Đọc Truyện Teen - Hôn ước diệu kì full
?
Joe vẫn im lặng ko bik phải nói sao làm Lina càng lúc càng đau nhói trong tim:
- Có phải vì chuyện 3 năm trước???
Joe vẫn ko nói gì, chỉ im lặng nhìn vào tách cafe. Những dòng nước mắt bắt đầu lăn trên gò má Lina:
- Em xin lỗi, nhưng chẳng phải em đã về rồi sao? Chẳng phải em đã ngồi trước mặt anh đây sao?
Joe vẫn típ tục im lặng, sự im lặng của Joe làm cho Lina cảm thấy nghẹt thở vô cùng:
- Làm ơn, làm ơn nói cho em bik tình cảm của anh với em có còn ko?
- ANh xin lỗi.
Câu nói của Joe càng làm cô cảm thấy đau trong tim. Cô vẫn cố chấp:
- Anh....ko anh vẫn còn yêu em phải ko Joe?
Một lần nữa Joe lại nói lời xin lỗi:
- Anh thật lòng xin lỗi. Chuyện của chúng ta đã chấm dứt cách đây 3 năm rồi, mong rằng sau này chúng ta vẫn là bạn. Bây giờ anh phải đi có việc. Hẹn gặp lại em sau.
Nói rồi Joe đứng bật dậy và bỏ đi làm lòng Lina đau như cắt, tim cô lúc này như có hàng ngàn mũi kim đâm vào làm cô nhức nhối
Joe liền leo lên xe và phóng như bay ra ngoại ô thành phố, Joe vẫn ko quên vết thương mà Lina đã để lại cho anh. Cô ấy đã bỏ mặc Joe ra đi trong khi đó Joe vẫn còn đnag nằm trên giường bệnh, trước đó cô đã hứa sẽ chờ Joe cùng đi nhưng cô đã ko thực hiện lời hứa, lạnh lùng nói với Joe những điều ko nên nói khi Joe nhắc lại lời hứa. Ko một lời từ biệt, ko một bức thư trong suốt 3 năm qua. Để đến bây giờ khi cô trở về lại xuất hiện trước mặt Joe và làm ra vẻ như chưa có gì xảy ra, Joe cũng đành làm ra vẻ như mình vẫn ổn. Khi vừa thấy cô ấy trở về và đến trước lớp anh, Joe đã nhận ra dáng vẻ cô từ sau lưng, một thoáng sững sờ trước sự xuất hiện của Lina. Joe đã định quay lưng đi nhưng nghĩ lại, anh liền tới chào Lina và làm ra vẻ tươi tỉnh. Ngồi bên cô ấy anh cảm thấy ko gian như đặc lại, ngột ngạt. Những lúc đó Joe chỉ muốn thoát ra khỏi cái ko gian khó thở đó. Bây giờ đây Joe đã đủ dũng khí làm được điều đó, nhưng để nói lời chia tay với Lina chẳng dễ chút nào, anh cố gắng lắm mới nói ra được lời chia tay, cố gắng lắm mới nhích chân ra khỏi chiếc ghế để rồi bỏ đi chỉ vì ko muốn nhìn thấy cô ấy đau khổ và tuyệt vọng trước mặtNó tò mò trước một cánh cửa bí mật trên gác xép, nó cứ đi qua đi lại để quyết định có nên mở cánh cửa đó ra hay ko. Từ khi bước chân vào nhà này, hầu như căn phòng nào nó cũng từng bước vào, chỉ có căn phòng ở tầng trên cùng này là nó chưa bước vào bao giờ. Nó có hỏi gia nhân về căn phòng đó nhưng ai cũng bảo là hok bik, điều này càng làm nó tò mò hơn. Nó có cảm giác như căn phòng này chứa một bí mật nào đó, có thế mới ko ai bước vào đó và cũng chả có gia nhân nào trong nhà này bik về căn phòng đó, nó thầm nghĩ vậy. Lúc này trong nhà chỉ có mình nó với mấy gia nhân. Còn lại tất cả đã ra ngoài, ko một ai cho nó một lời khuyên, ko một ai cùng nó khám phá căn phòng bí mật này. Nó cảm thấy hơi lo lắng, nhỡ đâu trong căn phòng đó nuôi 1 con quái thú thì sao, lúc đó thì nó chít chắc. Nó tự vỗ bôm bốp vào trán với cái suy nghĩ điên rồ của mình. Hay trong đó là kho chứa tiền bạc, châu báu của gia đình...thế thì càng hok đúng, nhà giàu như thế này, tiền bạc châu báu có thì cũng cất trong nhà băng, mắc mớ gì cất trong này. Nó tự đấu tranh với suy nghĩ một mình. Rồi nó quyết định bước lên đó và mở cánh cửa đó ra.
Nó bước từng bước thận trọng, chỉ có 8 bậc thang ngắn ngủn mà nó cảm thấy sao mừ cao thía. Dừng lại trước cánh cửa gỗ đã cũ, mạng nhện giăng khá nhìu. Nó lấy hơi, lấy can đảm, từ từ đặt bàn tay lên tay năms mở cửa. Trong đầu nó lúc này đang cầu chúa cho nó được bình yên. Vừa hé cánh cửa ra thì nó phát hiện
cả một lũ chuột đang bò ra phía nó, nó hoảng hốt hét lên, đóng sập cửa lại. Nó thở hok ra hơi, chúa ơi, nó sợ nhất là loài chuột đáng ghét mừ. Khi đã cảm thấy an toàn thoát khỏi lũ chuột rồi, nó cảm thấy nhột nhột ở ngón chân cái. Nó từ từ nhìn xuống, tim đập mạnh, một chú chuột nhắt đang ngóc đầu lên nhìn nó. Nó thét lên, giảy nãy làm con chuột sợ bỏ chạy. Còn nó thì như shock nặng, nó nhảy tưng tưng, tim đập mạnh, bỗng mất đà nó ngả ngữa ra.
Joe vừa mới về, vđang từng bước lên phòng mình thì nghe tiếng hét thất thanh của nó. Joe vội chạy lên trên đó xem có chuyện gì xảy ra. Vừa lên đến nơi, nó lại thét lên lần thứ 2. Joe chạy đến chỗ nó, con bé đứng trên đó làm gì mà cứ nhảy tưng tưng lên. Bất ngờ nó ngả ngữa ra, Joe liền chụp được nó, may mừ hok thui nó phải u đầu, gãy xương sống oài.
Rơi vào vòng tay của Joe, nó chỉ kịp tròn mắt nhìn Joe. Joe ngạc nhiên hỏi nó:
- Có chuyện gì vậy???
Nó lí nhí:
- Có.....có.....chuột.....
- Hả??? Chuột???
Rồi nó xỉu lun, hok nói được thêm câu nèo nữa. Thấy vậy Joe vội lay nó:
- Này, này.....cô hok sao chứ, Ariel???
Ko thấy nó trả lời, Joe tức tốc bế nó vào phòng.
Phải mất 20 phút sau khi ngất đi nó mới tỉnh lại, Ariel từ từ mở mắt ra. "Cái quái gì thế nhỉ???", nó thầm nghĩ khi thấy cái mũi to to, trắng trắng lờ mờ trên khuôn mặt bầu bĩnh của Ella. Nó giật mình mở to đôi mắt ra đến nỗi khiến Ella cũng giật mình theo.
- Làm trò gì vậy??? -Ariel hét lên.
Ella nhăn mặt nhìn nó:
- Này, chịu tỉnhrồi hả bé iu. Mới tỉnh mà đã la toáng lên oài.
Nó bần thần:
- Tỉnh gì cơ??? Ý chị là nói em xỉu hả???
Ella trợn mắt lên nhìn nó, rồi đặt tay lên trán nó:
- Có sốt hok đây???
Ariel nhăn mũi gạt tay Ella xuống:
- Em hok sao cả. Nếu sốt thì tự bik mừ.
Ella **** nói:
- Mới về nhà thì thấy nhà loạn cả lên. Hỏi ra mới bik em gái iu của chị gặp chuột, sợ quá nên té xỉu. May mừ anh Joe đỡ được và bế về phòng.
Nó nhớ lại:
- Đúng rồi......đúng là hình như.....
- Có chuột chớ còn hình như gì nữa.
Nó gật đầu:
- Trên căn gác mái í.
- Ngốc, ai bảo. Nghe nói nó được xây theo í thích của bà Trịnh, tức là bà của Joe & Sam. Từ khi bà mất, ko ai bước vào đấy cả vì ông Trịnh nghiêm cấmvì ko mún xê dịch bất cứ vật gì trong căn phòng nhỏ đó. Nghe nó, mỗi năm đến ngày giỗ của bà, ông thường vào đó lau chùi lại mấy bức ảnh của bà, và ngồi tưởng niệm lại bà vợ iu dấu.
- Hèn gì có nhìu mạng nhện và chuột đến thế.
- Chớ sao nữa.....mà nè, cuối cùng cô em của tui cũng típ cận được với hoàng tử rùi hử???
Nó đỏ mặt:
- Thì tình cờ thui mừ......mà nah í đâu oài???
- Đi oài, ra ngoài cùng ông anh wuỷ woái oài.
Nó thầm nghĩ phải cảm ơn Joe mới được. Nhưng giọng nói oang oang của Ella làm nó giật mình:
- Nè, chị vẫn nói cho em bik nhá, chị vẫn quyết tâm lấy cho bằng được Joe.
Nó chu mỏ lên:
- Còn lâu, chị là chị, chị phải lấy anh Sam.
- Nhất quyết hok.
- Cũng vậy thui, tốt nhất chị đừng tranh giành với em nữa, vô ích thui. Trước sau gì cũng vậy roài.
Ella liên tức giận bỏ đi:
- Còn lâu nhá!
Bước ra ngoài đóng sầm cửa lại, Ella làu bàu một mình:
- Còn lâu nhá, chị đây làm sao mừ thua mày được chớ.
Bỗng bà ch...
Joe vẫn im lặng ko bik phải nói sao làm Lina càng lúc càng đau nhói trong tim:
- Có phải vì chuyện 3 năm trước???
Joe vẫn ko nói gì, chỉ im lặng nhìn vào tách cafe. Những dòng nước mắt bắt đầu lăn trên gò má Lina:
- Em xin lỗi, nhưng chẳng phải em đã về rồi sao? Chẳng phải em đã ngồi trước mặt anh đây sao?
Joe vẫn típ tục im lặng, sự im lặng của Joe làm cho Lina cảm thấy nghẹt thở vô cùng:
- Làm ơn, làm ơn nói cho em bik tình cảm của anh với em có còn ko?
- ANh xin lỗi.
Câu nói của Joe càng làm cô cảm thấy đau trong tim. Cô vẫn cố chấp:
- Anh....ko anh vẫn còn yêu em phải ko Joe?
Một lần nữa Joe lại nói lời xin lỗi:
- Anh thật lòng xin lỗi. Chuyện của chúng ta đã chấm dứt cách đây 3 năm rồi, mong rằng sau này chúng ta vẫn là bạn. Bây giờ anh phải đi có việc. Hẹn gặp lại em sau.
Nói rồi Joe đứng bật dậy và bỏ đi làm lòng Lina đau như cắt, tim cô lúc này như có hàng ngàn mũi kim đâm vào làm cô nhức nhối
Joe liền leo lên xe và phóng như bay ra ngoại ô thành phố, Joe vẫn ko quên vết thương mà Lina đã để lại cho anh. Cô ấy đã bỏ mặc Joe ra đi trong khi đó Joe vẫn còn đnag nằm trên giường bệnh, trước đó cô đã hứa sẽ chờ Joe cùng đi nhưng cô đã ko thực hiện lời hứa, lạnh lùng nói với Joe những điều ko nên nói khi Joe nhắc lại lời hứa. Ko một lời từ biệt, ko một bức thư trong suốt 3 năm qua. Để đến bây giờ khi cô trở về lại xuất hiện trước mặt Joe và làm ra vẻ như chưa có gì xảy ra, Joe cũng đành làm ra vẻ như mình vẫn ổn. Khi vừa thấy cô ấy trở về và đến trước lớp anh, Joe đã nhận ra dáng vẻ cô từ sau lưng, một thoáng sững sờ trước sự xuất hiện của Lina. Joe đã định quay lưng đi nhưng nghĩ lại, anh liền tới chào Lina và làm ra vẻ tươi tỉnh. Ngồi bên cô ấy anh cảm thấy ko gian như đặc lại, ngột ngạt. Những lúc đó Joe chỉ muốn thoát ra khỏi cái ko gian khó thở đó. Bây giờ đây Joe đã đủ dũng khí làm được điều đó, nhưng để nói lời chia tay với Lina chẳng dễ chút nào, anh cố gắng lắm mới nói ra được lời chia tay, cố gắng lắm mới nhích chân ra khỏi chiếc ghế để rồi bỏ đi chỉ vì ko muốn nhìn thấy cô ấy đau khổ và tuyệt vọng trước mặtNó tò mò trước một cánh cửa bí mật trên gác xép, nó cứ đi qua đi lại để quyết định có nên mở cánh cửa đó ra hay ko. Từ khi bước chân vào nhà này, hầu như căn phòng nào nó cũng từng bước vào, chỉ có căn phòng ở tầng trên cùng này là nó chưa bước vào bao giờ. Nó có hỏi gia nhân về căn phòng đó nhưng ai cũng bảo là hok bik, điều này càng làm nó tò mò hơn. Nó có cảm giác như căn phòng này chứa một bí mật nào đó, có thế mới ko ai bước vào đó và cũng chả có gia nhân nào trong nhà này bik về căn phòng đó, nó thầm nghĩ vậy. Lúc này trong nhà chỉ có mình nó với mấy gia nhân. Còn lại tất cả đã ra ngoài, ko một ai cho nó một lời khuyên, ko một ai cùng nó khám phá căn phòng bí mật này. Nó cảm thấy hơi lo lắng, nhỡ đâu trong căn phòng đó nuôi 1 con quái thú thì sao, lúc đó thì nó chít chắc. Nó tự vỗ bôm bốp vào trán với cái suy nghĩ điên rồ của mình. Hay trong đó là kho chứa tiền bạc, châu báu của gia đình...thế thì càng hok đúng, nhà giàu như thế này, tiền bạc châu báu có thì cũng cất trong nhà băng, mắc mớ gì cất trong này. Nó tự đấu tranh với suy nghĩ một mình. Rồi nó quyết định bước lên đó và mở cánh cửa đó ra.
Nó bước từng bước thận trọng, chỉ có 8 bậc thang ngắn ngủn mà nó cảm thấy sao mừ cao thía. Dừng lại trước cánh cửa gỗ đã cũ, mạng nhện giăng khá nhìu. Nó lấy hơi, lấy can đảm, từ từ đặt bàn tay lên tay năms mở cửa. Trong đầu nó lúc này đang cầu chúa cho nó được bình yên. Vừa hé cánh cửa ra thì nó phát hiện
cả một lũ chuột đang bò ra phía nó, nó hoảng hốt hét lên, đóng sập cửa lại. Nó thở hok ra hơi, chúa ơi, nó sợ nhất là loài chuột đáng ghét mừ. Khi đã cảm thấy an toàn thoát khỏi lũ chuột rồi, nó cảm thấy nhột nhột ở ngón chân cái. Nó từ từ nhìn xuống, tim đập mạnh, một chú chuột nhắt đang ngóc đầu lên nhìn nó. Nó thét lên, giảy nãy làm con chuột sợ bỏ chạy. Còn nó thì như shock nặng, nó nhảy tưng tưng, tim đập mạnh, bỗng mất đà nó ngả ngữa ra.
Joe vừa mới về, vđang từng bước lên phòng mình thì nghe tiếng hét thất thanh của nó. Joe vội chạy lên trên đó xem có chuyện gì xảy ra. Vừa lên đến nơi, nó lại thét lên lần thứ 2. Joe chạy đến chỗ nó, con bé đứng trên đó làm gì mà cứ nhảy tưng tưng lên. Bất ngờ nó ngả ngữa ra, Joe liền chụp được nó, may mừ hok thui nó phải u đầu, gãy xương sống oài.
Rơi vào vòng tay của Joe, nó chỉ kịp tròn mắt nhìn Joe. Joe ngạc nhiên hỏi nó:
- Có chuyện gì vậy???
Nó lí nhí:
- Có.....có.....chuột.....
- Hả??? Chuột???
Rồi nó xỉu lun, hok nói được thêm câu nèo nữa. Thấy vậy Joe vội lay nó:
- Này, này.....cô hok sao chứ, Ariel???
Ko thấy nó trả lời, Joe tức tốc bế nó vào phòng.
Phải mất 20 phút sau khi ngất đi nó mới tỉnh lại, Ariel từ từ mở mắt ra. "Cái quái gì thế nhỉ???", nó thầm nghĩ khi thấy cái mũi to to, trắng trắng lờ mờ trên khuôn mặt bầu bĩnh của Ella. Nó giật mình mở to đôi mắt ra đến nỗi khiến Ella cũng giật mình theo.
- Làm trò gì vậy??? -Ariel hét lên.
Ella nhăn mặt nhìn nó:
- Này, chịu tỉnhrồi hả bé iu. Mới tỉnh mà đã la toáng lên oài.
Nó bần thần:
- Tỉnh gì cơ??? Ý chị là nói em xỉu hả???
Ella trợn mắt lên nhìn nó, rồi đặt tay lên trán nó:
- Có sốt hok đây???
Ariel nhăn mũi gạt tay Ella xuống:
- Em hok sao cả. Nếu sốt thì tự bik mừ.
Ella **** nói:
- Mới về nhà thì thấy nhà loạn cả lên. Hỏi ra mới bik em gái iu của chị gặp chuột, sợ quá nên té xỉu. May mừ anh Joe đỡ được và bế về phòng.
Nó nhớ lại:
- Đúng rồi......đúng là hình như.....
- Có chuột chớ còn hình như gì nữa.
Nó gật đầu:
- Trên căn gác mái í.
- Ngốc, ai bảo. Nghe nói nó được xây theo í thích của bà Trịnh, tức là bà của Joe & Sam. Từ khi bà mất, ko ai bước vào đấy cả vì ông Trịnh nghiêm cấmvì ko mún xê dịch bất cứ vật gì trong căn phòng nhỏ đó. Nghe nó, mỗi năm đến ngày giỗ của bà, ông thường vào đó lau chùi lại mấy bức ảnh của bà, và ngồi tưởng niệm lại bà vợ iu dấu.
- Hèn gì có nhìu mạng nhện và chuột đến thế.
- Chớ sao nữa.....mà nè, cuối cùng cô em của tui cũng típ cận được với hoàng tử rùi hử???
Nó đỏ mặt:
- Thì tình cờ thui mừ......mà nah í đâu oài???
- Đi oài, ra ngoài cùng ông anh wuỷ woái oài.
Nó thầm nghĩ phải cảm ơn Joe mới được. Nhưng giọng nói oang oang của Ella làm nó giật mình:
- Nè, chị vẫn nói cho em bik nhá, chị vẫn quyết tâm lấy cho bằng được Joe.
Nó chu mỏ lên:
- Còn lâu, chị là chị, chị phải lấy anh Sam.
- Nhất quyết hok.
- Cũng vậy thui, tốt nhất chị đừng tranh giành với em nữa, vô ích thui. Trước sau gì cũng vậy roài.
Ella liên tức giận bỏ đi:
- Còn lâu nhá!
Bước ra ngoài đóng sầm cửa lại, Ella làu bàu một mình:
- Còn lâu nhá, chị đây làm sao mừ thua mày được chớ.
Bỗng bà ch...



