Đọc Truyện Teen - Lén lút yêu em Full
y trong cuộc sống rồi, thân hình bé nhỏ thế này nếu bắt cô làm thêm điều gì nữa anh sợ cô sẽ ngất đi mất thôi.
Tấn Phong thì thầm vào tai Ngọc Linh.
- Dù em đã gặp chuyện gì cũng không quan trọng vì có anh đây rồi. Bé con ngoan, đừng sợ nữa nhé ! Có anh đây rồi mà, đúng không ?
Thanh âm hơi trầm 1 chút nhưng dịu dàng vô cùng làm cho Ngọc Linh rất an tâm, cô dụi dụi đầu vào lồng ngực Tấn Phong không chịu rời.
Một lúc sau, thấy bé con đã bình thường anh dịu dàng bảo bé con đi tắm rồi sẽ ăn chút gì đó.
- Này em đi tắm đi bé con, sau đó chúng mình ăn chút gì nhé !
Ngọc Linh ngoan ngoãn nghe lời Tấn Phong rồi chui vào phòng tắm. Còn Tấn Phong thì xuống bếp, anh vốn là con trai nên chẳng biết làm gì cả. Anh nhìn thấy mì gói và vài quả trứng nên nảy ra ý tưởng sẽ ăn mì gói với trứng chiên. Dù thật sự anh không biết nấu gì nhưng về chiên trứng thì anh làm cũng khá tốt vì hồi bé thỉnh thoảng anh hay làm cho mẹ ăn. Anh rất yêu mẹ mà.
Xong xuôi đâu đấy, Tấn Phong dọn ra bàn. Ngọc Linh tắm xong, cô vui vẻ chạy ra bởi vì mùi mì gói và trứng rất thơm. Nhìn bộ dạng vừa tắm xong còn gội đầu nữa mà chẳng lấy khăn, Tấn Phong trách Ngọc Linh.
- Bé con, em lấy khăn lau tóc đi.
- Không, em muốn ăn ngay.
Nghe giọng cãi trẻ con của Ngọc Linh, anh không khỏi phì cười. Nhưng vì không muốn tóc làm ướt áo bé con nên Tấn Phong tiếp tục thúc giục.
- Lấy nhanh đi, không là anh ăn hết đấy nhé !
Ngọc Linh đang đói nghe có người sẽ giành ăn nên cô liền làm theo và vội ra bàn ăn ăn ngay. Nhìn thái độ vội vàng dễ thương của Ngọc Linh, Tấn Phong vui vẻ vừa ăn vừa ngắm cô.
Tấn Phong rất hạnh phúc khi thế này. Anh hôm nay có thể dỗ dành bé con lại được cùng cô ăn và được nhìn bộ dạng cô mới tắm xong làm lòng anh thấy rất hạnh phúc. Anh vui vẻ nở nụ cười mãn nguyện.
Ăn xong mọi thứ, Ngọc Linh nhanh chóng để bát vào bồn rửa chén và nhanh tay rửa sạch. Còn Tấn Phong thì muốn ra ngoài mua quần áo, anh định hôm nay sẽ bên cạnh cô và chăm sóc cho cô.
-Ngọc Linh, em ở nhà ngoan, anh đi rồi về ngay.
Ngọc Linh quay sang nhìn Tấn Phong và gật đầu, sau đó cô tiếp tục rửa và vui vẻ hát.
Sau khi mua quần áo về, anh tắm xong thì đã thấy bé con nằm trên giường. Cô đang ôm con gấu bông và tươi cười. Tấn Phong rất muốn ở lại đêm này nên anh đã mua 1 bộ quần áo mặc để ngủ còn quần áo đi học thì đã cho vào máy giặt rồi.
Tấn Phong cố tình bước ra và đưa mặt đến gần Ngọc Linh, cô lúc này mới chú ý đến Tấn Phong. Cô nhận ra anh đang mặc đồ ngủ, chẳng lẽ anh sẽ ở lại…
- Anh…hôm nay anh ở lại hả ?
Tấn Phong nghe giọng Ngọc Linh ngạc nhiên và còn hình như có chút không muốn anh đành buông 1 câu buồn buồn.
- Em gái không thích thì anh về.
Ngọc Linh vội níu tay Tấn Phong.
- Không phải, em rất vui. Vậy là tối nay em không gặp ác mộng rồi.
Ngọc Linh cười tươi vui vẻ làm Tấn Phong cười theo. Cô thật sự rất hạnh phúc vì tối nay có Tấn Phong gần mình nhưng có 1 điều cô lo là Tấn Phong ngủ ở đâu.
- Anh ngủ ở đâu bây giờ hả Tấn Phong ?
Thật ra Tấn Phong định là sẽ nằm cùng Ngọc Linh trên giường nhưng nếu thế thì không được nên anh đành trả lời là mình nằm dưới đất.
- Anh nằm dưới đất, em nằm trên đi.
Ngọc Linh thấy Tấn Phong trả lời vậy cô không muốn. Nếu Tấn Phong nằm dưới đất xem không được chút nào, khách tới nhà chẳng lẽ để nằm ở dưới.
- Thôi, em nằm dưới đất cho.
- Anh là con trai, anh nằm dưới đất.
Hai người đôi co mãi cuối cùng Ngọc Linh đành quyết định.
- Thôi, 2 người nằm chung trên giường nhưng anh phải chờ em tí đã.
Ngọc Linh lôi từ trong tủ quần áo của cô 1 tấm ra mới và thay cho tấm ra trên giường. Sau đó cô bảo anh lên giường nằm. Trước khi nằm cô còn dặn dò.
- Tấm ra này có sọc ca rô nè. Anh có thấy đường sọc dọc đậm nhất không ?
Tấn Phong nhìn theo tay Ngọc Linh và gật đầu thay cho lời nói.
- Anh và em không được lấn sang nhau đấy, vậy nhé !
Sau đó cả 2 nằm xuống và tắt đèn. Mọi thứ chìm dần trong bóng tối, tiếng đồng hồ cứ tích tắc vang lên trong không gian im lặng. Ngọc Linh và Tấn Phong trở mình, 2 người dần dần xoay mặt nhìn nhau, Ngọc Linh còn ôm một
cái gối. (bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)
Khi Ngọc Linh đã buồn ngủ đến không mở mắt được nữa, cô bắt đầu nhắm mắt ngủ. Trong thâm tâm cô sợ là mình tối nay vẫn gặp ác mộng nếu không nắm tay hay chạm vào vật gì đó tới Tấn Phong. Khi cô vừa chìm vào giấc ngủ, tay cô chuyện động sang nắm vạt áo Tấn Phong, cô mỉm cười và ngủ ngon.
Tấn Phong ngạc nhiên nhưng rồi sau đó nhìn cô mỉm cười và thì thầm chỉ đủ anh nghe thấy.
- Bé con, em phạm luật rồi !
Sau đó, Tấn Phong nhẹ nhàng kéo Ngọc Linh đến gần, ôm cô dịu dàng như bao bọc che chở cô khỏi ác mộng, cả hai chìm vào giấc ngủ ngon. Đêm ấy, ác mộng không hề đến với cả hai mà chỉ còn là nhưng cơn mơ đẹp mang màu sắc của cầu vồng hạnh phúc.
Ngày hôm sau, Ngọc Linh vui vẻ cùng Tấn Phong đến trường như chưa có chuyện gì xảy ra cả.
Ngay khi vừa bước vào cổng, ai nấy đã bàn tán cô xì xầm to nhỏ. Ngọc Linh sợ hãi đi sát bên Tấn Phong, anh nhận ra Ngọc Linh đang có gì đó không bình thương, cô cứ cúi gầm mặt. Anh thấy bất ổn nên nắm ngay bàn tay nhỏ nhắn của cô như truyền thêm niềm tin.
Sau đó Tấn Phong nắm tay Ngọc Linh vào lớp. Vừa đến lớp, mọi ánh mắt đã nhìn cô không thiện cảm, họ còn xì xầm to nhỏ những điều không hay về Ngọc Linh.
- Nhìn con bé đó thiệt là ác, dám đánh Tuyết Nhi
- Không ngờ nhìn hiền thế mà lại…
Ngọc Linh không biết phải làm thế nào trong trường hợp này nữa, cô bị bạn bè nói xấu, cô không biết rồi mọi chuyện sẽ thế nào nữa. Đôi mắt cô dần dần đỏ hoe.
Tấn Phong đau đớn nghe những lời nói không tốt của mọi người về bé con của anh. Anh kéo tay Ngọc Linh dẫn cô đi về phía Tuyết Nhi.
Anh bực mình ném tia nhìn hằn học cho Tuyết Nhi và nói chuyện với cô. Những hành động của anh làm mọi người xung quanh thật sự rất chú ý.
- Tuyết Nhi, hôm qua em làm gì ?
Tuyết Nhi ra vẻ tội nghiệp và làm cho Tấn Phong chú ý vết thương trên trán.
- Em…em có làm gì đâu. Anh…sao anh lại dẫn Ngọc Linh đến chỗ em. Cô ấy làm gì em nữa à ?
Tuyết Nhi sợ hãi nhìn Ngọc Linh, cô lùi vài bước và dựa vào Quốc Anh, nước mắt cô lăn thành từng giọt chảy nhẹ xuống đôi gò má.
Mọi người xì xầm bàn tán.
- Thấy chưa ? Con nhỏ ghê gớm thật.
- Tuyết Nhi đáng thương quá !
Những lời nói kia tưởng chỉ là lời nói bộc phát vì cảm thương cho Tuyết Nhi nhưng đâu ai ngờ nó đã là ngọn lửa châm ngòi thuốc nổ trong lòng Tấn Phong.
- Cô…cô là loại con gái gì vậy ? Tôi thiết nghĩ Ngọc Linh bé nhỏ hiền lành chẳng biết làm ai đau thì làm sao có khả năng làm cô đau cho được. Có phải cô giở trò.
Tuyết Nhi khóc càng lúc càng to như ấm ức lắm và khép nép vào lòng Quốc Anh rất tội nghiệp.
Tro...
Tấn Phong thì thầm vào tai Ngọc Linh.
- Dù em đã gặp chuyện gì cũng không quan trọng vì có anh đây rồi. Bé con ngoan, đừng sợ nữa nhé ! Có anh đây rồi mà, đúng không ?
Thanh âm hơi trầm 1 chút nhưng dịu dàng vô cùng làm cho Ngọc Linh rất an tâm, cô dụi dụi đầu vào lồng ngực Tấn Phong không chịu rời.
Một lúc sau, thấy bé con đã bình thường anh dịu dàng bảo bé con đi tắm rồi sẽ ăn chút gì đó.
- Này em đi tắm đi bé con, sau đó chúng mình ăn chút gì nhé !
Ngọc Linh ngoan ngoãn nghe lời Tấn Phong rồi chui vào phòng tắm. Còn Tấn Phong thì xuống bếp, anh vốn là con trai nên chẳng biết làm gì cả. Anh nhìn thấy mì gói và vài quả trứng nên nảy ra ý tưởng sẽ ăn mì gói với trứng chiên. Dù thật sự anh không biết nấu gì nhưng về chiên trứng thì anh làm cũng khá tốt vì hồi bé thỉnh thoảng anh hay làm cho mẹ ăn. Anh rất yêu mẹ mà.
Xong xuôi đâu đấy, Tấn Phong dọn ra bàn. Ngọc Linh tắm xong, cô vui vẻ chạy ra bởi vì mùi mì gói và trứng rất thơm. Nhìn bộ dạng vừa tắm xong còn gội đầu nữa mà chẳng lấy khăn, Tấn Phong trách Ngọc Linh.
- Bé con, em lấy khăn lau tóc đi.
- Không, em muốn ăn ngay.
Nghe giọng cãi trẻ con của Ngọc Linh, anh không khỏi phì cười. Nhưng vì không muốn tóc làm ướt áo bé con nên Tấn Phong tiếp tục thúc giục.
- Lấy nhanh đi, không là anh ăn hết đấy nhé !
Ngọc Linh đang đói nghe có người sẽ giành ăn nên cô liền làm theo và vội ra bàn ăn ăn ngay. Nhìn thái độ vội vàng dễ thương của Ngọc Linh, Tấn Phong vui vẻ vừa ăn vừa ngắm cô.
Tấn Phong rất hạnh phúc khi thế này. Anh hôm nay có thể dỗ dành bé con lại được cùng cô ăn và được nhìn bộ dạng cô mới tắm xong làm lòng anh thấy rất hạnh phúc. Anh vui vẻ nở nụ cười mãn nguyện.
Ăn xong mọi thứ, Ngọc Linh nhanh chóng để bát vào bồn rửa chén và nhanh tay rửa sạch. Còn Tấn Phong thì muốn ra ngoài mua quần áo, anh định hôm nay sẽ bên cạnh cô và chăm sóc cho cô.
-Ngọc Linh, em ở nhà ngoan, anh đi rồi về ngay.
Ngọc Linh quay sang nhìn Tấn Phong và gật đầu, sau đó cô tiếp tục rửa và vui vẻ hát.
Sau khi mua quần áo về, anh tắm xong thì đã thấy bé con nằm trên giường. Cô đang ôm con gấu bông và tươi cười. Tấn Phong rất muốn ở lại đêm này nên anh đã mua 1 bộ quần áo mặc để ngủ còn quần áo đi học thì đã cho vào máy giặt rồi.
Tấn Phong cố tình bước ra và đưa mặt đến gần Ngọc Linh, cô lúc này mới chú ý đến Tấn Phong. Cô nhận ra anh đang mặc đồ ngủ, chẳng lẽ anh sẽ ở lại…
- Anh…hôm nay anh ở lại hả ?
Tấn Phong nghe giọng Ngọc Linh ngạc nhiên và còn hình như có chút không muốn anh đành buông 1 câu buồn buồn.
- Em gái không thích thì anh về.
Ngọc Linh vội níu tay Tấn Phong.
- Không phải, em rất vui. Vậy là tối nay em không gặp ác mộng rồi.
Ngọc Linh cười tươi vui vẻ làm Tấn Phong cười theo. Cô thật sự rất hạnh phúc vì tối nay có Tấn Phong gần mình nhưng có 1 điều cô lo là Tấn Phong ngủ ở đâu.
- Anh ngủ ở đâu bây giờ hả Tấn Phong ?
Thật ra Tấn Phong định là sẽ nằm cùng Ngọc Linh trên giường nhưng nếu thế thì không được nên anh đành trả lời là mình nằm dưới đất.
- Anh nằm dưới đất, em nằm trên đi.
Ngọc Linh thấy Tấn Phong trả lời vậy cô không muốn. Nếu Tấn Phong nằm dưới đất xem không được chút nào, khách tới nhà chẳng lẽ để nằm ở dưới.
- Thôi, em nằm dưới đất cho.
- Anh là con trai, anh nằm dưới đất.
Hai người đôi co mãi cuối cùng Ngọc Linh đành quyết định.
- Thôi, 2 người nằm chung trên giường nhưng anh phải chờ em tí đã.
Ngọc Linh lôi từ trong tủ quần áo của cô 1 tấm ra mới và thay cho tấm ra trên giường. Sau đó cô bảo anh lên giường nằm. Trước khi nằm cô còn dặn dò.
- Tấm ra này có sọc ca rô nè. Anh có thấy đường sọc dọc đậm nhất không ?
Tấn Phong nhìn theo tay Ngọc Linh và gật đầu thay cho lời nói.
- Anh và em không được lấn sang nhau đấy, vậy nhé !
Sau đó cả 2 nằm xuống và tắt đèn. Mọi thứ chìm dần trong bóng tối, tiếng đồng hồ cứ tích tắc vang lên trong không gian im lặng. Ngọc Linh và Tấn Phong trở mình, 2 người dần dần xoay mặt nhìn nhau, Ngọc Linh còn ôm một
cái gối. (bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)
Khi Ngọc Linh đã buồn ngủ đến không mở mắt được nữa, cô bắt đầu nhắm mắt ngủ. Trong thâm tâm cô sợ là mình tối nay vẫn gặp ác mộng nếu không nắm tay hay chạm vào vật gì đó tới Tấn Phong. Khi cô vừa chìm vào giấc ngủ, tay cô chuyện động sang nắm vạt áo Tấn Phong, cô mỉm cười và ngủ ngon.
Tấn Phong ngạc nhiên nhưng rồi sau đó nhìn cô mỉm cười và thì thầm chỉ đủ anh nghe thấy.
- Bé con, em phạm luật rồi !
Sau đó, Tấn Phong nhẹ nhàng kéo Ngọc Linh đến gần, ôm cô dịu dàng như bao bọc che chở cô khỏi ác mộng, cả hai chìm vào giấc ngủ ngon. Đêm ấy, ác mộng không hề đến với cả hai mà chỉ còn là nhưng cơn mơ đẹp mang màu sắc của cầu vồng hạnh phúc.
Ngày hôm sau, Ngọc Linh vui vẻ cùng Tấn Phong đến trường như chưa có chuyện gì xảy ra cả.
Ngay khi vừa bước vào cổng, ai nấy đã bàn tán cô xì xầm to nhỏ. Ngọc Linh sợ hãi đi sát bên Tấn Phong, anh nhận ra Ngọc Linh đang có gì đó không bình thương, cô cứ cúi gầm mặt. Anh thấy bất ổn nên nắm ngay bàn tay nhỏ nhắn của cô như truyền thêm niềm tin.
Sau đó Tấn Phong nắm tay Ngọc Linh vào lớp. Vừa đến lớp, mọi ánh mắt đã nhìn cô không thiện cảm, họ còn xì xầm to nhỏ những điều không hay về Ngọc Linh.
- Nhìn con bé đó thiệt là ác, dám đánh Tuyết Nhi
- Không ngờ nhìn hiền thế mà lại…
Ngọc Linh không biết phải làm thế nào trong trường hợp này nữa, cô bị bạn bè nói xấu, cô không biết rồi mọi chuyện sẽ thế nào nữa. Đôi mắt cô dần dần đỏ hoe.
Tấn Phong đau đớn nghe những lời nói không tốt của mọi người về bé con của anh. Anh kéo tay Ngọc Linh dẫn cô đi về phía Tuyết Nhi.
Anh bực mình ném tia nhìn hằn học cho Tuyết Nhi và nói chuyện với cô. Những hành động của anh làm mọi người xung quanh thật sự rất chú ý.
- Tuyết Nhi, hôm qua em làm gì ?
Tuyết Nhi ra vẻ tội nghiệp và làm cho Tấn Phong chú ý vết thương trên trán.
- Em…em có làm gì đâu. Anh…sao anh lại dẫn Ngọc Linh đến chỗ em. Cô ấy làm gì em nữa à ?
Tuyết Nhi sợ hãi nhìn Ngọc Linh, cô lùi vài bước và dựa vào Quốc Anh, nước mắt cô lăn thành từng giọt chảy nhẹ xuống đôi gò má.
Mọi người xì xầm bàn tán.
- Thấy chưa ? Con nhỏ ghê gớm thật.
- Tuyết Nhi đáng thương quá !
Những lời nói kia tưởng chỉ là lời nói bộc phát vì cảm thương cho Tuyết Nhi nhưng đâu ai ngờ nó đã là ngọn lửa châm ngòi thuốc nổ trong lòng Tấn Phong.
- Cô…cô là loại con gái gì vậy ? Tôi thiết nghĩ Ngọc Linh bé nhỏ hiền lành chẳng biết làm ai đau thì làm sao có khả năng làm cô đau cho được. Có phải cô giở trò.
Tuyết Nhi khóc càng lúc càng to như ấm ức lắm và khép nép vào lòng Quốc Anh rất tội nghiệp.
Tro...



