Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
ũng nịu:
" Bạn ấy bảo con không có ba. Còn bảo con là đồ con hoang. Con không biết đồ con hoang là gì, nhưng con đã bảo bạn ấy là ba con rất tốt, còn đẹp trai gấp nhiều lần ba bạn ấy. Thế là bạn ấy bảo con nói dối. Con thật sự không nói dối."
Nói rồi con bé lại oà lên khóc, ánh mắt Lam bỗng hiện lên biết bao là thương xót. Khi Tiểu Nguyễn gọi điện bảo rằng An An có chuyện, cô vẫn còn đang trong cuộc họp thường niên chưa kết thúc. Ngay sau khi xong việc, cô vội vã đến đây ngay.
Nguyên nghe tiếng khóc và câu chuyện của đứa trẻ kia cũng thấy hết sức đau lòng. Một đứa trẻ vẫn còn bé như vậy mà đã phải chịu nhiều chuyện thương tâm đến vậy thật không nên. Tiếng bước chân bước đến, kèm theo tên Nguyên được người đó cất lên:
" Nguyên, em đến phòng trực ký tên giao ca giúp chị đã được không?"
Gật đầu với người đó, và Nguyên quay sang Lam:
" Em ra ngoài một lát đã" rồi cô bước khỏi phòng bệnh của An An.
Nửa ngày trời do khóc lóc nên An An đã thấy đói bụng liền quay sang Lam nũng nịu: " Mẹ ơi, con đói."
Lam cười dịu dàng nhìn con rồi nói với cô giáo:
" Cô vất vả quá. Nhưng có thể phiền cô ở thêm với cháu một lúc nữa được không? Tôi muốn ra ngoài mua cho cháu chút đồ ăn."
Cô giáo vội gật đầu:
" Chị cứ đi đi, ở đây đã có em. Ở với cháu cũng là trách nhiệm của em mà."
Nói rồi, Lam đóng cửa phòng và đi xuống.
........
Khang trở lại phòng làm việc cũng là lúc xế chiều. Buổi trưa vì trời hửng nắng nên anh xuống dưới cơ sở trực thuộc làm việc không mang áo khoác, vô tình quên luôn cả điện thoại. Lúc này anh mới thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ. Có 7 cuộc từ số máy lạ và 1 cuộc gọi của Tiểu Nguyễn. Nhấc máy gọi đến số lại kia trước. Nghe máy là giọng của một cô gái rất trẻ.
" Alo, xin chào. Tôi thấy có rất nhiều cuộc gọi tới từ số máy của bạn vào máy tôi. Xin lỗi vì không mang điện thoại theo nên không biết. Bạn là ai và có việc gì không ạ?"
" Dạ. Chào anh. Em là cô giáo của bé An. Bé bị ngã đang phải nằm viện, vì liên lạc với mẹ của cháu không được nên em gọi cho anh do cháu cung cấp số."
" An An sao rồi cô giáo? Cháu đang ở đâu, cô cho tôi xin địa chỉ?"
Khang chạy xe như bay đến viện. Chắc là con bé sẽ không sao. Vừa chạy xe anh vừa thầm trách cô giáo của trường mầm non, không hiểu trông trẻ kiểu gì không biết. Để con nhà người ta bị ngã tới mức phải nhập viện là sao. Chưa đầy 10 phút sau, anh đã sải bước chân tiến về phía phòng bệnh. Cô giáo thấy anh đến nhanh như vậy cũng rất ngạc nhiên. Và ngạc nhiên hơn nữa là không ngờ ba của An An lại đẹp trai đến thế. Cả ba và mẹ của đứa trẻ thật sự là toát lên khí thế áp đảo người khác, tiếc là gia đình có vẻ không hạnh phúc. Chắc đứa trẻ sống với mẹ. Vợ chồng còn trẻ thế mà đã ly hôn sao?
Khang nhìn thấy tấm băng trên trán An An liền xót xa ôm con bé vào lòng: " Công chúa của ba sao lại thành ra thế này chứ?"
Vui mừng vì thấy Khang đến, con bé vé von:
" Sao giờ ba mới đến? Con rất nhớ ba."
" Sao lại không cẩn thận để bị ngã thế này?"
An An mím chặt môi, khuôn mặt đầy sợ hãi ngước nhìn anh như vì đã phạm phải lỗi sai khó nói. Đôi bàn tay bé nhỏ bấu chặt vào mảng áo sơ mi trước ngực anh. Như hiểu được điều gì đó, Khang quay sang cô gái trẻ đang đứng cạnh:
" Con gái tôi làm sao vậy cô giáo? Chắc chắn đã có chuyện gì đó nên cháu mới có thái độ sợ hãi thế này. Tôi muốn được nghe giải thích, mong cô nói rõ giúp tôi."
Nguyên sau khi giao ca cho đồng nghiệp xong, liền thay áo Blouse và đi về phía phòng bệnh của An An. Bước chân cô bỗng khựng lại khi nghe thấy một giọng nói quá đỗi quen thuộc.
" Cô thử nói xem, nếu con gái cô bị con nhà khác cố ý đẩy ngã phải vào viện liệu có bình tĩnh được không? Các cô trông trẻ kiểu gì không biết? Chuyện như vậy mà nói một câu xin lỗi liệu có thể cho qua được sao?"
Cô giáo chẳng nói được lên lời, còn An An nghe thấy ba nổi giận với cô giáo liền sợ hãi:
" Ba. Không phải tại cô đâu. Là bạn ấy, bạn ấy bảo con không có ba. Con đã bảo với bạn ấy ba làm công an, còn rất giỏi nữa nhưng bạn ấy bảo con gạt người."
Nguyên như bị sét đánh ngang tai. Đứa trẻ kia vừa gọi chồng cô là gì? Cô nhìn qua khe cửa của phòng bệnh vẫn chưa đóng hẳn thấy ánh mắt anh đầy thương xót. Cách anh nâng niu đứa trẻ đó như là báu vật vậy. Hoá ra, đó là con gái anh. Con gái anh và Lam sao? Hoá ra cô vẫn chỉ là một người thừa mà không hề hay biết? Sao không ai cho cô biết một chuyện động trời thế này? Xoay bước về phía cuối hành lang, Nguyên nhắn cho Khang một tin nhắn: " Em về nhà mẹ nên anh không cần đón em đâu." Sau đó cô tắt máy. Như một người mất hồn, bước từng bước một , vô tình cô xô phải một cô gái khác khiến cô ta ngã xuống.
" Chị đi đứng kiểu gì vậy? Làm ơn nhìn đường một chút được không?"
Nguyên chỉ biết cúi đầu:
" Thật xin lỗi, xin lỗi cô" rồi bước vào bên trong thang máy. Tiểu Nguyễn thấy cô gái kia chắc chắn thần kinh có vấn đề hoặc là vừa phát hiện bệnh hiểm nghèo nên mới thế, lắc đầu rồi lại chạy nhanh tìm phòng bệnh của An An.
Lao đi lúc đèn đỏ tắt phụt và đèn xanh bật sáng. Chiếc ô tô rú còi ầm ĩ và phanh vội khi một cô gái bước qua đường mà không thèm nhìn. Tránh kịp sau cú lườm giận và câu chửi tục tĩu của tài xế nhưng đủ để uy hiếp hệ thần kinh, Nguyên ngã bệt xuống dải phân cách rồi ôm mặt khóc tức tưởi. Khóc như kẻ tay trắng vẫn luôn không thể nắm được gì trong tay! Biết trách ai đây? Đời mà, đừng trách họ tàn ác nhẫn tâm khi cướp đi thứ mà cô không giữ chặt vì xét cho cùng họ chỉ lấy lại những gì mà vốn dĩ thuộc về họ mà thôi.
Chương 13: Đôi ta chợt rời xa nhau....
Đêm se lạnh, lướt trơn tru cùng màu đen tím trên đường. Chàng trai chăm chú lái xe, nhưng chính cái sự chăm chú khác thường so với biểu hiện lơ đãng và ngẫu hứng ngày thường đã tố cáo rõ nhất tâm trạng bất ổn trong anh. Phải thôi, vì anh vừa gặp lại Lam. Chỉ là lần này trái tim anh đã thôi không còn xao xuyến nhưng vẫn chưa thể bình thường mà đón nhận những cử chỉ hỏi han. Anh cần một thời gian nữa. Thời gian làm con người anh thay đổi. Không hẳn. Thời gian làm thói quen yêu thương nhạt nhòe. Vẫn chưa đủ. Thời gian làm anh đánh mất ngày xưa, đánh mất tình mình. Và còn nhiều hơn thế. Yêu, tưởng như chết được vì tìnhyêu đó, tưởng như đã yêu hết, yêu mãi, không bao giờ muốn ngừng yêu. Nhưng đợi thời gian chạy qua, tất cả có thể rất khác.
Khang về đến nhà đã gần mười giờ. Hôm nay thật sự là một ngày dài và mệt mỏi. Anh gọi cho Nguyên nhưng đáp lại chỉ là tiếng cô nhân viên tổng đài quen thuộc, có lẽ Nguyên lại để điện thoại hết pin. Lấy tay day hai bên thái dương, Khang kiên nhẫn cầm điện thoại và nhắn tin gửi đến số máy quen thuộc ấy: " Vợ à. Thật sự nhớ em nhưng ngày mai còn nhớ gấp nhiều lần hơn nữa vì anh phải đi Trung Quốc mà không biết được bao giờ mới về. Em yêu ngủ ngon nhé. Yêu em."
Rồi anh đứng dậy bước về phía tủ quần áo gấp tạm vài bộ. Lúc tối Nhung có gọi cho anh thông báo giờ bay. Nghĩ đến 4h sáng đã phải rời nhà mà anh thấy nản. Mệt mỏi lại đan xen, Khang nhanh chóng thu dọn và ngả mình xuống giường rồi thiếp đi lúc nào không biết.
.........
Nguyên gạt những giọt nước mắt lăn dài trên má, gượng gạo đứng dậy và lang thang hết con phố này sang con phố khác cho tới khi đôi chân mệt mỏi và vô tình cô đang đứng trước cửa Sheraton từ bao giờ không hay. Bất giác, như người vừa...
" Bạn ấy bảo con không có ba. Còn bảo con là đồ con hoang. Con không biết đồ con hoang là gì, nhưng con đã bảo bạn ấy là ba con rất tốt, còn đẹp trai gấp nhiều lần ba bạn ấy. Thế là bạn ấy bảo con nói dối. Con thật sự không nói dối."
Nói rồi con bé lại oà lên khóc, ánh mắt Lam bỗng hiện lên biết bao là thương xót. Khi Tiểu Nguyễn gọi điện bảo rằng An An có chuyện, cô vẫn còn đang trong cuộc họp thường niên chưa kết thúc. Ngay sau khi xong việc, cô vội vã đến đây ngay.
Nguyên nghe tiếng khóc và câu chuyện của đứa trẻ kia cũng thấy hết sức đau lòng. Một đứa trẻ vẫn còn bé như vậy mà đã phải chịu nhiều chuyện thương tâm đến vậy thật không nên. Tiếng bước chân bước đến, kèm theo tên Nguyên được người đó cất lên:
" Nguyên, em đến phòng trực ký tên giao ca giúp chị đã được không?"
Gật đầu với người đó, và Nguyên quay sang Lam:
" Em ra ngoài một lát đã" rồi cô bước khỏi phòng bệnh của An An.
Nửa ngày trời do khóc lóc nên An An đã thấy đói bụng liền quay sang Lam nũng nịu: " Mẹ ơi, con đói."
Lam cười dịu dàng nhìn con rồi nói với cô giáo:
" Cô vất vả quá. Nhưng có thể phiền cô ở thêm với cháu một lúc nữa được không? Tôi muốn ra ngoài mua cho cháu chút đồ ăn."
Cô giáo vội gật đầu:
" Chị cứ đi đi, ở đây đã có em. Ở với cháu cũng là trách nhiệm của em mà."
Nói rồi, Lam đóng cửa phòng và đi xuống.
........
Khang trở lại phòng làm việc cũng là lúc xế chiều. Buổi trưa vì trời hửng nắng nên anh xuống dưới cơ sở trực thuộc làm việc không mang áo khoác, vô tình quên luôn cả điện thoại. Lúc này anh mới thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ. Có 7 cuộc từ số máy lạ và 1 cuộc gọi của Tiểu Nguyễn. Nhấc máy gọi đến số lại kia trước. Nghe máy là giọng của một cô gái rất trẻ.
" Alo, xin chào. Tôi thấy có rất nhiều cuộc gọi tới từ số máy của bạn vào máy tôi. Xin lỗi vì không mang điện thoại theo nên không biết. Bạn là ai và có việc gì không ạ?"
" Dạ. Chào anh. Em là cô giáo của bé An. Bé bị ngã đang phải nằm viện, vì liên lạc với mẹ của cháu không được nên em gọi cho anh do cháu cung cấp số."
" An An sao rồi cô giáo? Cháu đang ở đâu, cô cho tôi xin địa chỉ?"
Khang chạy xe như bay đến viện. Chắc là con bé sẽ không sao. Vừa chạy xe anh vừa thầm trách cô giáo của trường mầm non, không hiểu trông trẻ kiểu gì không biết. Để con nhà người ta bị ngã tới mức phải nhập viện là sao. Chưa đầy 10 phút sau, anh đã sải bước chân tiến về phía phòng bệnh. Cô giáo thấy anh đến nhanh như vậy cũng rất ngạc nhiên. Và ngạc nhiên hơn nữa là không ngờ ba của An An lại đẹp trai đến thế. Cả ba và mẹ của đứa trẻ thật sự là toát lên khí thế áp đảo người khác, tiếc là gia đình có vẻ không hạnh phúc. Chắc đứa trẻ sống với mẹ. Vợ chồng còn trẻ thế mà đã ly hôn sao?
Khang nhìn thấy tấm băng trên trán An An liền xót xa ôm con bé vào lòng: " Công chúa của ba sao lại thành ra thế này chứ?"
Vui mừng vì thấy Khang đến, con bé vé von:
" Sao giờ ba mới đến? Con rất nhớ ba."
" Sao lại không cẩn thận để bị ngã thế này?"
An An mím chặt môi, khuôn mặt đầy sợ hãi ngước nhìn anh như vì đã phạm phải lỗi sai khó nói. Đôi bàn tay bé nhỏ bấu chặt vào mảng áo sơ mi trước ngực anh. Như hiểu được điều gì đó, Khang quay sang cô gái trẻ đang đứng cạnh:
" Con gái tôi làm sao vậy cô giáo? Chắc chắn đã có chuyện gì đó nên cháu mới có thái độ sợ hãi thế này. Tôi muốn được nghe giải thích, mong cô nói rõ giúp tôi."
Nguyên sau khi giao ca cho đồng nghiệp xong, liền thay áo Blouse và đi về phía phòng bệnh của An An. Bước chân cô bỗng khựng lại khi nghe thấy một giọng nói quá đỗi quen thuộc.
" Cô thử nói xem, nếu con gái cô bị con nhà khác cố ý đẩy ngã phải vào viện liệu có bình tĩnh được không? Các cô trông trẻ kiểu gì không biết? Chuyện như vậy mà nói một câu xin lỗi liệu có thể cho qua được sao?"
Cô giáo chẳng nói được lên lời, còn An An nghe thấy ba nổi giận với cô giáo liền sợ hãi:
" Ba. Không phải tại cô đâu. Là bạn ấy, bạn ấy bảo con không có ba. Con đã bảo với bạn ấy ba làm công an, còn rất giỏi nữa nhưng bạn ấy bảo con gạt người."
Nguyên như bị sét đánh ngang tai. Đứa trẻ kia vừa gọi chồng cô là gì? Cô nhìn qua khe cửa của phòng bệnh vẫn chưa đóng hẳn thấy ánh mắt anh đầy thương xót. Cách anh nâng niu đứa trẻ đó như là báu vật vậy. Hoá ra, đó là con gái anh. Con gái anh và Lam sao? Hoá ra cô vẫn chỉ là một người thừa mà không hề hay biết? Sao không ai cho cô biết một chuyện động trời thế này? Xoay bước về phía cuối hành lang, Nguyên nhắn cho Khang một tin nhắn: " Em về nhà mẹ nên anh không cần đón em đâu." Sau đó cô tắt máy. Như một người mất hồn, bước từng bước một , vô tình cô xô phải một cô gái khác khiến cô ta ngã xuống.
" Chị đi đứng kiểu gì vậy? Làm ơn nhìn đường một chút được không?"
Nguyên chỉ biết cúi đầu:
" Thật xin lỗi, xin lỗi cô" rồi bước vào bên trong thang máy. Tiểu Nguyễn thấy cô gái kia chắc chắn thần kinh có vấn đề hoặc là vừa phát hiện bệnh hiểm nghèo nên mới thế, lắc đầu rồi lại chạy nhanh tìm phòng bệnh của An An.
Lao đi lúc đèn đỏ tắt phụt và đèn xanh bật sáng. Chiếc ô tô rú còi ầm ĩ và phanh vội khi một cô gái bước qua đường mà không thèm nhìn. Tránh kịp sau cú lườm giận và câu chửi tục tĩu của tài xế nhưng đủ để uy hiếp hệ thần kinh, Nguyên ngã bệt xuống dải phân cách rồi ôm mặt khóc tức tưởi. Khóc như kẻ tay trắng vẫn luôn không thể nắm được gì trong tay! Biết trách ai đây? Đời mà, đừng trách họ tàn ác nhẫn tâm khi cướp đi thứ mà cô không giữ chặt vì xét cho cùng họ chỉ lấy lại những gì mà vốn dĩ thuộc về họ mà thôi.
Chương 13: Đôi ta chợt rời xa nhau....
Đêm se lạnh, lướt trơn tru cùng màu đen tím trên đường. Chàng trai chăm chú lái xe, nhưng chính cái sự chăm chú khác thường so với biểu hiện lơ đãng và ngẫu hứng ngày thường đã tố cáo rõ nhất tâm trạng bất ổn trong anh. Phải thôi, vì anh vừa gặp lại Lam. Chỉ là lần này trái tim anh đã thôi không còn xao xuyến nhưng vẫn chưa thể bình thường mà đón nhận những cử chỉ hỏi han. Anh cần một thời gian nữa. Thời gian làm con người anh thay đổi. Không hẳn. Thời gian làm thói quen yêu thương nhạt nhòe. Vẫn chưa đủ. Thời gian làm anh đánh mất ngày xưa, đánh mất tình mình. Và còn nhiều hơn thế. Yêu, tưởng như chết được vì tìnhyêu đó, tưởng như đã yêu hết, yêu mãi, không bao giờ muốn ngừng yêu. Nhưng đợi thời gian chạy qua, tất cả có thể rất khác.
Khang về đến nhà đã gần mười giờ. Hôm nay thật sự là một ngày dài và mệt mỏi. Anh gọi cho Nguyên nhưng đáp lại chỉ là tiếng cô nhân viên tổng đài quen thuộc, có lẽ Nguyên lại để điện thoại hết pin. Lấy tay day hai bên thái dương, Khang kiên nhẫn cầm điện thoại và nhắn tin gửi đến số máy quen thuộc ấy: " Vợ à. Thật sự nhớ em nhưng ngày mai còn nhớ gấp nhiều lần hơn nữa vì anh phải đi Trung Quốc mà không biết được bao giờ mới về. Em yêu ngủ ngon nhé. Yêu em."
Rồi anh đứng dậy bước về phía tủ quần áo gấp tạm vài bộ. Lúc tối Nhung có gọi cho anh thông báo giờ bay. Nghĩ đến 4h sáng đã phải rời nhà mà anh thấy nản. Mệt mỏi lại đan xen, Khang nhanh chóng thu dọn và ngả mình xuống giường rồi thiếp đi lúc nào không biết.
.........
Nguyên gạt những giọt nước mắt lăn dài trên má, gượng gạo đứng dậy và lang thang hết con phố này sang con phố khác cho tới khi đôi chân mệt mỏi và vô tình cô đang đứng trước cửa Sheraton từ bao giờ không hay. Bất giác, như người vừa...



