Đọc Truyện Teen - Quán rượu tình yêu full
dì á con có cô con gái rất là dễ thương,lại ngoan ngoãn, giỏi giang. Con biết không? Con pé đótốt nghiệp ĐH Kinh tế thành phố H nha! Giờ đang làm việc ở Ngân hàng Phát triển đó con…”
“Thảo…À, con biết”
“Trưa nay dì kêu nó tới nhà ăn cơm. Con pé nấu ăn rất là ngon. Con cũng nhớ về ăn cơm nghen con. “
“Dzạ…”
Anh đặt tô phở trên bàn, đi ra cửa mang giày. Dì Hương chạy theo đon đả:
“Con nhớ trưa ghé qua ăn cơm đó!”
“Dzạ, con ghé mà.”
Buổi trưa. Bữa cơm có một con bé rất xinh ngồi đối diện với Việt, con nhỏ chỉ bẽn lẽn trả lời mấy câu hỏi của dì dượng. Việt không chú ý đến con bé đó, anh còn mải tấn công mấy món ngon trên bàn, tay gắp lia lịa hết món này tới món khác. Sau bữa ăn, đang định dắt xe đi làm thì dì Hương chận anh lại:
“Việt! Nhờ con chở con pé Thảo về giùm dì ha!”
“Dzạ!
Anh thường chở dì Hương tới nhà cô Tuyết, lần nào gặp cô bé tên Thảo đó anh đều cảm thấy khó chịu, không tự nhiên, không phải là anh ghét nhưng cô pé thấy anh lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống, ngượng ngịu, chẳng nói chẳng rằng. Chở cô pé đó về xong, anh tới cửa hàng xe máy làm việc rồi buổi tối lại về nhà dì Hương ăn cơm. Lúc hai dì cháu ngồi xem ti vi, dì chợt hỏi anh:
“Viêt! Con thấy pé Thảo thế nào?
“Xinh!”
“Quá đúng còn gì. Xinh đẹp, giỏi giang lắm con.” Giọng dì từ lúc nào trở nên ngọt ngào. “Con pé đó hay nhắc tới con lắm. Nó bảo con đẹp trai,tuổi trẻ mà đã điều hành được một Đại lý xe máy lớn như dzậy. [Chuyện, anh Việt của ta mờ. Không những đẹptrai, giỏi giang thông mình mà còn galăng nữa nhớ. À, quên thim một chi tiết nữa nhớ. Ạnh Việt vs Vy Vy đều 23 tuổi, tất nhiên Duy vs Lam cũng thía lun ná…)
“…..”
“Giờ Đại lý của ông ngoại phát triển rất là tốt. Con cũng 23 tuổi rồi, nên nghiêm túc quen bạn gái đi thôi Việt à. Đừng có lông bông nữa con. Dì muốn hai đứa quen nhau. Pé Thảo rất là được con à…”…Dì Hương bắt đầu huyên thuyên không ngớt. “Dì rất muốn có một cô cháu dâu giỏi giang xinh đẹp như con pé. Con không biết đâu con pé còn là hoa khôi ở phòng nó nữa đó, có rất nhiều các chàng trai theo đuổi nó đó con.”
“….” Anh vẫn chăm chú xem ti vi, không quan tâm lắm với chủ đề mà dì anh đang “giảng giải”.
“Việt nè, dì làm mai con bé đó cho con nhan!”
“Dì thích thì đi mà làm mai cho thằng Út Hải”
“Con nói gì dzậy? Em nó mới có lớp mười mà. Là con á, cũng tới tuổi lập gia đình rồi á!”
“Con không thích!”
“Con không thích dì làm mai à. Được rồi! Thì hai đứa cứ quen nhau rồi từ từ cũng nảy sinh tình cảm, dì không làm mai nữa được không nè?”
“Con không thích con pé đó!” Anh bắt đầu thấy bực bội.
“Sao con lại không thích?”
“Con nhỏ làm con thấy chán! Dì đừng có làm ba cái chuyện tào lao nữa.”
“Con hỗn…” Dì Hương quắc mắt nhìn anh, quát to. “Từ lúc mẹ con mất dì đã lo cho con từ miếng cơm tới cái áocho con, dì chỉ muốn tìm cho con một người vợ hiền thảo mà con lại nạt lênvới dì à…”
“Thưa dì con dzề!”
Việt dậm chân bỏ ra khỏi phòng để lạibà dì đang phóng đôi mắt hình viên đạn sau lưng. Anh bức xúc lắm. Dẫu biết dì rất yêu thương anh nhưng không thể cứ muốn là can thiệp vào cả chuyện tình cảm của anh. Giờ trong lòng anh chỉ có người con gái ấy, người con gái mảnh mai nhưng không dễ bắt nạt. Anh phóng xe đi không hề biết rằng đằng sau có một chiếc xe bám đuôi. Anh dừng xe trước quán rượu Một người, lát sau Vy chạy vù ra cười tươi ngồi sau xe anh, hay tay ôm chặt lấy anh. Xe lướtđi trong tiếng động cơ êm ru và tiếngcười ha ha của cô.
————oOo—————
Việt ghé quán rượu Một người vào buổi chiều lúc trời mưa lất phất. Bước vào quán thấy dáng người cao gầy của Vy đang lom khom lau chùi gian bếp, anh nhẹ nhàng kéo cửa tiện tay thu luôn tấm bảng rồi bước lại đứng sau lưng cô. Cô quay người lại, giật mình một cái.
“Anh Việt! Làm em giật cả mình.”
Anh không nói gì, nhìn sâu vào mắt cô, mắt đen trongvắt cũng nhìn anh chăm chú. Bất chợt anh cúi xuống chạm môi mình vào đôi môi hồng củacô, cảm nhận được cơ thể của cô khẽ run lên. Cô nhắm mắt lại, thở một cách khó khăn, hoàn toàn bị đôi môi nóng rực của anh chi phối, không thể nghĩ được gì khác. Môi anh dán chặt vào môi cô, đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cônút đầy mê hoặc, cơ hồ không để cho cô thở. Anh hôn càng lúc càng mạnh mẽ, cuồng nhiệt, hai tay anh ôm lấy eo của cô cho ép sát vào người anh. Mãi một lúc sau, anh rời môi cô trượt xuống dưới cổ, chạm vào làm da mịn màng, mềm mại trên ngực hôn nhẹ từng chút từng chút một. Hơi thở nóng hổi của anh lại tấp vào mặt cô, say đắm hôn môi cô, tay lần cởi nút áo sơ mi. Cô lúc này toàn thân rã rời, dựa sát vào tường. Khi anh cởi tới nút áo thứ 3, cô chụp tay anh lại, la lớn:
“Anh Việt! Đừng”
Nhưng anh không thể nào có thể kìm chế lại ham muốn đang bùng phát mạnh mẽ trong anh, cả người anh nóng rực, xốc cô vác vào phòng ngủ, đóng chặt cửa lại, đặt cô lên giường, nằm đè lên người cô.
“Anh Việt! Không được!” Cô nhắm chặt mắt lại, căng họng mà hét, hai tay nắm chặt cổ áo anh. “Anh không được làm gì hết”
“Cho anh! Cho anh, Vy Vy!” Giong anh khàn khàn.
“Không…”
Anh lại hôn môi cô trong khi tay lần xuống cởi phăng áo sơ mi của cô, lần ra sau cởi tiếp móc áo ngực.
Cô vội lấy hai tay che lại, hai mắt lúc này đã sũng nước. Cô biết anh sắp làm gì, cô vẫn chưa rõ cảm xúc trong lòng cô dành cho anh có phải là tình yêu hay không. Tình cảm của cô còn rất mơ hồ và mong lung, cô tuyệt đối không thể làm cái chuyện đó.
Cô ôm choàng lấy cổ anh thật mạnh, nói như hét
“Anh Viêt! Không được làm như thế. Hu hu hu! Anh Việt. Em sợ lắm. Em nhắc lại em sợ lắm. Không được, không được, không được. Không được làm chuyện đó. Anh có nghe emnói không đó, không được làm chuyện đó.”
Nước mắt cô ướt đẫm cả vai áo anh, anh chợt khững lại, dục vọng trong anh cũng nguôi đi. Rõ ràng anh đã làm cô sợ hãi, làm cho cô đang run rẩy trong lòng anh.. Là anh không tốt,anh hối hận. Anh và cô vẫn đang quen nhau mà anh lại ham muốn có cô, muốn cả hai nhanh chóng hòa làm một.
“Anh xin lỗi”. Anh khó khăn thốt ra câu đó, cầm lấy áo của cô khoát lên, rồi bước nhanh đi ra ngoài. Cô cẩn thận mặc lại áo. Lúc ra khỏi phòng, nhìn thấy anh đang rót rượu uống chay.
“Để em làm cho anh mấy món nha!”
“Ừ!”
Không lâu sau, cô đặt mấy dĩa đồ ăn trên mặt quầy trước mặt anh. Anh nhìn vào mắt cô hỏi:
“Em không giận anh?”
“Em không có giận!”
“Là anh sai…”
“Em vẫn còn ngu ngốc à nha!” Cô nheo mắt pha trò. “Chuyện người lớn không phải một sớm một chiều có thể thực hiện được đâu nha!”
“Cô trinh nữ của anh!”. Anh giơ ngón tay lên ngoắt ngoắt cô. “Chồm người qua đây anh hun cái!”
Cô lúng túng không biết phải làm saothì anh đã túm lấy tay cô kéo ập về phía anh. Môi anh liền áp vào môi cô hôn một nụ hôn dịu dàng. Tình cảm của cả anh và cô cần có thời gian để vung đắp. Cô biết anh thích cô và cô cũng thích anh. Nhưng liệu đó có phảitình yêu hay không? Tình yêu là hai người yêu nhau phải cùng nhau nhìn về một hướng. Thời gian sẽ cho cô câu trả lời về tình cảm của cô. Hiện tạicô quên đi mọi thứ, trong mắt cô chỉ có một mình anh, duy nhất một mình anh.
***
Sáng thứ bảy. Vy ngồi đối diện với một người phụ nữ đẹp và sang trọng trong quán cafe gần nhà cô. Lúc sáng có một người đàn ông tự xưng là lái xe của bà Hương nào đó và mời cô tới quán cafe nói chuyện. Cô cũng nghĩ đơn giản chắc có chuyện gì đó quan trọng liền đóng c...
“Thảo…À, con biết”
“Trưa nay dì kêu nó tới nhà ăn cơm. Con pé nấu ăn rất là ngon. Con cũng nhớ về ăn cơm nghen con. “
“Dzạ…”
Anh đặt tô phở trên bàn, đi ra cửa mang giày. Dì Hương chạy theo đon đả:
“Con nhớ trưa ghé qua ăn cơm đó!”
“Dzạ, con ghé mà.”
Buổi trưa. Bữa cơm có một con bé rất xinh ngồi đối diện với Việt, con nhỏ chỉ bẽn lẽn trả lời mấy câu hỏi của dì dượng. Việt không chú ý đến con bé đó, anh còn mải tấn công mấy món ngon trên bàn, tay gắp lia lịa hết món này tới món khác. Sau bữa ăn, đang định dắt xe đi làm thì dì Hương chận anh lại:
“Việt! Nhờ con chở con pé Thảo về giùm dì ha!”
“Dzạ!
Anh thường chở dì Hương tới nhà cô Tuyết, lần nào gặp cô bé tên Thảo đó anh đều cảm thấy khó chịu, không tự nhiên, không phải là anh ghét nhưng cô pé thấy anh lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống, ngượng ngịu, chẳng nói chẳng rằng. Chở cô pé đó về xong, anh tới cửa hàng xe máy làm việc rồi buổi tối lại về nhà dì Hương ăn cơm. Lúc hai dì cháu ngồi xem ti vi, dì chợt hỏi anh:
“Viêt! Con thấy pé Thảo thế nào?
“Xinh!”
“Quá đúng còn gì. Xinh đẹp, giỏi giang lắm con.” Giọng dì từ lúc nào trở nên ngọt ngào. “Con pé đó hay nhắc tới con lắm. Nó bảo con đẹp trai,tuổi trẻ mà đã điều hành được một Đại lý xe máy lớn như dzậy. [Chuyện, anh Việt của ta mờ. Không những đẹptrai, giỏi giang thông mình mà còn galăng nữa nhớ. À, quên thim một chi tiết nữa nhớ. Ạnh Việt vs Vy Vy đều 23 tuổi, tất nhiên Duy vs Lam cũng thía lun ná…)
“…..”
“Giờ Đại lý của ông ngoại phát triển rất là tốt. Con cũng 23 tuổi rồi, nên nghiêm túc quen bạn gái đi thôi Việt à. Đừng có lông bông nữa con. Dì muốn hai đứa quen nhau. Pé Thảo rất là được con à…”…Dì Hương bắt đầu huyên thuyên không ngớt. “Dì rất muốn có một cô cháu dâu giỏi giang xinh đẹp như con pé. Con không biết đâu con pé còn là hoa khôi ở phòng nó nữa đó, có rất nhiều các chàng trai theo đuổi nó đó con.”
“….” Anh vẫn chăm chú xem ti vi, không quan tâm lắm với chủ đề mà dì anh đang “giảng giải”.
“Việt nè, dì làm mai con bé đó cho con nhan!”
“Dì thích thì đi mà làm mai cho thằng Út Hải”
“Con nói gì dzậy? Em nó mới có lớp mười mà. Là con á, cũng tới tuổi lập gia đình rồi á!”
“Con không thích!”
“Con không thích dì làm mai à. Được rồi! Thì hai đứa cứ quen nhau rồi từ từ cũng nảy sinh tình cảm, dì không làm mai nữa được không nè?”
“Con không thích con pé đó!” Anh bắt đầu thấy bực bội.
“Sao con lại không thích?”
“Con nhỏ làm con thấy chán! Dì đừng có làm ba cái chuyện tào lao nữa.”
“Con hỗn…” Dì Hương quắc mắt nhìn anh, quát to. “Từ lúc mẹ con mất dì đã lo cho con từ miếng cơm tới cái áocho con, dì chỉ muốn tìm cho con một người vợ hiền thảo mà con lại nạt lênvới dì à…”
“Thưa dì con dzề!”
Việt dậm chân bỏ ra khỏi phòng để lạibà dì đang phóng đôi mắt hình viên đạn sau lưng. Anh bức xúc lắm. Dẫu biết dì rất yêu thương anh nhưng không thể cứ muốn là can thiệp vào cả chuyện tình cảm của anh. Giờ trong lòng anh chỉ có người con gái ấy, người con gái mảnh mai nhưng không dễ bắt nạt. Anh phóng xe đi không hề biết rằng đằng sau có một chiếc xe bám đuôi. Anh dừng xe trước quán rượu Một người, lát sau Vy chạy vù ra cười tươi ngồi sau xe anh, hay tay ôm chặt lấy anh. Xe lướtđi trong tiếng động cơ êm ru và tiếngcười ha ha của cô.
————oOo—————
Việt ghé quán rượu Một người vào buổi chiều lúc trời mưa lất phất. Bước vào quán thấy dáng người cao gầy của Vy đang lom khom lau chùi gian bếp, anh nhẹ nhàng kéo cửa tiện tay thu luôn tấm bảng rồi bước lại đứng sau lưng cô. Cô quay người lại, giật mình một cái.
“Anh Việt! Làm em giật cả mình.”
Anh không nói gì, nhìn sâu vào mắt cô, mắt đen trongvắt cũng nhìn anh chăm chú. Bất chợt anh cúi xuống chạm môi mình vào đôi môi hồng củacô, cảm nhận được cơ thể của cô khẽ run lên. Cô nhắm mắt lại, thở một cách khó khăn, hoàn toàn bị đôi môi nóng rực của anh chi phối, không thể nghĩ được gì khác. Môi anh dán chặt vào môi cô, đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cônút đầy mê hoặc, cơ hồ không để cho cô thở. Anh hôn càng lúc càng mạnh mẽ, cuồng nhiệt, hai tay anh ôm lấy eo của cô cho ép sát vào người anh. Mãi một lúc sau, anh rời môi cô trượt xuống dưới cổ, chạm vào làm da mịn màng, mềm mại trên ngực hôn nhẹ từng chút từng chút một. Hơi thở nóng hổi của anh lại tấp vào mặt cô, say đắm hôn môi cô, tay lần cởi nút áo sơ mi. Cô lúc này toàn thân rã rời, dựa sát vào tường. Khi anh cởi tới nút áo thứ 3, cô chụp tay anh lại, la lớn:
“Anh Việt! Đừng”
Nhưng anh không thể nào có thể kìm chế lại ham muốn đang bùng phát mạnh mẽ trong anh, cả người anh nóng rực, xốc cô vác vào phòng ngủ, đóng chặt cửa lại, đặt cô lên giường, nằm đè lên người cô.
“Anh Việt! Không được!” Cô nhắm chặt mắt lại, căng họng mà hét, hai tay nắm chặt cổ áo anh. “Anh không được làm gì hết”
“Cho anh! Cho anh, Vy Vy!” Giong anh khàn khàn.
“Không…”
Anh lại hôn môi cô trong khi tay lần xuống cởi phăng áo sơ mi của cô, lần ra sau cởi tiếp móc áo ngực.
Cô vội lấy hai tay che lại, hai mắt lúc này đã sũng nước. Cô biết anh sắp làm gì, cô vẫn chưa rõ cảm xúc trong lòng cô dành cho anh có phải là tình yêu hay không. Tình cảm của cô còn rất mơ hồ và mong lung, cô tuyệt đối không thể làm cái chuyện đó.
Cô ôm choàng lấy cổ anh thật mạnh, nói như hét
“Anh Viêt! Không được làm như thế. Hu hu hu! Anh Việt. Em sợ lắm. Em nhắc lại em sợ lắm. Không được, không được, không được. Không được làm chuyện đó. Anh có nghe emnói không đó, không được làm chuyện đó.”
Nước mắt cô ướt đẫm cả vai áo anh, anh chợt khững lại, dục vọng trong anh cũng nguôi đi. Rõ ràng anh đã làm cô sợ hãi, làm cho cô đang run rẩy trong lòng anh.. Là anh không tốt,anh hối hận. Anh và cô vẫn đang quen nhau mà anh lại ham muốn có cô, muốn cả hai nhanh chóng hòa làm một.
“Anh xin lỗi”. Anh khó khăn thốt ra câu đó, cầm lấy áo của cô khoát lên, rồi bước nhanh đi ra ngoài. Cô cẩn thận mặc lại áo. Lúc ra khỏi phòng, nhìn thấy anh đang rót rượu uống chay.
“Để em làm cho anh mấy món nha!”
“Ừ!”
Không lâu sau, cô đặt mấy dĩa đồ ăn trên mặt quầy trước mặt anh. Anh nhìn vào mắt cô hỏi:
“Em không giận anh?”
“Em không có giận!”
“Là anh sai…”
“Em vẫn còn ngu ngốc à nha!” Cô nheo mắt pha trò. “Chuyện người lớn không phải một sớm một chiều có thể thực hiện được đâu nha!”
“Cô trinh nữ của anh!”. Anh giơ ngón tay lên ngoắt ngoắt cô. “Chồm người qua đây anh hun cái!”
Cô lúng túng không biết phải làm saothì anh đã túm lấy tay cô kéo ập về phía anh. Môi anh liền áp vào môi cô hôn một nụ hôn dịu dàng. Tình cảm của cả anh và cô cần có thời gian để vung đắp. Cô biết anh thích cô và cô cũng thích anh. Nhưng liệu đó có phảitình yêu hay không? Tình yêu là hai người yêu nhau phải cùng nhau nhìn về một hướng. Thời gian sẽ cho cô câu trả lời về tình cảm của cô. Hiện tạicô quên đi mọi thứ, trong mắt cô chỉ có một mình anh, duy nhất một mình anh.
***
Sáng thứ bảy. Vy ngồi đối diện với một người phụ nữ đẹp và sang trọng trong quán cafe gần nhà cô. Lúc sáng có một người đàn ông tự xưng là lái xe của bà Hương nào đó và mời cô tới quán cafe nói chuyện. Cô cũng nghĩ đơn giản chắc có chuyện gì đó quan trọng liền đóng c...



