Đọc Truyện Teen - Oxford yêu thương Full
n khắc lên cho bán được hàng. Đã lâu rồi anh không thèm tìm cách liên lạc với Kim qua email hay điện thoại gì nữa. Fernando vốn kiêu hãnh và cũng không bao giờ năn nỉ Kim điều gì. Hẳn anh đã rất tức giận vì bị Kim từ chối không chịu giảng hoà dù đã gửi lại bao nhiêu vật kỷ niệm riêng tư của hai người. Giờ cô có muốn viết email cho anh cũng không thể. Từ dạo sang Mỹ, Fernando đổi địa chỉ khác mà KIm thì đã xoá sạch không lưu chút dấu vết những email sau này. Số điện thoại ở Mỹ của anh lưu trên di động cũng bị cô bấm nút xoá hoàn toàn. Kim nghẹt thở nghĩ mình đã mất dấu anh thật rồi. Ở Mỹ hẳn Fernando cùng đã không còn bận tâm đến một người "cứng đấu" như Kim. Anh chẳng có một vật kỷ niệm nào của cô ngoài những bài thi anh sửa hẳn vẫn còn lưu trong laptop nếu anh không buồn long xoá đi. Kim giận mình chưa bao giờ nghĩ đến việc mua tặng Fernando một món quà, Ít ra điều đó còn giúp anh thỉnh thoảng nhớ đến cô. Giờ ở nới xa xôi đó, biết đâu Fernando đã có một người con gái khác, dịu dàng, hiền lành, biết chìu chuộng anh? Tuyết độtnhiên rơi, càng lúc càng dày, phủ trắng xoá những con đường dài hun hút. Thật lạ, tuyết thường chưa xuất hiện vào thời điểm này ở Anh. Thời tiết năm nay thay đổi thật khác thường. Gần đến giáng sinh rồi. Kim ôm ngực thở từng cơn khó nhọc, nhớ có lần Fernando hứa bâng quơ vào lúc anh từ Bồ Đào Nha quay lại khi cô đang ốm: "Kỳ nghỉ năm sau anh sẽ ở bên em!".
Kim đem sách đến cho giáo sư Baddley, ông ngạc nhiên thốt lên: "Sao hôm qua nhìn em còn tươi tắn như hoa mà hôm nay lại tái mét như sáp vậy?". Rồi ông cố pha trò: "Không lẽ cho tôi mượn một cuốn sách mà em tiếc dữ vậy sao?". Kim lắc đầu cười rồi lập cập đi ra khỏi phòng ông. Giáo sư còn cố rướn người theo: "Fernando có gửi thiệp chúc giáng sinh cho tôi.....". Kim đã bỏ chạy khi nhắc đến tên anh, vả lại cô đang vội phải chuẩn bị bài cho tiết học sắp đến. Hôm nay giáo sư Portlock cho cô trợ giảng bữa đầu tiên về bài tập cho sinh viên năm thứ nhất.
Dù không cần thiết , Kim đã yêu cầu David cùng đến giảng đường với lý do "Thấy anh em đỡ run hơn!". Giáo sư Portlock giảng trước , sau đó mới đến phiên Kim ra bài tập và cùng thảo luận với sinh viên. David ngồi đó, nhìn Kim mỉm cười động viên. Mỗi lần liếc xuống thấy anh nháy mắt ra hiệu "Yên tâm đi, anh ở đây!", cô quả thật thấy bình tĩnh hơn rất nhiều. Sau buổi học, nhiều sinh viên năm thứ nhất bu lấy Kim hỏi thêm vài thắc mắc và xin tài liệu vì ngày mai trường cho nghỉ Giáng sinh rồi. Giáo sư Portlock nhìn cô cười hài lòng rồi xách cặp ra về trước. Kim cố gắng từ tốn trả lời từng sinh viên. Cô bận rộn không thấy rằng ở hàng ghế trên cao trong giảng đường, có một người đã nhìn vẻ chững chặc của Kim và lắng nghe bài trợ giảng của cô với một vẻ tự hào kỳ lạ.
♥♥♥Người khách đêm giáng sinh
Tuyết đã rơi suốt đêm qua, sáng ra phố xá Oxford ngập trong một màu trắng toát làm Kim thấy cô đơn quá đỗi. kim nhớ lần đầu thấy tuyết cô rất mê nhưng giờ tuyết không còn gì lãng mạn nữa, ngược lại tuyết gặp chút ánh nắng mặt trời tan ra tạo thành băng rất trơn trợt. Kim định Noel năm nay sẽ sang Pháp chơi với gia đình người dì nhưng cuối cùng cô huỷ bỏ ý định này. Cô tự thấy mình "có thú đau thương", được gặm nhấm nối cô đơn trong cảnh tuyết rơi mà thấy thoả lòng. Tuy nhiên Kim cũng cố đi dạo phố, để được hưởng không khí Giáng sinh hiếm hoi có tuyết trong cái rét ngọt ngào cùng người dân Oxford .
Trong trung tâm thời trang "Marks and Spencer" sầm uất, Kim lựa cho mình một bộ váy mầu mận chín có cổ khoét hơi sâu. Chẳng phải cô thích "khoe khoang" gì nhưng thời trang mùa đông năm nay toàn loại áo "ỡm ờ". Kim vào cửa hàng "Body shop" mua vài loại kem dưỡng da và một cây son cũng với màu áo. Từ dạo được làm trợ lý giáo sư, Kim có thu nhập rủng rỉnh như dân bên đây, cô không còn keo kiệt như Fernando thường trêu. Tuy vậy nhu cầu vật chất của cô không nhiều ngoài việc gửi quà về biếu gia đình. Thình thoảng cuối tuần Kim chỉ đi dạo qua những cửa hàng thời trang trên phố Magdalen và phố Queen mua được vài bộ áo váy tươm tất để đi làm.
Tối nay Kim định làm một bữa tiệc nho nhỏ mời bạn bè đến cùng đón Giáng sinh nhưng cuối cùng ai cũng có chương trình riêng. Chị bạn trọ chung nhà người Ý học văn chương vốn sống khép kín đã về Florence, David cũng đã quay về nhà cha mẹ mình ở Birmigham, anh tặng cô một hộp chocolate trước khi đi. Rốt cuộc chỉ mình Mauricio nhận lời. Kim đén khu shopping trên phố Cornmaket, vào cửa hàng thể thao mua một cái quần và mắt kính bơi, sẽ làm quà Giáng sinh tặng người bạn vui tính tối nay. Đi ngang qua phố George, cửa hàng thời trang "Debenhams" có một poster quảng cáo in hình một thanh niên lịch lãm với trang phục công sở có khuôn mặt năm tính nghiêm nghị làm Kim thở dài nghĩ đến Fernando. Cô chợt có một mong muốn được chọn cho anh một món quà dù không biết khi nào mới có dịp trao. Cuối cùng Kim chợt nhận ra Fernando vẫn còn liên lạc với giáo sư Baddlay, ý nghĩ đó làm nhuốm lên trong lòng cô môt niềm hy vọng. Kim mừng rỡ chọn mua thật nhiều rồi khệ nệ ôm về nhà mấy gói quà thắt nơ đơ thắm trước khi vội vã lao vào bếp chuẩn bị cho buổi tiệc.
Mauricio đến sớm hơn dự định, lúc Kim còn đang căng thẳng xử lý nồi cà ri. Cô phải huy động "nhân công đột xuất" vào việc chiên chả giò. Maurichio nhìn Kim đeo tạp dề cười không dứt:
- Lần đầu thấy em làm bếp một cách nghiêm túc như vậy đó! Có hai đứa, em làm chi cho nhiều? Kiểu này thế nào cũng nhờ anh ăn đồ dư dùm em suốt cả tuần lễ.
- Ý anh nói em nấu dở quá chứ gì?- Kim bật cười dù hơi phật ý- Không phải lúc nào cũng được em làm bếp đâu!
Mauricico chống nạnh nhìn Kim, nhận xét:
- Trông em cũng ra dáng một cô vợ đảm đang đó chứ. Lấy được em có phúc phải biết!
- Thôi đừng nịnh nữa!- Kim hét lên vì nghe mùi khét- Chả giò cháy hết rồi kía!
Kim phải mở cửa sổ cho mùi khói bay ra nên cái lạnh nhanh chóng tràn vào. Mauricio cười lớn cự nự: "Ăn của em một bữa mà cực khổ quá trời!". Cuối cùng thì màn làm bếp đã xong. Kim bảo Mauricio dọn lên bàn ăn trong phòng khách rồi vào phòng thay đồ. Lúc cô bước ra, Mauricio làm bộ ngất xỉu: "Chúa ơi đẹp quá! Màu mận chín của cái váy này thật hợp với em!". Kim hơi ngượng ngùng trước cặp mắt háu đói của Mauricio, cô lấy gói quà ra đưa: "Tặng anh nè!". Mauricio khá bất ngờ, anh run run mở quà, miệng lảm nhảm: "Chúa ơi, nàng mê con rồi chăng?" làm Kim ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Mauricio âu yếm đề nghị:
- Em phải ướm cái quần bơi này lên người cho anh. Rồi anh cũng sẽ có quà cho em!
- Thôi dẹp!- Kim từ chối- Đừng có dụ dỗ!
- Em thật là sắt đá!- Năn nỉ hoài không được, Mauricio phụng phịu- Nè! Quà nè!
Kim nhận gói quà bé tí Mauricio móc trong túi quần ra. Đó là chiếc nhẫn thời trang hình trái tim màu đỏ thẫm. "Để anh đeo vô cho!", Mauricio đề nghị rồi không cần cho phép đã chụp lấy bàn tay Kim. "Thật là hợp với cái váy của em", anh nhận xét rồi tiện thể đưa bàn tay đeo nhẫn của Kim lên miệng hôn đắm đuối. Cử chỉ của Mauricio thành thật đến mức làm Kim bối rối, cô giục: "Thôi ngồi vô bàn ăn đi, nguội hết bây giờ!". Họ nâng ly chúc mừng,chưa kịp uống thì chuông cửa reo. "Ai mà vô duyên quá không biết?- Mauricio nổi quạu- Hết lúc rồi hay sao?". Kim cười rồi chạy ra mở cửa. Cô gần như ngất xỉu khi nhìn thấy một vị khách bất ngờ. Anh đang rét mướt, không đội mũ nên những bông tuyết trắng vẫn còn bám đầy tóc và phủkín chiếc áo khoác ngoài màu đêm đen. Người khách nhìn Kim mặt tái mét, mỉm cười tự chủ:
- Xin lỗi vì sự đường đột! Nhưng tôi là một lữ khách bị lạc đường. Đ...
Kim đem sách đến cho giáo sư Baddley, ông ngạc nhiên thốt lên: "Sao hôm qua nhìn em còn tươi tắn như hoa mà hôm nay lại tái mét như sáp vậy?". Rồi ông cố pha trò: "Không lẽ cho tôi mượn một cuốn sách mà em tiếc dữ vậy sao?". Kim lắc đầu cười rồi lập cập đi ra khỏi phòng ông. Giáo sư còn cố rướn người theo: "Fernando có gửi thiệp chúc giáng sinh cho tôi.....". Kim đã bỏ chạy khi nhắc đến tên anh, vả lại cô đang vội phải chuẩn bị bài cho tiết học sắp đến. Hôm nay giáo sư Portlock cho cô trợ giảng bữa đầu tiên về bài tập cho sinh viên năm thứ nhất.
Dù không cần thiết , Kim đã yêu cầu David cùng đến giảng đường với lý do "Thấy anh em đỡ run hơn!". Giáo sư Portlock giảng trước , sau đó mới đến phiên Kim ra bài tập và cùng thảo luận với sinh viên. David ngồi đó, nhìn Kim mỉm cười động viên. Mỗi lần liếc xuống thấy anh nháy mắt ra hiệu "Yên tâm đi, anh ở đây!", cô quả thật thấy bình tĩnh hơn rất nhiều. Sau buổi học, nhiều sinh viên năm thứ nhất bu lấy Kim hỏi thêm vài thắc mắc và xin tài liệu vì ngày mai trường cho nghỉ Giáng sinh rồi. Giáo sư Portlock nhìn cô cười hài lòng rồi xách cặp ra về trước. Kim cố gắng từ tốn trả lời từng sinh viên. Cô bận rộn không thấy rằng ở hàng ghế trên cao trong giảng đường, có một người đã nhìn vẻ chững chặc của Kim và lắng nghe bài trợ giảng của cô với một vẻ tự hào kỳ lạ.
♥♥♥Người khách đêm giáng sinh
Tuyết đã rơi suốt đêm qua, sáng ra phố xá Oxford ngập trong một màu trắng toát làm Kim thấy cô đơn quá đỗi. kim nhớ lần đầu thấy tuyết cô rất mê nhưng giờ tuyết không còn gì lãng mạn nữa, ngược lại tuyết gặp chút ánh nắng mặt trời tan ra tạo thành băng rất trơn trợt. Kim định Noel năm nay sẽ sang Pháp chơi với gia đình người dì nhưng cuối cùng cô huỷ bỏ ý định này. Cô tự thấy mình "có thú đau thương", được gặm nhấm nối cô đơn trong cảnh tuyết rơi mà thấy thoả lòng. Tuy nhiên Kim cũng cố đi dạo phố, để được hưởng không khí Giáng sinh hiếm hoi có tuyết trong cái rét ngọt ngào cùng người dân Oxford .
Trong trung tâm thời trang "Marks and Spencer" sầm uất, Kim lựa cho mình một bộ váy mầu mận chín có cổ khoét hơi sâu. Chẳng phải cô thích "khoe khoang" gì nhưng thời trang mùa đông năm nay toàn loại áo "ỡm ờ". Kim vào cửa hàng "Body shop" mua vài loại kem dưỡng da và một cây son cũng với màu áo. Từ dạo được làm trợ lý giáo sư, Kim có thu nhập rủng rỉnh như dân bên đây, cô không còn keo kiệt như Fernando thường trêu. Tuy vậy nhu cầu vật chất của cô không nhiều ngoài việc gửi quà về biếu gia đình. Thình thoảng cuối tuần Kim chỉ đi dạo qua những cửa hàng thời trang trên phố Magdalen và phố Queen mua được vài bộ áo váy tươm tất để đi làm.
Tối nay Kim định làm một bữa tiệc nho nhỏ mời bạn bè đến cùng đón Giáng sinh nhưng cuối cùng ai cũng có chương trình riêng. Chị bạn trọ chung nhà người Ý học văn chương vốn sống khép kín đã về Florence, David cũng đã quay về nhà cha mẹ mình ở Birmigham, anh tặng cô một hộp chocolate trước khi đi. Rốt cuộc chỉ mình Mauricio nhận lời. Kim đén khu shopping trên phố Cornmaket, vào cửa hàng thể thao mua một cái quần và mắt kính bơi, sẽ làm quà Giáng sinh tặng người bạn vui tính tối nay. Đi ngang qua phố George, cửa hàng thời trang "Debenhams" có một poster quảng cáo in hình một thanh niên lịch lãm với trang phục công sở có khuôn mặt năm tính nghiêm nghị làm Kim thở dài nghĩ đến Fernando. Cô chợt có một mong muốn được chọn cho anh một món quà dù không biết khi nào mới có dịp trao. Cuối cùng Kim chợt nhận ra Fernando vẫn còn liên lạc với giáo sư Baddlay, ý nghĩ đó làm nhuốm lên trong lòng cô môt niềm hy vọng. Kim mừng rỡ chọn mua thật nhiều rồi khệ nệ ôm về nhà mấy gói quà thắt nơ đơ thắm trước khi vội vã lao vào bếp chuẩn bị cho buổi tiệc.
Mauricio đến sớm hơn dự định, lúc Kim còn đang căng thẳng xử lý nồi cà ri. Cô phải huy động "nhân công đột xuất" vào việc chiên chả giò. Maurichio nhìn Kim đeo tạp dề cười không dứt:
- Lần đầu thấy em làm bếp một cách nghiêm túc như vậy đó! Có hai đứa, em làm chi cho nhiều? Kiểu này thế nào cũng nhờ anh ăn đồ dư dùm em suốt cả tuần lễ.
- Ý anh nói em nấu dở quá chứ gì?- Kim bật cười dù hơi phật ý- Không phải lúc nào cũng được em làm bếp đâu!
Mauricico chống nạnh nhìn Kim, nhận xét:
- Trông em cũng ra dáng một cô vợ đảm đang đó chứ. Lấy được em có phúc phải biết!
- Thôi đừng nịnh nữa!- Kim hét lên vì nghe mùi khét- Chả giò cháy hết rồi kía!
Kim phải mở cửa sổ cho mùi khói bay ra nên cái lạnh nhanh chóng tràn vào. Mauricio cười lớn cự nự: "Ăn của em một bữa mà cực khổ quá trời!". Cuối cùng thì màn làm bếp đã xong. Kim bảo Mauricio dọn lên bàn ăn trong phòng khách rồi vào phòng thay đồ. Lúc cô bước ra, Mauricio làm bộ ngất xỉu: "Chúa ơi đẹp quá! Màu mận chín của cái váy này thật hợp với em!". Kim hơi ngượng ngùng trước cặp mắt háu đói của Mauricio, cô lấy gói quà ra đưa: "Tặng anh nè!". Mauricio khá bất ngờ, anh run run mở quà, miệng lảm nhảm: "Chúa ơi, nàng mê con rồi chăng?" làm Kim ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Mauricio âu yếm đề nghị:
- Em phải ướm cái quần bơi này lên người cho anh. Rồi anh cũng sẽ có quà cho em!
- Thôi dẹp!- Kim từ chối- Đừng có dụ dỗ!
- Em thật là sắt đá!- Năn nỉ hoài không được, Mauricio phụng phịu- Nè! Quà nè!
Kim nhận gói quà bé tí Mauricio móc trong túi quần ra. Đó là chiếc nhẫn thời trang hình trái tim màu đỏ thẫm. "Để anh đeo vô cho!", Mauricio đề nghị rồi không cần cho phép đã chụp lấy bàn tay Kim. "Thật là hợp với cái váy của em", anh nhận xét rồi tiện thể đưa bàn tay đeo nhẫn của Kim lên miệng hôn đắm đuối. Cử chỉ của Mauricio thành thật đến mức làm Kim bối rối, cô giục: "Thôi ngồi vô bàn ăn đi, nguội hết bây giờ!". Họ nâng ly chúc mừng,chưa kịp uống thì chuông cửa reo. "Ai mà vô duyên quá không biết?- Mauricio nổi quạu- Hết lúc rồi hay sao?". Kim cười rồi chạy ra mở cửa. Cô gần như ngất xỉu khi nhìn thấy một vị khách bất ngờ. Anh đang rét mướt, không đội mũ nên những bông tuyết trắng vẫn còn bám đầy tóc và phủkín chiếc áo khoác ngoài màu đêm đen. Người khách nhìn Kim mặt tái mét, mỉm cười tự chủ:
- Xin lỗi vì sự đường đột! Nhưng tôi là một lữ khách bị lạc đường. Đ...



