Đọc Truyện Teen - Lén lút yêu em Full
ích thì nhích vào luôn đi, Tôi đi đây.
- Thôi anh à, em xin lỗi, anh ngồi xuống đi.
Tuyết Nhi cố tình làm bộ mặt tội nghiệp cho mọi người thấy, ngay cả Ngọc Linh cũng thấy thương cho cô. Cô thầm nghĩ nếu là cô, hẳn cô đã bỏ qua cho rồi nhưng Tấn Phong lại khác. Anh thấy gương mặt đó quá giả tạo. Anh lại lần nữa quát thẳng vào mặt Tuyết Nhi.
- Gương mặc cô giả tạo quá ! Tôi ghét loại con gái thế này nhất. Cô định đóng kịch à. Không hiểu sao thuở bé tôi có thể chơi chung với cô được, rõ là bực mình.
Tấn Phong nói với giọng điệu rất nặng nề làm Tuyết Nhi thấy ấm ức thật sự. Cô không ngờ lúc nhỏ Tấn Phong lại căm ghét mình đến thế. Từ giả thành thật cô chạy ra khỏi lớp và ấm ức khóc. Ai nấy xì xào bàn tán làm tiếc học trở nên hỗn loạn.
- Các em im lặng. Tấn Phong, em quá đáng rồi. Đi ra xin lỗi bạn ấy đi. Em ấy là con gái, em không nên đối xử như vậy.
Nghe lời thầy giáo nói, cả lớp cũng hùa theo Tấn Phong.
- Đúng rồi xin lỗi cậu ấy đi.
- Tuyết Nhi thật tội nghiệp.
Tấn Phong vẫn đứng đó. Anh không hiểu tại sao mọi người lại hùa theo Tuyết Nhi như thế nữa. Rõ ràng đó là đứa con gái thật chẳng có gì là tốt lành cả. Anh toan định ngồi xuống thì Ngọc Linh lên tiếng.
- Tấn Phong, anh đi khuyên Tuyết Nhi đi. Anh quá đáng lắm.
Cả lớp ai cũng ngạc nhiên vì vốn dĩ Ngọc Linh ít nói nay cũng lên tiếng. Tấn Phong cũng nhìn Ngọc Linh với sự bất ngờ của mình. Anh thấy hình như bé con của mình cũng đang đứng bên phe Tuyết Nhi cả rồi. Anh càng thấy ghét Tuyết Nhi hơn.
- Anh đi xin lỗi ngay, không là em không nói chuyện nữa.
Cả lớp có chút bàng hoàng khi nghe giọng của Ngọc Linh nói chuyện với Tấn Phong :
gọi anh xưng em vô cùng bình thường. Họ thầm nghĩ chắc có lẽ vì Ngọc Linh mà Tấn Phong đối xử với Tuyết Nhi như vậy. Họ đâm ra cũng có chút ghen ghét Ngọc Linh.
Ngọc Linh thì cũng đang ngạc nhiên vì mình bởi cô không ngờ mình dọa Tấn Phong lại lấy lí do trẻ con như thế. Cô tưởng là Tấn Phong không nghe nào ngờ anh lại…
- Thôi, anh đi ra nói chuyện với Tuyết Nhi, bé con hứa là phải trò chuyện với anh đấy !
Tấn Phong buồn bực đi ra. Dù trong lòng ai nấy ngạc nhiên nhưng họ vẫn tiếp tục học.
Ngọc Linh trong lớp vẫn vô tự không mảy may có chút suy nghĩ gì cả.
Tấn Phong bước những bước nặng nhọc ra ngoài sân trường. Anh vô tình nhìn thấy Tuyết Nhi ngồi trên băng ghế đá sau cây phượng. Anh đến bên cạnh và ngồi xuống nhưng vẫn mặc nhiên không nói gì. Tuyết Nhi biết Tấn Phong đang ngồi cạnh nên cô giả vờ khóc. Giọt nước mắt lăn dài qua đôi gò má trông đáng thương vô cùng.
Tấn Phong muốn nhanh nhanh kết thúc chuyện này nên anh quay sang ngại ngùng khều vai Tuyết Nhi. Đôi mắt long lanh đỏ hoe của Tuyết Nhi quay sang nhìn anh rất đỗi ngạc nhiên. Tấn Phong vẫn không nhìn Tuyết Nhi mà nhìn bâng quơ đâu đó. Anh bực mình nhưng cũng có chút ngại ngùng nói tiếng xin lỗi Tuyết Nhi.
- Xin lỗi.
Nghe từ xin lỗi được nói ra từ miệng Tấn Phong, cô rất vui. Cho dù anh nói vô cùng cộc lốc không hề thành ý nhưng cô biết anh cũng đã cố gắng để nói lắm rồi. Cô cười tươi vui vẻ và lau đi nước mắt.
Anh nhìn trộm sang Tuyết Nhi ngay sau khi nói từ xin lỗi, thấy cô cười coi như mọi chuyện xong, anh đứng dậy bước về lớp. Ai ngờ chưa bước đi được đã bị cô nắm tay còn hôn lên má nữa. Anh bực mình quay lại mắng cô.
- Tôi xin lỗi cô là được rồi nhưng cô có cần thiết vui đến mức hôn cô không. Thật đáng ghét.
Anh phũ phàng bỏ cô đi, Tuyết Nhi vội chạy theo sau Tấn Phong và bước về lớp.
Vừa bước về lớp thì tiếng trống ra chơi cũng đến. Lúc này Ngọc Linh bước ra khỏi lớp, vô tình cô gặp Tấn Phong ngoài cửa.
- Bé con, hihi. Anh đã xin lỗi Tuyết Nhi, vậy là em gái yêu của anh phải nói chuyện tiếp với anh đấy ! Thôi chúng ta đi ăn đi bé con.
Anh nói chuyện có phần rất vui vẻ với Ngọc Linh khiến cho Tuyết Nhi bực mình. Cô cứ giống như kẻ thừa phá đám cả hai vậy. Ngọc Linh nhìn sang thấy Tuyết Nhi buồn cô cũng mời cả Tuyết Nhi đi ăn.
- Đi ăn với bọn mình đi Tuyết Nhi.
Tuyết Nhi vui vẻ hớn hở đi ăn cùng cả 2 nhưng Tấn Phong lại nói với giọng bực bội.
- Bé con, anh không thích Tuyết Nhi, sao em lại mời đứa con gái này chứ ! – Tấn Phong quay sang Tuyết Nhi nói giọng hăm dọa.- Không cho cô đi cùng, tôi sẽ chỉ ăn cùng bé con.
Ngọc Linh bực mình với tính khí của Tấn Phong, cô đánh nhẹ vào tay anh và nói giọng có chút hung dữ với Tấn Phong.
- Anh phải cho Tuyết Nhi ăn cùng, không thì em nhịn đói.
Tấn Phong hậm hực, anh quay sang lườm Tuyết Nhi như trẻ con rồi nói
- May cho cô đấy ! Thôi đi ăn đi.
Vậy là cả 3 cùng đến canteen ăn. Không biết cố tình hay vô ý mà cả 3 ngồi đúng ngay cái bàn trung tâm của canteen, nơi mà ai quan sát cũng được. Tuyết Nhi và Ngọc Linh nhanh chân chen vào, mua cho mỗi người một tô nuôi. Sau đó cả hai cùng tiến đến bàn mình.
Ngọc Linh thì ngồi đối diện với Tấn Phong, duy chỉ có Tuyết Nhi là ngồi cạnh anh chen giữa.
Tấn Phong nhìn qua Ngọc Linh tươi cười.
- Em không mua món nào cho anh trai mình ư ?
- Không, em quên rồi hay em vào đó mua.
- Thôi, phiền em lắm ! Em đút anh ăn nhé , có được không ?
Trước mặt Tuyết Nhi, Tấn Phong vô tư thể hiện nét trẻ con và cả những cảm xúc ít khi nào thể hiện bên ngoài khiến cô sững sờ không tin được.
- Ừ, thì đút anh ăn.
Ngọc linh xúc được 1 muỗng định thổi cho mau nguội rồi đút Tấn Phong thì Tuyết Nhi đã lên tiếng.
- Để tớ đút cho.
Ngọc Linh liền nhớ đến cảnh ban sáng, cô thấy mình thật vô duyên khi mình lại có ý định đút cho người yêu của Tuyết Nhi ăn. Cô liền đồng ý.
- Ừ.
Ngọc Linh lộ rõ nỗi buồn, cô cúi mặt xuống, ăn tô nuôi của mình. Tuyết Nhi khi đó thì hớn hở xúc 1 muỗng nuôi và thổi rồi đưa đến trước miệng Tấn Phong, anh nhất quyết không ăn và nhìn sang Ngọc Linh. Anh muốn Ngọc Linh đút cho mình ăn hơn. Nhìn gương mặt bé con của mình đang buồn tâm trạng anh cũng bị ảnh hưởng không ít.
- Tôi muốn Ngọc Linhđút ăn hơn.
Ngọc Linh nghe thế liền ngẩn mặt lên nhìn Tấn Phong, cô bỗng cảm thấy lòng mình có gì đó vui vui.
Tuyết Nhi nghe thấy thế liền một mực nhất quyết đòi đút Tấn Phong ăn cho bằng được, Tấn Phong bực mình khi thấy Tuyết Nhi cứ đưa muỗng nuôi lên trước mặt anh, anh tức giận lấy tay hất đi. Vô tình muỗng nuôi đổ lên quần áo của Ngọc Linh, anh sợ Ngọc Linh bị bỏng liền ẵm cô đến chỗ vòi nước rửa sạch.
Tuyết Nhi ngồi đó, nhìn cảnh anh lo cho Ngọc Linh, trong lòng cảm thấy tức
giận lắm, cảm giác ghen tức lẫn đố kị cứ dâng cao.(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)Tấn Phong lúc này đang làm sạch phần nuôi trên quần áo của Ngọc Linh, anh xuýt xoa hỏi cô xem có làm sao không ?
- Có làm sao không bé con. Bỏng rồi hả ? Đến bệnh viện nhé !
Ngọc Linh bật cười vì anh, cô không hiểu sao hôm nay anh lại ngốc nghếch quá đỗi. Trước khi đút anh ăn hẳn Tuyết Nhi đã thổi cho nguội rồi bởi vậy làm sao phần nuôi đó làm cô bỏng được. Vậy mà Tấn Phong cứ lo lắng cho lắm vào.
Cô liền cốc nh...
- Thôi anh à, em xin lỗi, anh ngồi xuống đi.
Tuyết Nhi cố tình làm bộ mặt tội nghiệp cho mọi người thấy, ngay cả Ngọc Linh cũng thấy thương cho cô. Cô thầm nghĩ nếu là cô, hẳn cô đã bỏ qua cho rồi nhưng Tấn Phong lại khác. Anh thấy gương mặt đó quá giả tạo. Anh lại lần nữa quát thẳng vào mặt Tuyết Nhi.
- Gương mặc cô giả tạo quá ! Tôi ghét loại con gái thế này nhất. Cô định đóng kịch à. Không hiểu sao thuở bé tôi có thể chơi chung với cô được, rõ là bực mình.
Tấn Phong nói với giọng điệu rất nặng nề làm Tuyết Nhi thấy ấm ức thật sự. Cô không ngờ lúc nhỏ Tấn Phong lại căm ghét mình đến thế. Từ giả thành thật cô chạy ra khỏi lớp và ấm ức khóc. Ai nấy xì xào bàn tán làm tiếc học trở nên hỗn loạn.
- Các em im lặng. Tấn Phong, em quá đáng rồi. Đi ra xin lỗi bạn ấy đi. Em ấy là con gái, em không nên đối xử như vậy.
Nghe lời thầy giáo nói, cả lớp cũng hùa theo Tấn Phong.
- Đúng rồi xin lỗi cậu ấy đi.
- Tuyết Nhi thật tội nghiệp.
Tấn Phong vẫn đứng đó. Anh không hiểu tại sao mọi người lại hùa theo Tuyết Nhi như thế nữa. Rõ ràng đó là đứa con gái thật chẳng có gì là tốt lành cả. Anh toan định ngồi xuống thì Ngọc Linh lên tiếng.
- Tấn Phong, anh đi khuyên Tuyết Nhi đi. Anh quá đáng lắm.
Cả lớp ai cũng ngạc nhiên vì vốn dĩ Ngọc Linh ít nói nay cũng lên tiếng. Tấn Phong cũng nhìn Ngọc Linh với sự bất ngờ của mình. Anh thấy hình như bé con của mình cũng đang đứng bên phe Tuyết Nhi cả rồi. Anh càng thấy ghét Tuyết Nhi hơn.
- Anh đi xin lỗi ngay, không là em không nói chuyện nữa.
Cả lớp có chút bàng hoàng khi nghe giọng của Ngọc Linh nói chuyện với Tấn Phong :
gọi anh xưng em vô cùng bình thường. Họ thầm nghĩ chắc có lẽ vì Ngọc Linh mà Tấn Phong đối xử với Tuyết Nhi như vậy. Họ đâm ra cũng có chút ghen ghét Ngọc Linh.
Ngọc Linh thì cũng đang ngạc nhiên vì mình bởi cô không ngờ mình dọa Tấn Phong lại lấy lí do trẻ con như thế. Cô tưởng là Tấn Phong không nghe nào ngờ anh lại…
- Thôi, anh đi ra nói chuyện với Tuyết Nhi, bé con hứa là phải trò chuyện với anh đấy !
Tấn Phong buồn bực đi ra. Dù trong lòng ai nấy ngạc nhiên nhưng họ vẫn tiếp tục học.
Ngọc Linh trong lớp vẫn vô tự không mảy may có chút suy nghĩ gì cả.
Tấn Phong bước những bước nặng nhọc ra ngoài sân trường. Anh vô tình nhìn thấy Tuyết Nhi ngồi trên băng ghế đá sau cây phượng. Anh đến bên cạnh và ngồi xuống nhưng vẫn mặc nhiên không nói gì. Tuyết Nhi biết Tấn Phong đang ngồi cạnh nên cô giả vờ khóc. Giọt nước mắt lăn dài qua đôi gò má trông đáng thương vô cùng.
Tấn Phong muốn nhanh nhanh kết thúc chuyện này nên anh quay sang ngại ngùng khều vai Tuyết Nhi. Đôi mắt long lanh đỏ hoe của Tuyết Nhi quay sang nhìn anh rất đỗi ngạc nhiên. Tấn Phong vẫn không nhìn Tuyết Nhi mà nhìn bâng quơ đâu đó. Anh bực mình nhưng cũng có chút ngại ngùng nói tiếng xin lỗi Tuyết Nhi.
- Xin lỗi.
Nghe từ xin lỗi được nói ra từ miệng Tấn Phong, cô rất vui. Cho dù anh nói vô cùng cộc lốc không hề thành ý nhưng cô biết anh cũng đã cố gắng để nói lắm rồi. Cô cười tươi vui vẻ và lau đi nước mắt.
Anh nhìn trộm sang Tuyết Nhi ngay sau khi nói từ xin lỗi, thấy cô cười coi như mọi chuyện xong, anh đứng dậy bước về lớp. Ai ngờ chưa bước đi được đã bị cô nắm tay còn hôn lên má nữa. Anh bực mình quay lại mắng cô.
- Tôi xin lỗi cô là được rồi nhưng cô có cần thiết vui đến mức hôn cô không. Thật đáng ghét.
Anh phũ phàng bỏ cô đi, Tuyết Nhi vội chạy theo sau Tấn Phong và bước về lớp.
Vừa bước về lớp thì tiếng trống ra chơi cũng đến. Lúc này Ngọc Linh bước ra khỏi lớp, vô tình cô gặp Tấn Phong ngoài cửa.
- Bé con, hihi. Anh đã xin lỗi Tuyết Nhi, vậy là em gái yêu của anh phải nói chuyện tiếp với anh đấy ! Thôi chúng ta đi ăn đi bé con.
Anh nói chuyện có phần rất vui vẻ với Ngọc Linh khiến cho Tuyết Nhi bực mình. Cô cứ giống như kẻ thừa phá đám cả hai vậy. Ngọc Linh nhìn sang thấy Tuyết Nhi buồn cô cũng mời cả Tuyết Nhi đi ăn.
- Đi ăn với bọn mình đi Tuyết Nhi.
Tuyết Nhi vui vẻ hớn hở đi ăn cùng cả 2 nhưng Tấn Phong lại nói với giọng bực bội.
- Bé con, anh không thích Tuyết Nhi, sao em lại mời đứa con gái này chứ ! – Tấn Phong quay sang Tuyết Nhi nói giọng hăm dọa.- Không cho cô đi cùng, tôi sẽ chỉ ăn cùng bé con.
Ngọc Linh bực mình với tính khí của Tấn Phong, cô đánh nhẹ vào tay anh và nói giọng có chút hung dữ với Tấn Phong.
- Anh phải cho Tuyết Nhi ăn cùng, không thì em nhịn đói.
Tấn Phong hậm hực, anh quay sang lườm Tuyết Nhi như trẻ con rồi nói
- May cho cô đấy ! Thôi đi ăn đi.
Vậy là cả 3 cùng đến canteen ăn. Không biết cố tình hay vô ý mà cả 3 ngồi đúng ngay cái bàn trung tâm của canteen, nơi mà ai quan sát cũng được. Tuyết Nhi và Ngọc Linh nhanh chân chen vào, mua cho mỗi người một tô nuôi. Sau đó cả hai cùng tiến đến bàn mình.
Ngọc Linh thì ngồi đối diện với Tấn Phong, duy chỉ có Tuyết Nhi là ngồi cạnh anh chen giữa.
Tấn Phong nhìn qua Ngọc Linh tươi cười.
- Em không mua món nào cho anh trai mình ư ?
- Không, em quên rồi hay em vào đó mua.
- Thôi, phiền em lắm ! Em đút anh ăn nhé , có được không ?
Trước mặt Tuyết Nhi, Tấn Phong vô tư thể hiện nét trẻ con và cả những cảm xúc ít khi nào thể hiện bên ngoài khiến cô sững sờ không tin được.
- Ừ, thì đút anh ăn.
Ngọc linh xúc được 1 muỗng định thổi cho mau nguội rồi đút Tấn Phong thì Tuyết Nhi đã lên tiếng.
- Để tớ đút cho.
Ngọc Linh liền nhớ đến cảnh ban sáng, cô thấy mình thật vô duyên khi mình lại có ý định đút cho người yêu của Tuyết Nhi ăn. Cô liền đồng ý.
- Ừ.
Ngọc Linh lộ rõ nỗi buồn, cô cúi mặt xuống, ăn tô nuôi của mình. Tuyết Nhi khi đó thì hớn hở xúc 1 muỗng nuôi và thổi rồi đưa đến trước miệng Tấn Phong, anh nhất quyết không ăn và nhìn sang Ngọc Linh. Anh muốn Ngọc Linh đút cho mình ăn hơn. Nhìn gương mặt bé con của mình đang buồn tâm trạng anh cũng bị ảnh hưởng không ít.
- Tôi muốn Ngọc Linhđút ăn hơn.
Ngọc Linh nghe thế liền ngẩn mặt lên nhìn Tấn Phong, cô bỗng cảm thấy lòng mình có gì đó vui vui.
Tuyết Nhi nghe thấy thế liền một mực nhất quyết đòi đút Tấn Phong ăn cho bằng được, Tấn Phong bực mình khi thấy Tuyết Nhi cứ đưa muỗng nuôi lên trước mặt anh, anh tức giận lấy tay hất đi. Vô tình muỗng nuôi đổ lên quần áo của Ngọc Linh, anh sợ Ngọc Linh bị bỏng liền ẵm cô đến chỗ vòi nước rửa sạch.
Tuyết Nhi ngồi đó, nhìn cảnh anh lo cho Ngọc Linh, trong lòng cảm thấy tức
giận lắm, cảm giác ghen tức lẫn đố kị cứ dâng cao.(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)Tấn Phong lúc này đang làm sạch phần nuôi trên quần áo của Ngọc Linh, anh xuýt xoa hỏi cô xem có làm sao không ?
- Có làm sao không bé con. Bỏng rồi hả ? Đến bệnh viện nhé !
Ngọc Linh bật cười vì anh, cô không hiểu sao hôm nay anh lại ngốc nghếch quá đỗi. Trước khi đút anh ăn hẳn Tuyết Nhi đã thổi cho nguội rồi bởi vậy làm sao phần nuôi đó làm cô bỏng được. Vậy mà Tấn Phong cứ lo lắng cho lắm vào.
Cô liền cốc nh...



