Đọc Truyện Teen - Quán rượu tình yêu full
nói xạo. Có cái bằng lái xe thi cả chục lần đều trượt mà đòi lái ô tô đi đâu. Bác gái ra mở cửa, xe của Lam rẽ vào trong khuôn viên căn biệt thự. Việt thở phào khi thấy hai vợ chồng bác lái xe ra giúp anh mang hành lý vào nhà. Vy hớn hở đi nhanh lên gác ngó nghiêng tứ phía nội thất bên trong, sờ mó hết tủ cho tới bàn, ngay cả phòng của hai vợ chồng Lam cô cũng ngó vào xem.
"Em ngồi yên một chỗ không được à!". Việt ngồi xuống ghế sa long ở phòng khách, nói lớn.
"Người ta lần đầu tiên tới nhà Duy và Lam phải coi cho đã mắt mừ!"
"Coi gì mà sờ tùm lum, coi chừng đổ vỡ em đền không nổi đâu!"
"Hớ! Anh làm như người ta hậu đậu lắm á!". Vy nói rồi đập chát chát vào thân một cái bình gốm to đùng.
Thấy Lam mang bia và mấy dĩa bò khô và trái cây ướp lạnh ra, Việt hỏi:
"Thằng Duy nó đi công tác chừng nào về?"
"Dzạ, em cũng không biết. Ảnh nói khi nào giải quyết xong công việc ở Singapore ảnh sẽ về."
"Anh ta í...". Vy chụp lấy lon bia khui cái tách."...đi miết dzậy chắc là có pé nào ở bên ngoài rồi."
"Em đừng có nói bậy bạ!". Việt la cô."Thằng Duy nó không có như em nói đâu."
"Hừ! Anh Duy không có thì anh có..."Cô uống ngụm bia nói."Anh và con bé Thảo xinh đẹp gì đó thế nào rồi?"
"Nè, em đừng có chọc tức anh nhan. Anh đã nói là anh và con pé đó không có bất kì mối quan hệ gì hết."
"Không có sao hum bữa em thấy anh với nó tí ta tí tởn ở siêu thị?"
"Anh nói rồi. Là dì anh bắt anh phải chở con pé đi mua cá..."
"Sao anh không bảo nó tự đi?"
"Nó không có xe..."
"Hừ!..."
Lam nhìn hai người cãi nhau mà thấy buồn trong lòng. Việt và Vy còn có thể cùng nhau cãi cọ, đấu khẩu suốt cả ngày, có khi còn đánh nhau nữa còn cô và Duy toàn chồng một nơi, vợ một ngả. Anh quá bận rộn, chỉ biết có công việc, công việc, và công việc. Cô khẽ thờ dài. Buổi sáng anh cũng không có gọi điện cho cô, cô có gọi vào máy anh nhưng lại báo bận, chắc là anh đang giải quyết công việc. Anh có nhớ cô không nhỉ?
Buổi tối, Vy leo lên giường cười toe suốt. Cô nàng xem ra rất thích ở nhà của Lam còn bảo nếu không có quán rượu Một người thì đã tới nhà Lam ở ké. Lam cũng leo lên giường rồi kéo chăn nằm xuống. Vy chọt chọt eo cô, xì xào:
"Sao? Lấy chồng rồi cảm giác thế nào kể tao nghe dzới coi!"
"Ơ hơ! Lấy chồng đi rồi biết. Việt đó! Anh chàng quá được! Tụi mày định chừng nào cưới đây???"
"Hờ! Chàng đòi cưới từ tháng trước cơ nhưng tao cóc chịu."
"Mày toàn bắt nạt Việt! Con trai tốt không phải lúc nào cũng dễ dàng gặp được. Nếu gặp được rồi thì phải cố mà giữ lấy. Mày đừng có suốt ngày bắt nạt chàng ta, chàng sợ chạy mất lại tiếc..."
Vy không nói gì, một lúc sau đã nghe cô nàng ngáy pho pho. Vy dễ ngủ thật. Lam nghĩ. Cô chắc trằn trọc hết đếm cừu tới nghe nhạc mãi mới ngủ được. Lam bấm nút cho sáng màn hình điện thoại, nhìn vào tấm ảnh chụp cô và Duy hôm cô kéo anh đi chụp sticker cho bằng được. Anh cười trông rất là đẹp trai, đôi mắt đẹp, sống mũi cao. Bỗng dưng nước mắt cô trào ra, mọi thứ nhòe đi trước mắt. Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, mở cửa ra khỏi phòng đi nhanh tới nhà vệ sinh dành cho khách, đóng chặt cửa lại. Cô dựa vào tường nấc lên, nước mắt mặn chát lăn hai bên má cô nóng hổi. Bây giờ đã là hơn nửa đêm, Duy có lẽ đã ngủ rồi. Anh bận rộn cả ngày chắc là rất mệt mỏi. Cô rất muốn gọi điện cho anh nhưng lại không muốn phá giấc ngủ của anh. Lam cắn chặt đôi môi đang run run, từ từ trượt xuống ngồi bó gối trên sàn nhà lạnh ngắt. Mãi một lúc lâu sau cô mới mở cửa trở về phòng.
Chương 12: Hạnh phúc của em cũng chính là hạnh phúc của anh
"Nóng quá!"
Vy sờ trán Lam rồi rụt tay lại la toáng lên. Cô cầm ly nước chanh nóng Việt đưa múc một muỗng nếm thử.
"AAAAAA!"Cô la lớn."Mặn mặn...mặn chằn à!!!
"Sao? Anh chỉ bỏ có ba muỗng muối"[=)) Ba muỗng luôn!)
"Ba muỗng??? Trời ơi! Anh không nếm thử à?"
"Anh biết đâu. Em thúc anh pha nên anh múc xạ lụi..."
"Thôi thôi, đem đổ... đem đổ..."
Cô bực bội kéo anh ra khỏi phòng, xuống cầu thang đi thẳng tới nhà bếp. Cô mở tủ lạnh, lấy ra một quả chanh cắt làm hai rồi vắt vào trong một cốc nước nóng, thêm vào một ít đường và một ít muối, khuấy đều lên.
"Thấy rõ chưa! Bỏ ít muối thôi. Làm gì cả muỗng muỗng, định cho người ta thủng bụng hở?!"
Cô liếc xéo anh một cái rồi quay trở lại phòng Lam, đặt ly nước chanh lên bàn, đỡ lưng Lam lên chiếc gối đã kê cho cao lên. Lam nhận ly nước chanh từ tay Vy khuấy khuấy rồi đưa lên miệng uống mấy ngụm.
"Tao định mua thuốc cảm cho mày nhưng mà ba má tao kiu là thuốc cảm không có tốt nên tao không có."
"Ờ,...!"Lam mệt mỏi trả lời.
"Hay là tao với anh Việt chở mày đi bác sĩ khám thử nha!"
"Thôi! Tao ở nhà nằm nghỉ là được rồi!"
"Mày nằm xuống nghỉ đi!"
Vy lại đỡ cô bạn nằm xuống rồi kéo chăn đắp cho cô. Điện thoại Lam phát nhạc inh ỏi trên bàn. Vy chộp lấy thấy Duy gọi thì bắt máy nói như hét:
"Anh đang ở cái chỗ quái nào đó? Vợ anh cảm nặng ở nhà đây nè!"
"Vy! Đưa điện thoại cho tao."Lam nói khẽ.
Ở Singapore, Duy lo lắng không yên, anh vừa nghe điện thoại vừa khoác vội áo. Anh phải mau chóng về nhà chăm sóc cho Lam mặc kệ cái hợp đồng dở dang kia. Cô ốm rồi. Nghe giọng Vy nói chắc là không phải chỉ là cảm xoàng. Anh lo cho cô quá.
"Anh...em không sao!". Lam cầmđiện thoại nói nhỏ xíu."Em chỉ bị cảm một chút hà!"
"Em! Anh về ngay bây giờ!". Duy lúc này đã ở trong thang máy.
"Anh Duy...Anh đừng lo cho em. Em uống nước chanh nóng rồi. Bây giờ rất là khỏe!"
"Cái gì? Uống nước chanh nóng thôi à? Em nói Vy mua thuốc cho em uống...Uống thuốc sẽ khỏi ngay!"
"Em không thích uống thuốc đâu!"
"Ngoan nào. Anh giờ đang trên đường ra sân bay. Em nhớ phải uống thuốc đi đó.!"
Duy nói nhanh trong điện thoại xong, cúp máy ra ngoài đường gọi một chiếc xe taxi đi thẳng sân bay. Khi anh về tới nhà, bước vào phòng thì thấy Lam đang ngủ. Cô gầy đi nhiều, hai má xanh xao. Nhìn vợ yêu thở đều đều trên giường, anh có cảm giác khó thở, bức bối trong lồng ngực. Anh đã bỏ mặc cô cô đơn, buồn bã tới mức đau yếu như thế. Anh tự hỏi liệu anh đã là một người chồng tốt hay chưa. À không, phải nói anh là một ông chồng quá tệ, tệ hết sức tệ. Vợ yêu bị cảm anh còn không biết phải để người khác gọi cho anh. Anh sờ tay lên trán cô. Nóng ran! Lật đật mở điện thoại, anh bấm máy gọi cho bác sĩ riêng của mẹ anh.
Một lúc sau, trong phòng ngủ có một cô bác sĩ đứng tuổi đeo ống nghe khám cho Lam. Duy khoanh tay đứng bên cạnh, vẻ mặt anh đầy lo lắng. Vy ngồi bên ngoài mà căng mắt dòm vào trong. Lúc nãy Duy mắng cô một trận vì không mua thuốc cảm cho Lam uống. Hư hư! Cô bình thường bị cảm cũng có đời nào uống thuốc đâu. Bị cảm mộ...
"Em ngồi yên một chỗ không được à!". Việt ngồi xuống ghế sa long ở phòng khách, nói lớn.
"Người ta lần đầu tiên tới nhà Duy và Lam phải coi cho đã mắt mừ!"
"Coi gì mà sờ tùm lum, coi chừng đổ vỡ em đền không nổi đâu!"
"Hớ! Anh làm như người ta hậu đậu lắm á!". Vy nói rồi đập chát chát vào thân một cái bình gốm to đùng.
Thấy Lam mang bia và mấy dĩa bò khô và trái cây ướp lạnh ra, Việt hỏi:
"Thằng Duy nó đi công tác chừng nào về?"
"Dzạ, em cũng không biết. Ảnh nói khi nào giải quyết xong công việc ở Singapore ảnh sẽ về."
"Anh ta í...". Vy chụp lấy lon bia khui cái tách."...đi miết dzậy chắc là có pé nào ở bên ngoài rồi."
"Em đừng có nói bậy bạ!". Việt la cô."Thằng Duy nó không có như em nói đâu."
"Hừ! Anh Duy không có thì anh có..."Cô uống ngụm bia nói."Anh và con bé Thảo xinh đẹp gì đó thế nào rồi?"
"Nè, em đừng có chọc tức anh nhan. Anh đã nói là anh và con pé đó không có bất kì mối quan hệ gì hết."
"Không có sao hum bữa em thấy anh với nó tí ta tí tởn ở siêu thị?"
"Anh nói rồi. Là dì anh bắt anh phải chở con pé đi mua cá..."
"Sao anh không bảo nó tự đi?"
"Nó không có xe..."
"Hừ!..."
Lam nhìn hai người cãi nhau mà thấy buồn trong lòng. Việt và Vy còn có thể cùng nhau cãi cọ, đấu khẩu suốt cả ngày, có khi còn đánh nhau nữa còn cô và Duy toàn chồng một nơi, vợ một ngả. Anh quá bận rộn, chỉ biết có công việc, công việc, và công việc. Cô khẽ thờ dài. Buổi sáng anh cũng không có gọi điện cho cô, cô có gọi vào máy anh nhưng lại báo bận, chắc là anh đang giải quyết công việc. Anh có nhớ cô không nhỉ?
Buổi tối, Vy leo lên giường cười toe suốt. Cô nàng xem ra rất thích ở nhà của Lam còn bảo nếu không có quán rượu Một người thì đã tới nhà Lam ở ké. Lam cũng leo lên giường rồi kéo chăn nằm xuống. Vy chọt chọt eo cô, xì xào:
"Sao? Lấy chồng rồi cảm giác thế nào kể tao nghe dzới coi!"
"Ơ hơ! Lấy chồng đi rồi biết. Việt đó! Anh chàng quá được! Tụi mày định chừng nào cưới đây???"
"Hờ! Chàng đòi cưới từ tháng trước cơ nhưng tao cóc chịu."
"Mày toàn bắt nạt Việt! Con trai tốt không phải lúc nào cũng dễ dàng gặp được. Nếu gặp được rồi thì phải cố mà giữ lấy. Mày đừng có suốt ngày bắt nạt chàng ta, chàng sợ chạy mất lại tiếc..."
Vy không nói gì, một lúc sau đã nghe cô nàng ngáy pho pho. Vy dễ ngủ thật. Lam nghĩ. Cô chắc trằn trọc hết đếm cừu tới nghe nhạc mãi mới ngủ được. Lam bấm nút cho sáng màn hình điện thoại, nhìn vào tấm ảnh chụp cô và Duy hôm cô kéo anh đi chụp sticker cho bằng được. Anh cười trông rất là đẹp trai, đôi mắt đẹp, sống mũi cao. Bỗng dưng nước mắt cô trào ra, mọi thứ nhòe đi trước mắt. Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, mở cửa ra khỏi phòng đi nhanh tới nhà vệ sinh dành cho khách, đóng chặt cửa lại. Cô dựa vào tường nấc lên, nước mắt mặn chát lăn hai bên má cô nóng hổi. Bây giờ đã là hơn nửa đêm, Duy có lẽ đã ngủ rồi. Anh bận rộn cả ngày chắc là rất mệt mỏi. Cô rất muốn gọi điện cho anh nhưng lại không muốn phá giấc ngủ của anh. Lam cắn chặt đôi môi đang run run, từ từ trượt xuống ngồi bó gối trên sàn nhà lạnh ngắt. Mãi một lúc lâu sau cô mới mở cửa trở về phòng.
Chương 12: Hạnh phúc của em cũng chính là hạnh phúc của anh
"Nóng quá!"
Vy sờ trán Lam rồi rụt tay lại la toáng lên. Cô cầm ly nước chanh nóng Việt đưa múc một muỗng nếm thử.
"AAAAAA!"Cô la lớn."Mặn mặn...mặn chằn à!!!
"Sao? Anh chỉ bỏ có ba muỗng muối"[=)) Ba muỗng luôn!)
"Ba muỗng??? Trời ơi! Anh không nếm thử à?"
"Anh biết đâu. Em thúc anh pha nên anh múc xạ lụi..."
"Thôi thôi, đem đổ... đem đổ..."
Cô bực bội kéo anh ra khỏi phòng, xuống cầu thang đi thẳng tới nhà bếp. Cô mở tủ lạnh, lấy ra một quả chanh cắt làm hai rồi vắt vào trong một cốc nước nóng, thêm vào một ít đường và một ít muối, khuấy đều lên.
"Thấy rõ chưa! Bỏ ít muối thôi. Làm gì cả muỗng muỗng, định cho người ta thủng bụng hở?!"
Cô liếc xéo anh một cái rồi quay trở lại phòng Lam, đặt ly nước chanh lên bàn, đỡ lưng Lam lên chiếc gối đã kê cho cao lên. Lam nhận ly nước chanh từ tay Vy khuấy khuấy rồi đưa lên miệng uống mấy ngụm.
"Tao định mua thuốc cảm cho mày nhưng mà ba má tao kiu là thuốc cảm không có tốt nên tao không có."
"Ờ,...!"Lam mệt mỏi trả lời.
"Hay là tao với anh Việt chở mày đi bác sĩ khám thử nha!"
"Thôi! Tao ở nhà nằm nghỉ là được rồi!"
"Mày nằm xuống nghỉ đi!"
Vy lại đỡ cô bạn nằm xuống rồi kéo chăn đắp cho cô. Điện thoại Lam phát nhạc inh ỏi trên bàn. Vy chộp lấy thấy Duy gọi thì bắt máy nói như hét:
"Anh đang ở cái chỗ quái nào đó? Vợ anh cảm nặng ở nhà đây nè!"
"Vy! Đưa điện thoại cho tao."Lam nói khẽ.
Ở Singapore, Duy lo lắng không yên, anh vừa nghe điện thoại vừa khoác vội áo. Anh phải mau chóng về nhà chăm sóc cho Lam mặc kệ cái hợp đồng dở dang kia. Cô ốm rồi. Nghe giọng Vy nói chắc là không phải chỉ là cảm xoàng. Anh lo cho cô quá.
"Anh...em không sao!". Lam cầmđiện thoại nói nhỏ xíu."Em chỉ bị cảm một chút hà!"
"Em! Anh về ngay bây giờ!". Duy lúc này đã ở trong thang máy.
"Anh Duy...Anh đừng lo cho em. Em uống nước chanh nóng rồi. Bây giờ rất là khỏe!"
"Cái gì? Uống nước chanh nóng thôi à? Em nói Vy mua thuốc cho em uống...Uống thuốc sẽ khỏi ngay!"
"Em không thích uống thuốc đâu!"
"Ngoan nào. Anh giờ đang trên đường ra sân bay. Em nhớ phải uống thuốc đi đó.!"
Duy nói nhanh trong điện thoại xong, cúp máy ra ngoài đường gọi một chiếc xe taxi đi thẳng sân bay. Khi anh về tới nhà, bước vào phòng thì thấy Lam đang ngủ. Cô gầy đi nhiều, hai má xanh xao. Nhìn vợ yêu thở đều đều trên giường, anh có cảm giác khó thở, bức bối trong lồng ngực. Anh đã bỏ mặc cô cô đơn, buồn bã tới mức đau yếu như thế. Anh tự hỏi liệu anh đã là một người chồng tốt hay chưa. À không, phải nói anh là một ông chồng quá tệ, tệ hết sức tệ. Vợ yêu bị cảm anh còn không biết phải để người khác gọi cho anh. Anh sờ tay lên trán cô. Nóng ran! Lật đật mở điện thoại, anh bấm máy gọi cho bác sĩ riêng của mẹ anh.
Một lúc sau, trong phòng ngủ có một cô bác sĩ đứng tuổi đeo ống nghe khám cho Lam. Duy khoanh tay đứng bên cạnh, vẻ mặt anh đầy lo lắng. Vy ngồi bên ngoài mà căng mắt dòm vào trong. Lúc nãy Duy mắng cô một trận vì không mua thuốc cảm cho Lam uống. Hư hư! Cô bình thường bị cảm cũng có đời nào uống thuốc đâu. Bị cảm mộ...



