Đọc Truyện Teen - Nhok ! Tôi yêu em...thật rồi Full
hả biết hắn dẫn nó đi đâu, chỉ biết là nó đang đi trong một con hẻm nhỏ, người wa lại nơi đây rất ít lâu lâu lại có một vài chiếc xe máy phóng ra rồi lại mất dạng sau lưng nó. Đèn đường mờ ảo, jống như sắp lụi tàn trong đêm, thỉnh thoảng trên một vài mái nhà nó còn nghe thấy tiếng mèo kêu nữa. Đây là nơi khri ho cò gáy j mà một bóng người cũng không có, những dãy nhà san sát cao tầng như bám víu vào nhau. Đang bận suy nghĩ mà nó wên mất tiếng hắn wát nãy jờ.
_ Gà ngắn chân, đi lẹ lên đi cô chậm chạp wá
_ …….
Nó không đáp trả lời hắn, không phải vì nó jận hắn cũng không phải vì nó sợ mà chẳng wá nó lười phải trả lời phải cãi với hắn. Đối với nó cãi nhau nãy jờ cũng là wá mệt rồi.
Gần cuối con hẻm, nó đã thấy có ánh sáng lập loè nhưng hơi yếu ớt, người wa lại cũng đôi hơn rồi trông như họ đang rất vui vẻ vậy.Càng đi sâu nó lại càng thấy mùi mặn của nước biển cộng thêm mùi mực nướng và cả mùi của heo way nữa, chẳng lẻ nó đói wá đâm ra hoá cuồng nên mới ngưởi thấy nhiều mùi vị đến zậy.
Hắn đi kế bên nó nhìn thấy đôi lông mày díu lại của nó, hắn cũng phần nào đoán được ý nghỉ trong đầu nó
_ Cô đừng suy nghĩ lung tung nữa, tới đó nhanh thì biết thôi.
Ngước nhìn hắn thấy hắn nói cũng có lý nó thôi ko nghĩ nữa, rồi lẳng lặng theo hắn. Hắn dẫn nó vào một wán nằm ở phía góc của dãy, ở đây có thể nhìn ra biển, nó cảm nhận được mùi vị nhẹ nhàng của thứ nước mặn mặn đó, không hiểu sao nó thích nhìn biển vào ban đêm hơn, thích trầm mình xuống dưới biển để nếm hương vị mặn mà đó. Bàn tay nó chà sát vào nhau để có thể jữ hơi nóng cho người rồi nhẹ nhàng nâng chén sủi cảo lên miệng.
Nơi nó đang ăn là một khu phố cổ của người Trung Quốc, hầu như đa số đều là người trung wốc sống ở đây, họ muốn mang ẩm thực của nước họ đến cho mọingười nên đều tập trung đông đúc ở một chỗ rồi thành lập ra nơi đây, ban ngày họ đóng cửa nhưng ban đêm lại vô cùng sầm uất, họ ít dùng đèn điện bù lại họ thắp những ánh đèn jống như hoa đăng treo dài trên các con phố, chắc không ai nghĩ rằng ở nơi đây lại có một khu phố như thế này. Nó không thích người trung wốc nhưng bi jờ nó lại có cái nhìn khác về họ, họ cũng như người việt nam đều rất mến khách và vui vẻ, điều đó làm nó thấy có chút ấm lòng, nhưng sự ấm lòng đó không thể hiện được trên khuôn mặt lạnh já của nó.
Hình như nó cũng chưa biết là tại sao hắn lại lôi nó ra đây thỳ phải
_ Anh đưa tôi ra đây làm j còn hẹn với tôi nữa?
_ Tôi ko hẹn với cô, đừng tưởng bở- hắn lạnh lùng đáp
_ ……….
_ Tôi muốn trao đổi, cô làm được ko?- hắn vẫn ngồi nhấm nháp ly trà vừa nói
_ Trao đổi? Về chuyện j?- nó thấy lòng có chút thấp thỏm, mắt nó díu laị nhìn hắn như đang đề phòng
Khoé môi hắn nhếch lên cười với nó trông đểu vô cùng cộng thêm đôi lông mày hắn díu lại với nhau như đang tính toán j đó và cả đôi khuyên tai hắn đeo nữa cứ như đang trêu đùa nó vậy, ruốc cuộc là chuyện j?
_ Làm bạn gái của tôi?
Jọng hắn như trời sấm vang lên trong đầu nó, mỗi lúc một nặng hơn.
CHAP 22
Nước trong miệng nó xém phun ra khi vừa nghe hắn nói. Chớp mắt liên tục nhìn hắn, nó chép miệng một hồi rồi khuôn mặt đanh lại nhìn hắn với đôi mắt sắc lạnh nhất.
_ Anh đừng jỡn nữa
_ Tôi không jỡn, trước khi tôi ép cô thì cô nên đồng ý làm bạn gái tôi đi- hắn vừa uống vừa nói nó
Đúng là lạ thật, nó chưa từng thấy ai mà bắt người khác làm bạn gái còn đe doạ nữa chứ, nó lại nhìn hắn một chút rồi đôi lông mày nó chợt nheo lại
_ Anh không thích tôi, tôi không thích anh, tại sao lại làm bạn gái anh?
_ Cô không cần biết, đừng có hỏi nhiều zậy, cô nên đồng ý nhanh đi.- hắn cáu gắt nói với nó
_ Nếu tôi nói không thì sao?- nó lạnh lùng nói
_ Cô dám?.
Hắn nghiến răng lại gằn từng chữ nói nó, trông hắn jữ tợn thật. Nhưng như thế thì chưa đủ để nó sợ hãi cũng chưa đủ khả năng để nó phải đồng ý, đối với nó điều hắn nói thật nhảm nhí. Nhếch khoé môi lên nó bình tĩnh nói hắn khuôn mặt chả biểu hiện j là sợ
_ Nói xong chưa, xong rồi thì tôi đi đây.
VỪa dứt câu nó đứng zậy đinh bỏ đi thì bị hắn kéo tay lôi lại lần này có vẻ hắn jận thật rồi
_ Là vì Khương đúng không? Cô không wen tôi thì thằng đó chứ j?
" Thằng Khương", hắn đang nói cái wái j zậy, Khương thì liên wan j đến chuyện này, còn nữa Khương là anh hắn mà hắn nói với jọng đó thật wá vô lễ rồi, tại sao trên đời này lại có thứ người như zậy? Bụng nó sôi sùng sục vì câu nói của hắn nhưng trên mặt lại điềm tĩnh đến lạ thường thật sự jờ nó kũng không biết nói với hắn ntn nữa.
_ ………
Nó lắc đầu ngao ngắn nhìn hắn rồi lại bỏ đi về phía trước mỗi bước chân của nó càng lúc càng nhanh hơn nhưng vẫn đủ để nó nghe hết câu nói của Vương vọng lại từ phía sau
_ Cô tưởng hắn thích cô sao? Hắn chỉ coi cô là người thay thế thôi.
"Người thay thế" thay thế cái j thế, nó và ai thay thế nhau? Nó nghĩ lòng mòng hồi lâu cũng chả hiểu hắn đang ám chỉ đến ai? Đấm nhẹ lên trán một hồi nó ngả xuống jường rồi thiêm thiếp đi mà wên mất rằng ngày mai chính là ngày trăng tròn, cái ngày mà nó bị cuốn vào vòng xoáy của tình yêu và cũng bắt đầu từ ngày đó sóng jó nổi lên nhấn chìm thân hình bé nhỏ của nó.
8 a.m tại trường
_ Ê Mi bà bị sao zạ? – Ánh nói nhỏ vào tai Mi
_.......- Mi vẫn lắc đầu nhưng tay thì lại ôm bụng jữ zội
Ánh lo lắng nhìn My rồi way sang nhìn cả đám bạn đang nhìn 2 đứa, ánh lắc đầu như chẳng hiểu được j từ My.
Cơn đau bụng của My càng lúc càng đau hơn, My ôm chặt lấy bụng trên mặt mồ hôi tuá ra lúc nào không hay. Đôi mắt My mờ dần rồi dường như ko chịu đựng nổi nữa, My gục đầu xuống bàn mặc cho cả đám bạn đang bủa vây kêu réo xung wanh.
Đặt My xuống jương y tế, cả đám lo lắng nhìn đồng hồ mỗi lúc một lâu hơn như đang chờ đợi ai đó
_ Sao thầy còn chưa đến- Như chắp tay lại đi lòng vòng hỏi trống không.
_ Làm sao tui biết được, hôm nay thầy Khương không đến trường sao?- Ánh nhăn mặt hỏi gặng Vy
Vy lắc đầu , khuôn mặt cũng biến sắc chỉ còn nó là vẫn bình tĩnh gọi người tới đưa My vào bệnh viện.
6 p.m tại nhà nó
Đến jờ nó mới sực nhớ là tối nay phải đến nhà Lão gia bản thân nó có chút lo lo nhưng cũng có chút hồi hộp, nếu như nó không phải là thiên nữ chắc hẳn mọi người trong dòng tộc sẽ thi nhau chà đạp nó nhưng điều đó không sao hết miễn là nó có thể đổi lại sự tự do thỳ bị mọi người chà đạp cũng không có j là khó.
Cấu chặt những ngón tay đang đan vào nhau nó ở từng chút một để cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ căn phòng. Nó đang ở nhà lão gia và cùng với con cháu của lão ja tất cả đều tụ họp nơi đây và đang đón chờ điều j đó. Chỉ có mỗi Trúc Lam là vẫn ngồi hoay hoáy trong phòng miệng vẫn tủm tìm cuời nhìn nó làm nó cũng có chút yên tâm.
12p.m tại sau sân vườn nhà lão ja
Mặt trăng tròn hơn thường ngày, làm lộ rõ vầng sáng jữa bể bơi sau nhà, từ hầu tớ cho đến người cao nhất cũng đứng thành 2 dãy xung wanh hồ để chuẩn bị nghe lệnh lão ja .
Tay lão ja chống gậy đôi mắt đăm chiêu nhìn về nó rồi liếc sang Trúc Lam và dừng lại ở mặt nước, nước yên tĩnh, một cơn gió ùa vào cũng đủ làm cho người ta rùng mình.
_ Thời khắc đã tới từng người một hãy bước xuống nước và hãy nghĩ đến điều làm bản thân mình tức giận nhất lúc đó ta sẽ có câu trả lời- Lão ja ôn tồn nói
Dứt câu nói của Lão ja, ngư...
_ Gà ngắn chân, đi lẹ lên đi cô chậm chạp wá
_ …….
Nó không đáp trả lời hắn, không phải vì nó jận hắn cũng không phải vì nó sợ mà chẳng wá nó lười phải trả lời phải cãi với hắn. Đối với nó cãi nhau nãy jờ cũng là wá mệt rồi.
Gần cuối con hẻm, nó đã thấy có ánh sáng lập loè nhưng hơi yếu ớt, người wa lại cũng đôi hơn rồi trông như họ đang rất vui vẻ vậy.Càng đi sâu nó lại càng thấy mùi mặn của nước biển cộng thêm mùi mực nướng và cả mùi của heo way nữa, chẳng lẻ nó đói wá đâm ra hoá cuồng nên mới ngưởi thấy nhiều mùi vị đến zậy.
Hắn đi kế bên nó nhìn thấy đôi lông mày díu lại của nó, hắn cũng phần nào đoán được ý nghỉ trong đầu nó
_ Cô đừng suy nghĩ lung tung nữa, tới đó nhanh thì biết thôi.
Ngước nhìn hắn thấy hắn nói cũng có lý nó thôi ko nghĩ nữa, rồi lẳng lặng theo hắn. Hắn dẫn nó vào một wán nằm ở phía góc của dãy, ở đây có thể nhìn ra biển, nó cảm nhận được mùi vị nhẹ nhàng của thứ nước mặn mặn đó, không hiểu sao nó thích nhìn biển vào ban đêm hơn, thích trầm mình xuống dưới biển để nếm hương vị mặn mà đó. Bàn tay nó chà sát vào nhau để có thể jữ hơi nóng cho người rồi nhẹ nhàng nâng chén sủi cảo lên miệng.
Nơi nó đang ăn là một khu phố cổ của người Trung Quốc, hầu như đa số đều là người trung wốc sống ở đây, họ muốn mang ẩm thực của nước họ đến cho mọingười nên đều tập trung đông đúc ở một chỗ rồi thành lập ra nơi đây, ban ngày họ đóng cửa nhưng ban đêm lại vô cùng sầm uất, họ ít dùng đèn điện bù lại họ thắp những ánh đèn jống như hoa đăng treo dài trên các con phố, chắc không ai nghĩ rằng ở nơi đây lại có một khu phố như thế này. Nó không thích người trung wốc nhưng bi jờ nó lại có cái nhìn khác về họ, họ cũng như người việt nam đều rất mến khách và vui vẻ, điều đó làm nó thấy có chút ấm lòng, nhưng sự ấm lòng đó không thể hiện được trên khuôn mặt lạnh já của nó.
Hình như nó cũng chưa biết là tại sao hắn lại lôi nó ra đây thỳ phải
_ Anh đưa tôi ra đây làm j còn hẹn với tôi nữa?
_ Tôi ko hẹn với cô, đừng tưởng bở- hắn lạnh lùng đáp
_ ……….
_ Tôi muốn trao đổi, cô làm được ko?- hắn vẫn ngồi nhấm nháp ly trà vừa nói
_ Trao đổi? Về chuyện j?- nó thấy lòng có chút thấp thỏm, mắt nó díu laị nhìn hắn như đang đề phòng
Khoé môi hắn nhếch lên cười với nó trông đểu vô cùng cộng thêm đôi lông mày hắn díu lại với nhau như đang tính toán j đó và cả đôi khuyên tai hắn đeo nữa cứ như đang trêu đùa nó vậy, ruốc cuộc là chuyện j?
_ Làm bạn gái của tôi?
Jọng hắn như trời sấm vang lên trong đầu nó, mỗi lúc một nặng hơn.
CHAP 22
Nước trong miệng nó xém phun ra khi vừa nghe hắn nói. Chớp mắt liên tục nhìn hắn, nó chép miệng một hồi rồi khuôn mặt đanh lại nhìn hắn với đôi mắt sắc lạnh nhất.
_ Anh đừng jỡn nữa
_ Tôi không jỡn, trước khi tôi ép cô thì cô nên đồng ý làm bạn gái tôi đi- hắn vừa uống vừa nói nó
Đúng là lạ thật, nó chưa từng thấy ai mà bắt người khác làm bạn gái còn đe doạ nữa chứ, nó lại nhìn hắn một chút rồi đôi lông mày nó chợt nheo lại
_ Anh không thích tôi, tôi không thích anh, tại sao lại làm bạn gái anh?
_ Cô không cần biết, đừng có hỏi nhiều zậy, cô nên đồng ý nhanh đi.- hắn cáu gắt nói với nó
_ Nếu tôi nói không thì sao?- nó lạnh lùng nói
_ Cô dám?.
Hắn nghiến răng lại gằn từng chữ nói nó, trông hắn jữ tợn thật. Nhưng như thế thì chưa đủ để nó sợ hãi cũng chưa đủ khả năng để nó phải đồng ý, đối với nó điều hắn nói thật nhảm nhí. Nhếch khoé môi lên nó bình tĩnh nói hắn khuôn mặt chả biểu hiện j là sợ
_ Nói xong chưa, xong rồi thì tôi đi đây.
VỪa dứt câu nó đứng zậy đinh bỏ đi thì bị hắn kéo tay lôi lại lần này có vẻ hắn jận thật rồi
_ Là vì Khương đúng không? Cô không wen tôi thì thằng đó chứ j?
" Thằng Khương", hắn đang nói cái wái j zậy, Khương thì liên wan j đến chuyện này, còn nữa Khương là anh hắn mà hắn nói với jọng đó thật wá vô lễ rồi, tại sao trên đời này lại có thứ người như zậy? Bụng nó sôi sùng sục vì câu nói của hắn nhưng trên mặt lại điềm tĩnh đến lạ thường thật sự jờ nó kũng không biết nói với hắn ntn nữa.
_ ………
Nó lắc đầu ngao ngắn nhìn hắn rồi lại bỏ đi về phía trước mỗi bước chân của nó càng lúc càng nhanh hơn nhưng vẫn đủ để nó nghe hết câu nói của Vương vọng lại từ phía sau
_ Cô tưởng hắn thích cô sao? Hắn chỉ coi cô là người thay thế thôi.
"Người thay thế" thay thế cái j thế, nó và ai thay thế nhau? Nó nghĩ lòng mòng hồi lâu cũng chả hiểu hắn đang ám chỉ đến ai? Đấm nhẹ lên trán một hồi nó ngả xuống jường rồi thiêm thiếp đi mà wên mất rằng ngày mai chính là ngày trăng tròn, cái ngày mà nó bị cuốn vào vòng xoáy của tình yêu và cũng bắt đầu từ ngày đó sóng jó nổi lên nhấn chìm thân hình bé nhỏ của nó.
8 a.m tại trường
_ Ê Mi bà bị sao zạ? – Ánh nói nhỏ vào tai Mi
_.......- Mi vẫn lắc đầu nhưng tay thì lại ôm bụng jữ zội
Ánh lo lắng nhìn My rồi way sang nhìn cả đám bạn đang nhìn 2 đứa, ánh lắc đầu như chẳng hiểu được j từ My.
Cơn đau bụng của My càng lúc càng đau hơn, My ôm chặt lấy bụng trên mặt mồ hôi tuá ra lúc nào không hay. Đôi mắt My mờ dần rồi dường như ko chịu đựng nổi nữa, My gục đầu xuống bàn mặc cho cả đám bạn đang bủa vây kêu réo xung wanh.
Đặt My xuống jương y tế, cả đám lo lắng nhìn đồng hồ mỗi lúc một lâu hơn như đang chờ đợi ai đó
_ Sao thầy còn chưa đến- Như chắp tay lại đi lòng vòng hỏi trống không.
_ Làm sao tui biết được, hôm nay thầy Khương không đến trường sao?- Ánh nhăn mặt hỏi gặng Vy
Vy lắc đầu , khuôn mặt cũng biến sắc chỉ còn nó là vẫn bình tĩnh gọi người tới đưa My vào bệnh viện.
6 p.m tại nhà nó
Đến jờ nó mới sực nhớ là tối nay phải đến nhà Lão gia bản thân nó có chút lo lo nhưng cũng có chút hồi hộp, nếu như nó không phải là thiên nữ chắc hẳn mọi người trong dòng tộc sẽ thi nhau chà đạp nó nhưng điều đó không sao hết miễn là nó có thể đổi lại sự tự do thỳ bị mọi người chà đạp cũng không có j là khó.
Cấu chặt những ngón tay đang đan vào nhau nó ở từng chút một để cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ căn phòng. Nó đang ở nhà lão gia và cùng với con cháu của lão ja tất cả đều tụ họp nơi đây và đang đón chờ điều j đó. Chỉ có mỗi Trúc Lam là vẫn ngồi hoay hoáy trong phòng miệng vẫn tủm tìm cuời nhìn nó làm nó cũng có chút yên tâm.
12p.m tại sau sân vườn nhà lão ja
Mặt trăng tròn hơn thường ngày, làm lộ rõ vầng sáng jữa bể bơi sau nhà, từ hầu tớ cho đến người cao nhất cũng đứng thành 2 dãy xung wanh hồ để chuẩn bị nghe lệnh lão ja .
Tay lão ja chống gậy đôi mắt đăm chiêu nhìn về nó rồi liếc sang Trúc Lam và dừng lại ở mặt nước, nước yên tĩnh, một cơn gió ùa vào cũng đủ làm cho người ta rùng mình.
_ Thời khắc đã tới từng người một hãy bước xuống nước và hãy nghĩ đến điều làm bản thân mình tức giận nhất lúc đó ta sẽ có câu trả lời- Lão ja ôn tồn nói
Dứt câu nói của Lão ja, ngư...



