Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 14
nực cười, "anh cho rằng chỉ một câu xin lỗi nhẹ nhàng, có thể bù đắp lại hết mọi thứ sao? Điều em cần không phải câu xin lỗi của anh, mà là tình yêu của anh, là anh mãi mãi ở bên cạnh em và Đào Đào."
Nam Cung Nghiêu đắn đo trong chốc lát, trả lời. "Anh làm không được! Anh đã từng nói với em, trái tim của anh đã không còn ở đây rồi, anh cũng không có cách nào lấy em làm vợ."
"Tại sao không thể hả?" Nam Cung Vũ Nhi bật khóc, lời lẽ mang theo sự van xin. "Anh đã từng yêu em đến vậy mà, tại sao không thể yêu em thêm lần nữa giống như trước. Anh cố gắng thêm nữa không được sao? Em tin, em tin chỉ cần anh muốn, anh vẫn có thể yêu em mà!"
"Yêu một người, không cần phải cố gắng. Không yêu là không yêu, mà một khi đã yêu rồi, giống như bị trúng độc vậy, không có cách nào thoát khỏi cả."
Vì thế, anh cũng cảm thấy rất đau khổ. Tại sao anh lại yêu một người con gái đến tận xương tủy, mà người đó lại còn là con gái của kẻ thù, cố ý làm cho anh không có cách nào chặt đứt tình cảm của anh dành cho cô ấy, ngược lại càng ngày càng lún sâu hơn nữa!
Nếu như không yêu, thì tốt biết mấy, tất cả cũng trở nên dễ dàng hơn.
Anh cũng không cần phải đau khổ đến vậy!
"Anh nhất định phải đối xử với em và Đào Đào vậy sao?" Trái tim của Nam Cung Vũ Nhi vỡ nát, mất hết mọi can đảm. "Anh đã từng hứa với em, sẽ chăm sóc em cả đời. Anh đã quên hết rồi sao?"
"Anh không quên! Anh chấp nhận chăm sóc em và Đào Đào, nhưng mà.......... không phải lấy danh nghĩa là một người chồng và một người cha." Có lẽ điều này rất tàn nhẫn, nhưng anh vẫn phải nói rõ tất cả. Sự tổn thương này với cô, sau này mới có thể giảm xuống đến mức thấp nhất. Cho dù ngay giờ phút này đây, sự tàn nhẫn làm cho cô khó mà chấp nhận được.
"Nam Cung Nghiêu.......... anh......" Nam Cung Vũ Nhi ôm lấy lồng ngực mình, vừa khóc vừa cười. "Anh cho rằng........... sau khi anh nhẫn tâm tổn thương tôi xong, tôi sẽ mở to mắt để các người được hạnh phúc sao? Anh chờ đó............ tôi sẽ không bỏ qua cho các người........"
Cô khóc bỏ ra ngoài, Nam Cung Nghiêu đuổi theo vài bước, cuối cùng cũng dừng lại, nắm tay lại, ánh mắt mâu thuẫn.
Rõ ràng biết rõ đoạn tình này sẽ làm tổn thương rất nhiều người, nhưng anh vẫn cố chấp, không trách khỏi tàn nhẫn. Nhưng mà, chính bản thân anh cũng không muốn thế!
...............
Hai ngày liên tục gọi điện thoại, cũng không có người nghe, Ngũ Liên rốt cuộc cũng không thể chấp nhận sự đau khổ, bay thẳng đến nhà Uất Noãn Tâm, bấm chuông liên tục, nhưng không có người mở cửa. Anh nóng vội dù sức đập cửa, "Noãn Tâm, em mở cửa đi, anh biết em ở trong đó, em mau mở cửa đi! Mau mở cửa đi mà!"
Anh gọi rất lâu nhưng không có ai trả lời, anh bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, tiếng kêu gào dần dần trở thành cầu xin, "Noãn Tâm........... em mở cửa đi.............. xin em mau mở cửa đi............. em không thể đối xử với anh như vậy............. Noãn Tâm............ anh vẫn có lời muốn nói............. xin em mở cửa đi.............. em mở cửa đi mà...."
"Noãn Tâm......... anh muốn gặp em............ có chuyện gì............... chúng ta đối mặt nhau nói rõ được không? Đừng đối xử anh như vậy............... Noãn Tâm.............. anh xin em đó............"
Ban đêm, trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ, trong không khí vang lên lời cầu xin đau khổ của Ngũ Liên. Sắc bén giống như một con dao, từng nhát từng nhát, tàn nhẫn đâm vào trong trái tim của Uất Noãn Tâm, nước mắt rơi lã chã.
Cô che tai mình lại không ngừng lắc đầu, không muốn nghe những lời cầu xin đó của anh, nhưng những âm thanh kia từng chữ không ngừng lọt vào tai cô, tra tấn thần kinh của cô.
Nhưng cô rất dơ bẩn, không có mặt mũi nào để gặp anh, cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào.
Cho dù gặp rồi, cũng chỉ làm anh đau khổ, cô không đành lòng. Nhìn ánh mắt tuyệt vọng của anh, làm cho cô đau đớn khôn nguôi.
Cô không biết rốt cuộc mình phải làm như thế nào mới tốt đây?
"Noãn Tâm............ em ra đây đi........... anh xin em đó............. em ra đây đi.............."
Xung quanh lần lượt bật đèn lên, tiếng giận dữ của hàng xóm vang đến.
"Đêm hôm khuya khoắt ồn ào gì hả, có để cho người ta không vậy."
"Nửa đêm còn gào khóc ỷ oi gì, có đạo đức không vậy."
"Mau mở cửa cho anh ta đi, ồn chết đi được!"
Tiếng mắng chửi vang lên khắp nơi, làm cho Uất Noãn Tâm không thể không mở cửa.
"Noãn Tâm..... em mở cửa đi......... Noãn Tâm......." Hai bàn tay của Ngũ Liên đều sưng tấy lên, cổ họng cũng gào thét đến vỡ giọng, khàn tiếng, nhưng anh vẫn không ngừng kêu tên cô, cầu xin cô có thể ra gặp mặt mình.
Ngay lúc anh gần như tuyệt vọng, thì cuối cùng cũng nghe thấy tiếng mở cửa. Một ánh sáng từ trong phòng hắc ra, cũng giống như một ánh ban mai rọi vào trái tim anh, anh ngẩng gương mặt tiều tụy của mình lên, người chủ của tiếng kêu tuyệt vọng cũng có chút sức sống. Kích động đến nỗi muốn chạy đến ôm cô, nhưng cả người không còn sức, ngay cả đứng dậy cũng trở nên khó khăn. "Noãn Tâm, cuối cùng em cũng chịu mở cửa rồi........ tại sao phải trốn anh chứ? Tại sao em không muốn gặp anh? Em muốn anh lo lắng biết dường nào không? Em có biết anh nhớ em biết bao không? Tại sao em lại đối xử anh như vậy chứ? Tại sao vậy?"
Những câu hỏi liên tiếp của anh giống như một cây búa lớn nện thật mạnh vào trong lòng Uất Noãn Tâm, cô đớn đến tận xương tủy.
Anh đã không còn nhìn thấy dáng vẻ đẹp trai ngày xưa, cả người vô cùng nhếch nhác, giống như vừa bị trải qua một trận công kích, trên cằm râu mọc lỏm chỏm, quần áo cũng không ngay ngắn, áo sơ mi để thòng ra ngoài, nhìn vào rất tồi tệ, tất cả những điều này làm cho cô áy náy và đau buồn.
Nhưng cô không thể không ép mình phải tàn nhẫn, quay mặt đi, cố gắng cất giọng lạnh nhạt. "Anh đang quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của hàng xóm đó, mau đi về đi. Có chuyện gì, sau này hẳn nói."
Bỏ lại một câu lạnh nhạt đó, rồi đóng cửa lại, nhưng Ngũ Liên liền nhanh tay giữ cửa lại, lo lắng hỏi: "Lần tới là lúc nào hả?"
"............"
"Em nói đi! Lần tới là lúc nào hả? Em lại nói qua quýt cho qua với anh sao? Vốn dĩ em không định gặp anh mà!" Ngũ Liên cảm thấy mình sắp sụp đổ rồi. Anh có một linh cảm, nếu giờ phút này không giữ cô lại, thì cô sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời mình.
Anh kích động gào thét, "em cần nói gì, anh muốn em bây giờ hãy nói cho rõ ràng đi!"
Uất Noãn Tâm biết rằng cho dù có trốn tránh cũng vô dụng, khép chặt lòng lại, ép buộc mình phải làm chuyện tàn nhẫn nhất. Ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh, "được! Vậy tôi sẽ nói rõ ràng với anh, nhưng xin anh sau này đừng đến quấy rầy tôi nữa."
Trong giây phút đó Ngũ Liên gần như muốn ngất đi. Anh biết rõ những lời cô sắp nói nhất định rất tàn nhẫn, bám chặt lấy khung cửa, lo sợ mình sẽ đau đớn mà chết đi.
"Tôi quyết định kết thúc mối quan hệ này!" Uất Noãn Tâm quyết tâm, "dù sao chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn, hôn lễ......... cuối cùng cũng chưa làm xong........... anh cứ coi như đây là một giấc mộng, hoặc là........... một trò cười đi."
"Giấc mộng? Trò cười sao?" Ngũ Liên thiếu điều chưa bật cười thôi, tiếng nói rít qua từ khẽ răng. "Em định nghĩ mối quan hệ của chúng ta như vậy sao?"
Anh bỏ ra bảy năm để yêu cô, chờ đợi cô, nhưng khi quay đầu lại thì nghe cô nói gì đây hả? Kêu anh xem đây là một giấc mộng sao? Quá nực cười mà.
"Anh không tin em nghĩ như thế! Hôm đám cưới, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả? Chuyện gì làm cho em chỉ trong một đêm đã thay đổi thành người khác!" Anh lấy hết sứ...
Nam Cung Nghiêu đắn đo trong chốc lát, trả lời. "Anh làm không được! Anh đã từng nói với em, trái tim của anh đã không còn ở đây rồi, anh cũng không có cách nào lấy em làm vợ."
"Tại sao không thể hả?" Nam Cung Vũ Nhi bật khóc, lời lẽ mang theo sự van xin. "Anh đã từng yêu em đến vậy mà, tại sao không thể yêu em thêm lần nữa giống như trước. Anh cố gắng thêm nữa không được sao? Em tin, em tin chỉ cần anh muốn, anh vẫn có thể yêu em mà!"
"Yêu một người, không cần phải cố gắng. Không yêu là không yêu, mà một khi đã yêu rồi, giống như bị trúng độc vậy, không có cách nào thoát khỏi cả."
Vì thế, anh cũng cảm thấy rất đau khổ. Tại sao anh lại yêu một người con gái đến tận xương tủy, mà người đó lại còn là con gái của kẻ thù, cố ý làm cho anh không có cách nào chặt đứt tình cảm của anh dành cho cô ấy, ngược lại càng ngày càng lún sâu hơn nữa!
Nếu như không yêu, thì tốt biết mấy, tất cả cũng trở nên dễ dàng hơn.
Anh cũng không cần phải đau khổ đến vậy!
"Anh nhất định phải đối xử với em và Đào Đào vậy sao?" Trái tim của Nam Cung Vũ Nhi vỡ nát, mất hết mọi can đảm. "Anh đã từng hứa với em, sẽ chăm sóc em cả đời. Anh đã quên hết rồi sao?"
"Anh không quên! Anh chấp nhận chăm sóc em và Đào Đào, nhưng mà.......... không phải lấy danh nghĩa là một người chồng và một người cha." Có lẽ điều này rất tàn nhẫn, nhưng anh vẫn phải nói rõ tất cả. Sự tổn thương này với cô, sau này mới có thể giảm xuống đến mức thấp nhất. Cho dù ngay giờ phút này đây, sự tàn nhẫn làm cho cô khó mà chấp nhận được.
"Nam Cung Nghiêu.......... anh......" Nam Cung Vũ Nhi ôm lấy lồng ngực mình, vừa khóc vừa cười. "Anh cho rằng........... sau khi anh nhẫn tâm tổn thương tôi xong, tôi sẽ mở to mắt để các người được hạnh phúc sao? Anh chờ đó............ tôi sẽ không bỏ qua cho các người........"
Cô khóc bỏ ra ngoài, Nam Cung Nghiêu đuổi theo vài bước, cuối cùng cũng dừng lại, nắm tay lại, ánh mắt mâu thuẫn.
Rõ ràng biết rõ đoạn tình này sẽ làm tổn thương rất nhiều người, nhưng anh vẫn cố chấp, không trách khỏi tàn nhẫn. Nhưng mà, chính bản thân anh cũng không muốn thế!
...............
Hai ngày liên tục gọi điện thoại, cũng không có người nghe, Ngũ Liên rốt cuộc cũng không thể chấp nhận sự đau khổ, bay thẳng đến nhà Uất Noãn Tâm, bấm chuông liên tục, nhưng không có người mở cửa. Anh nóng vội dù sức đập cửa, "Noãn Tâm, em mở cửa đi, anh biết em ở trong đó, em mau mở cửa đi! Mau mở cửa đi mà!"
Anh gọi rất lâu nhưng không có ai trả lời, anh bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, tiếng kêu gào dần dần trở thành cầu xin, "Noãn Tâm........... em mở cửa đi.............. xin em mau mở cửa đi............. em không thể đối xử với anh như vậy............. Noãn Tâm............ anh vẫn có lời muốn nói............. xin em mở cửa đi.............. em mở cửa đi mà...."
"Noãn Tâm......... anh muốn gặp em............ có chuyện gì............... chúng ta đối mặt nhau nói rõ được không? Đừng đối xử anh như vậy............... Noãn Tâm.............. anh xin em đó............"
Ban đêm, trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ, trong không khí vang lên lời cầu xin đau khổ của Ngũ Liên. Sắc bén giống như một con dao, từng nhát từng nhát, tàn nhẫn đâm vào trong trái tim của Uất Noãn Tâm, nước mắt rơi lã chã.
Cô che tai mình lại không ngừng lắc đầu, không muốn nghe những lời cầu xin đó của anh, nhưng những âm thanh kia từng chữ không ngừng lọt vào tai cô, tra tấn thần kinh của cô.
Nhưng cô rất dơ bẩn, không có mặt mũi nào để gặp anh, cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào.
Cho dù gặp rồi, cũng chỉ làm anh đau khổ, cô không đành lòng. Nhìn ánh mắt tuyệt vọng của anh, làm cho cô đau đớn khôn nguôi.
Cô không biết rốt cuộc mình phải làm như thế nào mới tốt đây?
"Noãn Tâm............ em ra đây đi........... anh xin em đó............. em ra đây đi.............."
Xung quanh lần lượt bật đèn lên, tiếng giận dữ của hàng xóm vang đến.
"Đêm hôm khuya khoắt ồn ào gì hả, có để cho người ta không vậy."
"Nửa đêm còn gào khóc ỷ oi gì, có đạo đức không vậy."
"Mau mở cửa cho anh ta đi, ồn chết đi được!"
Tiếng mắng chửi vang lên khắp nơi, làm cho Uất Noãn Tâm không thể không mở cửa.
"Noãn Tâm..... em mở cửa đi......... Noãn Tâm......." Hai bàn tay của Ngũ Liên đều sưng tấy lên, cổ họng cũng gào thét đến vỡ giọng, khàn tiếng, nhưng anh vẫn không ngừng kêu tên cô, cầu xin cô có thể ra gặp mặt mình.
Ngay lúc anh gần như tuyệt vọng, thì cuối cùng cũng nghe thấy tiếng mở cửa. Một ánh sáng từ trong phòng hắc ra, cũng giống như một ánh ban mai rọi vào trái tim anh, anh ngẩng gương mặt tiều tụy của mình lên, người chủ của tiếng kêu tuyệt vọng cũng có chút sức sống. Kích động đến nỗi muốn chạy đến ôm cô, nhưng cả người không còn sức, ngay cả đứng dậy cũng trở nên khó khăn. "Noãn Tâm, cuối cùng em cũng chịu mở cửa rồi........ tại sao phải trốn anh chứ? Tại sao em không muốn gặp anh? Em muốn anh lo lắng biết dường nào không? Em có biết anh nhớ em biết bao không? Tại sao em lại đối xử anh như vậy chứ? Tại sao vậy?"
Những câu hỏi liên tiếp của anh giống như một cây búa lớn nện thật mạnh vào trong lòng Uất Noãn Tâm, cô đớn đến tận xương tủy.
Anh đã không còn nhìn thấy dáng vẻ đẹp trai ngày xưa, cả người vô cùng nhếch nhác, giống như vừa bị trải qua một trận công kích, trên cằm râu mọc lỏm chỏm, quần áo cũng không ngay ngắn, áo sơ mi để thòng ra ngoài, nhìn vào rất tồi tệ, tất cả những điều này làm cho cô áy náy và đau buồn.
Nhưng cô không thể không ép mình phải tàn nhẫn, quay mặt đi, cố gắng cất giọng lạnh nhạt. "Anh đang quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của hàng xóm đó, mau đi về đi. Có chuyện gì, sau này hẳn nói."
Bỏ lại một câu lạnh nhạt đó, rồi đóng cửa lại, nhưng Ngũ Liên liền nhanh tay giữ cửa lại, lo lắng hỏi: "Lần tới là lúc nào hả?"
"............"
"Em nói đi! Lần tới là lúc nào hả? Em lại nói qua quýt cho qua với anh sao? Vốn dĩ em không định gặp anh mà!" Ngũ Liên cảm thấy mình sắp sụp đổ rồi. Anh có một linh cảm, nếu giờ phút này không giữ cô lại, thì cô sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời mình.
Anh kích động gào thét, "em cần nói gì, anh muốn em bây giờ hãy nói cho rõ ràng đi!"
Uất Noãn Tâm biết rằng cho dù có trốn tránh cũng vô dụng, khép chặt lòng lại, ép buộc mình phải làm chuyện tàn nhẫn nhất. Ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh, "được! Vậy tôi sẽ nói rõ ràng với anh, nhưng xin anh sau này đừng đến quấy rầy tôi nữa."
Trong giây phút đó Ngũ Liên gần như muốn ngất đi. Anh biết rõ những lời cô sắp nói nhất định rất tàn nhẫn, bám chặt lấy khung cửa, lo sợ mình sẽ đau đớn mà chết đi.
"Tôi quyết định kết thúc mối quan hệ này!" Uất Noãn Tâm quyết tâm, "dù sao chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn, hôn lễ......... cuối cùng cũng chưa làm xong........... anh cứ coi như đây là một giấc mộng, hoặc là........... một trò cười đi."
"Giấc mộng? Trò cười sao?" Ngũ Liên thiếu điều chưa bật cười thôi, tiếng nói rít qua từ khẽ răng. "Em định nghĩ mối quan hệ của chúng ta như vậy sao?"
Anh bỏ ra bảy năm để yêu cô, chờ đợi cô, nhưng khi quay đầu lại thì nghe cô nói gì đây hả? Kêu anh xem đây là một giấc mộng sao? Quá nực cười mà.
"Anh không tin em nghĩ như thế! Hôm đám cưới, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả? Chuyện gì làm cho em chỉ trong một đêm đã thay đổi thành người khác!" Anh lấy hết sứ...



