Đọc Truyện Teen - Thiên đường mùa hè Full
giả vịt!
" Anh có muốn làm quen với chị ý không?" - tôi gần như mất hết kiên nhẫn.
" Cũng có"
Không nói không rằng, tôi nắm lấy cổ áo anh lôi xềnh xệch ra phía quầy ném vòng. Chị ta mỉm cười với hai bọn tôi và tôi cũng mỉm cười chào lại, nhưng chỉ vì phép lịch sự thôi.
" Hai bạn muốn mua bao nhiêu vòng?"
Chị ta đeo niềng răng, nhưng sao trên răng chị ta trông chúng đẹp thế không biết, giống như một món đồ trang sức, chứ không phải cái niềng răng xấu xí vẫn hay thấy ở phòng nha sỹ.
" Bọn em lấy 3 vòng" - tôi nhanh nhẩu nói - " Em thích cái quần của chị"
" Cám ơn em "
Anh Conrad hắng giọng bồi thêm:" Trông đẹp lắm"
" Hai hôm trước em mặc một cái y xì em tưởng anh chê nó ngắn cơ mà" - tôi nói không cần suy nghĩ - " Mấy chuyện này anh Conrad để ý kĩ lắm chị ạ. Mà chị có anh trai không?"
Nghe thấy vậy chị ta cười ầm lên:" Không " - rồi quay sang hỏi anh Conrad:" Cậu nghĩ nó ngắn quá à?"
Mặt anh đỏ bừng lên. Từ khi quen biết nhau tới giờ tôi chưa bao giờ thấy anh đỏ mặt lần nào. Và có lẽ đây cũng sẽ là lần cuối cùng. Tôi giả vờ nhìn xuống đồng hồ nói: " Anh Con, em đi lái ô tô một tẹo nhá. Anh nhớ ném thắng cho em một thứ gì đó đấy."
Anh Conrad gật đầu lấy gật đầu để đồng ý. Sau đó tôi vẫy tay chào hai người và quay lưng bỏ đi. Tôi cố gắng đi thật nhanh để họ không nhìn thấy những giọt nước mắt đang bắt đầu lã chã rơi trên mặt mình.
Lát sau về nhà tôi mới biết tên chị ta là Angie. Và anh Conrad cũng đã dành được con gấu đeo kính trắng quàng khăn len kia cho tôi. Anh kể chị Angie nói con gấu này là phần thưởng lớn nhất của gian hàng và anh cũng nghĩ tôi sẽ thích nó. " Em thích con hươu cao cổ hơn, nhưng dù sao cũng cám ơn anh." - tôi tửng từng tưng đáp. Tôi đặt tên cho chú gấu là Junior Mint và để nó lại nơi thuộc về nó - căn nhà mùa Hè của chúng tôi.
Chương 3:
Cú nhào lộn đầu tiên
Sau khi dỡ đồ xong tôi ra thẳng bể bơi - nơi tôi biết chắc là bọn con trai sẽ tụ tập ở đó. Bọn họ đang nằm dài trên ghế, thò bàn chân lấm lem đầy cát ra ngoài.
Ngay khi vừa nhìn thấy tôi, Jeremiah bật ngay dậy như một cái lò xo: " Thưa quý ông, quý bà-à-à " - cậu ta cúi rạp người trịnh trọng tuyên bố - " Tôi tin rằng đã đến lúc...cho cú nhào lộn đầu tiên của mùa Hè năm nay."
Tôi thận trọng nhích từng bước giật lùi ra xa khỏi đám con trai. Chỉ cần một cử động quá nhanh là mọi chuyện sẽ chấm dứt - bọn họ sẽ nhào tới đuổi theo mình ngay. " Không đời nào " - tôi giơ tay chặn trước.
Tới lượt anh Conrad và anh Steven đứng dậy vây quanh lấy tôi. " Em không thể đi ngược lại truyền thống" - anh Steven nói. Còn anh Conrad chỉ đứng nhe răng cười nham hiểm.
" Em già rồi, không hợp với trò này nữa đâu" - tôi dáo dác nhìn xung quanh tìm đường tẩu thoát...nhưng đã bị bọn họ tóm gọn. Anh Steven và Jeremiah mỗi bên nắm một tay.
" Thôi" - tôi tìm mọi cách để gỡ khỏi hai cái " gọng kìm " kia nhưng vô ích. Kể cả khi tôi kéo lê hai chân trên đất không chịu đi, thì họ cũng vẫn thản nhiên lôi cả người tôi theo. Vốn biết chống đối thế nào cũng không xong với bọn họ, nhưng năm nào tôi cũng phải chiến đấu đến cùng mới thôi, mặc dù hai gót chân như muốn bỏng rát vì bị rê trên sàn xi măng.
" Chuẩn bị..." - Jeremiah xốc nách nâng người tôi lên.
Anh Conrad mắn lấy hai chân tôi, còn anh Steven xốc nách bên phải, Jeremiah bên trái. Bọn họ đung dưa tôi từ trước ra sau như đung đưa một bao tải bột. " Bỏ ra!" - tôi gào lên trong tiếng cười khoái trí của đám con trai.
"Một" - Jeremiah bắt đầu đếm
" Hai" - đến lượt anh Steven
" Ba" - cuốicùng là anh Conrad. Và họ quăng cả người tôi xuống bể bơi cái " ùm"
làm quần áo tôi ướt nhẹp từ trong ra ngoài. Trên bờ ba anh em nhà kia đang lăn lộn ôm bụng cười với nhau.
Cái trò tung hứng này được bọn họ chế ra từ cỡ một triệu mùa Hè trước. Mà tôi đoán kẻ đầu trò có lẽ là anh Steven. Tôi căm thù cái trò này. Nó khiến tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng rằng tôi là một kẻ ngoài cuộc, quá yếu đuối để chống trả lại - bởi vì tôi là con gái. Cô em gái bé nhỏ của ai đó.
Trước đây mỗi lần như vậy là tôi lại chạy vào nhà khóc lóc mách cô Susannah và mẹ nhưng lần nào cũng bị phản tác dụng. Bọn họ sẽ hùa vào với nhau gọi tôi là đồ mách lẻo. Lần này thì khác. Tôi quyết không thể để bọn họ hả hê như vậy được.
Sau khi trồi lên khỏi mặt nước, tôi tỉnh bơ cười nói: " Mấy anh chẳng khác gì đám trẻ con 10 tuổi"
" Kệ chứ " - anh Steven vênh mặt. Trông rất khó ưa! Tôi chỉ muốn xông tơi té cho ướt nhẹp cái kính mát hiệu Hugo Boss mà anh cầy suốt 3 năm mới mua được kia cho hả dạ.
" Em nghĩ anh làm trẹo chân em rồi, anh Conrad" - tôi giả vờ như đang có vấn đề giữ cho chân mình được thăng bằng ở dưới nước.
Ang tiến tới mép bể bơi, khinh khỉnh nói: "Anh đảm bảo em sẽ sống thôi"
" Ít nhất cũng phải giúp em lên chứ" - tôi ra lệnh.
Anh khom người xuống chìa tay ra cho tôi nắm.
"Cám ơn anh" - tôi cười khoái chí, trước khi dùng hết sức bình sinh giật một cái thật mạnh...làm cho cả người anh đổ nhào xuống bể bơi. Từ khi sinh ra tơi giờ tôi chưa bao giờ cười sung sướng như thế. Ở trên bờ, Jeremiah và anh Steven cũng đang bò lăn bò càng ra đất vì cười. Tôi nghĩ cả cái bãi biển Cousin này có thể nghe thấy tiếng chúng tôi cười.
Anh Conrad lấy lại thăng bằng rất nhanh và chỉ cần hai sải tay đã bơi được gần chỗ tôi đang đứng.Tôi cứ lo là anh sẽ nổi giận cơ đấy, nhưng trái lại...anh đang mỉm cười rất tươi, đầy vẻ đe dọa. Tôi quay đầu bỏ chạy: " Đố anh bắt được em đấy" - tôi trêu chọc - " Quá chậm! "
Cứ mỗi khi anh sắp tơi gần, tôi lại bơi xa ra một chút và khoái trá kêu ầm lên: " Marco".
Jeremiah và anh Steven, đang trên đường quay trở lại vào trong nhà, thấy thế cũng hùa theo hưởng ứng: " Polo! "
Có lẽ do mải cười nhiều quá nên phản ứng của tôi đã bị chậm lại và bị anh Conrad túm được cổ chân. Tôi vùng vẫy tìm cánh thoát thân, trong khi miệng vẫn tiếp tục khúc khích cười: " Bỏ em ra"
Anh Conrad lắc lắc đầu: " Anh tưởng em nói là anh quá chậm mà!" - vừa nói anh vừa rẽ nước tiến sát lại gần tôi. Cái áo sơ mi trắng của anh ấy ướt sũng nước, làm lộ cả phần da thịt bên trong.
Đột nhiên giữa hai đứa có một khoảng lặng khá ngượng ngùng. Tay anh vẫn đang túm chặt lấy chân tôi, còn tôi thì tìm mọi cánh để nổi trên mặt nước. Trong một giây tôi ước gì Jeremiah và anh Steven vẫn đang có mặt ở đó. Tôi cũng không hiểu tại sao.
" Bỏ em ra" - tôi nhắc lại.
Anh kéo chân tôi lại, ngày càng gần hơn. Ở gần anh như thế này khiến tôi cảm thấy tim mình nhủ muốn ngừng đập." Anh Conrad, bỏ em ra" - tôi buột miệng thốt lên, mặc dù trong lòng không hề có ý đó.
Anh buông chân tôi ra. Sau đó lấy tay dìm tôi xuống nước. Chẳng sao. Dù gì ...
" Anh có muốn làm quen với chị ý không?" - tôi gần như mất hết kiên nhẫn.
" Cũng có"
Không nói không rằng, tôi nắm lấy cổ áo anh lôi xềnh xệch ra phía quầy ném vòng. Chị ta mỉm cười với hai bọn tôi và tôi cũng mỉm cười chào lại, nhưng chỉ vì phép lịch sự thôi.
" Hai bạn muốn mua bao nhiêu vòng?"
Chị ta đeo niềng răng, nhưng sao trên răng chị ta trông chúng đẹp thế không biết, giống như một món đồ trang sức, chứ không phải cái niềng răng xấu xí vẫn hay thấy ở phòng nha sỹ.
" Bọn em lấy 3 vòng" - tôi nhanh nhẩu nói - " Em thích cái quần của chị"
" Cám ơn em "
Anh Conrad hắng giọng bồi thêm:" Trông đẹp lắm"
" Hai hôm trước em mặc một cái y xì em tưởng anh chê nó ngắn cơ mà" - tôi nói không cần suy nghĩ - " Mấy chuyện này anh Conrad để ý kĩ lắm chị ạ. Mà chị có anh trai không?"
Nghe thấy vậy chị ta cười ầm lên:" Không " - rồi quay sang hỏi anh Conrad:" Cậu nghĩ nó ngắn quá à?"
Mặt anh đỏ bừng lên. Từ khi quen biết nhau tới giờ tôi chưa bao giờ thấy anh đỏ mặt lần nào. Và có lẽ đây cũng sẽ là lần cuối cùng. Tôi giả vờ nhìn xuống đồng hồ nói: " Anh Con, em đi lái ô tô một tẹo nhá. Anh nhớ ném thắng cho em một thứ gì đó đấy."
Anh Conrad gật đầu lấy gật đầu để đồng ý. Sau đó tôi vẫy tay chào hai người và quay lưng bỏ đi. Tôi cố gắng đi thật nhanh để họ không nhìn thấy những giọt nước mắt đang bắt đầu lã chã rơi trên mặt mình.
Lát sau về nhà tôi mới biết tên chị ta là Angie. Và anh Conrad cũng đã dành được con gấu đeo kính trắng quàng khăn len kia cho tôi. Anh kể chị Angie nói con gấu này là phần thưởng lớn nhất của gian hàng và anh cũng nghĩ tôi sẽ thích nó. " Em thích con hươu cao cổ hơn, nhưng dù sao cũng cám ơn anh." - tôi tửng từng tưng đáp. Tôi đặt tên cho chú gấu là Junior Mint và để nó lại nơi thuộc về nó - căn nhà mùa Hè của chúng tôi.
Chương 3:
Cú nhào lộn đầu tiên
Sau khi dỡ đồ xong tôi ra thẳng bể bơi - nơi tôi biết chắc là bọn con trai sẽ tụ tập ở đó. Bọn họ đang nằm dài trên ghế, thò bàn chân lấm lem đầy cát ra ngoài.
Ngay khi vừa nhìn thấy tôi, Jeremiah bật ngay dậy như một cái lò xo: " Thưa quý ông, quý bà-à-à " - cậu ta cúi rạp người trịnh trọng tuyên bố - " Tôi tin rằng đã đến lúc...cho cú nhào lộn đầu tiên của mùa Hè năm nay."
Tôi thận trọng nhích từng bước giật lùi ra xa khỏi đám con trai. Chỉ cần một cử động quá nhanh là mọi chuyện sẽ chấm dứt - bọn họ sẽ nhào tới đuổi theo mình ngay. " Không đời nào " - tôi giơ tay chặn trước.
Tới lượt anh Conrad và anh Steven đứng dậy vây quanh lấy tôi. " Em không thể đi ngược lại truyền thống" - anh Steven nói. Còn anh Conrad chỉ đứng nhe răng cười nham hiểm.
" Em già rồi, không hợp với trò này nữa đâu" - tôi dáo dác nhìn xung quanh tìm đường tẩu thoát...nhưng đã bị bọn họ tóm gọn. Anh Steven và Jeremiah mỗi bên nắm một tay.
" Thôi" - tôi tìm mọi cách để gỡ khỏi hai cái " gọng kìm " kia nhưng vô ích. Kể cả khi tôi kéo lê hai chân trên đất không chịu đi, thì họ cũng vẫn thản nhiên lôi cả người tôi theo. Vốn biết chống đối thế nào cũng không xong với bọn họ, nhưng năm nào tôi cũng phải chiến đấu đến cùng mới thôi, mặc dù hai gót chân như muốn bỏng rát vì bị rê trên sàn xi măng.
" Chuẩn bị..." - Jeremiah xốc nách nâng người tôi lên.
Anh Conrad mắn lấy hai chân tôi, còn anh Steven xốc nách bên phải, Jeremiah bên trái. Bọn họ đung dưa tôi từ trước ra sau như đung đưa một bao tải bột. " Bỏ ra!" - tôi gào lên trong tiếng cười khoái trí của đám con trai.
"Một" - Jeremiah bắt đầu đếm
" Hai" - đến lượt anh Steven
" Ba" - cuốicùng là anh Conrad. Và họ quăng cả người tôi xuống bể bơi cái " ùm"
làm quần áo tôi ướt nhẹp từ trong ra ngoài. Trên bờ ba anh em nhà kia đang lăn lộn ôm bụng cười với nhau.
Cái trò tung hứng này được bọn họ chế ra từ cỡ một triệu mùa Hè trước. Mà tôi đoán kẻ đầu trò có lẽ là anh Steven. Tôi căm thù cái trò này. Nó khiến tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng rằng tôi là một kẻ ngoài cuộc, quá yếu đuối để chống trả lại - bởi vì tôi là con gái. Cô em gái bé nhỏ của ai đó.
Trước đây mỗi lần như vậy là tôi lại chạy vào nhà khóc lóc mách cô Susannah và mẹ nhưng lần nào cũng bị phản tác dụng. Bọn họ sẽ hùa vào với nhau gọi tôi là đồ mách lẻo. Lần này thì khác. Tôi quyết không thể để bọn họ hả hê như vậy được.
Sau khi trồi lên khỏi mặt nước, tôi tỉnh bơ cười nói: " Mấy anh chẳng khác gì đám trẻ con 10 tuổi"
" Kệ chứ " - anh Steven vênh mặt. Trông rất khó ưa! Tôi chỉ muốn xông tơi té cho ướt nhẹp cái kính mát hiệu Hugo Boss mà anh cầy suốt 3 năm mới mua được kia cho hả dạ.
" Em nghĩ anh làm trẹo chân em rồi, anh Conrad" - tôi giả vờ như đang có vấn đề giữ cho chân mình được thăng bằng ở dưới nước.
Ang tiến tới mép bể bơi, khinh khỉnh nói: "Anh đảm bảo em sẽ sống thôi"
" Ít nhất cũng phải giúp em lên chứ" - tôi ra lệnh.
Anh khom người xuống chìa tay ra cho tôi nắm.
"Cám ơn anh" - tôi cười khoái chí, trước khi dùng hết sức bình sinh giật một cái thật mạnh...làm cho cả người anh đổ nhào xuống bể bơi. Từ khi sinh ra tơi giờ tôi chưa bao giờ cười sung sướng như thế. Ở trên bờ, Jeremiah và anh Steven cũng đang bò lăn bò càng ra đất vì cười. Tôi nghĩ cả cái bãi biển Cousin này có thể nghe thấy tiếng chúng tôi cười.
Anh Conrad lấy lại thăng bằng rất nhanh và chỉ cần hai sải tay đã bơi được gần chỗ tôi đang đứng.Tôi cứ lo là anh sẽ nổi giận cơ đấy, nhưng trái lại...anh đang mỉm cười rất tươi, đầy vẻ đe dọa. Tôi quay đầu bỏ chạy: " Đố anh bắt được em đấy" - tôi trêu chọc - " Quá chậm! "
Cứ mỗi khi anh sắp tơi gần, tôi lại bơi xa ra một chút và khoái trá kêu ầm lên: " Marco".
Jeremiah và anh Steven, đang trên đường quay trở lại vào trong nhà, thấy thế cũng hùa theo hưởng ứng: " Polo! "
Có lẽ do mải cười nhiều quá nên phản ứng của tôi đã bị chậm lại và bị anh Conrad túm được cổ chân. Tôi vùng vẫy tìm cánh thoát thân, trong khi miệng vẫn tiếp tục khúc khích cười: " Bỏ em ra"
Anh Conrad lắc lắc đầu: " Anh tưởng em nói là anh quá chậm mà!" - vừa nói anh vừa rẽ nước tiến sát lại gần tôi. Cái áo sơ mi trắng của anh ấy ướt sũng nước, làm lộ cả phần da thịt bên trong.
Đột nhiên giữa hai đứa có một khoảng lặng khá ngượng ngùng. Tay anh vẫn đang túm chặt lấy chân tôi, còn tôi thì tìm mọi cánh để nổi trên mặt nước. Trong một giây tôi ước gì Jeremiah và anh Steven vẫn đang có mặt ở đó. Tôi cũng không hiểu tại sao.
" Bỏ em ra" - tôi nhắc lại.
Anh kéo chân tôi lại, ngày càng gần hơn. Ở gần anh như thế này khiến tôi cảm thấy tim mình nhủ muốn ngừng đập." Anh Conrad, bỏ em ra" - tôi buột miệng thốt lên, mặc dù trong lòng không hề có ý đó.
Anh buông chân tôi ra. Sau đó lấy tay dìm tôi xuống nước. Chẳng sao. Dù gì ...



