Đọc Truyện Teen - Oxford yêu thương Full
n tu nghiệp, chỉ ba ngày nữa là về nước.
- Nhưng mà không sao – Kim bật cười nhận ra chính mình cũng sẽ sớm quay về - Rồi chị em mình gặp nhau ở Việt Nam. Mình đều ở Sài Gòn mà. Nhà chị ở quận mấy?
Thuỵ Vũ nhỏm dậy nhìn sâu vào mắt Kim:
- Em không nhớ chị thật sao?
- What? – Kim ngơ ngác – Chị nói gì?
Thuỵ Vũ chậm rãi nói:
- Chị biết gia đình em ở Việt Nam. Ba em trước là bạn học với chú của chị, chú Thắng ở Phú Nhuận đó em nhớ không? Chị đã từng gặp em rồi nhưng em không nhớ. Chị nghĩ em đang có bạn trai bên đây nên ngại nhận chị là người quen!
Kim giật mình sợ hãi:
- Sao? Chị là cháu chú Thắng? Lâu quá rồi, hồi đó em mới học cấp hai.
- Hoá ra em không nhớ chị thật - Thuỵ Vũ cười - Vậy mà chị cứ nghĩ em làm lơ vì…
Kim nằm im, cô không biết nói gì hơn là nghe Thuỵ Vũ tiếp tục cất giọng chân tình: "Em yêu Fernando lắm phải không? Và chắc đã dâng hiến cho anh ta rồi chứ gì? Ở đây xa gia đình, cần tình cảm, chị nghĩ chuyện đó không có gì là khó hiểu và đáng lên án. Nhưng em có nghĩ hai người sẽ có một tương lai lâu dài bên nhau không? Chị rành gia đình em, chắc gì họ chấp nhận Fernando, và chắc gì một người cao ngạo như Fernando thèm quì luỵ gia đình em?". Kim lại im lặng không thốt nổi nên lời, cô ngỡ ngàng nhận ra Thuỵ Vũ tưởng rất vô tình lại hoá ra vô cùng sâu sắc. Tất cả những gì chị nói đều đúng, trừ cái từ "dâng hiến" ra. Bên đây làm gì có cái khái niệm đó, không có ai "dâng hiến" cho ai, chỉ có những người yêu nhau đến với nhau một cách bình đẳng, cho và nhận với cùng một cảm xúc như nhau. Cuối cùng Kim chỉ biết cảm ơn Thuỵ Vũ đã cho cô một lời khuyên chân tình. Và rồi khi Thuỵ Vũ quay lưng định ngủ, chợt Kim bật khóc rưng rức: "Nhưng mà tụi em chia tay rồi, mãi mãi không còn gặp nhau nữa đâu".
Kim tiễn Thuỵ Vũ ra tận sân bay quốc tế Heathrow, hẹn sẽ gặp lại nhau ở Sài Gòn. Khi Thuỵ Vũ ôm Kim tạm biệt, cô đột nhiên can đảm khuyên người chị đồng hương ngoài ba mươi của mình: "Chị cũng cố bớt lý trí một chút để có cho mình một tình yêu đẹp. Khi đó chị cũng sẽ thấy "cho" cũng là "nhận". Đến một tuổi nào đó, dù chưa "dâng hiến"cho ai, chị cũng sẽ không còn gì để mà gìn giữ nữa!". Tưởng Thuỵ Vũ sẽ phản ứng, không ngờ chị chỉ cầm tay Kim gật đầu: "Chị biết!".
Thuỵ Vũ đi rồi, Kim buồn rầu một mình leo lên xe đò về lại Oxford, cô bật khóc chợt nhận ra mình còn quá non nớt. Một năm qua, từ lúc sang Anh du học, không những cô thu hoạch được rất nhiều từ sách vở, phương pháp, những giờ trong giảng đường, mà cô còn có quá nhiều kinh nghiệm sống sau tất cả những gì xảy ra. Thuý Hà với tính lẳng lơ, Lệ Chi trượt dài theo nhịp sống hội nhập, Thuỵ Vũ lí trí giữ mình trong hy vọng có được một tình yêu đẹp, Yutaka kiêu hãnh với văn hoá đất Phù Tang thời đã xa, Mauricio thèm được chinh phục dù đã có quá nhiều mối tình mang tính sưu tầm… Họ đã cho Kim biết rằng mỗi người đều có những giới hạn của mình và không ai có thể tròn trịa sống mà không chấp nhận một góc khuyết. Kể cả bản thân cô và Fernando, người cô đã luôn tưởng là hoàn hảo.
Fernando vẫn muốn giảng hoà nhưng Kim cứng đầu hơn anh tưởng. Cô từ chối không "đàm phán" hay "thương lượng" gì cả. Fernando đang lúc gấp phải hoàn tất thủ tục ở trường rồi lo trả nhà trước khi đi Mỹ nên cũng không còn thời giờ chạy theo Kim. Buổi chiều trước khi đi, Fernando đến nhà tìm Kim, cô mở cửa nhìn anh mà không có ý định mời vào. Fernando có vẻ rất mệt mỏi và buồn bã:
- Anh đến để tạm biệt em – Fernando gượng cười – Ngày mai anh đi rồi. Em có ra phi trường Heathrow tiễn anh không?
- Chúc anh thành công ở vị trí mới, và một chuyến đi thượng lộ bình an – Kim thở hắt ra – Em cũng sẽ về Việt Nam nay mai…
Fernando nắm hai bàn tay lạnh giá của Kim:
- Kim! Em có thể giận anh. Nhưng xin em đừng bỏ mất cơ hội của mình. Em hãy chọn giáo sư Portlock, ông ta khắc nghiệt nhưng em sẽ giỏi hơn. Giáo sư Badley cũng rất tốt, nhưng anh nghĩ…
- Anh sợ Badley sẽ thất vọng về em phải không? Không có anh thì em làm nên trò trống gì? Em không thể nào bằng anh rồi.
Fernando làm lơ những lời cay đắng của Kim:
- Hãy hứa với anh em sẽ ở lại Oxford, dù chỉ một năm thôi em cũng sẽ học được rất nhiều điều bổ ích, rồi sau đó có về Việt Nam cũng không muộn… Thôi thì tuỳ em muốn, em muốn làm cho ông nào cũng được. Em nhận lời thầy Badley đi nếu em thích tình cảm và những lời nhỏ nhẹ.
Kim không đáp, Fernando nhìn Kim âu yếm rồi đưa tay vuốt tóc cô: "Anh tin em sẽ tiến xa hơn nữa…". Kim lạnh lùng và buồn bã đáp: "Đó đâu phải là mục tiêu của đời em!". Fernando ôm lấy Kim cúi xuống định hôn nhưng cô đẩy anh ra rồi đóng cửa phòng lại.
Trên cửa sổ Kim thấy Fernando đi ra xe,cái dáng cao ngạo của anh hôm nay không được hùng dũng lắm. Gió thổi mạnh làm Fernando có vẽ bị nghiêng qua một bên, dưới làn lá vàng rơi xuống đất dày trông anh khá cô đơn. Trước khi Fernando bước vô xe, anh quay nhìn lên cửa sổ phòng Kim. Cô đứng đó, nhìn anh vẻ vô cảm với đôi môi đang mím chặt. Fernando giơ tay vẫy Kim nhưng đã vội quay lưng lại rồi. Kim nghĩ chắc đây là lần cuối cùng mình được nhìn thấy anh. Cô không có ý định ra sân bay tiễn Fernando như anh đã gợi ý. Anh sẽ bay lúc mấy giờ cô cũng chẳng quan tâm. Kim rầu rĩ trùm chăn trong căn phòng lạnh lẽo của mình, nghĩ giờ có thể ung dung ngủ suốt ngày cũng chẳng ai màng la. Ở sân bay Heathrow trong một thời điểm nào đó, hẳn Fernando đang cố chờ Kim chạy đến rồi đành thất vọng buồn bã quay lưng đi. "Chắc anh ta sẽ tức giận lắm – Kim mỉm cười lau nước mắt một mình – Nhưng điều đó giờ đâu còn ý nghĩa gì. Tại sao có lúc mình sợ Fernando đến như vậy?".
Chiếc xe lăn nhân từ
Kim gõ cửa phòng giáo sư Baddley. Ông đang đợi cô như cô đã xin hẹn. Kim thấy giáo sư có vẻ buồn và mệt mỏi. Kim không muốn làm ông thất vọng nhưng cuối cùng cô đành ấp úng nói mình sẽ quay về Việt Nam và không thể nhận lời làm trợ lý của giáo sư. Baddley chậm rãi nói:
- Tôi nghe Fernando nói giáo sư Portlock cũng mời em làm trợ lý? Em cũng không nhận lời ông ta sao?
Kim cúi mặt:
- Em biết là các thầy đã ưu ái em. Nhưng thật ra em không giỏi như các thầy nghĩ đâu!
- Em xem thường sự phán đoàn của chúng tôi đến vậy sao?- Giáo sư Baddley có vẻ nóng nảy- Ý em muốn nói nếu Fernando không giúp em thì em đã chẳng làm nên trò trống gì phải không?
- Không hẳn- Kim đính chính- Nhưng anh ta đi rồi…..
Giáo sư quát lớn:
- Đi rồi thì sao? Fernando đã đổ bao công sức với em. Em không thấy bỏ về Việt Nam khi có cơ hội tốt như vậy là có lỗi với anh ta sao?
- Fernando không hiểu là em có thể tồn tại và thành công ở đây tất cả là nhờ anh ta- Kim không ngờ mình dám cao giọng với giáo sư- Fernando đi rồi thì em ở lại làm gì nữa? Đi đâu, làm gì ở Oxford em cũng như thấy Fernando. Em không còn chỗ dựa, em không thể……. em không thể!
- Hãy tự đi bằng chính đôi chân của mình!- Giáo sư giận dữ- Nếu không thể, tôi cho em mượn cái xe lăn này của tôi.
- Thầy…..- Kim bật khóc.
- Một người khuyết tật và già nua như tôi còn bon chen làm gì- Giáo sư Baddley cao giọng quát- Nếu một người trẻ tuổi nhiều tiềm năng như cô tháo chạy?
- Thầy…..- Kim nấc lên.
Giáo sư Baddley dịu giọng:
- Tôi biết em sống nặng về tình cảm, nhưng em cũng là một người cầu tiến. Được nhận làm trợ lý cho các giáo sư là một cơ hội để em học hỏi. Em nên nhận lời làm cho Portlock, bên đó có nhiều dự án kinh tế rất thiết thực cho các công ty vừa và nhỏ, rất hữu ích và dễ áp cụng cho những nước như Việt Nam...
- Nhưng mà không sao – Kim bật cười nhận ra chính mình cũng sẽ sớm quay về - Rồi chị em mình gặp nhau ở Việt Nam. Mình đều ở Sài Gòn mà. Nhà chị ở quận mấy?
Thuỵ Vũ nhỏm dậy nhìn sâu vào mắt Kim:
- Em không nhớ chị thật sao?
- What? – Kim ngơ ngác – Chị nói gì?
Thuỵ Vũ chậm rãi nói:
- Chị biết gia đình em ở Việt Nam. Ba em trước là bạn học với chú của chị, chú Thắng ở Phú Nhuận đó em nhớ không? Chị đã từng gặp em rồi nhưng em không nhớ. Chị nghĩ em đang có bạn trai bên đây nên ngại nhận chị là người quen!
Kim giật mình sợ hãi:
- Sao? Chị là cháu chú Thắng? Lâu quá rồi, hồi đó em mới học cấp hai.
- Hoá ra em không nhớ chị thật - Thuỵ Vũ cười - Vậy mà chị cứ nghĩ em làm lơ vì…
Kim nằm im, cô không biết nói gì hơn là nghe Thuỵ Vũ tiếp tục cất giọng chân tình: "Em yêu Fernando lắm phải không? Và chắc đã dâng hiến cho anh ta rồi chứ gì? Ở đây xa gia đình, cần tình cảm, chị nghĩ chuyện đó không có gì là khó hiểu và đáng lên án. Nhưng em có nghĩ hai người sẽ có một tương lai lâu dài bên nhau không? Chị rành gia đình em, chắc gì họ chấp nhận Fernando, và chắc gì một người cao ngạo như Fernando thèm quì luỵ gia đình em?". Kim lại im lặng không thốt nổi nên lời, cô ngỡ ngàng nhận ra Thuỵ Vũ tưởng rất vô tình lại hoá ra vô cùng sâu sắc. Tất cả những gì chị nói đều đúng, trừ cái từ "dâng hiến" ra. Bên đây làm gì có cái khái niệm đó, không có ai "dâng hiến" cho ai, chỉ có những người yêu nhau đến với nhau một cách bình đẳng, cho và nhận với cùng một cảm xúc như nhau. Cuối cùng Kim chỉ biết cảm ơn Thuỵ Vũ đã cho cô một lời khuyên chân tình. Và rồi khi Thuỵ Vũ quay lưng định ngủ, chợt Kim bật khóc rưng rức: "Nhưng mà tụi em chia tay rồi, mãi mãi không còn gặp nhau nữa đâu".
Kim tiễn Thuỵ Vũ ra tận sân bay quốc tế Heathrow, hẹn sẽ gặp lại nhau ở Sài Gòn. Khi Thuỵ Vũ ôm Kim tạm biệt, cô đột nhiên can đảm khuyên người chị đồng hương ngoài ba mươi của mình: "Chị cũng cố bớt lý trí một chút để có cho mình một tình yêu đẹp. Khi đó chị cũng sẽ thấy "cho" cũng là "nhận". Đến một tuổi nào đó, dù chưa "dâng hiến"cho ai, chị cũng sẽ không còn gì để mà gìn giữ nữa!". Tưởng Thuỵ Vũ sẽ phản ứng, không ngờ chị chỉ cầm tay Kim gật đầu: "Chị biết!".
Thuỵ Vũ đi rồi, Kim buồn rầu một mình leo lên xe đò về lại Oxford, cô bật khóc chợt nhận ra mình còn quá non nớt. Một năm qua, từ lúc sang Anh du học, không những cô thu hoạch được rất nhiều từ sách vở, phương pháp, những giờ trong giảng đường, mà cô còn có quá nhiều kinh nghiệm sống sau tất cả những gì xảy ra. Thuý Hà với tính lẳng lơ, Lệ Chi trượt dài theo nhịp sống hội nhập, Thuỵ Vũ lí trí giữ mình trong hy vọng có được một tình yêu đẹp, Yutaka kiêu hãnh với văn hoá đất Phù Tang thời đã xa, Mauricio thèm được chinh phục dù đã có quá nhiều mối tình mang tính sưu tầm… Họ đã cho Kim biết rằng mỗi người đều có những giới hạn của mình và không ai có thể tròn trịa sống mà không chấp nhận một góc khuyết. Kể cả bản thân cô và Fernando, người cô đã luôn tưởng là hoàn hảo.
Fernando vẫn muốn giảng hoà nhưng Kim cứng đầu hơn anh tưởng. Cô từ chối không "đàm phán" hay "thương lượng" gì cả. Fernando đang lúc gấp phải hoàn tất thủ tục ở trường rồi lo trả nhà trước khi đi Mỹ nên cũng không còn thời giờ chạy theo Kim. Buổi chiều trước khi đi, Fernando đến nhà tìm Kim, cô mở cửa nhìn anh mà không có ý định mời vào. Fernando có vẻ rất mệt mỏi và buồn bã:
- Anh đến để tạm biệt em – Fernando gượng cười – Ngày mai anh đi rồi. Em có ra phi trường Heathrow tiễn anh không?
- Chúc anh thành công ở vị trí mới, và một chuyến đi thượng lộ bình an – Kim thở hắt ra – Em cũng sẽ về Việt Nam nay mai…
Fernando nắm hai bàn tay lạnh giá của Kim:
- Kim! Em có thể giận anh. Nhưng xin em đừng bỏ mất cơ hội của mình. Em hãy chọn giáo sư Portlock, ông ta khắc nghiệt nhưng em sẽ giỏi hơn. Giáo sư Badley cũng rất tốt, nhưng anh nghĩ…
- Anh sợ Badley sẽ thất vọng về em phải không? Không có anh thì em làm nên trò trống gì? Em không thể nào bằng anh rồi.
Fernando làm lơ những lời cay đắng của Kim:
- Hãy hứa với anh em sẽ ở lại Oxford, dù chỉ một năm thôi em cũng sẽ học được rất nhiều điều bổ ích, rồi sau đó có về Việt Nam cũng không muộn… Thôi thì tuỳ em muốn, em muốn làm cho ông nào cũng được. Em nhận lời thầy Badley đi nếu em thích tình cảm và những lời nhỏ nhẹ.
Kim không đáp, Fernando nhìn Kim âu yếm rồi đưa tay vuốt tóc cô: "Anh tin em sẽ tiến xa hơn nữa…". Kim lạnh lùng và buồn bã đáp: "Đó đâu phải là mục tiêu của đời em!". Fernando ôm lấy Kim cúi xuống định hôn nhưng cô đẩy anh ra rồi đóng cửa phòng lại.
Trên cửa sổ Kim thấy Fernando đi ra xe,cái dáng cao ngạo của anh hôm nay không được hùng dũng lắm. Gió thổi mạnh làm Fernando có vẽ bị nghiêng qua một bên, dưới làn lá vàng rơi xuống đất dày trông anh khá cô đơn. Trước khi Fernando bước vô xe, anh quay nhìn lên cửa sổ phòng Kim. Cô đứng đó, nhìn anh vẻ vô cảm với đôi môi đang mím chặt. Fernando giơ tay vẫy Kim nhưng đã vội quay lưng lại rồi. Kim nghĩ chắc đây là lần cuối cùng mình được nhìn thấy anh. Cô không có ý định ra sân bay tiễn Fernando như anh đã gợi ý. Anh sẽ bay lúc mấy giờ cô cũng chẳng quan tâm. Kim rầu rĩ trùm chăn trong căn phòng lạnh lẽo của mình, nghĩ giờ có thể ung dung ngủ suốt ngày cũng chẳng ai màng la. Ở sân bay Heathrow trong một thời điểm nào đó, hẳn Fernando đang cố chờ Kim chạy đến rồi đành thất vọng buồn bã quay lưng đi. "Chắc anh ta sẽ tức giận lắm – Kim mỉm cười lau nước mắt một mình – Nhưng điều đó giờ đâu còn ý nghĩa gì. Tại sao có lúc mình sợ Fernando đến như vậy?".
Chiếc xe lăn nhân từ
Kim gõ cửa phòng giáo sư Baddley. Ông đang đợi cô như cô đã xin hẹn. Kim thấy giáo sư có vẻ buồn và mệt mỏi. Kim không muốn làm ông thất vọng nhưng cuối cùng cô đành ấp úng nói mình sẽ quay về Việt Nam và không thể nhận lời làm trợ lý của giáo sư. Baddley chậm rãi nói:
- Tôi nghe Fernando nói giáo sư Portlock cũng mời em làm trợ lý? Em cũng không nhận lời ông ta sao?
Kim cúi mặt:
- Em biết là các thầy đã ưu ái em. Nhưng thật ra em không giỏi như các thầy nghĩ đâu!
- Em xem thường sự phán đoàn của chúng tôi đến vậy sao?- Giáo sư Baddley có vẻ nóng nảy- Ý em muốn nói nếu Fernando không giúp em thì em đã chẳng làm nên trò trống gì phải không?
- Không hẳn- Kim đính chính- Nhưng anh ta đi rồi…..
Giáo sư quát lớn:
- Đi rồi thì sao? Fernando đã đổ bao công sức với em. Em không thấy bỏ về Việt Nam khi có cơ hội tốt như vậy là có lỗi với anh ta sao?
- Fernando không hiểu là em có thể tồn tại và thành công ở đây tất cả là nhờ anh ta- Kim không ngờ mình dám cao giọng với giáo sư- Fernando đi rồi thì em ở lại làm gì nữa? Đi đâu, làm gì ở Oxford em cũng như thấy Fernando. Em không còn chỗ dựa, em không thể……. em không thể!
- Hãy tự đi bằng chính đôi chân của mình!- Giáo sư giận dữ- Nếu không thể, tôi cho em mượn cái xe lăn này của tôi.
- Thầy…..- Kim bật khóc.
- Một người khuyết tật và già nua như tôi còn bon chen làm gì- Giáo sư Baddley cao giọng quát- Nếu một người trẻ tuổi nhiều tiềm năng như cô tháo chạy?
- Thầy…..- Kim nấc lên.
Giáo sư Baddley dịu giọng:
- Tôi biết em sống nặng về tình cảm, nhưng em cũng là một người cầu tiến. Được nhận làm trợ lý cho các giáo sư là một cơ hội để em học hỏi. Em nên nhận lời làm cho Portlock, bên đó có nhiều dự án kinh tế rất thiết thực cho các công ty vừa và nhỏ, rất hữu ích và dễ áp cụng cho những nước như Việt Nam...



