Đọc Truyện Teen - Lén lút yêu em Full
a Ngọc Linh yếu đuối của trước kia nữa, cứ như thể Ngọc Linh hôm nay và hôm qua là 2 người vậy.
- Muốn nghĩ sao thì tùy à ? Được thôi.
Người con gái đó ra hiệu cho cả bọn đánh Ngọc Linh. Ngọc Linh rất đau, cố rất muốn la lên nhưng vẫn cắn chặt môi không nói. Bọn họ rất tàn nhẫn, dùng tay, chân đánh cô không thương tiếc. Đầu cô cứ hết sang bên này lại sang bên kia.
Dù bị đánh đã khá nặng, nhưng cô vẫn mỉm cười và không hề rơi nước mắt. Cô biết dù mình có khóc cũng không có ích gì vả lại những giọt nước mắt này không đáng.
Cả bọn đánh cô hả hê xong thì họ cũng ngừng tay và bước đi. Ngọc Linh co ro 1 mình trong đau đớn nhưng vẫn nở nụ cười trên môi.
Một lúc sau, cô cố gắng tìm cách cởi trói. Vì bọn họ là con gái nên dây trói cũng khá lỏng, cô dễ dàng mở được và bước đi. Dưới ánh chiều tà, dáng người nhỏ nhắn đi xiêu vẹo trên hành lang trường. Cô quay về lớp lấy cặp. Tấn Phong không biết đứng đó từ bao giờ, thấy cô anh mừng lắm và chạy đến ôm cô.
Vì Ngọc Linh đã chịu đau khá lâu nên cô mệt quá đã ngất xỉu.
Tấn Phong bế cô về nhà, chăm sóc cô rất chu đáo và còn tự tay nấu cháo cho cô ăn nữa. Quốc Anh chỉ biết đứng nhìn người bạn thân của mình mà mỉm cười thôi. Quốc Anh thật sự ghen tị với Tấn Phong bởi anh đã kiếm được cho mình 1 người con gái thật sự yêu anh và anh cũng yêu người đó.
Sau khi ngủ xong 1 giấc thì Ngọc Linh tỉnh dậy, lúc này cũng đã 3 hay 4 giờ sánggì rồi. Nhìn Tấn Phong ngủ bên cạnh, cô thực sự thấy mình rất hạnh phúc. Cô nhẹ nhàng đưa tay lên sờ trên gương mặt anh và cô mỉm cười.
Đối với Ngọc Linh, bây giờ dù cô có chịu đau đến thế nào cũng được, có bị bất kì ai đối xử với mình ra sao cũng được miễn là có Tấn Phong. Chỉ cần mỗi sớm mai thức dậy, cô lại được thấy anh bên cạnh, chỉ cần mỗi khi cô buồn có anh là điểm tựa, chỉ cần thấy anh cười và hạnh phúc là cô cũng mãn nguyện lắm rồi. Có lẽ…ngoài anh ra cô sẽ không còn có khả năng yêu ai khác được nữa.
Tấn Phong đang ngủ say lại bị Ngọc Linh làm tỉnh giấc, dù là anh vẫn còn buồn ngủ nhiều lắm nhưng anh không hề bực mình tí nào cả. Anh còn giả vờ nhắm mắt mà vòng tay ôm eo Ngọc Linh nữa cơ chứ ! Cô bất ngờ lắm, chẳng biết làm thế nào nhưng rồi cũng như chú mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của Tấn Phong. Cả 2 cùng trò chuyện thật ngọt ngào và đầm ấm
- Em…cảm ơn anh.
- Không có gì mà bé con.
Bên Ngọc Linh, Tấn Phong có thể cảm nhận được con tim cứ nhảy lên rộn ràng. Dù là anh đã bên cạnh Ngọc Linh khá lâu rồi, đáng lẽ anh phải làm chủ được nhưng đằng này càng ngày anh càng lúc càng không kiểm soát được trái tim của mình được.
Có một tính cách của Tấn Phong mà không ai biết đó chính là tính sở hữu của anh cũng được xem là hơi bị cao. Dù biết là bé con chỉ của riêng anh rồi nhưng mà thật sự anh vẫn lo bản tính đáng yêu của cô sẽ là một thứ gì đó khiến cho nhiều người con trai khác đâm đầu vào. Anh quyết định là từ hôm nay, anh sẽ bắt cô gọi anh là chồng và anh gọi cô là vợ.
- Vợ à, vợ ơi.
Tiếng kêu “vợ” của Tấn Phong làm cho Ngọc Linh giật mình. Từ vợ theo Ngọc Linh biết thì chỉ gọi khi 2 người đã kết hôn thôi mà. Cô thật sự là rất thắc mắc nhưng mà không hiểu sao cô lại không muốn Tấn Phong gọi mình bằng từ nào khác ngoài vợ. Gương mặt cô vì hạnh phúc quá thoáng chút đỏ lên đến đáng yêu.
- Sao lại gọi em là vợ hả…chồng ?
Ngọc Linh không biết là cố tình trêu Tấn Phong hay sao mà lại hỏi thế trong khi cô cũng kêu Tấn Phong là chồng. Còn Tấn Phong thì sao ??? Lẽ dĩ nhiên là anh vui đến mức muốn hét lên rồi nhưng mà…anh vẫn kìm nén lại. Ngọc Linh đã muốn chọc anh thì dĩ nhiên anh phải đáp trả chớ.
- Không biết hả vợ.
- Em biết nhưng mà chúng ta chưa…
Ngọc Linh
ngại ngùng, ngượng chín cả mặt, cô còn cúi đầu nữa chứ. Tấn Phong không nhịn được bật cười. Anh áp trán mình vào trán Ngọc Linh để có thể nhìn rõ hơn trong bóng tối thế này.
- Vợ ngại hả…vợ.
Từ vợ cứ được Tấn Phong nhấn mạnh và kéo dài làm cho Ngọc Linh vừa thẹn, vừa cười vì quá hạnh phúc. Bị Tấn Phong chọc ghẹo mãi, Ngọc Linh đâm ra muốn giả vờ giận dỗi anh tí. Cô phụng phịu, trách móc.
- Chồng thích chọc vợ lắm nhỉ ? Giận luôn
Ngọc Linh được dịp xoay lưng lại vớn Tấn Phong nhưng mà vẫn cười khúc khích. Anh thấy vợ giận mà chẳng biết làm thế nào nữa, lòng anh bối rối. Tấn Phong chợt nhớ đến bản tính trẻ con của “vợ yêu” thì anh liền nghĩ đến cách dụ ngọt.
Anh vòng tay mình để ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Ngọc Linh. Cả thân người Ngọc Linh bị kéo về phía sau sát với thân thể Tấn Phong. Cô từng chút một cảm nhận được những nhịp đập yêu thương từ trái tim của Tấn Phong. Tim cô lúc ấy cũng đã bối rối. Đã đập lệch nhịp rồi nay lại đập lệch nhịp nhiều hơn.
Tấn Phong thì tinh nghịch phả hơi thở mình vào tai Ngọc Linh khiến cô rợn cả người. Anh thì thầm từng lời thật ngọt ngào.
- Vợ ơi, chồng xin lỗi vợ mờ. Tha lỗi đi nha.
Ngọc Linh ngốc nghếch vẫn muốn xem Tấn Phong làm gì tiếp theo nên cố tình giận dỗi tiếp.
- Ứ, ai bảo chồng dám trêu vợ. Kiếm cách làm cho vợ hết giận đi.
Tấn Phong thấy bé con của mình đã bắt đầu dám trêu mình rồi nên anh càng muốn trêu cô nhiều hơn.
- Vợ à, xoay người lại i, chồng có cái này làm vợ hết giận liền luôn.
Ngọc Linh tò mò quay người lại, cô nhìn anh bằng đội mắt yêu thương. Tấn Phong được dịp tấn công vào đôi môi nhỏ nhắn của cô. Ngọc Linh chỉ biết nằm đờ ra trân trân nhìn anh mà thôi. Còn anh thì dĩ nhiên là tận hưởng giây phút ngọt ngào rồi. Bé con của anh lúc này nhận ra Tấn Phong nãy giờ trêu mình, cố tình làm cho cô ngại. Cô đẩy anh ra, toan định ngồi dậy. Tấn Phong lúc này thôi hôn cô, ôm chặt cô trong lòng.
- Vợ nè, chồng yêu vợ lắm ! Sau này 2 vợ chồng mình cưới nhau được không vợ.
Ngọc Linh nghe câu nói ấy làm cho lòng hạnh phúc vô bờ, tâm trí cô vui lắm. Cô vui đến mức có thể nhìn thấy từng chùm pháo hoa rực rỡ đang ở trước mặt.
- Ờ. À, chồng nè, sau này đừng có bỏ vợ. Nếu mà chồng bỏ vợ thì chồng sẽ không bao giờ tìm được người ngốc và đáng yêu như vợ đâu. Lúc đó, dù chồng có gặp vợ thì người đó cũng chẳng còn là vợ ngày xưa nữa chồng à.
Tấn Phong nghe Ngọc Linh nói thế, anh sợ lắm ! Anh không muốn bé con của mình sẽ đi mất. Anh càng ôm chặt Ngọc Linh.
- Chồng không dám hứa đâu. Nhưng mà nếu quả thật sau này chồng bỏ vợ thì vợ hãy làm những gì mình muốn với chồng, giết chồng cũng được nữa.
Tấn Phong nói rất chắc nịch, không do dự. Trong lòng anh cũng đang thầm nói với bản thân : “Nếu sau này mà anh có bỏ em thì chỉ có 1 điều duy nhất mới khiến anh rời em chính là anh muốn bảo vệ em”
CHƯƠNG 12 : XA NHAU
“Nhìn em khóc anh chẳng biết phải làm sao để cho em ngừng khóc được nữa. Anh chỉ biết rằng lúc đó trái tim anh đã vỡ ra tan nát, đau đến cùng cực. Anh xin lỗi em, tại anh cả, tại anh mà em phải khóc. Nhưng mà nếu anh không làm thế này thì anh sợ vĩnh viễn anh sẽ không bao giờ gặp được em nữa. Vợ à, dù thế nào đi nữa, cho dù cho sau này thế nào thì có 1 điều không thay đổi và mãi mãi không thay đổi là chồng luôn yêu...
- Muốn nghĩ sao thì tùy à ? Được thôi.
Người con gái đó ra hiệu cho cả bọn đánh Ngọc Linh. Ngọc Linh rất đau, cố rất muốn la lên nhưng vẫn cắn chặt môi không nói. Bọn họ rất tàn nhẫn, dùng tay, chân đánh cô không thương tiếc. Đầu cô cứ hết sang bên này lại sang bên kia.
Dù bị đánh đã khá nặng, nhưng cô vẫn mỉm cười và không hề rơi nước mắt. Cô biết dù mình có khóc cũng không có ích gì vả lại những giọt nước mắt này không đáng.
Cả bọn đánh cô hả hê xong thì họ cũng ngừng tay và bước đi. Ngọc Linh co ro 1 mình trong đau đớn nhưng vẫn nở nụ cười trên môi.
Một lúc sau, cô cố gắng tìm cách cởi trói. Vì bọn họ là con gái nên dây trói cũng khá lỏng, cô dễ dàng mở được và bước đi. Dưới ánh chiều tà, dáng người nhỏ nhắn đi xiêu vẹo trên hành lang trường. Cô quay về lớp lấy cặp. Tấn Phong không biết đứng đó từ bao giờ, thấy cô anh mừng lắm và chạy đến ôm cô.
Vì Ngọc Linh đã chịu đau khá lâu nên cô mệt quá đã ngất xỉu.
Tấn Phong bế cô về nhà, chăm sóc cô rất chu đáo và còn tự tay nấu cháo cho cô ăn nữa. Quốc Anh chỉ biết đứng nhìn người bạn thân của mình mà mỉm cười thôi. Quốc Anh thật sự ghen tị với Tấn Phong bởi anh đã kiếm được cho mình 1 người con gái thật sự yêu anh và anh cũng yêu người đó.
Sau khi ngủ xong 1 giấc thì Ngọc Linh tỉnh dậy, lúc này cũng đã 3 hay 4 giờ sánggì rồi. Nhìn Tấn Phong ngủ bên cạnh, cô thực sự thấy mình rất hạnh phúc. Cô nhẹ nhàng đưa tay lên sờ trên gương mặt anh và cô mỉm cười.
Đối với Ngọc Linh, bây giờ dù cô có chịu đau đến thế nào cũng được, có bị bất kì ai đối xử với mình ra sao cũng được miễn là có Tấn Phong. Chỉ cần mỗi sớm mai thức dậy, cô lại được thấy anh bên cạnh, chỉ cần mỗi khi cô buồn có anh là điểm tựa, chỉ cần thấy anh cười và hạnh phúc là cô cũng mãn nguyện lắm rồi. Có lẽ…ngoài anh ra cô sẽ không còn có khả năng yêu ai khác được nữa.
Tấn Phong đang ngủ say lại bị Ngọc Linh làm tỉnh giấc, dù là anh vẫn còn buồn ngủ nhiều lắm nhưng anh không hề bực mình tí nào cả. Anh còn giả vờ nhắm mắt mà vòng tay ôm eo Ngọc Linh nữa cơ chứ ! Cô bất ngờ lắm, chẳng biết làm thế nào nhưng rồi cũng như chú mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của Tấn Phong. Cả 2 cùng trò chuyện thật ngọt ngào và đầm ấm
- Em…cảm ơn anh.
- Không có gì mà bé con.
Bên Ngọc Linh, Tấn Phong có thể cảm nhận được con tim cứ nhảy lên rộn ràng. Dù là anh đã bên cạnh Ngọc Linh khá lâu rồi, đáng lẽ anh phải làm chủ được nhưng đằng này càng ngày anh càng lúc càng không kiểm soát được trái tim của mình được.
Có một tính cách của Tấn Phong mà không ai biết đó chính là tính sở hữu của anh cũng được xem là hơi bị cao. Dù biết là bé con chỉ của riêng anh rồi nhưng mà thật sự anh vẫn lo bản tính đáng yêu của cô sẽ là một thứ gì đó khiến cho nhiều người con trai khác đâm đầu vào. Anh quyết định là từ hôm nay, anh sẽ bắt cô gọi anh là chồng và anh gọi cô là vợ.
- Vợ à, vợ ơi.
Tiếng kêu “vợ” của Tấn Phong làm cho Ngọc Linh giật mình. Từ vợ theo Ngọc Linh biết thì chỉ gọi khi 2 người đã kết hôn thôi mà. Cô thật sự là rất thắc mắc nhưng mà không hiểu sao cô lại không muốn Tấn Phong gọi mình bằng từ nào khác ngoài vợ. Gương mặt cô vì hạnh phúc quá thoáng chút đỏ lên đến đáng yêu.
- Sao lại gọi em là vợ hả…chồng ?
Ngọc Linh không biết là cố tình trêu Tấn Phong hay sao mà lại hỏi thế trong khi cô cũng kêu Tấn Phong là chồng. Còn Tấn Phong thì sao ??? Lẽ dĩ nhiên là anh vui đến mức muốn hét lên rồi nhưng mà…anh vẫn kìm nén lại. Ngọc Linh đã muốn chọc anh thì dĩ nhiên anh phải đáp trả chớ.
- Không biết hả vợ.
- Em biết nhưng mà chúng ta chưa…
Ngọc Linh
ngại ngùng, ngượng chín cả mặt, cô còn cúi đầu nữa chứ. Tấn Phong không nhịn được bật cười. Anh áp trán mình vào trán Ngọc Linh để có thể nhìn rõ hơn trong bóng tối thế này.
- Vợ ngại hả…vợ.
Từ vợ cứ được Tấn Phong nhấn mạnh và kéo dài làm cho Ngọc Linh vừa thẹn, vừa cười vì quá hạnh phúc. Bị Tấn Phong chọc ghẹo mãi, Ngọc Linh đâm ra muốn giả vờ giận dỗi anh tí. Cô phụng phịu, trách móc.
- Chồng thích chọc vợ lắm nhỉ ? Giận luôn
Ngọc Linh được dịp xoay lưng lại vớn Tấn Phong nhưng mà vẫn cười khúc khích. Anh thấy vợ giận mà chẳng biết làm thế nào nữa, lòng anh bối rối. Tấn Phong chợt nhớ đến bản tính trẻ con của “vợ yêu” thì anh liền nghĩ đến cách dụ ngọt.
Anh vòng tay mình để ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Ngọc Linh. Cả thân người Ngọc Linh bị kéo về phía sau sát với thân thể Tấn Phong. Cô từng chút một cảm nhận được những nhịp đập yêu thương từ trái tim của Tấn Phong. Tim cô lúc ấy cũng đã bối rối. Đã đập lệch nhịp rồi nay lại đập lệch nhịp nhiều hơn.
Tấn Phong thì tinh nghịch phả hơi thở mình vào tai Ngọc Linh khiến cô rợn cả người. Anh thì thầm từng lời thật ngọt ngào.
- Vợ ơi, chồng xin lỗi vợ mờ. Tha lỗi đi nha.
Ngọc Linh ngốc nghếch vẫn muốn xem Tấn Phong làm gì tiếp theo nên cố tình giận dỗi tiếp.
- Ứ, ai bảo chồng dám trêu vợ. Kiếm cách làm cho vợ hết giận đi.
Tấn Phong thấy bé con của mình đã bắt đầu dám trêu mình rồi nên anh càng muốn trêu cô nhiều hơn.
- Vợ à, xoay người lại i, chồng có cái này làm vợ hết giận liền luôn.
Ngọc Linh tò mò quay người lại, cô nhìn anh bằng đội mắt yêu thương. Tấn Phong được dịp tấn công vào đôi môi nhỏ nhắn của cô. Ngọc Linh chỉ biết nằm đờ ra trân trân nhìn anh mà thôi. Còn anh thì dĩ nhiên là tận hưởng giây phút ngọt ngào rồi. Bé con của anh lúc này nhận ra Tấn Phong nãy giờ trêu mình, cố tình làm cho cô ngại. Cô đẩy anh ra, toan định ngồi dậy. Tấn Phong lúc này thôi hôn cô, ôm chặt cô trong lòng.
- Vợ nè, chồng yêu vợ lắm ! Sau này 2 vợ chồng mình cưới nhau được không vợ.
Ngọc Linh nghe câu nói ấy làm cho lòng hạnh phúc vô bờ, tâm trí cô vui lắm. Cô vui đến mức có thể nhìn thấy từng chùm pháo hoa rực rỡ đang ở trước mặt.
- Ờ. À, chồng nè, sau này đừng có bỏ vợ. Nếu mà chồng bỏ vợ thì chồng sẽ không bao giờ tìm được người ngốc và đáng yêu như vợ đâu. Lúc đó, dù chồng có gặp vợ thì người đó cũng chẳng còn là vợ ngày xưa nữa chồng à.
Tấn Phong nghe Ngọc Linh nói thế, anh sợ lắm ! Anh không muốn bé con của mình sẽ đi mất. Anh càng ôm chặt Ngọc Linh.
- Chồng không dám hứa đâu. Nhưng mà nếu quả thật sau này chồng bỏ vợ thì vợ hãy làm những gì mình muốn với chồng, giết chồng cũng được nữa.
Tấn Phong nói rất chắc nịch, không do dự. Trong lòng anh cũng đang thầm nói với bản thân : “Nếu sau này mà anh có bỏ em thì chỉ có 1 điều duy nhất mới khiến anh rời em chính là anh muốn bảo vệ em”
CHƯƠNG 12 : XA NHAU
“Nhìn em khóc anh chẳng biết phải làm sao để cho em ngừng khóc được nữa. Anh chỉ biết rằng lúc đó trái tim anh đã vỡ ra tan nát, đau đến cùng cực. Anh xin lỗi em, tại anh cả, tại anh mà em phải khóc. Nhưng mà nếu anh không làm thế này thì anh sợ vĩnh viễn anh sẽ không bao giờ gặp được em nữa. Vợ à, dù thế nào đi nữa, cho dù cho sau này thế nào thì có 1 điều không thay đổi và mãi mãi không thay đổi là chồng luôn yêu...



