Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
đã về nghỉ, cũng có người còn đương chức. Đôi khi, cần phải dựa vào những mối quan hệ để tồn tại. Không phải anh không hiểu điều đó. Khách của anh chủ yếu là bạn bè thân thiết chơi với nhau từ nhỏ hoặc không thì cũng là những người rất đặc biệt. Đặc biệt như Lam chẳng hạn! Bước chân tới nhà họ Trịnh, Lam rất ngạc nhiên. Cô đã mất nửa ngày để chọn quà mừng cho Khang. Đó là kiểu dáng mới nhất của Armani, sơ mi màu trắng kèm theo một lọ CK hương bạc hà dịu nhẹ. Một phần thể hiện sự quan tâm, cũng là một phần vì cô đã nhận của anh quá nhiều. Sự lo lắng của anh luôn khiến cô thấy muôn phần ấm áp, nhất là khi cô chỉ có một mình giữa thành phố hơn bốn triệu dân này. Đáp lại thịnh tình ấy cũng là lẽ đương nhiên.
Quan sát kiến trúc cổ của nhà họ Trịnh, Lam không khỏi trầm trồ. Nguyên cả dãy nhà gỗ ba gian, hai tầng thâm nâu có thoáng chút bạc màu vì năm tháng . Tổng thể cả khu vườn nhỏ phía trước phải rộng tới gần 200 mét vuông. Giữa sân là hai cây nhãn cổ thụ nghiêng theo chiều thời gian. Chưa kể đến góc nơi Lam đang đứng là cây Đào tiên đang sai trĩu quả. Khoảng sân rộng rãi, được lát gạch cao cấp đang loang từng dấu chiều nhạt. Lan đưa mắt tìm bóng dáng của Khang nhưng không thấy. Ngại ngùng xen với chút khẩn trương. Cảm giác như bước vào một thế giới không có mình trong đó. Lạ lẫm. Bất chợt, một giọng nói ghé sát tai cô:" Thấy sợ rồi hả?". Là Quân! Nhìn Quân, Lam gượng cười: " Đúng là sợ thật. Biết là quen được đại gia nhưng lại không biết anh ta là con nhà danh gia vọng tộc."
Quân nhìn Lam đầy nhắc nhở:
" Quen Khang nhiều năm nhưng anh đến đây cũng được có vài lần. Em nên chuẩn bị tinh thần tác chiến trước đi. Mẹ Khang hay để ý nhưng em cũng đừng vì thế mà mất tự nhiên. Còn bố anh ấy thì tỏ ra không quan tâm nhưng lại ngầm đánh giá. Anh không hi vọng em bị hi sinh ở trận đầu."
Lam khẽ nhíu mày:
" Anh nói gì lạ thế, em có chút khẩn trương thật nhưng là vì ngạc nhiên bởi hoàn cảnh gia đình Khang. Chứ em và anh ấy chẳng có gì đặc biệt cả, nên chuyện anh lo sợ giúp em sẽ không xảy ra đâu. "
Quân nhún vai tỏ vẻ bất lực:
" Có gì thì hai người tự hiểu. Anh là người ngoài sao mà biết được."
...............
Khang khó khăn lắm mới chào hỏi xong mấy người bạn của ba, anh trong nhà bước ra đã thấy Lam đang đứng cười với Quân. Có một cảm giác hơi khó chịu, chỉ sợ thằng dê gái đó không chịu bỏ qua cho Lam. Vì sự thật là giữa anh và cô chưa có gì gọi là chính thức yêu đương. Cứ lằng nhằng, hẹn hò, ăn cơm, xem phim...làm hết tất cả những chuyện mà các đôi yêu nhau vẫn làm trừ những hành động thân mật và tiếng yêu chưa được nói. Anh sợ bị từ chối rồi hạnh phúc mong manh đang có vỡ tan. Đối mặt với thất bại khó hơn những gì người ta vẫn nghĩ. Vết thương cũ của mối tình đầu vẫn luôn nhắc nhở anh rằng: những nỗi đau do tình yêu gây ra, dù mặc sức thời gian bao lâu cũng không thể nào lành lại. Thời gian làm chúng ta đánh mất ngày xưa, đánh mất tình mình. Và còn nhiều hơn thế. Yêu, tưởng như chết được vì tình yêu đó, tưởng như đã yêu hết, yêu mãi, không bao giờ muốn ngừng yêu. Nhưng đợi thời gian chạy qua, tất cả có thể rất khác.
Khang bước về phía góc sân nơi Lam đang đứng. " Em đến lúc nào sao không gọi anh ra đón?"
Lam đưa hộp quà được tự tay gói cẩn thận cho Khang: " Em biết hôm nay anh là nhân vật chính mà. Nhưng công nhận là khó khăn lắm em mới tìm thấy nhà anh. Chỉ còn mỗi nước chưa lục tung cả phố cổ lên thôi."
Khang chăm chú nhìn Lam rồi ồ lên. Rất tự nhiên, anh cầm tay Lam và đưa cô đi về phía gian chính của dãy nhà : " Anh dẫn em đi gặp ba mẹ anh và ông nội. "
Lam chỉ biết để mặc Khang kéo tay cô đi. Tại góc nơi cô đang đứng có một cô gái khác ẵm theo một đứa nhỏ lại gần hỏi Quân: " Uầy. Hôm nay ông Khang nhà em già có bạn gái nữa cơ đấy. Ai thế anh Quân?"
Quân chìa tay ra đòi ôm thằng nhỏ và đáp lại Dung: " Chị dâu tương lai của em đấy, kém em hai tuổi. Sướng nhá. Thoả mãn ước mơ làm giặc bên Ngô rồi."
Em gái Khang tròn mắt ngạc nhiên như không tin nổi những gì mình vừa nghe. Bao năm nay có thấy ý kiến gì về vấn đề vợ con đâu. Lẽ ra hôm nay ra mắt bạn gái cũng nên báo trước một tiếng. Cô sợ ba mẹ cô đau tim vì ông anh trai già mất!
Khang dẫn Lam vào nhà, anh giới thiệu rất tự nhiên như là việc đó được anh tập đi tập lại không biết bao lần rồi vậy: " Thưa nội, ba mẹ. Đây là bạn gái con. Hôm trước con có nói qua với mẹ rồi ạ."
Lam cảm thấy như sét đánh giữa trời quang, đây có khác nào công bố với họ rằng: đây là cô gái của con đâu chứ. Chỉ còn biết lịch sự mỉm cười rồi cúi đầu vô tội: " Cháu chào ông và hai bác." Mặt Lam vốn chỉ trang điểm rất nhẹ nhưng do sự xấu hổ mà Khang úp đên đầu cô làm Lam càng thêm đỏ mặt. E thẹn và lúng túng. Bà Vi không khỏi đánh giá và cho điểm. Bà cảm thấy rất vừa lòng. Ông nội thì như đã quen biết cô gái này từtrước, nhanh chóng đuổi Khang ra ngoài sân đón khách. Còn ông dẫn Lam theo lên lầu. Lam vừa đi vừa ngoái lại nhìn Khang đầy bất an. Sau này, Khang hỏi ông hôm đó đã nói những gì với Lam để cô ấy khi về không thèm nhìn Khang lấy một cái. Ông chỉ cười cười bảo rằng ông muốn có chắt bế, rồi nhà rộng mà chẳng có đứa trẻ nào thì buồn lắm. Quanh năm chỉ có mấy người già và mấy cái cây thật thê lương.
...........
Ngày hôm ấy, Khang đưa Lam về. Hai người chẳng ai nói với ai câu nào. Ai cũng chạy theo một dòng suy nghĩ khác nhau. Khang thì ngại ngùng vì sự đường đột của mình. Còn Lam thì có vẻ giận. Quen biết hơn một năm nhưng Khang chưa thấy cô ấy giận bao giờ. Có lẽ đây là lần đầu tiên. Trước khi lên nhà, Lam chỉ nói với Khang đúng một câu: " Anh giải thích với ông và hai bác về sự hiểu lầm chiều nay nhé. Em cảm thấy không thích hợp nếu để mọi người nghĩ như vậy."
Từ hôm ấy, hai người như có một khoảng cách ngăn lại. Cái vách ngăn ngày càng lớn cho đến một hôm vô tình đi tiếp khách, Khang thấy Lam đang cùng mấy đồng nghiệp dùng cơm. Nhìn cô duyên dáng trong bộ váy công sở cười rất tươi. Không biết có phải do uống rượu hay không mà anh thấy má cô ửng hồng. Cảm giác nhớ nhung những ngày qua xộc về khiến anh cả ngày hôm đó không tài nào thoát ra được. Cô đã vô tình chiếm giữ trái tim anh. Đêm hôm đó anh gọi cho Hương để hỏi một vấn đề mà bao đêm anh nghĩ mãi không ra:
" Này, nếu có ai dẫn em về nhà anh ta và giới thiệu với ông bà bố mẹ rằng đây là bạn gái con, trong khi anh ta chưa hề hỏi ý kiến em thì em có giận không?"
Hương cười ranh mãnh bên kia điện thoại.
" Nhanh chóng khai mau sẽ được hưởng khoan hồng. Còn không thì anh cứ ngồi đấy mà nghĩ tiếp."
Khang thấy hơi sốt ruột. Hiếm khi anh nói chuyện riêng tư với bọn trẻ nên có phần xấu hổ
" Không nói thì thôi. Anh dùng google seach."
Hương được đà lấn tới :" Vậy thôi nhá, em cúp máy. Anh tự lo liệu."
Bực mình không đâu, Khang mở lap lên mạng. Nhưng anh chưa ngu ngốc tới mức tìm tới google. May mà bác sĩ tâm lý của anh ngày nào cũng trên mạng giờ này.
"- Chào Nấm
- Ôh, Em chào anh Chuột
- Bên Mỹ bây giờ là mấy giờ rồi? Em vẫn khoẻ chứ?
- Anh ăn nhầm thuốc à? Ngày nào anh chẳng chém em trên face. Tự nhiên hôm nay vào Yahoo hỏi vớ vẩn?
- Uhm. Nếu anh tìm chị dâu cho em, có thích không?
- Ngạc nhiên chưa? Ngạc nhiên quá. Bé Nấm like điều này. Nói đi, em sẵn sàng tham mưu kế hoạch tác chiến cho anh. Anh có tuổi rồi chắc thần kinh không được nhạy bén lắm.
- Giỏi. Giỏi lắm. Anh có tuổi nhưng vẫn bẻ gãy được sừng trâu đấy. Anh thích một người. Mà ...
Quan sát kiến trúc cổ của nhà họ Trịnh, Lam không khỏi trầm trồ. Nguyên cả dãy nhà gỗ ba gian, hai tầng thâm nâu có thoáng chút bạc màu vì năm tháng . Tổng thể cả khu vườn nhỏ phía trước phải rộng tới gần 200 mét vuông. Giữa sân là hai cây nhãn cổ thụ nghiêng theo chiều thời gian. Chưa kể đến góc nơi Lam đang đứng là cây Đào tiên đang sai trĩu quả. Khoảng sân rộng rãi, được lát gạch cao cấp đang loang từng dấu chiều nhạt. Lan đưa mắt tìm bóng dáng của Khang nhưng không thấy. Ngại ngùng xen với chút khẩn trương. Cảm giác như bước vào một thế giới không có mình trong đó. Lạ lẫm. Bất chợt, một giọng nói ghé sát tai cô:" Thấy sợ rồi hả?". Là Quân! Nhìn Quân, Lam gượng cười: " Đúng là sợ thật. Biết là quen được đại gia nhưng lại không biết anh ta là con nhà danh gia vọng tộc."
Quân nhìn Lam đầy nhắc nhở:
" Quen Khang nhiều năm nhưng anh đến đây cũng được có vài lần. Em nên chuẩn bị tinh thần tác chiến trước đi. Mẹ Khang hay để ý nhưng em cũng đừng vì thế mà mất tự nhiên. Còn bố anh ấy thì tỏ ra không quan tâm nhưng lại ngầm đánh giá. Anh không hi vọng em bị hi sinh ở trận đầu."
Lam khẽ nhíu mày:
" Anh nói gì lạ thế, em có chút khẩn trương thật nhưng là vì ngạc nhiên bởi hoàn cảnh gia đình Khang. Chứ em và anh ấy chẳng có gì đặc biệt cả, nên chuyện anh lo sợ giúp em sẽ không xảy ra đâu. "
Quân nhún vai tỏ vẻ bất lực:
" Có gì thì hai người tự hiểu. Anh là người ngoài sao mà biết được."
...............
Khang khó khăn lắm mới chào hỏi xong mấy người bạn của ba, anh trong nhà bước ra đã thấy Lam đang đứng cười với Quân. Có một cảm giác hơi khó chịu, chỉ sợ thằng dê gái đó không chịu bỏ qua cho Lam. Vì sự thật là giữa anh và cô chưa có gì gọi là chính thức yêu đương. Cứ lằng nhằng, hẹn hò, ăn cơm, xem phim...làm hết tất cả những chuyện mà các đôi yêu nhau vẫn làm trừ những hành động thân mật và tiếng yêu chưa được nói. Anh sợ bị từ chối rồi hạnh phúc mong manh đang có vỡ tan. Đối mặt với thất bại khó hơn những gì người ta vẫn nghĩ. Vết thương cũ của mối tình đầu vẫn luôn nhắc nhở anh rằng: những nỗi đau do tình yêu gây ra, dù mặc sức thời gian bao lâu cũng không thể nào lành lại. Thời gian làm chúng ta đánh mất ngày xưa, đánh mất tình mình. Và còn nhiều hơn thế. Yêu, tưởng như chết được vì tình yêu đó, tưởng như đã yêu hết, yêu mãi, không bao giờ muốn ngừng yêu. Nhưng đợi thời gian chạy qua, tất cả có thể rất khác.
Khang bước về phía góc sân nơi Lam đang đứng. " Em đến lúc nào sao không gọi anh ra đón?"
Lam đưa hộp quà được tự tay gói cẩn thận cho Khang: " Em biết hôm nay anh là nhân vật chính mà. Nhưng công nhận là khó khăn lắm em mới tìm thấy nhà anh. Chỉ còn mỗi nước chưa lục tung cả phố cổ lên thôi."
Khang chăm chú nhìn Lam rồi ồ lên. Rất tự nhiên, anh cầm tay Lam và đưa cô đi về phía gian chính của dãy nhà : " Anh dẫn em đi gặp ba mẹ anh và ông nội. "
Lam chỉ biết để mặc Khang kéo tay cô đi. Tại góc nơi cô đang đứng có một cô gái khác ẵm theo một đứa nhỏ lại gần hỏi Quân: " Uầy. Hôm nay ông Khang nhà em già có bạn gái nữa cơ đấy. Ai thế anh Quân?"
Quân chìa tay ra đòi ôm thằng nhỏ và đáp lại Dung: " Chị dâu tương lai của em đấy, kém em hai tuổi. Sướng nhá. Thoả mãn ước mơ làm giặc bên Ngô rồi."
Em gái Khang tròn mắt ngạc nhiên như không tin nổi những gì mình vừa nghe. Bao năm nay có thấy ý kiến gì về vấn đề vợ con đâu. Lẽ ra hôm nay ra mắt bạn gái cũng nên báo trước một tiếng. Cô sợ ba mẹ cô đau tim vì ông anh trai già mất!
Khang dẫn Lam vào nhà, anh giới thiệu rất tự nhiên như là việc đó được anh tập đi tập lại không biết bao lần rồi vậy: " Thưa nội, ba mẹ. Đây là bạn gái con. Hôm trước con có nói qua với mẹ rồi ạ."
Lam cảm thấy như sét đánh giữa trời quang, đây có khác nào công bố với họ rằng: đây là cô gái của con đâu chứ. Chỉ còn biết lịch sự mỉm cười rồi cúi đầu vô tội: " Cháu chào ông và hai bác." Mặt Lam vốn chỉ trang điểm rất nhẹ nhưng do sự xấu hổ mà Khang úp đên đầu cô làm Lam càng thêm đỏ mặt. E thẹn và lúng túng. Bà Vi không khỏi đánh giá và cho điểm. Bà cảm thấy rất vừa lòng. Ông nội thì như đã quen biết cô gái này từtrước, nhanh chóng đuổi Khang ra ngoài sân đón khách. Còn ông dẫn Lam theo lên lầu. Lam vừa đi vừa ngoái lại nhìn Khang đầy bất an. Sau này, Khang hỏi ông hôm đó đã nói những gì với Lam để cô ấy khi về không thèm nhìn Khang lấy một cái. Ông chỉ cười cười bảo rằng ông muốn có chắt bế, rồi nhà rộng mà chẳng có đứa trẻ nào thì buồn lắm. Quanh năm chỉ có mấy người già và mấy cái cây thật thê lương.
...........
Ngày hôm ấy, Khang đưa Lam về. Hai người chẳng ai nói với ai câu nào. Ai cũng chạy theo một dòng suy nghĩ khác nhau. Khang thì ngại ngùng vì sự đường đột của mình. Còn Lam thì có vẻ giận. Quen biết hơn một năm nhưng Khang chưa thấy cô ấy giận bao giờ. Có lẽ đây là lần đầu tiên. Trước khi lên nhà, Lam chỉ nói với Khang đúng một câu: " Anh giải thích với ông và hai bác về sự hiểu lầm chiều nay nhé. Em cảm thấy không thích hợp nếu để mọi người nghĩ như vậy."
Từ hôm ấy, hai người như có một khoảng cách ngăn lại. Cái vách ngăn ngày càng lớn cho đến một hôm vô tình đi tiếp khách, Khang thấy Lam đang cùng mấy đồng nghiệp dùng cơm. Nhìn cô duyên dáng trong bộ váy công sở cười rất tươi. Không biết có phải do uống rượu hay không mà anh thấy má cô ửng hồng. Cảm giác nhớ nhung những ngày qua xộc về khiến anh cả ngày hôm đó không tài nào thoát ra được. Cô đã vô tình chiếm giữ trái tim anh. Đêm hôm đó anh gọi cho Hương để hỏi một vấn đề mà bao đêm anh nghĩ mãi không ra:
" Này, nếu có ai dẫn em về nhà anh ta và giới thiệu với ông bà bố mẹ rằng đây là bạn gái con, trong khi anh ta chưa hề hỏi ý kiến em thì em có giận không?"
Hương cười ranh mãnh bên kia điện thoại.
" Nhanh chóng khai mau sẽ được hưởng khoan hồng. Còn không thì anh cứ ngồi đấy mà nghĩ tiếp."
Khang thấy hơi sốt ruột. Hiếm khi anh nói chuyện riêng tư với bọn trẻ nên có phần xấu hổ
" Không nói thì thôi. Anh dùng google seach."
Hương được đà lấn tới :" Vậy thôi nhá, em cúp máy. Anh tự lo liệu."
Bực mình không đâu, Khang mở lap lên mạng. Nhưng anh chưa ngu ngốc tới mức tìm tới google. May mà bác sĩ tâm lý của anh ngày nào cũng trên mạng giờ này.
"- Chào Nấm
- Ôh, Em chào anh Chuột
- Bên Mỹ bây giờ là mấy giờ rồi? Em vẫn khoẻ chứ?
- Anh ăn nhầm thuốc à? Ngày nào anh chẳng chém em trên face. Tự nhiên hôm nay vào Yahoo hỏi vớ vẩn?
- Uhm. Nếu anh tìm chị dâu cho em, có thích không?
- Ngạc nhiên chưa? Ngạc nhiên quá. Bé Nấm like điều này. Nói đi, em sẵn sàng tham mưu kế hoạch tác chiến cho anh. Anh có tuổi rồi chắc thần kinh không được nhạy bén lắm.
- Giỏi. Giỏi lắm. Anh có tuổi nhưng vẫn bẻ gãy được sừng trâu đấy. Anh thích một người. Mà ...



