Đọc Truyện Teen - Nhok ! Tôi yêu em...thật rồi Full
h vào vai nó
_ Nói j đi- Vương nhăn mặt nói nhưng mắt vẫn hướng về phía trước
Hơi jật mình vì cú thúc mạnh của Vương, nó ngước lên nhìn Vương rồi lảng
_ Hôm nay trời đẹp nhỉ
Thấy nó nói một câu không ăn nhập chủ đề, Vương nhìn dáo dác xung wanh lên trời xuống đất rồi way sang nhìn nó.
_ Cô không thấy mưa lất phất hả, đẹp j mà đẹp, tối thui kia kìa- Vương cau có đáp
_ ờ thì…….. ý tui nói trời mưa đẹp…….- nó cười trừ nhìn Vương
_ Trời mưa đẹp?.......đâu, đẹp chỗ nào đâu, cô chỉ tui coi coi- Vương lại nhìn xung wanh tìm cái đẹp mà nó nói
_ Sao tui biết nó đẹp chỗ nào mà chỉ, đẹp thì đẹp thôi……- nó hơi bực
_ Cô…….. hôm nay cô ăn gan hùm rồi mới dám trả treo tui đó- Vương chặn đường nó khoanh tay nhìn nó
_ Vớ vẩn thật, anh né ra đi để tui đi về nhà nhanh nữa, tối rồi..
Nó né sang chỗ khác để đi, mỗi bước đi của nó càng lúc càng nhanh hơn, vì trời mưa ko lất phất nữa mà hạt nào hạt nấy đã bắt đầu nặng trĩu, rớt mạnh xuống đầu nó, vai nó và lấm tấm trên mặt, thật khó chịu khi cứ phải đi ngoài trời mưa, nước mắt nước mũi nó lẫn vào nhau vì lạnh.
_ Sao chân cô ngắn mà cô đi nhanh thế.- Vương chạy kế bên nó, mặt cũng ướt sũng mưa như nó
_ Anh không thấy lạnh hả?- nó vừa chạy vừa hỏi Vương
_ Bộ cô lạnh lắm sao
_...........
Nó không thể trả lời Vương nữa, vì mưa phả vào mặt nó càng lúc càng mạnh, nó thấy rát cả miệng, nó đuối sức lắm rồi, nếu không chạy về kịp chắc nó té xỉu lun mất…Đang bận với suy nghĩ của mình, nó chợt cảm thấy hình như trời không còn mưa nữa, tạnh rồi thì phải . mưa không phả vào mặt nó, cũng đột ngột dừng lại, bộ có hiện tượng lạ hả? Mà đúng thật, hiện tượng lạ xuất hiện, mà còn xuất hiện ngay trên đầu nó nữa. Thì ra là Vương lấy áo khoác che trên đầu nó rồi người Vương chỉ mặc một áo mỏng manh có khi mỏng hơn nó ấy chứ, zậy mà lại mở áo khoác che cho nó. Ngước mắt lên nhìn Vương, nó đã ngừng chạy, Vương cũng ngừng chạy, chỉ có nó và Vương dưới ánh đèn đường màu vàng. Nó im lặng nhìn Vương có chút thắc mắc
_ Sao không chạy nữa, đứng đây làm j?.
_........
_ Ê, tui đang hỏi cô đó- Vương nheo mắt nhìn nó
_.........- nó vẫn im lặng nhìn Vương, mắt không hề chớp
_ Ê, CON NHỎ KIA, CÔ BỊ CÂM HẢ- Vương wát lớn vào mặt nó
_ Anh không lạnh hả?
Thấy nó hỏi câu hỏi ngớ ngẩn, Vương phì cười một hồi rồi nói
_ Đó là chuyện của tui, cô lo làm j, đi thôi.- vừa nói vừa vừa kéo nó sát vào Vương rồi cùng chạy nhanh về nhà.
Dựa vào người Vương, nó thấy tim mình đạp liêntục, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ở bên Vương nó thấy ấm áp hơn nhìu, mỉm cười nhìn Vương rồi nó cùng Vương chạy tiếp.
10.30 p.m, trước cổng nhà nó
_ Anh lỡ đưa tui đến nhà rồi, hay là anh ở đây nàh tui đi rồi sáng mai hẳn về.- nó ngây thơ hỏi
Chớp mắt liên tục nhìn nó, Vương cốc vào cái trán nó thật mạnh
_ Đau, anh bị thần kinh hả- nó vừa xoa đầu vừa liếc Vương
_ Cô là con gái, có bao jờ có đứa con gái nào mời con trai vào nhà wa đêm không?
_ ơ hay, là tui tội nghiệp anh nên mới kêu anh vào nhà tui, bộ anh tưởng tui muốn chứa anh hả?- nó nhăn mặt wát Vương rồi way đầu bước thẳng vào nhà, mặc kệ Vương đứng như trời trồng như nhìn nó.
Không nhìn Vương một chút nó bước một mạch vào sân nhà, mặt nó còn có chút bực dọc vì lời nói của Vương, thật tình là nó không có ý j với Vương mà, đơn thuần là bạn bè mời vô nhà thôi, hắn làm cái wái j mà phản ứng mạnh zậy chứ.
Nó khó chịu vào nhà mà wên mất có 3 người nhìn nó không chớp mắt
_ E…hèm…..
_.........- nó không chú ý lắm vẫn cặm cụi đi tiếp
_ưhmmmm……..
Nghe tiếng wen wen nó nhìn sang phải thì liền thấy ba mẹ nó đang ngồi hay bên gế, và chính jữa là bà cô đang chiễm chệ ngồi……
Hoảng hồn, nó cuối gầm mặt xuống khuôn mặt đanh lại rồi tiến thẳng tới chỗ 3 người, cung kính wỳ xuống và thưa
_ Con chào dì và be mẹ.
_ Hưm…….. đi chơi về rồi sao? Tôi thấy cô không coi ai trong mắt mình nữa thì phải? Ngay cả tôi cô cũng dám bỏ đi một nước.
_.... con không dám..- nó nhỏ nhẹ đáp nhưng khuôn mặt không chút biểu cảm
_ Đừng tưởng mình là thánh nữ, muốn làm j thì làm, chưa chắc cô là thánh nữ đâu, còn phải đợi một đợt kiểm tra nữa mà………- bà dì nghiêm mặt nhìn thẳng vào nó- ja đình không có jáo dục dẫn đến có đứa con ******* đến thế, thấy người lớn không thèm chào….- bà dì liếc mắt nhìn ba mẹ nó rồi nhfin xuống người đang wỳ dứới chân bà…- ngươi biến đi đừng để ta thấy ngươi nữa.
Gật đầu nhẹ, nó way đầu bỏ đi, một lần nữa khuôn mặt không có cảm xúc, đối với nó nó đã wá wen với việc ngày nào cũng bị bà j` móc méo, và càng vô cảm hơn khi ba mẹ nó- một người cúi gầm mặt xuống xấu hổ, còn một người ngồi ôm mặt khóc, nó thật không biết mẹ nó khóc là vì bị bà dì nói vậy mẹ mới khóc hay mẹ nó khóc cho nó nữa. Nuốt nước đắng vào cổ, nó bước lên cầu thang và không một lần nhìn lại……
CHAP 29
Vương đứng dưới nhà nó một hồi rồi định way đầu đi thì đầu Vương cảm thấy đau buốt, tay Vương xoa nhẹ lên đầu rồi dựa vào tường
_ Đau wá….chắc là dầm mưa nên đau đầu wá……- Vương vò lấy tay vò đầu thật mạnh
Vương thấy xung wanh toàn màu trắng, trắng wá đến nỗi Vương không thấy j cả, mắt Vương díu lại giãn ra , chân Vương dường như không chịu đựng được sức nặng của thân thể và Vương khuỵa xuống.
Nằm một mình trên lầu, nó cảm lại cảm thấy xung wanh 4 bức tường không khác j nhà là tù, nếu cho nó lựa chọn chắc chắc nó sẽ lựa chọn không bao jờ vô chính căn phòng này nữa, nó cảm thấy khó thở và mún khóc, lòng nó nặng trĩu nặng đến nỗi nó thấy như cả thế jới này nó đang gánh trên vai vậy. chớp mắt 15’ nó không tài nào ngủ được, khoác nhẹ áo khoác, nó mở cửa đi ra ngoài sân, hum hỉu sao nó cảm thấy không yên tâm vê Vương cho mấy, mưa đã tạnh, đường mát mẻ hơn nhìu, hít thở một hơi thật sâu, nó đi định đi dòng dòng thì nó trông thấy có jáng người đang nằm ngoài kia.
_ Trơì ạ, bộ ngoài đây mát đến nỗi có người muốn ngủ ngoài đường lun hả chời….- nó lầm bầm trong miệng rồi định ngoải bước vào nhà thì nó trông thấy đôi khuyên tai bạc đang lấp lánh bên đường
_ Vương…- nó hốt hoảng chạy lại đỡ Vương zậy.
Thật thảm hại, nó không biết Vương đã nằm ở đây bao lâu rồi nữa, nếu biết chuyện này xảy ra nó sẽ kêu Vương vào nhà luôn cho rồi. Nó mở máy gọi đt cho bác wản ja
_ Bác Lý à, bác ra ngoài júp tôi cái này với.
_ Biết zậy, tui lôi anh vào nhà cho rồi…- nó càu nhàu nói rồi bước vội đỡ Vương zậy.
Thấy bác Lý và nó đỡ người lạ mặt vào nhà thì hơi thắc mắc
_ Ai zậy Thanh?-ba nó lên tiếng
_ Là bạn con , ba cho bạn con ở đây một đêm nha- nó nhở nhẹ nói
Hơi chút khó chịu, ba nó nghiêng đầu nhìn Vương rồi mỉm cười
_ Là cậu Khương mới nãy mà? Mau đỡ anh ta vào nhà đi
_ Khương?- nó thắc mắc nhìn ba nó rồi nhìn xuống Vương, mọi người lầm Vương với Khương là đúng rồi. Mỉm cười nhìn Vương nó đỡ Vương lên phòng khách.
_ Này, ông thấy không? Con bé Thanh nó cười kìa, lần đầu tiên tôi thấy nó cười đó- mẹ nó nhìn nó rồi nói
_ ….- không trả lời mẹ nó, ba nó trầm ngâm suy nghĩ rồi nhẹ lắc đầu bỏ vào phòng
Đỡ Vương lên jường nó way lại nói với bác Lý
_ Bác mời bác sĩ jùm tôi.
_ Dạ- bác Lý gật đầu rồi bước ra ngoài
Lấy khăn nóng áp lên trán Vương, nó bước r...
_ Nói j đi- Vương nhăn mặt nói nhưng mắt vẫn hướng về phía trước
Hơi jật mình vì cú thúc mạnh của Vương, nó ngước lên nhìn Vương rồi lảng
_ Hôm nay trời đẹp nhỉ
Thấy nó nói một câu không ăn nhập chủ đề, Vương nhìn dáo dác xung wanh lên trời xuống đất rồi way sang nhìn nó.
_ Cô không thấy mưa lất phất hả, đẹp j mà đẹp, tối thui kia kìa- Vương cau có đáp
_ ờ thì…….. ý tui nói trời mưa đẹp…….- nó cười trừ nhìn Vương
_ Trời mưa đẹp?.......đâu, đẹp chỗ nào đâu, cô chỉ tui coi coi- Vương lại nhìn xung wanh tìm cái đẹp mà nó nói
_ Sao tui biết nó đẹp chỗ nào mà chỉ, đẹp thì đẹp thôi……- nó hơi bực
_ Cô…….. hôm nay cô ăn gan hùm rồi mới dám trả treo tui đó- Vương chặn đường nó khoanh tay nhìn nó
_ Vớ vẩn thật, anh né ra đi để tui đi về nhà nhanh nữa, tối rồi..
Nó né sang chỗ khác để đi, mỗi bước đi của nó càng lúc càng nhanh hơn, vì trời mưa ko lất phất nữa mà hạt nào hạt nấy đã bắt đầu nặng trĩu, rớt mạnh xuống đầu nó, vai nó và lấm tấm trên mặt, thật khó chịu khi cứ phải đi ngoài trời mưa, nước mắt nước mũi nó lẫn vào nhau vì lạnh.
_ Sao chân cô ngắn mà cô đi nhanh thế.- Vương chạy kế bên nó, mặt cũng ướt sũng mưa như nó
_ Anh không thấy lạnh hả?- nó vừa chạy vừa hỏi Vương
_ Bộ cô lạnh lắm sao
_...........
Nó không thể trả lời Vương nữa, vì mưa phả vào mặt nó càng lúc càng mạnh, nó thấy rát cả miệng, nó đuối sức lắm rồi, nếu không chạy về kịp chắc nó té xỉu lun mất…Đang bận với suy nghĩ của mình, nó chợt cảm thấy hình như trời không còn mưa nữa, tạnh rồi thì phải . mưa không phả vào mặt nó, cũng đột ngột dừng lại, bộ có hiện tượng lạ hả? Mà đúng thật, hiện tượng lạ xuất hiện, mà còn xuất hiện ngay trên đầu nó nữa. Thì ra là Vương lấy áo khoác che trên đầu nó rồi người Vương chỉ mặc một áo mỏng manh có khi mỏng hơn nó ấy chứ, zậy mà lại mở áo khoác che cho nó. Ngước mắt lên nhìn Vương, nó đã ngừng chạy, Vương cũng ngừng chạy, chỉ có nó và Vương dưới ánh đèn đường màu vàng. Nó im lặng nhìn Vương có chút thắc mắc
_ Sao không chạy nữa, đứng đây làm j?.
_........
_ Ê, tui đang hỏi cô đó- Vương nheo mắt nhìn nó
_.........- nó vẫn im lặng nhìn Vương, mắt không hề chớp
_ Ê, CON NHỎ KIA, CÔ BỊ CÂM HẢ- Vương wát lớn vào mặt nó
_ Anh không lạnh hả?
Thấy nó hỏi câu hỏi ngớ ngẩn, Vương phì cười một hồi rồi nói
_ Đó là chuyện của tui, cô lo làm j, đi thôi.- vừa nói vừa vừa kéo nó sát vào Vương rồi cùng chạy nhanh về nhà.
Dựa vào người Vương, nó thấy tim mình đạp liêntục, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ở bên Vương nó thấy ấm áp hơn nhìu, mỉm cười nhìn Vương rồi nó cùng Vương chạy tiếp.
10.30 p.m, trước cổng nhà nó
_ Anh lỡ đưa tui đến nhà rồi, hay là anh ở đây nàh tui đi rồi sáng mai hẳn về.- nó ngây thơ hỏi
Chớp mắt liên tục nhìn nó, Vương cốc vào cái trán nó thật mạnh
_ Đau, anh bị thần kinh hả- nó vừa xoa đầu vừa liếc Vương
_ Cô là con gái, có bao jờ có đứa con gái nào mời con trai vào nhà wa đêm không?
_ ơ hay, là tui tội nghiệp anh nên mới kêu anh vào nhà tui, bộ anh tưởng tui muốn chứa anh hả?- nó nhăn mặt wát Vương rồi way đầu bước thẳng vào nhà, mặc kệ Vương đứng như trời trồng như nhìn nó.
Không nhìn Vương một chút nó bước một mạch vào sân nhà, mặt nó còn có chút bực dọc vì lời nói của Vương, thật tình là nó không có ý j với Vương mà, đơn thuần là bạn bè mời vô nhà thôi, hắn làm cái wái j mà phản ứng mạnh zậy chứ.
Nó khó chịu vào nhà mà wên mất có 3 người nhìn nó không chớp mắt
_ E…hèm…..
_.........- nó không chú ý lắm vẫn cặm cụi đi tiếp
_ưhmmmm……..
Nghe tiếng wen wen nó nhìn sang phải thì liền thấy ba mẹ nó đang ngồi hay bên gế, và chính jữa là bà cô đang chiễm chệ ngồi……
Hoảng hồn, nó cuối gầm mặt xuống khuôn mặt đanh lại rồi tiến thẳng tới chỗ 3 người, cung kính wỳ xuống và thưa
_ Con chào dì và be mẹ.
_ Hưm…….. đi chơi về rồi sao? Tôi thấy cô không coi ai trong mắt mình nữa thì phải? Ngay cả tôi cô cũng dám bỏ đi một nước.
_.... con không dám..- nó nhỏ nhẹ đáp nhưng khuôn mặt không chút biểu cảm
_ Đừng tưởng mình là thánh nữ, muốn làm j thì làm, chưa chắc cô là thánh nữ đâu, còn phải đợi một đợt kiểm tra nữa mà………- bà dì nghiêm mặt nhìn thẳng vào nó- ja đình không có jáo dục dẫn đến có đứa con ******* đến thế, thấy người lớn không thèm chào….- bà dì liếc mắt nhìn ba mẹ nó rồi nhfin xuống người đang wỳ dứới chân bà…- ngươi biến đi đừng để ta thấy ngươi nữa.
Gật đầu nhẹ, nó way đầu bỏ đi, một lần nữa khuôn mặt không có cảm xúc, đối với nó nó đã wá wen với việc ngày nào cũng bị bà j` móc méo, và càng vô cảm hơn khi ba mẹ nó- một người cúi gầm mặt xuống xấu hổ, còn một người ngồi ôm mặt khóc, nó thật không biết mẹ nó khóc là vì bị bà dì nói vậy mẹ mới khóc hay mẹ nó khóc cho nó nữa. Nuốt nước đắng vào cổ, nó bước lên cầu thang và không một lần nhìn lại……
CHAP 29
Vương đứng dưới nhà nó một hồi rồi định way đầu đi thì đầu Vương cảm thấy đau buốt, tay Vương xoa nhẹ lên đầu rồi dựa vào tường
_ Đau wá….chắc là dầm mưa nên đau đầu wá……- Vương vò lấy tay vò đầu thật mạnh
Vương thấy xung wanh toàn màu trắng, trắng wá đến nỗi Vương không thấy j cả, mắt Vương díu lại giãn ra , chân Vương dường như không chịu đựng được sức nặng của thân thể và Vương khuỵa xuống.
Nằm một mình trên lầu, nó cảm lại cảm thấy xung wanh 4 bức tường không khác j nhà là tù, nếu cho nó lựa chọn chắc chắc nó sẽ lựa chọn không bao jờ vô chính căn phòng này nữa, nó cảm thấy khó thở và mún khóc, lòng nó nặng trĩu nặng đến nỗi nó thấy như cả thế jới này nó đang gánh trên vai vậy. chớp mắt 15’ nó không tài nào ngủ được, khoác nhẹ áo khoác, nó mở cửa đi ra ngoài sân, hum hỉu sao nó cảm thấy không yên tâm vê Vương cho mấy, mưa đã tạnh, đường mát mẻ hơn nhìu, hít thở một hơi thật sâu, nó đi định đi dòng dòng thì nó trông thấy có jáng người đang nằm ngoài kia.
_ Trơì ạ, bộ ngoài đây mát đến nỗi có người muốn ngủ ngoài đường lun hả chời….- nó lầm bầm trong miệng rồi định ngoải bước vào nhà thì nó trông thấy đôi khuyên tai bạc đang lấp lánh bên đường
_ Vương…- nó hốt hoảng chạy lại đỡ Vương zậy.
Thật thảm hại, nó không biết Vương đã nằm ở đây bao lâu rồi nữa, nếu biết chuyện này xảy ra nó sẽ kêu Vương vào nhà luôn cho rồi. Nó mở máy gọi đt cho bác wản ja
_ Bác Lý à, bác ra ngoài júp tôi cái này với.
_ Biết zậy, tui lôi anh vào nhà cho rồi…- nó càu nhàu nói rồi bước vội đỡ Vương zậy.
Thấy bác Lý và nó đỡ người lạ mặt vào nhà thì hơi thắc mắc
_ Ai zậy Thanh?-ba nó lên tiếng
_ Là bạn con , ba cho bạn con ở đây một đêm nha- nó nhở nhẹ nói
Hơi chút khó chịu, ba nó nghiêng đầu nhìn Vương rồi mỉm cười
_ Là cậu Khương mới nãy mà? Mau đỡ anh ta vào nhà đi
_ Khương?- nó thắc mắc nhìn ba nó rồi nhìn xuống Vương, mọi người lầm Vương với Khương là đúng rồi. Mỉm cười nhìn Vương nó đỡ Vương lên phòng khách.
_ Này, ông thấy không? Con bé Thanh nó cười kìa, lần đầu tiên tôi thấy nó cười đó- mẹ nó nhìn nó rồi nói
_ ….- không trả lời mẹ nó, ba nó trầm ngâm suy nghĩ rồi nhẹ lắc đầu bỏ vào phòng
Đỡ Vương lên jường nó way lại nói với bác Lý
_ Bác mời bác sĩ jùm tôi.
_ Dạ- bác Lý gật đầu rồi bước ra ngoài
Lấy khăn nóng áp lên trán Vương, nó bước r...



