Đọc Truyện Teen - Nhóc ơi yêu anh nhé Full
ng có chuyện gì.
- Anh vừa nói gì? - nó nhíu mày hỏi hắn một cách ngờ vực.
- Anh nói anh ghen với Mạnh, vậy thôi - hắn nhún vai nói bình thản.
- Vậy tại sao hôm qua anh nói...... - chưa nói hết câu nó lại bị hắn cắt ngang, nhưng lần này là cắt ngang bằng...... một nụ hôn.
- Em thực sự tin những lời hôm qua sao? - hắn khẽ thì thầm vào tai nó.
- Nếu là anh thì anh có tin không mà còn hỏi em - nó nghịch ngợm cắn tai hắn.
- Em yêu anh nhé - buông nó ra hắn nhìn thẳng vào mắt nó hỏi.
- Thì chúng ta đang yêu nhau mà.
- Không phải như bây giờ, anh muốn nói đến tình yêu thật sự.
- Ngốc ạ, em yêu anh từ rất lâu rồi - nó véo mũi hắn.
- Yêu em lắm cơ, nhóc của anh - hắn xoa đầu rồi ôm siết lấy nó.
- Á, ai là nhóc hả, thả em ra, em ngạt thở bây giờ - nó vùng vẫy trong vòng tay hắn.
- Không thả không thả không thả, có chết cũng không cho em đi đâu cả.
Có lẽ đây là giây phút hạnh phúc nhất của nó...... Nhưng........ liệu thứ hạnh phúc này sẽ kéo dài trong bao lâu..........
Chương VI:
Nó phóng xe về nhà với tâm trạng vui vẻ. Bước lên cửa nó thấy có gì đó khác lạ. Hình như nhà có khách thì phải. Có dép của một người đàn ông. Nó không để ý mấy, chắc là khách của mẹ. Nó nhẹ nhàng mở cửa bước vào định hù mẹ nó. Nhưng..... một cảnh tượng khiến nó đông cứng người. Mẹ đang cùng một người đàn ông thân mậtvới nhau ngay tại phòng khách. Người đàn ông đó không ai khác chính là Đoàn Hải Phong - chủ tịch của tập đoàn lớn nhất Việt Nam bây giờ, tập đoàn LS, và người đàn ông này cũng chính là thủ phạm đã giết cha nó. Nó ôm mặt cố ngăn tiếng khóc. Nó cố gắng lấy lại bình tĩnh, bước vào nhà, nó khoanh tay đứng dựa lưng vào tường, chứng kiến hai người trước mặt đang tình tứ với nhau. Lúc này nó cảm thấy buồn nôn.
- Có vẻ như con làm phiền hai người - nó lên tiếng nói giọng mỉa mai.
Nghe thấy tiếng của nó, mẹ vội vàng điều chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn.
- À, con về lúc nào sao không nói cho mẹ - mẹ nó cố lảng sang chuyện khác.
- Con có thể nói sao, còn ông, ông còn mặt mũi mà đến đây sao - nó hơi mất bình tĩnh nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.
Quả thực bây giờ nó rất đáng sợ, đôi mắt sắc lạnh đang nhìn vào hai con người trước mặt không một chút cảm giác, trong nó bây giờ đang tràn ngập đầy hận thù. Có thể nói bây giờ ai dám động đến người nó sẽ bị nó cho thành gà xé phay luôn =.=".
- Muộn rồi, mời ông ra khỏi nhà tôi - nó chỉ ra cửa và nhìn thẳng vào mắt người đàn ông tên Phong kia.
- Mày nghĩ mày là ai mà đuổi tao ra khỏi đây, mày nên biết cái nhà này là tao mua cho mẹ mày, nếu không mày đã ra đường rồi.
- Cái gì? - nó tròn mắt chuyển hướng nhìn sang mẹ nó - mẹ, mẹ mau giải thích đi chứ.
- Ông ấy..... nói đúng đó - mẹ cúi gằm mặt xuống nói nhỏ.
- Đó, thấy chưa. Và bây giờ mày còn có quyền đuổi tao đi nữa không - ông ta nhìn nó đầy thách thức.
- Được lắm, đây là nhà của ông. Nhưng tôi sẽ không bao giờ sống cùng với kẻ đã giết bố tôi đâu - nó khóc và hét lên.
......... Chát..........
Một bên má nó ửng đó vì cái tát như trời giáng của mẹ nó. Mắt nó rưng rưng nhìn mẹ nó.
- Mẹ......
- Con không được nói ông ấy như vậy.
- Mẹ..... mẹ tát con vì ông ta sao, từ nhỏ tới giờ mẹ chưa tát con cái nào, vậy mà bây giờ..... Được rồi, tôi sẽ đi, tôi đi để mấy người vừa lòng, còn ông..... - nó đảo mắt sang ông Phong - rồi ông sẽ phải hối hận.
Dứt lời, nó chạy lên phòng sắp đồ đạc rồi ra khỏi nhà. Cái ý chí trả thù của nó ngày một tăng cao. Nó nhất định phải trả thù cho bố nó.
..............................
- Alo, anh nghe đây - Khánh nhấc máy.
- Anh đến đón em được không - giọng rụt rè nó nói với hắn.
- Em đang ở đâu? - hắn bật dậy vội hỏi.
- Em ở......
Vậy là chỉ vài phút sau đã thấy có sự xuất hiện của hắn.
- Em đi đâu mà bây giờ vẫn chưa về nhà, tan ca lâu rồi mà.
-......................
- Còn đống đồ này nữa, em định đi đâu à?
-.......................
Bỗng nó ngất đi, hắn vội vàng đỡ nó rồi đưa nó lên xe. Thấy nó như vậy hắn lo lắm, không biết đã có chuyện gì với nó. Hắn đánh tay lái về nhà hắn. Nhà của hắn chứ không phải nhà của mấy ông tướng kia. Hiện tại bố mẹ nó đi công tác nên không có ai ở nhà, chỉ có mấy cô giúp việc. Thực ra mấy cô giúp việc này cũng không ngạc nhiên lắm khi thấy hắn dẫn gái về nhà, vì việc dẫn gái về nhà là quá quen thuộc (hzz, ông này lăng nhăng quá, phải báo cáo chị An Anh để chị coi chừng không mất "chồng" thì chết ^^), nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn đây là lần đầu tiên hắn cõng con gái trên lưng. Hắn đặt nó xuống giường của mình. Nhẹ nhàng vuốt tóc nó, đặt lên trán nó một nụ hôn.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì với em vậy?
....................
Nó tỉnh dậy, nhìn ngó xung quanh xem mình đang ở đâu.
- Em dậy rồi hả - tiếng nói của hắn vọng ra khi hắn bước chân ra từ nhà tắm.
- Em đang ở đâu đây? - nó nhìn hắn ngờ vực hỏi.
- Nhà anh - hắn nói trong khi vẫn đang lau đầu.
- À - nó bắt đầu nhớ lại những chuyện hôm qua.
- Đói chưa? - hắn mỉm cười hỏi nó.
- Chưa.... - nó lắc đầu.
...... Ọc........
Miệng thì nói vậy nhưng cái bụng của nó thì đang biểu tình phản lại nó. Nó cười gượng nhìn hắn. Hắn phì cười xoa đầu nó rồi bước xuống nhà. Khoảng 15' sau đã có một bàn thức ăn trước mặt nó.
- Cái này..... - nó hết nhìn đống thức ăn trước mặt lại quay sang nhìn hắn.
- Em ăn đi.
- Em ăn thật đấy.
- Ừ - hắn lại cười.
Thấy vậy nó tung chăn ra rồi bước lại bàn thức ăn. Chỉ vài phút sau bàn thức ăn đầy ban nãy đã được nó giải quyết sạch sẽ. Thấy hắn vẫn ngồi đó nhìn mình, nó tức khí vớ đại cái gối ném vào mặt hắn.
- Sao cứ nhìn em thế?
- Ai bảo em xinh quá nên anh phải nhìn.
- Anh thích nịnh em không - nó đứng dậy quát hắn.
Dường như ngửi thấy mùi "nguy hiểm", hắn cũng đứng dậy.
- Giỏi thì bắt anh đi - hắn lè lưỡi trêu nó làm cục tức trong cổ nó không trôi xuống được.
- Đợi đấy.
Thế là cả nó và hắn lại đuổi nhau khắp phòng, bỗng hắn vấp phải cái gì đó, ngã xuống, làm nó mất đà cũng ngã xuống theo. Vậy là "môi kề môi, trao đổi nước bọt" rồi=.=". Cô giúp việc thấy có tiếng động mạnh liền chạy lên xem, mở cửa ra là...... ối giồi ôi....... nó và hắn đang ở trong cái tư thế có thể nói là....... rất dễ gây hiểu lầm...... cô giúp việc gượng cười.
- A..... xin lỗi, hai người cứ tiếp tục, tôi không làm phiền - nói rồi cô vội vàng đóng cửa lại.
Hiểu ý, cả nó và hắn đều ngồi thẳng dậy. Cả hai không nói thêm câu nào vì...... ngượng. Lúc sau, hắn là người lên tiếng trước.
- À, chuyện hôm qua, sao em lại mang đồ đi vậy?
- Anh không cần biết, nếu anh biết được sự thật anh sẽ lại khinh em thôi - nó quay mặt đi.
- Em nghĩ anh như vậy sao?
- Em không có ý đó nhưng.... - nó ngập ngừng.
- Thôi được rồi, em không muốn nói thì thôi, anh cũng không ép. Nhưng.... khi nào muốn nói thì cứ nói - hắn nở một nụ cười thật tươi nhìn nó.
..........................
Nó bước ra từ siêu thị. A, trời lạnh thật đấy, mới có tháng 10 thôi mà đã lạnh thế này rồi. Nó kéo cao chiếc cổ áo lên đi qua đường. Nó đang đứng chờ đèn đỏ với tâm trạng phải gọi là rất phởn, má nó hồng hồng vì bị nẻ, mái tóc cắt ngắn ngang vai, chiếc áo da màu đen càng tôn lên làn da trắng của nó, chàng n...
- Anh vừa nói gì? - nó nhíu mày hỏi hắn một cách ngờ vực.
- Anh nói anh ghen với Mạnh, vậy thôi - hắn nhún vai nói bình thản.
- Vậy tại sao hôm qua anh nói...... - chưa nói hết câu nó lại bị hắn cắt ngang, nhưng lần này là cắt ngang bằng...... một nụ hôn.
- Em thực sự tin những lời hôm qua sao? - hắn khẽ thì thầm vào tai nó.
- Nếu là anh thì anh có tin không mà còn hỏi em - nó nghịch ngợm cắn tai hắn.
- Em yêu anh nhé - buông nó ra hắn nhìn thẳng vào mắt nó hỏi.
- Thì chúng ta đang yêu nhau mà.
- Không phải như bây giờ, anh muốn nói đến tình yêu thật sự.
- Ngốc ạ, em yêu anh từ rất lâu rồi - nó véo mũi hắn.
- Yêu em lắm cơ, nhóc của anh - hắn xoa đầu rồi ôm siết lấy nó.
- Á, ai là nhóc hả, thả em ra, em ngạt thở bây giờ - nó vùng vẫy trong vòng tay hắn.
- Không thả không thả không thả, có chết cũng không cho em đi đâu cả.
Có lẽ đây là giây phút hạnh phúc nhất của nó...... Nhưng........ liệu thứ hạnh phúc này sẽ kéo dài trong bao lâu..........
Chương VI:
Nó phóng xe về nhà với tâm trạng vui vẻ. Bước lên cửa nó thấy có gì đó khác lạ. Hình như nhà có khách thì phải. Có dép của một người đàn ông. Nó không để ý mấy, chắc là khách của mẹ. Nó nhẹ nhàng mở cửa bước vào định hù mẹ nó. Nhưng..... một cảnh tượng khiến nó đông cứng người. Mẹ đang cùng một người đàn ông thân mậtvới nhau ngay tại phòng khách. Người đàn ông đó không ai khác chính là Đoàn Hải Phong - chủ tịch của tập đoàn lớn nhất Việt Nam bây giờ, tập đoàn LS, và người đàn ông này cũng chính là thủ phạm đã giết cha nó. Nó ôm mặt cố ngăn tiếng khóc. Nó cố gắng lấy lại bình tĩnh, bước vào nhà, nó khoanh tay đứng dựa lưng vào tường, chứng kiến hai người trước mặt đang tình tứ với nhau. Lúc này nó cảm thấy buồn nôn.
- Có vẻ như con làm phiền hai người - nó lên tiếng nói giọng mỉa mai.
Nghe thấy tiếng của nó, mẹ vội vàng điều chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn.
- À, con về lúc nào sao không nói cho mẹ - mẹ nó cố lảng sang chuyện khác.
- Con có thể nói sao, còn ông, ông còn mặt mũi mà đến đây sao - nó hơi mất bình tĩnh nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.
Quả thực bây giờ nó rất đáng sợ, đôi mắt sắc lạnh đang nhìn vào hai con người trước mặt không một chút cảm giác, trong nó bây giờ đang tràn ngập đầy hận thù. Có thể nói bây giờ ai dám động đến người nó sẽ bị nó cho thành gà xé phay luôn =.=".
- Muộn rồi, mời ông ra khỏi nhà tôi - nó chỉ ra cửa và nhìn thẳng vào mắt người đàn ông tên Phong kia.
- Mày nghĩ mày là ai mà đuổi tao ra khỏi đây, mày nên biết cái nhà này là tao mua cho mẹ mày, nếu không mày đã ra đường rồi.
- Cái gì? - nó tròn mắt chuyển hướng nhìn sang mẹ nó - mẹ, mẹ mau giải thích đi chứ.
- Ông ấy..... nói đúng đó - mẹ cúi gằm mặt xuống nói nhỏ.
- Đó, thấy chưa. Và bây giờ mày còn có quyền đuổi tao đi nữa không - ông ta nhìn nó đầy thách thức.
- Được lắm, đây là nhà của ông. Nhưng tôi sẽ không bao giờ sống cùng với kẻ đã giết bố tôi đâu - nó khóc và hét lên.
......... Chát..........
Một bên má nó ửng đó vì cái tát như trời giáng của mẹ nó. Mắt nó rưng rưng nhìn mẹ nó.
- Mẹ......
- Con không được nói ông ấy như vậy.
- Mẹ..... mẹ tát con vì ông ta sao, từ nhỏ tới giờ mẹ chưa tát con cái nào, vậy mà bây giờ..... Được rồi, tôi sẽ đi, tôi đi để mấy người vừa lòng, còn ông..... - nó đảo mắt sang ông Phong - rồi ông sẽ phải hối hận.
Dứt lời, nó chạy lên phòng sắp đồ đạc rồi ra khỏi nhà. Cái ý chí trả thù của nó ngày một tăng cao. Nó nhất định phải trả thù cho bố nó.
..............................
- Alo, anh nghe đây - Khánh nhấc máy.
- Anh đến đón em được không - giọng rụt rè nó nói với hắn.
- Em đang ở đâu? - hắn bật dậy vội hỏi.
- Em ở......
Vậy là chỉ vài phút sau đã thấy có sự xuất hiện của hắn.
- Em đi đâu mà bây giờ vẫn chưa về nhà, tan ca lâu rồi mà.
-......................
- Còn đống đồ này nữa, em định đi đâu à?
-.......................
Bỗng nó ngất đi, hắn vội vàng đỡ nó rồi đưa nó lên xe. Thấy nó như vậy hắn lo lắm, không biết đã có chuyện gì với nó. Hắn đánh tay lái về nhà hắn. Nhà của hắn chứ không phải nhà của mấy ông tướng kia. Hiện tại bố mẹ nó đi công tác nên không có ai ở nhà, chỉ có mấy cô giúp việc. Thực ra mấy cô giúp việc này cũng không ngạc nhiên lắm khi thấy hắn dẫn gái về nhà, vì việc dẫn gái về nhà là quá quen thuộc (hzz, ông này lăng nhăng quá, phải báo cáo chị An Anh để chị coi chừng không mất "chồng" thì chết ^^), nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn đây là lần đầu tiên hắn cõng con gái trên lưng. Hắn đặt nó xuống giường của mình. Nhẹ nhàng vuốt tóc nó, đặt lên trán nó một nụ hôn.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì với em vậy?
....................
Nó tỉnh dậy, nhìn ngó xung quanh xem mình đang ở đâu.
- Em dậy rồi hả - tiếng nói của hắn vọng ra khi hắn bước chân ra từ nhà tắm.
- Em đang ở đâu đây? - nó nhìn hắn ngờ vực hỏi.
- Nhà anh - hắn nói trong khi vẫn đang lau đầu.
- À - nó bắt đầu nhớ lại những chuyện hôm qua.
- Đói chưa? - hắn mỉm cười hỏi nó.
- Chưa.... - nó lắc đầu.
...... Ọc........
Miệng thì nói vậy nhưng cái bụng của nó thì đang biểu tình phản lại nó. Nó cười gượng nhìn hắn. Hắn phì cười xoa đầu nó rồi bước xuống nhà. Khoảng 15' sau đã có một bàn thức ăn trước mặt nó.
- Cái này..... - nó hết nhìn đống thức ăn trước mặt lại quay sang nhìn hắn.
- Em ăn đi.
- Em ăn thật đấy.
- Ừ - hắn lại cười.
Thấy vậy nó tung chăn ra rồi bước lại bàn thức ăn. Chỉ vài phút sau bàn thức ăn đầy ban nãy đã được nó giải quyết sạch sẽ. Thấy hắn vẫn ngồi đó nhìn mình, nó tức khí vớ đại cái gối ném vào mặt hắn.
- Sao cứ nhìn em thế?
- Ai bảo em xinh quá nên anh phải nhìn.
- Anh thích nịnh em không - nó đứng dậy quát hắn.
Dường như ngửi thấy mùi "nguy hiểm", hắn cũng đứng dậy.
- Giỏi thì bắt anh đi - hắn lè lưỡi trêu nó làm cục tức trong cổ nó không trôi xuống được.
- Đợi đấy.
Thế là cả nó và hắn lại đuổi nhau khắp phòng, bỗng hắn vấp phải cái gì đó, ngã xuống, làm nó mất đà cũng ngã xuống theo. Vậy là "môi kề môi, trao đổi nước bọt" rồi=.=". Cô giúp việc thấy có tiếng động mạnh liền chạy lên xem, mở cửa ra là...... ối giồi ôi....... nó và hắn đang ở trong cái tư thế có thể nói là....... rất dễ gây hiểu lầm...... cô giúp việc gượng cười.
- A..... xin lỗi, hai người cứ tiếp tục, tôi không làm phiền - nói rồi cô vội vàng đóng cửa lại.
Hiểu ý, cả nó và hắn đều ngồi thẳng dậy. Cả hai không nói thêm câu nào vì...... ngượng. Lúc sau, hắn là người lên tiếng trước.
- À, chuyện hôm qua, sao em lại mang đồ đi vậy?
- Anh không cần biết, nếu anh biết được sự thật anh sẽ lại khinh em thôi - nó quay mặt đi.
- Em nghĩ anh như vậy sao?
- Em không có ý đó nhưng.... - nó ngập ngừng.
- Thôi được rồi, em không muốn nói thì thôi, anh cũng không ép. Nhưng.... khi nào muốn nói thì cứ nói - hắn nở một nụ cười thật tươi nhìn nó.
..........................
Nó bước ra từ siêu thị. A, trời lạnh thật đấy, mới có tháng 10 thôi mà đã lạnh thế này rồi. Nó kéo cao chiếc cổ áo lên đi qua đường. Nó đang đứng chờ đèn đỏ với tâm trạng phải gọi là rất phởn, má nó hồng hồng vì bị nẻ, mái tóc cắt ngắn ngang vai, chiếc áo da màu đen càng tôn lên làn da trắng của nó, chàng n...



