Đọc Truyện Teen - Nhok ! Tôi yêu em...thật rồi Full
n toàn đất nước này đều mơ có được bọn họ đó.
Thanh vẫn im lặng k nói j jống như chả buồn để tâm đến.
Cộp cộp cộp
Cả căntin nín thở nhìn theo dáng người đang đi, tiếng jày của người đó vang lên rất nhỏ và nhẹ nhưng cũng đủ làm tắt tất cả âm thanh trong căntin. Khuôn mặt tên đó lạnh lùng đến phát sợ chỉ hằn lên nổi mún đánh ai đó.Rồi:
Rào- một thứ nước nhờm nhờm chảy từ trên đầu nó xuống, rớt từng jọt từng jọt trên gương mặt nó, lấm tấm trên đầu nó là những cọng rong biển.
Bàng hoàng trước cảnh vừa rồi, căntin lại càng im lặng đến phát khiếp hơn ngay cả tiếng thở cũng ko ai dám thở mạnh chỉ bik ôm miệng lại mà thốt ko thành lời.
Nó từ từ đứng lên, way đầu lại phía người đổ canh lên đầu nó.
Khuôn mặt tên đó phát sáng ra thứ j đó kì ảo rực lửa như mặt trời , sống mũi thanh cao, đôi môi đỏ mọng cộng thêm nước da trắng ngần và nhất là đôi mắt ánh lên vẻ j đó kiêu kì thoáng chút lạnh lùng nhưng lại xen lẫn ấm áp phải nói tên đó jống như vị thần Apollo.
Người mà nó luôn cho rằng là thiên thần một vị thần rực rỡ nhất, lại đổ canh lên đầu nó.Mắt hắn không còn ấm áp ánh hào wang không toát lên đc vẻ như vị thần Apollo, đôi môi ko đỏ mọng như trước nhưng lại nhếch lên nhìn nó với vẻ khinh thường.
Chẳng lẽ nó làm điều j sai?? Có phải những lời nói của nó bị tên đó nghe thấy nên mới đến tìm nó, mà hình như không phải, ánh mắt hắn nhìn nó đầy thách thức jống như cố tình trêu nó thỳ đúng hơn, nhưng tại sao?? Nó đã làm j??
4 đứa bạn nó đều ko thể nói đc câu nào khi chứng cảnh nó bị đổ canh lên đầu.
_ Đúng là đồ thối mà- nhỏ lúc trước tát nó lên tiếng
Sau đó là tiếng cười khúc khích phía sau, cả căntin như bừng tỉnh rồi bắt đầu chế nhạo nó bằng những hành động thô lỗ và khích bác.
_ Con điên này, đáng lẽ phải cho nó thêm cái này mới đúng- một con nhỏ từ từ tiến lại nó rồi úp nguyên một khay thức ăn lên mặt nó.. Cả đám lại tiếp tục đứng cười nó, không chịu được Như wát lên
_ Các người wá đáng lắm
_ Mau xin lỗi cô ấy, nếu không tôi sẽ ko tha các người- Ánh lên tiếng
_ Mau! Xin! lỗi!- Mi gằn từng tiếng nói
_ Nhanh lên- Vy lạnh lùng lên tiếng, jọng nói có sức hăm doạ vô cùng
Một lần nữa, căntin lại im lặng, không ai dám nói tiếng nào vì tụi nó vốn biết, 4 đứa Mi,Như, Vi, Ánh, mỗi khi tức jận thì hậu wả khó lường, có lần đánh đám con trai gần 20 đứa thê thảm, khiến ai cũng sợ nhưng k hề bị đổi học vì học lực của 4 người đó wá đỉnh, nhà trừong sợ mất nhân tài nên đều bỏ wa.
Khuôn mặt nó vẫn vậy, không một chút thay đổi, bình thường đến mức ngạc nhiên khiến đám hs có đôi chút jật mình, jống như đằng sau cặp mắt kính màu đen ấy là cả một uy lực rõ ràng như đốt cháy cả không jan.
CHAP 6
Khuôn mặt nó vẫn vậy, không một chút thay đổi, bình thường đến mức ngạc nhiên khiến đám hs có đôi chút jật mình, jống như đàng sau cặp mắt kính màu đen ấy là cả một uy lực rõ ràng như đốt cháy cả không jan.
Hắn đứng yên nhìn nó, trên môi nhếch lên jống như đang coi thường nó, nhẹ nhàng bước tới, hắn nâng cằm nó lên, săm soi một chút rồi thì thầm vào tai nó
_ Mày có biết?? Trông mày thấy ghét lắm không??
Lông mày hơi nhướng lên một tý, bình tĩnh lại nó tl hắn
_ Nhưng cũng đâu liên wan đến cậu, theo tôi nghĩ chắc cậu chưa đi học bao h
Đám hs lại được dịp mở to mắt nhìn vào nó, không ngờ trên đời này lại có đứa dám chống đối hắn.
Tay hắn bóp mạnh vào cằm nó, rồi wát lên
_ Con nhỏ này, mày nói j
_Cậu không đáng để tôi nói chuyện, nên vì thế………. Hãy biến đi- nó lạnh lùng nói
CHÁT
Tiếng bộp tai đánh vào mặt nó, không ai khác ngoài con nhỏ lúc trước, nếu tính không lầm chắc nhỏ đó tát nó khoảng 3 lần rồi thì phải.
_ Mày không biết mày đang nc với ai hả
_.........
Nó cuối đầu im lặng không nói j, tuyệt nhiên mắt ko hề rơi một jọt nào, vẫn cương nghị im lặng, mặt nó đanh lại đôi chút rồi lại jãn ra tỏ vẻ chả thèm wan tâm và điều đó khiến cho nhỏ đó ngày càng tức hơn.
Không chịu nổi trước thái độ ngang tàng của nhỏ kia, Như tiến tới và tát mạnh vào mặt nhỏ đó , làm cho mọi người xung wanh một phen khiếp vía.
_ Cái tát này dành cho mày đó- Như trợn mắt lên nhìn nhỏ nói
_ Dám đánh bạn của tụi tao hả- Ánh lên tiếng
Hắn từtừ thả lỏng tay ra rồi way sang wác mắt với đám bạn của nó.
- Jữ đám tụi nó lại- hắn wắc tay ra lệnh cho đám hs phía sau.
Vì bị jữ mạnh wá,cộng thêm đông người nữa, dù có vùng vẫy cách mấy đám bạn nó cũng ko thể nào thoát ra nổi.
_ Bi jờ cô thyt làm j thỳ làm đi- hắn way sang nói với nhỏ tát nó.
Nhỏ hùng dũng bước đến nó, tay nắm tóc nó rồi jật mạnh xuống, rồi dùng chân đạp lên đầu nó, nhỏ còn không tha bắt nó ngẩng mặt lên liên tục tát nó đến nỗi nó bị rách một mảng môi, máu càng lúc tứa ra càng nhìu.
Bản thân nó không hề phản kháng, vẫn mặc cho đám nữ sinh bu lại đánh, và cứ thế khuôn mặt bình tĩnh vô cùng, jống như đã chịu wen rồi vậy, xem ra chả có chút nào là đau đớn. Càng đánh nó, miệng nó lại cười lớn hơn, điều đó lại khiến cho hắn tức tối hơn rồi bỏ mặc nó bước đi, phía sau vẫnlà 3 người bạn của hắn.
Còn bạn nó, nhìn thấy nó bị đánh đến thảm thương cũng gào lên khóc.
CHAP 7
Từ từ lết đôi chân đi ra ngoài, đầu nó choáng váng, mắt kũng không mở nổi, jờ nó chỉ mún nằm ở đâu đó nghĩ một chút. Đám bạn nó vị tui kia lôi đi đâu còn khôg rõ chỉ còn nó ở đó. Mắt căng thật to để cố định hướng đường đi. Đầu nó đau buốt, các dây thần kinh kăng ra hết cỡ, lấy tay ôm đầu, nó khuỵa xuống một cách thảm thương, tai ù đi không nghe thấy j, nó chỉ muốn ngủ, đầu nhức kinh khủng. Nhắm nhẹ con mắt lại nó buông mình nằm ngay jữa hành lang nhưng nó vẫn nghe thấy có người gọi tên nó, gọi rất thân thiết rất nhẹ nhàng .
Đau đầu wá, mở đôi mắt ra xem mình đang ở đâu. Nó thấy mình đag nằm trên jường trắng chắc là đang ở phòng y tế rồi nhưng ai đưa nó vô đây mới được
_ Em tỉnh rồi sao??- một jọng nói wen thuộc hỏi nó
Nó trố mắt nhìn tên đó mà miệng ko dám nói một câu nào
_ Em làm j nhìn tôi jữ thế, tôi có ăn thịt em đâu- tên đó vẫn tử tế hỏi nó
Chớp mắt mấy cái để jữ bình tĩnh lại rồi khuôn mặt jãn lấy lại bình tĩnh. Mắt nó liếc sang chỗ khác để không phải thấy tên đó nữa.
_ Sao lần nào gặp tôi, em cũng im lặng zậy??
_.......
Nó không nói j , bước xuống jường định đi thì đầu nó bắt đầu đau lên choáng váng nó ngã khuỵ xuống, cũng may tên đó chạy lại đỡ nó nếu ko chắc đầu nó đập vào thành jường rồi.
Gạt tay tên đó ra, nó bắt đầu mở miệng
_ Đừng có jả bộ làm người tôt, đổ canh lên người tôi, bắt bạn tôi, cho người đánh tôi, bi jờ lại đưa tôi lên phòng y tế. Anh muốn j đây??
Tên đó ngạc nhiên hết cỡ rồi bắt đầu nhìn chằm chằm nó hỏi
_ Tôi đổ canh lên người em, bắt bạn em, cho người đánh em ………. Tôi làm những chuyện đó bao h??
Chịu không nổi, nó gân cổ lên cãi, đây là lần đầu tiên nó mạnh miệng đến zậy
_ Anh còn chối, mới tức thời dưới căntin xong mà bi jờ anh còn chối, anh cũng đê tiện wá đó.
_ Em căn cứ vào đâu mà kêu tôi làm những việc đó, nãy jờ tôi ở trên đây chăm sóc hs, tôi xuống căntin hồi nào??
_ Anh chăm sóc cái j, sao anh nói dối trắng trợn thế- mặt nó jờ đỏ bừng
_ EM nhìn kĩ áo tôi đang mặc xem, cả phù hiệu nữa đây nè, tôi làm ở phòng y tế, là j...
Thanh vẫn im lặng k nói j jống như chả buồn để tâm đến.
Cộp cộp cộp
Cả căntin nín thở nhìn theo dáng người đang đi, tiếng jày của người đó vang lên rất nhỏ và nhẹ nhưng cũng đủ làm tắt tất cả âm thanh trong căntin. Khuôn mặt tên đó lạnh lùng đến phát sợ chỉ hằn lên nổi mún đánh ai đó.Rồi:
Rào- một thứ nước nhờm nhờm chảy từ trên đầu nó xuống, rớt từng jọt từng jọt trên gương mặt nó, lấm tấm trên đầu nó là những cọng rong biển.
Bàng hoàng trước cảnh vừa rồi, căntin lại càng im lặng đến phát khiếp hơn ngay cả tiếng thở cũng ko ai dám thở mạnh chỉ bik ôm miệng lại mà thốt ko thành lời.
Nó từ từ đứng lên, way đầu lại phía người đổ canh lên đầu nó.
Khuôn mặt tên đó phát sáng ra thứ j đó kì ảo rực lửa như mặt trời , sống mũi thanh cao, đôi môi đỏ mọng cộng thêm nước da trắng ngần và nhất là đôi mắt ánh lên vẻ j đó kiêu kì thoáng chút lạnh lùng nhưng lại xen lẫn ấm áp phải nói tên đó jống như vị thần Apollo.
Người mà nó luôn cho rằng là thiên thần một vị thần rực rỡ nhất, lại đổ canh lên đầu nó.Mắt hắn không còn ấm áp ánh hào wang không toát lên đc vẻ như vị thần Apollo, đôi môi ko đỏ mọng như trước nhưng lại nhếch lên nhìn nó với vẻ khinh thường.
Chẳng lẽ nó làm điều j sai?? Có phải những lời nói của nó bị tên đó nghe thấy nên mới đến tìm nó, mà hình như không phải, ánh mắt hắn nhìn nó đầy thách thức jống như cố tình trêu nó thỳ đúng hơn, nhưng tại sao?? Nó đã làm j??
4 đứa bạn nó đều ko thể nói đc câu nào khi chứng cảnh nó bị đổ canh lên đầu.
_ Đúng là đồ thối mà- nhỏ lúc trước tát nó lên tiếng
Sau đó là tiếng cười khúc khích phía sau, cả căntin như bừng tỉnh rồi bắt đầu chế nhạo nó bằng những hành động thô lỗ và khích bác.
_ Con điên này, đáng lẽ phải cho nó thêm cái này mới đúng- một con nhỏ từ từ tiến lại nó rồi úp nguyên một khay thức ăn lên mặt nó.. Cả đám lại tiếp tục đứng cười nó, không chịu được Như wát lên
_ Các người wá đáng lắm
_ Mau xin lỗi cô ấy, nếu không tôi sẽ ko tha các người- Ánh lên tiếng
_ Mau! Xin! lỗi!- Mi gằn từng tiếng nói
_ Nhanh lên- Vy lạnh lùng lên tiếng, jọng nói có sức hăm doạ vô cùng
Một lần nữa, căntin lại im lặng, không ai dám nói tiếng nào vì tụi nó vốn biết, 4 đứa Mi,Như, Vi, Ánh, mỗi khi tức jận thì hậu wả khó lường, có lần đánh đám con trai gần 20 đứa thê thảm, khiến ai cũng sợ nhưng k hề bị đổi học vì học lực của 4 người đó wá đỉnh, nhà trừong sợ mất nhân tài nên đều bỏ wa.
Khuôn mặt nó vẫn vậy, không một chút thay đổi, bình thường đến mức ngạc nhiên khiến đám hs có đôi chút jật mình, jống như đằng sau cặp mắt kính màu đen ấy là cả một uy lực rõ ràng như đốt cháy cả không jan.
CHAP 6
Khuôn mặt nó vẫn vậy, không một chút thay đổi, bình thường đến mức ngạc nhiên khiến đám hs có đôi chút jật mình, jống như đàng sau cặp mắt kính màu đen ấy là cả một uy lực rõ ràng như đốt cháy cả không jan.
Hắn đứng yên nhìn nó, trên môi nhếch lên jống như đang coi thường nó, nhẹ nhàng bước tới, hắn nâng cằm nó lên, săm soi một chút rồi thì thầm vào tai nó
_ Mày có biết?? Trông mày thấy ghét lắm không??
Lông mày hơi nhướng lên một tý, bình tĩnh lại nó tl hắn
_ Nhưng cũng đâu liên wan đến cậu, theo tôi nghĩ chắc cậu chưa đi học bao h
Đám hs lại được dịp mở to mắt nhìn vào nó, không ngờ trên đời này lại có đứa dám chống đối hắn.
Tay hắn bóp mạnh vào cằm nó, rồi wát lên
_ Con nhỏ này, mày nói j
_Cậu không đáng để tôi nói chuyện, nên vì thế………. Hãy biến đi- nó lạnh lùng nói
CHÁT
Tiếng bộp tai đánh vào mặt nó, không ai khác ngoài con nhỏ lúc trước, nếu tính không lầm chắc nhỏ đó tát nó khoảng 3 lần rồi thì phải.
_ Mày không biết mày đang nc với ai hả
_.........
Nó cuối đầu im lặng không nói j, tuyệt nhiên mắt ko hề rơi một jọt nào, vẫn cương nghị im lặng, mặt nó đanh lại đôi chút rồi lại jãn ra tỏ vẻ chả thèm wan tâm và điều đó khiến cho nhỏ đó ngày càng tức hơn.
Không chịu nổi trước thái độ ngang tàng của nhỏ kia, Như tiến tới và tát mạnh vào mặt nhỏ đó , làm cho mọi người xung wanh một phen khiếp vía.
_ Cái tát này dành cho mày đó- Như trợn mắt lên nhìn nhỏ nói
_ Dám đánh bạn của tụi tao hả- Ánh lên tiếng
Hắn từtừ thả lỏng tay ra rồi way sang wác mắt với đám bạn của nó.
- Jữ đám tụi nó lại- hắn wắc tay ra lệnh cho đám hs phía sau.
Vì bị jữ mạnh wá,cộng thêm đông người nữa, dù có vùng vẫy cách mấy đám bạn nó cũng ko thể nào thoát ra nổi.
_ Bi jờ cô thyt làm j thỳ làm đi- hắn way sang nói với nhỏ tát nó.
Nhỏ hùng dũng bước đến nó, tay nắm tóc nó rồi jật mạnh xuống, rồi dùng chân đạp lên đầu nó, nhỏ còn không tha bắt nó ngẩng mặt lên liên tục tát nó đến nỗi nó bị rách một mảng môi, máu càng lúc tứa ra càng nhìu.
Bản thân nó không hề phản kháng, vẫn mặc cho đám nữ sinh bu lại đánh, và cứ thế khuôn mặt bình tĩnh vô cùng, jống như đã chịu wen rồi vậy, xem ra chả có chút nào là đau đớn. Càng đánh nó, miệng nó lại cười lớn hơn, điều đó lại khiến cho hắn tức tối hơn rồi bỏ mặc nó bước đi, phía sau vẫnlà 3 người bạn của hắn.
Còn bạn nó, nhìn thấy nó bị đánh đến thảm thương cũng gào lên khóc.
CHAP 7
Từ từ lết đôi chân đi ra ngoài, đầu nó choáng váng, mắt kũng không mở nổi, jờ nó chỉ mún nằm ở đâu đó nghĩ một chút. Đám bạn nó vị tui kia lôi đi đâu còn khôg rõ chỉ còn nó ở đó. Mắt căng thật to để cố định hướng đường đi. Đầu nó đau buốt, các dây thần kinh kăng ra hết cỡ, lấy tay ôm đầu, nó khuỵa xuống một cách thảm thương, tai ù đi không nghe thấy j, nó chỉ muốn ngủ, đầu nhức kinh khủng. Nhắm nhẹ con mắt lại nó buông mình nằm ngay jữa hành lang nhưng nó vẫn nghe thấy có người gọi tên nó, gọi rất thân thiết rất nhẹ nhàng .
Đau đầu wá, mở đôi mắt ra xem mình đang ở đâu. Nó thấy mình đag nằm trên jường trắng chắc là đang ở phòng y tế rồi nhưng ai đưa nó vô đây mới được
_ Em tỉnh rồi sao??- một jọng nói wen thuộc hỏi nó
Nó trố mắt nhìn tên đó mà miệng ko dám nói một câu nào
_ Em làm j nhìn tôi jữ thế, tôi có ăn thịt em đâu- tên đó vẫn tử tế hỏi nó
Chớp mắt mấy cái để jữ bình tĩnh lại rồi khuôn mặt jãn lấy lại bình tĩnh. Mắt nó liếc sang chỗ khác để không phải thấy tên đó nữa.
_ Sao lần nào gặp tôi, em cũng im lặng zậy??
_.......
Nó không nói j , bước xuống jường định đi thì đầu nó bắt đầu đau lên choáng váng nó ngã khuỵ xuống, cũng may tên đó chạy lại đỡ nó nếu ko chắc đầu nó đập vào thành jường rồi.
Gạt tay tên đó ra, nó bắt đầu mở miệng
_ Đừng có jả bộ làm người tôt, đổ canh lên người tôi, bắt bạn tôi, cho người đánh tôi, bi jờ lại đưa tôi lên phòng y tế. Anh muốn j đây??
Tên đó ngạc nhiên hết cỡ rồi bắt đầu nhìn chằm chằm nó hỏi
_ Tôi đổ canh lên người em, bắt bạn em, cho người đánh em ………. Tôi làm những chuyện đó bao h??
Chịu không nổi, nó gân cổ lên cãi, đây là lần đầu tiên nó mạnh miệng đến zậy
_ Anh còn chối, mới tức thời dưới căntin xong mà bi jờ anh còn chối, anh cũng đê tiện wá đó.
_ Em căn cứ vào đâu mà kêu tôi làm những việc đó, nãy jờ tôi ở trên đây chăm sóc hs, tôi xuống căntin hồi nào??
_ Anh chăm sóc cái j, sao anh nói dối trắng trợn thế- mặt nó jờ đỏ bừng
_ EM nhìn kĩ áo tôi đang mặc xem, cả phù hiệu nữa đây nè, tôi làm ở phòng y tế, là j...



