Đọc Truyện Teen - Oxford yêu thương Full
khi nhận những ánh mắt ngưỡng mộ hay tràn đầy tình cảm của phái nam. Cô cảm nhận những ánh mắt đó một cách thoải mái, đôi khi vui vẻ, lắm lúc xúc động, nhưng chưa bao giờ đỏ mặt e thẹn hay cúi đầu lãng tránh. "Nhìn anh "ngộ" thật đó - Kim trêu lại Fernando - Nếu ngại giáo sư Baddley trách, anh cứ đổ thừa chính em là người "dụ dỗ" anh. Anh nói với thầy là "Kim bắt phải vô rừng hái hoa bắt bướm với cô ta, nếu không cô ta "đình công" không chịu cho "đàn áp" nữa!".
Fernando không đáp. Lần đầu Kim thấy anh ngượng đến mức "nuốt mất lưỡi", cô cảm nhận anh hoàn toàn không thoải mái. Kim thôi không nói nữa, để anh yên tĩnh lái xe lên đồi cao, dần dần vào những con đường mòn xinh đẹp. Rừng đây rồi, một màu xanh thân quen hiện ra. Kim mở kính xe, hít căng lồng ngực không khí trong lành, mùi nhựa thông và hương của các loài hoa. Cô đã nghe tiếng chim ríu rít vui nhộn, những tiếng sột soạt của các loại thú nhỏ đang chuyền cành và cả tiếng róc rách của một dòng suối nữa.
- Xuống đi! - Cuối cùng Fernando cũng lên tiếng - Tới rồi đó!
Kim xuống xe, phụ Fernando đem giỏ thức ăn và các dụng cụ dựng lều. Chỗ họ cắm trại nằm ngay một dòng suối, cảnh vật quả thật xinh đẹp và lãng mạn chưa bao giờ trong đời Kim nhìn thấy. Những bông hoa tim tím nở khắp nơi ven suối, bướm vàng bay lượn cùng những chú chim bé nhỏ trên những nhánh cây và dòng nước trong vắt nhìn thấy "những viên kẹo đủ màu". Cô không hiểu một người như Fernando tìm đâu ra thời giờ để lùng được một chỗ pic-nic lý tưởng như vậy. Anh không nói chuyện gì với Kim, chỉ cắm cúi lo dựng lều. Cô háo hức cúi tìm những trái thông khô, chúng có hình thù như những đóa hồng, thật kỳ lạ. Mãi lo nhặt những trái thông xinh đẹp, Kim không để ý thấy Fernando đã hoàn thành căn lều xinh xinh. Anh nằm xuống cỏ, ngửa mặt nhìn mây bay qua và không buồn gọi Kim. Đến lúc thấm mệt quay lại lều, Kim thấy Fernando đã nhắm mắt ngủ. Trông anh hồn nhiên như một đứa trẻ, môi hơi hé mở, cong cong như đang hờn.
Kim ngồi ngắm Fernando ngủ một lúc rồi quay xuống suối tìm những viên đá cuội thật đẹp, óng ánh, láng bóng và có một màu sắc sinh động tuyệt vời. "Sao? Không hối hận vì đến đây chứ?". Fernando đã thức dậy, anh xuống suối lấy tay khỏa nước lên mặt. Kim trông anh lại lém lỉnh với ánh mắt thông minh sáng rực. Cô ngồi xuống một phiến đá, ngước mặt nhìn anh, hỏi thật lòng:
- Sao từ đó đến giờ anh quan tâm đến em nhiều như vậy để làm gì? Cái lần anh giận dữ hỏi "Tại sao tôi phải mất thời giờ và công sức để quan tâm đến cái sự học của em?", làm em cũng không biết là tại sao nữa?
Fernando nhún vai:
- Em để ý làm gì? Miễn em học hành có tiến bộ là tốt rồi!
Kim nghiêm trang:
- Hôm trước giáo sư Baddley nói em đã "cứng cáp" rồi thì đừng làm phiền anh nữa, để anh tập trung làm việc của anh. Vậy nên em muốn hỏi thật ra em có làm phiền anh không?
- Theo em thì có không? - Fernando nháy mắt hỏi lại.
- Không! - Kim bĩu môi - Tự anh dẫn xác đến mà! Chính anh làm phiền em thì có!
Fernando cười lớn:
- Nếu vậy thì thôi, còn thắc mắc gì nữa!
- Nhưng giáo sư Baddley...
-Ừ! Dạo này anh lu bu quá, mấy dự án thầy giao cho anh làm chưa tới nơi tới chốn. Rồi đám sinh viên tối ngày cứ vô phòng kiếm chuyện hỏi đủ thứ. Anh phải cố gắng hơn nữa mới được. Nếu không Baddley thất vọng thì...
- Thấy anh có vẻ yêu mến giáo sư lắm!
Fernando nhìn vào mắt Kim:
- Giáo sư Baddley rất tốt với anh. Khi ông nhận anh vào làm trợ lý để có điều kiện học tiếp lên Tiến sĩ, anh đã hỏi mình sẽ trả ơn ông bằng cách nào. Giáo sư cười hiền lành nói: "Em sẽ không bao giờ có cơ hội trả ơn cho tôi vì tôi đâu cần gì từ phía em. Nhưng em hãy giúp đỡ những bạn sinh viên mới, những bạn nước ngoài cũng gặp khó khăn như em đã trải qua". Anh đã hứa với giáo sư điều đó, nhưng thời gian trôi qua anh lao đầu vào làm việc để chứng minh mình và anh quên mất mình cũng từng rất khó khăn. Dạo mùa thu em vừa bên Việt Nam sang, anh đã làm lơ em. Anh biết em rất khó khăn nhưng đã không thể quan tâm đến em dù biết rằng em rất cần. Chính giáo sư đã nói với anh "Em có thể dành chút thời giờ cho cô bạn này không?" khi cho anh xem bài tiểu luận ngô nghê của em dù em đã rất cố gắng.
Kim thất vọng:
- Vậy ra anh làm tất cả những điều này là do giáo sư muốn vậy sao?
- Phải! - Fernando làm lơ vẻ mặt của Kim nhưng anh đang mỉm cười - Tuy nhiên Baddley không yêu cầu anh phải "áp giải" em tập thể dục mỗi sáng sớm, không cần anh phải "hộ tống" em đi siêu thị vào cuối tuần, không biết anh gần đau bao tử vì lo dạy em nên không ăn tối đúng giờ, không biết rằng anh đã thức đến hai ba giờ khuya để đọc và sửa những bài tiểu luận mấy chục trang cho em.
- Và cũng không biết anh đã hành hạ tinh thần em, mạt sát em, đem cả dân tộc em ra trêu ghẹo!
Fernando cười lớn:
- Sao mà thù dai quá vậy? Anh cố ý làm như vậy để em ráng "trả thù" chứ! Ở Việt Nam em quen nghe năn nỉ, thích được cưng chìu quá nên lúc nào cũng kiêu hãnh và ỷ lại. Em giống nhiều người Bồ Đào Nha quê anh, họ càng tự ti bao nhiêu lại càng tỏ vẻ ngạo mạn bấy nhiêu. Bao nhiêu năm Bồ Đào Nha tự đóng cửa lại không giao du với châu Âu vì vẫn còn ảo tưởng đến thời vàng son trước kia. Dù gì cũng có một thời vua chúa lẫy lừng, rồi đi thu phục các nước thuộc địa rộng lớn như Braxin. Giờ nhận ra nước láng giềng Tây Ban Nha phát triển ghê gớm quá mới hoảng hốt chịu chui ra khỏi cái bóng của chính mình. Anh cũng có lòng tự ái dân tộc giống em, ai nói động đến nước anh cũng làm anh đau lòng lắm. Em tưởng anh không khổ tâm khi người ta nói người Bồ Đào Nha chỉ được biết đến như những người đi nghề làm thợ hồ khắp châu Âu sao? Nhưng biết tự ái thì mới ráng vươn lên được.
- Những lúc la lối em có bao giờ anh thấy tội nghiệp em chút nào không? - Kim thấp giọng hỏi - Anh dữ như "chằn"!
- Tội nghiệp cái gì! - Fernando cười, liếc Kim sắc lẻm - Em đâu có hiền lành gì cho cam, sơ sẩy là bị em "giết" như chơi! Tối ngày hù dọa hoài! Hết lòng vì em vậy chứ em "thù" anh lắm, anh biết mà!
Kim ấm ức:
- Em đâu phải "loại thường" Cũng "ghê gớm" lắm mới xin được học bổng Cao học, vậy mà sang đây bị anh chê bai không tiếc lời. Em đâu thích ngủ ngày, tại sang Anh đêm em không ngủ được vì lo lắng, nghĩ ngợi nhiều, rồi thời tiết khắc nghiệt, thức ăn không hợp khẩu vị… Ở đây nhìn em "te tua" vậy chứ ở Việt Nam em cũng... coi được lắm.
- Anh biết rồi! - Fernando nháy mắt ra vẻ đồng tình.
Kim không nói nữa, cô thấy đã thỏa lòng vì hôm nay được dịp khoe ra "lý lịch xuất thân" của mình và giải tỏa được nỗi oan "thích ngủ ngày" với Fernando. Cô chạy lại lều pha cho anh một ly trà nóng và lấy thêm mấy trái táo. Lũ bướm vàng chấp chới bay theo Kim và bạo dạn đậu lên mái tóc dài đen nhánh của cô. Khi Kim đem khay trà lại bờ suối, trông cô tươi tắn đến mức Fernando phải giật mình, chép miệng thú nhận: "Thật ra, ở đây nhìn em cũng không đến nỗi "te tua" như em nghĩ đâu!". Kim mỉm cười, bối rối cúi xuống ngắt những bông hoa dại rực rỡ rồi nhúng tay mình xuống dòng suối mát lạnh mân mê đám sỏi nhỏ. Kim nóng lòng chờ Fernando uống từng ngụm trà bốc khói ấm cúng, và vào lúc anh mất cảnh giác nhất, cô đột ngột đặt vào môi anh một nụ hôn nồng thắm. Khá bất ngờ, Fernando đón nhận nụ hôn cháy bỏng của Kim một cách bối rối nhưng không vụng về. Anh ngưng lại âu yếm nhìn vào mắt cô rồi chủ động hôn cô với tất cả đam mê. Kim nghe tiếng những con sẻ ríu rít hân hoan, lũ sóc trên cao gọi nh...
Fernando không đáp. Lần đầu Kim thấy anh ngượng đến mức "nuốt mất lưỡi", cô cảm nhận anh hoàn toàn không thoải mái. Kim thôi không nói nữa, để anh yên tĩnh lái xe lên đồi cao, dần dần vào những con đường mòn xinh đẹp. Rừng đây rồi, một màu xanh thân quen hiện ra. Kim mở kính xe, hít căng lồng ngực không khí trong lành, mùi nhựa thông và hương của các loài hoa. Cô đã nghe tiếng chim ríu rít vui nhộn, những tiếng sột soạt của các loại thú nhỏ đang chuyền cành và cả tiếng róc rách của một dòng suối nữa.
- Xuống đi! - Cuối cùng Fernando cũng lên tiếng - Tới rồi đó!
Kim xuống xe, phụ Fernando đem giỏ thức ăn và các dụng cụ dựng lều. Chỗ họ cắm trại nằm ngay một dòng suối, cảnh vật quả thật xinh đẹp và lãng mạn chưa bao giờ trong đời Kim nhìn thấy. Những bông hoa tim tím nở khắp nơi ven suối, bướm vàng bay lượn cùng những chú chim bé nhỏ trên những nhánh cây và dòng nước trong vắt nhìn thấy "những viên kẹo đủ màu". Cô không hiểu một người như Fernando tìm đâu ra thời giờ để lùng được một chỗ pic-nic lý tưởng như vậy. Anh không nói chuyện gì với Kim, chỉ cắm cúi lo dựng lều. Cô háo hức cúi tìm những trái thông khô, chúng có hình thù như những đóa hồng, thật kỳ lạ. Mãi lo nhặt những trái thông xinh đẹp, Kim không để ý thấy Fernando đã hoàn thành căn lều xinh xinh. Anh nằm xuống cỏ, ngửa mặt nhìn mây bay qua và không buồn gọi Kim. Đến lúc thấm mệt quay lại lều, Kim thấy Fernando đã nhắm mắt ngủ. Trông anh hồn nhiên như một đứa trẻ, môi hơi hé mở, cong cong như đang hờn.
Kim ngồi ngắm Fernando ngủ một lúc rồi quay xuống suối tìm những viên đá cuội thật đẹp, óng ánh, láng bóng và có một màu sắc sinh động tuyệt vời. "Sao? Không hối hận vì đến đây chứ?". Fernando đã thức dậy, anh xuống suối lấy tay khỏa nước lên mặt. Kim trông anh lại lém lỉnh với ánh mắt thông minh sáng rực. Cô ngồi xuống một phiến đá, ngước mặt nhìn anh, hỏi thật lòng:
- Sao từ đó đến giờ anh quan tâm đến em nhiều như vậy để làm gì? Cái lần anh giận dữ hỏi "Tại sao tôi phải mất thời giờ và công sức để quan tâm đến cái sự học của em?", làm em cũng không biết là tại sao nữa?
Fernando nhún vai:
- Em để ý làm gì? Miễn em học hành có tiến bộ là tốt rồi!
Kim nghiêm trang:
- Hôm trước giáo sư Baddley nói em đã "cứng cáp" rồi thì đừng làm phiền anh nữa, để anh tập trung làm việc của anh. Vậy nên em muốn hỏi thật ra em có làm phiền anh không?
- Theo em thì có không? - Fernando nháy mắt hỏi lại.
- Không! - Kim bĩu môi - Tự anh dẫn xác đến mà! Chính anh làm phiền em thì có!
Fernando cười lớn:
- Nếu vậy thì thôi, còn thắc mắc gì nữa!
- Nhưng giáo sư Baddley...
-Ừ! Dạo này anh lu bu quá, mấy dự án thầy giao cho anh làm chưa tới nơi tới chốn. Rồi đám sinh viên tối ngày cứ vô phòng kiếm chuyện hỏi đủ thứ. Anh phải cố gắng hơn nữa mới được. Nếu không Baddley thất vọng thì...
- Thấy anh có vẻ yêu mến giáo sư lắm!
Fernando nhìn vào mắt Kim:
- Giáo sư Baddley rất tốt với anh. Khi ông nhận anh vào làm trợ lý để có điều kiện học tiếp lên Tiến sĩ, anh đã hỏi mình sẽ trả ơn ông bằng cách nào. Giáo sư cười hiền lành nói: "Em sẽ không bao giờ có cơ hội trả ơn cho tôi vì tôi đâu cần gì từ phía em. Nhưng em hãy giúp đỡ những bạn sinh viên mới, những bạn nước ngoài cũng gặp khó khăn như em đã trải qua". Anh đã hứa với giáo sư điều đó, nhưng thời gian trôi qua anh lao đầu vào làm việc để chứng minh mình và anh quên mất mình cũng từng rất khó khăn. Dạo mùa thu em vừa bên Việt Nam sang, anh đã làm lơ em. Anh biết em rất khó khăn nhưng đã không thể quan tâm đến em dù biết rằng em rất cần. Chính giáo sư đã nói với anh "Em có thể dành chút thời giờ cho cô bạn này không?" khi cho anh xem bài tiểu luận ngô nghê của em dù em đã rất cố gắng.
Kim thất vọng:
- Vậy ra anh làm tất cả những điều này là do giáo sư muốn vậy sao?
- Phải! - Fernando làm lơ vẻ mặt của Kim nhưng anh đang mỉm cười - Tuy nhiên Baddley không yêu cầu anh phải "áp giải" em tập thể dục mỗi sáng sớm, không cần anh phải "hộ tống" em đi siêu thị vào cuối tuần, không biết anh gần đau bao tử vì lo dạy em nên không ăn tối đúng giờ, không biết rằng anh đã thức đến hai ba giờ khuya để đọc và sửa những bài tiểu luận mấy chục trang cho em.
- Và cũng không biết anh đã hành hạ tinh thần em, mạt sát em, đem cả dân tộc em ra trêu ghẹo!
Fernando cười lớn:
- Sao mà thù dai quá vậy? Anh cố ý làm như vậy để em ráng "trả thù" chứ! Ở Việt Nam em quen nghe năn nỉ, thích được cưng chìu quá nên lúc nào cũng kiêu hãnh và ỷ lại. Em giống nhiều người Bồ Đào Nha quê anh, họ càng tự ti bao nhiêu lại càng tỏ vẻ ngạo mạn bấy nhiêu. Bao nhiêu năm Bồ Đào Nha tự đóng cửa lại không giao du với châu Âu vì vẫn còn ảo tưởng đến thời vàng son trước kia. Dù gì cũng có một thời vua chúa lẫy lừng, rồi đi thu phục các nước thuộc địa rộng lớn như Braxin. Giờ nhận ra nước láng giềng Tây Ban Nha phát triển ghê gớm quá mới hoảng hốt chịu chui ra khỏi cái bóng của chính mình. Anh cũng có lòng tự ái dân tộc giống em, ai nói động đến nước anh cũng làm anh đau lòng lắm. Em tưởng anh không khổ tâm khi người ta nói người Bồ Đào Nha chỉ được biết đến như những người đi nghề làm thợ hồ khắp châu Âu sao? Nhưng biết tự ái thì mới ráng vươn lên được.
- Những lúc la lối em có bao giờ anh thấy tội nghiệp em chút nào không? - Kim thấp giọng hỏi - Anh dữ như "chằn"!
- Tội nghiệp cái gì! - Fernando cười, liếc Kim sắc lẻm - Em đâu có hiền lành gì cho cam, sơ sẩy là bị em "giết" như chơi! Tối ngày hù dọa hoài! Hết lòng vì em vậy chứ em "thù" anh lắm, anh biết mà!
Kim ấm ức:
- Em đâu phải "loại thường" Cũng "ghê gớm" lắm mới xin được học bổng Cao học, vậy mà sang đây bị anh chê bai không tiếc lời. Em đâu thích ngủ ngày, tại sang Anh đêm em không ngủ được vì lo lắng, nghĩ ngợi nhiều, rồi thời tiết khắc nghiệt, thức ăn không hợp khẩu vị… Ở đây nhìn em "te tua" vậy chứ ở Việt Nam em cũng... coi được lắm.
- Anh biết rồi! - Fernando nháy mắt ra vẻ đồng tình.
Kim không nói nữa, cô thấy đã thỏa lòng vì hôm nay được dịp khoe ra "lý lịch xuất thân" của mình và giải tỏa được nỗi oan "thích ngủ ngày" với Fernando. Cô chạy lại lều pha cho anh một ly trà nóng và lấy thêm mấy trái táo. Lũ bướm vàng chấp chới bay theo Kim và bạo dạn đậu lên mái tóc dài đen nhánh của cô. Khi Kim đem khay trà lại bờ suối, trông cô tươi tắn đến mức Fernando phải giật mình, chép miệng thú nhận: "Thật ra, ở đây nhìn em cũng không đến nỗi "te tua" như em nghĩ đâu!". Kim mỉm cười, bối rối cúi xuống ngắt những bông hoa dại rực rỡ rồi nhúng tay mình xuống dòng suối mát lạnh mân mê đám sỏi nhỏ. Kim nóng lòng chờ Fernando uống từng ngụm trà bốc khói ấm cúng, và vào lúc anh mất cảnh giác nhất, cô đột ngột đặt vào môi anh một nụ hôn nồng thắm. Khá bất ngờ, Fernando đón nhận nụ hôn cháy bỏng của Kim một cách bối rối nhưng không vụng về. Anh ngưng lại âu yếm nhìn vào mắt cô rồi chủ động hôn cô với tất cả đam mê. Kim nghe tiếng những con sẻ ríu rít hân hoan, lũ sóc trên cao gọi nh...



