng là hàng xóm với nhau. Nó và Joe vội tách nhau ra, Joe vội chữa lửa:
- Àh, xin lỗi em, anh đến hơi trễ....Cũng chỉ vì đón cô bạn hàng xóm này đi luôn nên mới trễ vậy!
Joe quay snag nó nở một nụ cười gian làm nó khó chịu, bực bội. Nó cũng vội thanh minh:
- Đúng.... đúng vậy.....tại tôi nên anh ấy mới đến trễ vậy đó! Xin lỗi nhé!
- Àh quên, chưa chúc mừng sinh nhật em!
Nói rồi Joe liếc snag nó, nó liền đưa hộp quà được gói ghém rất đẹp mắt đã được chuẩn bị trước ra và đưa cho Tiff:
- Đây là tấm lòng thành của chúng tôi, vì không nghĩ được qàu gì hay ho nên chúng tôi mới quyết định mua chung luôn thể! ^^. Chúc sinh nhật vui vẻ!
Joe kinh ngạc nhìn nó, ko ngờ nó cũng giỏi đóng kịch ra phết, nói xạo màtỉnh như ruồi. Tiff vui vẻ nhận lấy món quà rồi quay sang Joe cười tươi:
- Cảm ơn anh nhé! ( Oá, cái bà này, nhận quà từ tay Ariel mà lại quay snag cảm ơn chỉ mình Joe, >''<)
- Ko có gì! - Joe đáp nhưng ánh mắt vẫn đang liếc nhìn nó.
Nó thì mặt đầy hậm hực, có cảm giác mình là thừa thải vậy. Nó lảng snag chỗ khác để tránh phải nhìn thấy những điều làm nó bực bội. ở một góc khác, một anh chàng đpẹ trai cực kì nãy giờ tuy nói chuyện với ...
- Này, thôi đủ rồi đấy! Ella đâu có chít đâu mà anh khóc như mưa vậy, cô ấy ko sao rồi,đừng có ngồi đây khóc thút khóc thít như con nít vậy, khó coi lắm!
Bỗng Jiro quay sang ôm chặt cổ nó mà khóc:
- Oa oa oa....tôi thật đáng chít....oa oa oa...
Hebe đỏ mặt, cô nàng há hốc cả mồm, nhưng rồi cũng cố lấy lại bình tĩnh, lại típ tục vỗ về cậu ấm Jiro:
- Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa!
Nhưng anh chàng vẫn típ tục khóc ầm lên, quá bực mình nên Hebe xô Jiro ra và hét lên:
- Đã bảo đừng khóc nữa mà, người đâu con trai gì mà mít ướt! Kệ anh đấy!
Nói rồi Hebe tức tối quay đi, mặc cho Jiro nhà ta đang nghệt mặt ra đứng tần ngần nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy đi khuất rùi mới chịu lủi thủi về phòng. Trong miệng lẩm nhẩm:
- Cái cô này, vừa mới vỗ về người ta, vậy mà giờ lại cáu giận như vậy! Kì cục! Hic, chán!
Chà chà, mới đó mà đã tới đêm sinh nhật cảu Tiff. Nó do dự đứng trước cái giường đang bày đủ bộ váy đầm của nó. Nó chán nản thở dài:
- Haizz....chả có bộ nào ra hồn cả! Hic, chán! Nếu ở nhà có Ella thì chắc chắn chị ấy đã cho mình một lời khuyên hay ho rồi, vậy mà lúc cần thì chả thấy tăm hơi đâu!
Mặc dù từ khi về đây, nó được ăn sung mặc sướng. Nhưng nó vẫn rất e dè trong việc tiêu xài. Nếu có mua sắm thì cũng chỉ mấy bộ mặc thường ngày đi làm và dạo phố thôi, chứ có khi nào nó dám bỏ hàng đống tiền ra để lựa cho mình một bộ cánh thật đẹp cho đêm dạ hội dâu chứ! Thế nền bây giờ nó mới phải nhưcvs óc nhức đầu thế này đấy. Joe gõ cửa, gọi lớn:
- Đi chưa? Sắp muộn giờ rồi nè! Em mà còn ngồi trong đó thêm vài phút nữa là anh cho em ở nhà luôn đoá!
Nó bự mình hét vọng ra:
- Thix thì nah đi một mình đi!
Joe giật mình ngạc nhiên, anh lẩm bẩm:
- Quái, có nhầm hem vậy???....Ko được, ko đi sao được, cô ấy mà ko đi thì mình đi làm gì?!?
Joe bực mình đẩy cửa vào phòng làm nó giật bắn mình, nhìn vào đống quần áo trên giường và cái mặt ủ rũ của nó làm joe hiểu ra mọi chuyện. Anh nhìn nó cười:
- Thì ra là vậy!
Nó đỏ cả mặt, lúng túng:
- Có lẽ, anh đi một mình đi!
Joe dứt khoát:
- Ko được, thôi, anh đưa em đến một nơi, chắc chúng ta sẽ đến muộn một chút!
- Hả??? Đi đâu??? -Nó ngạc nhiên.
Ko thèm trả lời nó, Joe vội lôi tay nó đi ngay tức khắc. Tối nay nhân buổi tiệc này anh và Den đã bàn bạc sẽ mời cả ngài giám đốc Simon của tập đoàn năng lượng GPD của Mĩ đến dự, đây có lẽ là một dự án lớn đối với cả nước nên anh nhất định phải đến dự bữa tiệc này. Nhưng nếu hem coá nó đi cùng thì cũng buồn chít, vậy nên Joe mới cố lôi bà xã của mình đi cho bằng được. Joe lái xe chở nó đến một cửa hàng thời trang nổi tiếng. Vừa bước vào trong, nó đã phải ngạc nhiên nhìn những bộ váy dạ hội đẹp cực kì của tiệm. Một nhân viên của tiệm lại chào hỏi cả hai:
- Xin chào, tôi có thể giúp được gì cho anh chị ạh?
Joe liền nói:
- Cô hãy lựa một bộ thích hợp cho cô ấy, tối nay chúng tôi đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn. Cô hãy trang điểm cho cô ấy luôn nhé!
- Vâng! Sẽ xong ngay thôi ạh! -Cô nhân viên cười niềm nở rồi đưa nó vào phòng thay đồ ngay lập tức.
20' sau, nó ngượng ngùng bước ra trước mặt Joe. Vừa nhìn thấy nó, Joe đã ko khỏi bị hút hồn bởi vẻ đẹp lộng lẫy của nó. Anh thật sự thấy tim mình đập rộn ràng. Nó ngượng cười:
- Anh thấy thế nào?
Joe giật mình trước vẻ đẹp quyến rũ của nó, thực sự nó như được lột xác vậy, anh vội che dấu cảm xúc của mình bằng thái độ phớt lờ:
- Được rồi, chúng ta muộn 15' rồi đấy! Đến đó nữa tổng cộng phải nửa tiếng! Thôi mau đi thôi!
Suốt trên đường đi cả hai ko nói với nhau lời nào, lúc xe gần đến nơi nó hỏi với giọng dè dặt:
- Em thế này đã ổn chưa?
Joe ko nói gì, chỉ im lặng bước ra khỏi xe, nó bĩu môi nhìn theo rồi cũng bước ra khỏi xe. Joe đến cạnh nó, lúc này nó vẫn còn ngạc nhiên bởi vẻ tráng lệ của toà nhà to lớn trước mắt. Phía trong sân tràn ngập ánh đèn sáng rực rỡ nhưng đầy lãng mạn. Joe đưa tay ra hiệu cho nó khoác vào. Nó ngập ngừng, thật sự nó chưa bao giờ dự buổi dạ tiệc nào lớn như thế này, lại còn phải xúng xính trong cái bộ đồ chật ních mà sặc sỡ này nữa. Nó khoác tay Joe và bắt đầu bước đi. Bỗng nó nghe thoảng bên tai giọng nói ấm áp của Joe:
- Bà xã của anh đẹp lắm!
Nó tròn xoe mắt chơm chớp ngước lên nhìn Joe:
- Hả?
Joe ko nói gì, đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng, một nụ cười mỉm nhẹ nở trên môi. Nó cảm thấy vô cùng sung sướng, lòng tràn ngập hạnh phúc, nó cười tươi như hoa. Những ánh nến lung linh xung quanh phảng chiếu xuống mặt nước của bể bơi làm cho quang cảnh nơi đây thêm huyền ảo, những bản nhạc du dương vang lên càng làm cho khung cảnh nơi đây thật trữ tình. Mọi người nhộn nhịp trong những bộ cánh sặc sỡ đủ màu sắc ra ra vào vào, kẻ hầu người hạ ( phục vụ í mừ) thay nhau bê những khay thức ăn đi xung quanh. Một anh chàng phục vụ bê khay rượu bước tới trước hai người, Joe cầm lấy một ly vang và ko quên lời cảm ơn anh chàng phục vụ dễ xương. Nó thì lúng túng, nhưng vẫn cầm lấy một ly và cũng cười thật tươi cảm ơn. (ôi,
ss ấy vẫn chưa quen mừ)
Bỗng từ xa, Tiff đnag tiến lại phía hai người. Vừa thấy hai người tay trong tay bước vào là cô nàng đã thấy khó chịu vô cùng. Tiff bước lại trước mặt hai người, cô ấy luôn xinh đẹp và rạng ngời ở mọi lúc mọi nơi, tối hôm nay thì càng quyến rũ và lộng lẫy. Tiff cười thật tươi chào hỏi:
- Chào, cuối cùng hai người cũng tới! Nhưng....hai người là một đôi àh?
- Hả??? -Cả nó và Joe đồng thanh.
Lúc này cả hai mới nhận ra rằng hai người vẫn đang đóng là hàng xóm với nhau. Nó và Joe vội tách nhau ra, Joe vội chữa lửa:
- Àh, xin lỗi em, anh đến hơi trễ....Cũng chỉ vì đón cô bạn hàng xóm này đi luôn nên mới trễ vậy!
Joe quay snag nó nở một nụ cười gian làm nó khó chịu, bực bội. Nó cũng vội thanh minh:
- Đúng.... đúng vậy.....tại tôi nên anh ấy mới đến trễ vậy đó! Xin lỗi nhé!
- Àh quên, chưa chúc mừng sinh nhật em!
Nói rồi Joe liếc snag nó, nó liền đưa hộp quà được gói ghém rất đẹp mắt đã được chuẩn bị trước ra và đưa cho Tiff:
- Đây là tấm lòng thành của chúng tôi, vì không nghĩ được qàu gì hay ho nên chúng tôi mới quyết định mua chung luôn thể! ^^. Chúc sinh nhật vui vẻ!
Joe kinh ngạc nhìn nó, ko ngờ nó cũng giỏi đóng kịch ra phết, nói xạo màtỉnh như ruồi. Tiff vui vẻ nhận lấy món quà rồi quay sang Joe cười tươi:
- Cảm ơn anh nhé! ( Oá, cái bà này, nhận quà từ tay Ariel mà lại quay snag cảm ơn chỉ mình Joe, >''<)
- Ko có gì! - Joe đáp nhưng ánh mắt vẫn đang liếc nhìn nó.
Nó thì mặt đầy hậm hực, có cảm giác mình là thừa thải vậy. Nó lảng snag chỗ khác để tránh phải nhìn thấy những điều làm nó bực bội. ở một góc khác, một anh chàng đpẹ trai cực kì nãy giờ tuy nói chuyện với ...



