Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 5
toàn của cha, nhưng điều anh muốn... đó là tâm trạng vui vẻ của Thiếu Khiêm."
"Cô là người phụ nữ đầu tiên có gan thương lượng với tôi!"
"Cho nên, đáp án của tôi là..." Mặc dù biết anh rất quan tâm Thiếu Khiêm, nhưng trong lòng vẫn sợ hãi không yên, sợ anh giở thủ đoạn.
"Tôi có chọn lựa nào khác sao?" Nam Cung Nghiêu đan hai bàn tay lại chống lên bàn, đốt ngón tay chống chiếc cằm. Trong đôi mắt mưu mô có những đợt sáng lung linh, khóe miệng nhếch lên khó lường. Trừng mắt nhìn cô rất lâu, sau một hồi, mới mở miệng. "Cô nói đúng rồi, tôi chỉ muốn em trai mình vui vẻ thôi!
Chương 45 - Ngũ Liên đến thăm
Ngày thứ hai ra đi ra ngoài một cách trót lọt, Uất Noãn Tâm mới dám khẳng định, Nam Cung Nghiêu đã thỏa hiệp rồi. Một tuần tiếp theo, ban ngày cô ở văn phòng luật sư, tối lại chăm sóc cho Nam Cung Thiếu Khiêm, bận đến đầu tắc mặt tối. Nhưng nghĩ đến bản thân đang phát huy tinh thần chính nghĩa, cả người lại tràn đầy năng lượng.
Thư ký gõ cửa bước vào: "Tiểu Uất, có một vị đang ở phòng khách đợi boss đó. Boss hiện tại chưa thể quay về ngay, nên em xuống dưới tiếp đón nha?"
"Ưm! Được! Em xuống ngay bây giờ nè!" Uất Noãn Tâm vội vàng sắp xếp hồ sơ lại, đi đến phòng khách. Mở cửa ra, người đàn ông trước mặt, chính là kẻ mà cô hận đến nghiến răng nghiến lợi – Ngũ Liên. Một đôi chân dài gác lên bàn trà, không có lời nào tả được dáng vẻ bình thản, ung dung, phóng túng của một công tử.
Nhìn thấy người bước vào, anh ta chỉ liếc mắt một cái với dáng vẻ ngạo mạn. "Cô là ai? Tiểu tử kia đâu?"
Nhìn thấy anh bày ra bộ dạng cao ngạo, Uất Noãn Tâm muốn đánh cho anh ta một phát, nhưng vẫn phải nhẫn nhịn. "Boss đang họp, không thể ra ngoài lúc này. Tôi là trợ lý của anh ấy, có bất cứ chuyện gì, ngài có thể nói với tôi! Tôi sẽ truyền đạt lại cho anh ấy!"
"Chỉ đưa một người trợ lý nhỏ bé đến tiếp đón, quả thật không coi Ngũ Liên này ra cái gì mà!"
"Vậy ngài có thể đến vào lúc khác!"
Ngũ Liên lần đầu tiên bị người khác làm mất mặt, đã vậy còn là đàn bà nữa chứ! Não của cô ta có chứa nước, hay là mắt bị đuôi rồi sao? Cho dù không biết anh là ai, nhưng với khuôn mặt và dáng vẻ như vậy, ít nhất phải mê mẫn đến xoay vòng vòng chứ.
"Đứng lại!"
Uất Noãn Tâm dừng lại, đưa lưng về phía anh, trên khuôn bày lộ ra vẻ chán ghét cùng cực.
"Cút về đây cho tôi!"
Anh ta lại có thể khiếm nhã vậy sao?
Uất Noãn Tâm hít một hơi, quay trở lại. Trên khuôn mặt đen thui, đè nén xuống không thèm nhìn anh.
"Quay mặt qua đây!" Nhìn thấy cô không động đậy, Ngũ Liên thật sự cư xử có chút thôi bạo. "Tôi nói cô quay người lại! Cô điếc rồi sao!" Nhặt cái gạt tàn thuốc lên, ném về phía cô.
Một luồng gió thổi ngang bên tai của Uất Noãn Tâm, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng của thủy tinh và vách tường kế bên truyền đến, "ầm ầm" vỡ nát rơi xuống đất. Nhân viên bên ngoài bị tiếng vang làm cho hoảng sợ, nhưng không dám bước vào. Chọc giận Ngũ gia, gánh không nổi, không ai dám chọc vào vị đại gia này đâu!
Trong lòng Uất Noãn Tâm mắng hết tám đời tổ tông của anh, không muốn gây thêm xung đột, nên mới quay người lại.
"Tôi hình như đã thấy qua cô..."
"Ngài nhận lầm người rồi! Tôi chưa từng gặp ngài!" Uất Noãn Tâm đẩy kính lên, cố ý cuối đầu thấp chút. "Tôi mang thêm trà đến!"
Nước trà nóng hổi đổ vào trong ly, cô có hàng trăm ngàn kích động ở trong lòng khi phải trực tiếp đón tiếp Ngũ Liên. Đồ thối tha! Cầm thú! Khốn khiếp!
Đổ đầy trà, mang đến trước mặt của Ngũ Liên, ánh mắt xẹt qua một tia, gỡ mắt kính của cô xuống trong chớp nhoáng, Uất Noãn Tâm định đưa ra ngăn lại, nhưng động tác của cô lại châm hơn anh. "Anh..."
"Thì ra là Nam Cung phu nhân..." Ngũ Liên ý tứ sâu xa nói một câu, ánh mắt màu đem xinh đẹp có bao nhiêu ý đồ xấu xa nhìn chằm chằm cô. Bởi vì bộ dạng ngạc nhiên cùng xấu hổ của cô, làm cho khóe miệng của anh nhếch lên cười, xấu xa cùng phóng đãng. "Đã lâu không gặp! Rất nhớ đó nha..."
Âm thanh trầm thấp và gợi cảm của anh, giống như đang làm động tác hôn môi với cô vậy, hàm chứa mười phần khiêu khích. Nhìn thấy cô càng tức giận, anh càng cảm thấy sảng khoái mà cười ồ lên. "Mấy ngày nay vẫn không ngủ được ngon giấc, rất nhớ đến mùi vị trên người cô..."
Anh cầm mái tóc của cô lên, hít sâu. "Mùi hương nhẹ nhàng của cô làm cho người khác vô cùng mê mẫn."
"Xin anh hãy tự trọng một chút đi!" Uất Noãn Tâm đẩy anh ra, liền lùi về sau vài bước.
"Chỉ đùa thôi mà, phản ứng của cô đâu cần kịch liệt đến vậy chứ?" Ngũ Liên rất vừa lòng với kết quả về trò đùa dai của mình, lại khôi phục lại dáng vẻ vô tư bất cần đời của mình, hớp một ngụm trà. Nở nụ cười trêu chọc với cô: "Tập đoàn Nam Cung sắp phá sản rồi sao? Lại để một thiếu phu nhân tự mình ra ngoài kiếm miếng ăn."
"Không liên quan gì đến anh!" Uất Noãn Tâm hung hăng đáp lại anh. "Nếu như anh vì việc liên quan đến vụ án, thì bây giờ anh có thể đi được rồi! Bất luận anh làm bất cứ chuyện gì, vụ án này, tôi nhất định theo đến cùng!"
"Nhìn không ra, cô thực có tinh thần chính nghĩa đó! Muốn chính mình trở thành nữ thần chính nghĩa sao?" Ngũ Liên kiềm lòng không được cười ồ lên, thậm chí ngay cả bộ dạng trêu đùa cũng đầy khiêu khích cùng mờ ám, vô cùng xinh đẹp.
"Chẳng qua bổn thiếu gia không có thói quen thương lượng cùng đàn bà, để Lương Cảnh Đường qua đây đi! Chúng tôi cũng còn một chuyện phải tính với nhau!
"Anh muốn đối phó anh ấy như thế nào! Anh đừng có mà lộn xộn!"
Nhìn thấy bộ dạng căng thẳng của cô, càng khiến cho Ngũ Liên muốn trêu đùa thêm. Rất lâu vẫn chưa nhìn thấy người phụ nữ nào thú vị đến như vậy, làm sao có thể bỏ qua được chứ nhỉ?
Anh trầm mặt xuống, lại mở miệng thêm một lần nữa, trên gương mặt lộ ra dáng vẻ của một con quỷ hút máu đáng sợ, lạnh lùng. "Muốn đối đấu với tôi, kết cục sẽ vô cùng thê thảm!"
Khuôn mặt của Uất Noãn Tâm bởi vì sợ mà trở nên xanh lè, nhưng vẫn không thể không giả vờ tỏ ra bình tĩnh, Ngũ Liên tiếp tục dọa cô. "Cô nói xem...tôi muốn một cánh tay của anh ấy, hay một chiếc chân của anh ấy hả? Hay làm tôi đem chân tay của anh ấy chặt hết đi, bán sang Thái Lan để biểu diễn xiếc thú?"
Một cơn gió lạnh từ trong đáy lòng tỏa ra, bao trùm khắp cả người, Uất Noãn Tâm không kiềm được bất giác rùng mình. "Anh đừng có làm loạn! Những chuyện này đều phạm luật đó!"
"Luật?" giống như vừa mới nghe thấy thứ gì đó vô cùng buồn cười, vẻ mặt của Ngũ Liên lúc này chỉ có thể dùng từ khinh thường để hình dung. "Ở Đài Loan này, Ngũ gia tôi là luật! Cho dù tôi thật sự muốn lấy cái mạng của anh ta, cũng không có kẻ nào dám nói một chữ!"
"Nhưng mà, tại sao cô lại căn thẳng thế vậy chứ? Chẳng lẽ quan hệ giữa cô và Lương Cảnh Đường không giống những gì người khác đang thấy sao? Bằng không lấy thân phận Nam Cung thiếu phu nhân, làm sao lại có thể đến đây chịu uất ức làm một trợ lý cho luật sư chứ!"
"Tối hôm đó ở trên giường phản kháng kịch liệt như vậy, như một trinh tiết liệt nữ, thì ra cũng không tốt đẹp giống như vậy! Cùng với một luật sư thì có thể có được cái gì, không bằng đi theo bổn thiếu gia! Vụng trộm với vợ người khác, tôi cũng chưa bao giờ chơi qua! Chắc hẳn rất hấp dẫn..."
Ngũ Liên đột nhiên nắm chợt lấy Uất Noãn Tâm, kéo cô vào trong lòng mình, một tay khác giữ chặt lấy hai chân đang làm loạn của cô, đôi môi nóng bỏng đè mạnh xuống.
"Anh muốn làm gì....buông tô...
"Cô là người phụ nữ đầu tiên có gan thương lượng với tôi!"
"Cho nên, đáp án của tôi là..." Mặc dù biết anh rất quan tâm Thiếu Khiêm, nhưng trong lòng vẫn sợ hãi không yên, sợ anh giở thủ đoạn.
"Tôi có chọn lựa nào khác sao?" Nam Cung Nghiêu đan hai bàn tay lại chống lên bàn, đốt ngón tay chống chiếc cằm. Trong đôi mắt mưu mô có những đợt sáng lung linh, khóe miệng nhếch lên khó lường. Trừng mắt nhìn cô rất lâu, sau một hồi, mới mở miệng. "Cô nói đúng rồi, tôi chỉ muốn em trai mình vui vẻ thôi!
Chương 45 - Ngũ Liên đến thăm
Ngày thứ hai ra đi ra ngoài một cách trót lọt, Uất Noãn Tâm mới dám khẳng định, Nam Cung Nghiêu đã thỏa hiệp rồi. Một tuần tiếp theo, ban ngày cô ở văn phòng luật sư, tối lại chăm sóc cho Nam Cung Thiếu Khiêm, bận đến đầu tắc mặt tối. Nhưng nghĩ đến bản thân đang phát huy tinh thần chính nghĩa, cả người lại tràn đầy năng lượng.
Thư ký gõ cửa bước vào: "Tiểu Uất, có một vị đang ở phòng khách đợi boss đó. Boss hiện tại chưa thể quay về ngay, nên em xuống dưới tiếp đón nha?"
"Ưm! Được! Em xuống ngay bây giờ nè!" Uất Noãn Tâm vội vàng sắp xếp hồ sơ lại, đi đến phòng khách. Mở cửa ra, người đàn ông trước mặt, chính là kẻ mà cô hận đến nghiến răng nghiến lợi – Ngũ Liên. Một đôi chân dài gác lên bàn trà, không có lời nào tả được dáng vẻ bình thản, ung dung, phóng túng của một công tử.
Nhìn thấy người bước vào, anh ta chỉ liếc mắt một cái với dáng vẻ ngạo mạn. "Cô là ai? Tiểu tử kia đâu?"
Nhìn thấy anh bày ra bộ dạng cao ngạo, Uất Noãn Tâm muốn đánh cho anh ta một phát, nhưng vẫn phải nhẫn nhịn. "Boss đang họp, không thể ra ngoài lúc này. Tôi là trợ lý của anh ấy, có bất cứ chuyện gì, ngài có thể nói với tôi! Tôi sẽ truyền đạt lại cho anh ấy!"
"Chỉ đưa một người trợ lý nhỏ bé đến tiếp đón, quả thật không coi Ngũ Liên này ra cái gì mà!"
"Vậy ngài có thể đến vào lúc khác!"
Ngũ Liên lần đầu tiên bị người khác làm mất mặt, đã vậy còn là đàn bà nữa chứ! Não của cô ta có chứa nước, hay là mắt bị đuôi rồi sao? Cho dù không biết anh là ai, nhưng với khuôn mặt và dáng vẻ như vậy, ít nhất phải mê mẫn đến xoay vòng vòng chứ.
"Đứng lại!"
Uất Noãn Tâm dừng lại, đưa lưng về phía anh, trên khuôn bày lộ ra vẻ chán ghét cùng cực.
"Cút về đây cho tôi!"
Anh ta lại có thể khiếm nhã vậy sao?
Uất Noãn Tâm hít một hơi, quay trở lại. Trên khuôn mặt đen thui, đè nén xuống không thèm nhìn anh.
"Quay mặt qua đây!" Nhìn thấy cô không động đậy, Ngũ Liên thật sự cư xử có chút thôi bạo. "Tôi nói cô quay người lại! Cô điếc rồi sao!" Nhặt cái gạt tàn thuốc lên, ném về phía cô.
Một luồng gió thổi ngang bên tai của Uất Noãn Tâm, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng của thủy tinh và vách tường kế bên truyền đến, "ầm ầm" vỡ nát rơi xuống đất. Nhân viên bên ngoài bị tiếng vang làm cho hoảng sợ, nhưng không dám bước vào. Chọc giận Ngũ gia, gánh không nổi, không ai dám chọc vào vị đại gia này đâu!
Trong lòng Uất Noãn Tâm mắng hết tám đời tổ tông của anh, không muốn gây thêm xung đột, nên mới quay người lại.
"Tôi hình như đã thấy qua cô..."
"Ngài nhận lầm người rồi! Tôi chưa từng gặp ngài!" Uất Noãn Tâm đẩy kính lên, cố ý cuối đầu thấp chút. "Tôi mang thêm trà đến!"
Nước trà nóng hổi đổ vào trong ly, cô có hàng trăm ngàn kích động ở trong lòng khi phải trực tiếp đón tiếp Ngũ Liên. Đồ thối tha! Cầm thú! Khốn khiếp!
Đổ đầy trà, mang đến trước mặt của Ngũ Liên, ánh mắt xẹt qua một tia, gỡ mắt kính của cô xuống trong chớp nhoáng, Uất Noãn Tâm định đưa ra ngăn lại, nhưng động tác của cô lại châm hơn anh. "Anh..."
"Thì ra là Nam Cung phu nhân..." Ngũ Liên ý tứ sâu xa nói một câu, ánh mắt màu đem xinh đẹp có bao nhiêu ý đồ xấu xa nhìn chằm chằm cô. Bởi vì bộ dạng ngạc nhiên cùng xấu hổ của cô, làm cho khóe miệng của anh nhếch lên cười, xấu xa cùng phóng đãng. "Đã lâu không gặp! Rất nhớ đó nha..."
Âm thanh trầm thấp và gợi cảm của anh, giống như đang làm động tác hôn môi với cô vậy, hàm chứa mười phần khiêu khích. Nhìn thấy cô càng tức giận, anh càng cảm thấy sảng khoái mà cười ồ lên. "Mấy ngày nay vẫn không ngủ được ngon giấc, rất nhớ đến mùi vị trên người cô..."
Anh cầm mái tóc của cô lên, hít sâu. "Mùi hương nhẹ nhàng của cô làm cho người khác vô cùng mê mẫn."
"Xin anh hãy tự trọng một chút đi!" Uất Noãn Tâm đẩy anh ra, liền lùi về sau vài bước.
"Chỉ đùa thôi mà, phản ứng của cô đâu cần kịch liệt đến vậy chứ?" Ngũ Liên rất vừa lòng với kết quả về trò đùa dai của mình, lại khôi phục lại dáng vẻ vô tư bất cần đời của mình, hớp một ngụm trà. Nở nụ cười trêu chọc với cô: "Tập đoàn Nam Cung sắp phá sản rồi sao? Lại để một thiếu phu nhân tự mình ra ngoài kiếm miếng ăn."
"Không liên quan gì đến anh!" Uất Noãn Tâm hung hăng đáp lại anh. "Nếu như anh vì việc liên quan đến vụ án, thì bây giờ anh có thể đi được rồi! Bất luận anh làm bất cứ chuyện gì, vụ án này, tôi nhất định theo đến cùng!"
"Nhìn không ra, cô thực có tinh thần chính nghĩa đó! Muốn chính mình trở thành nữ thần chính nghĩa sao?" Ngũ Liên kiềm lòng không được cười ồ lên, thậm chí ngay cả bộ dạng trêu đùa cũng đầy khiêu khích cùng mờ ám, vô cùng xinh đẹp.
"Chẳng qua bổn thiếu gia không có thói quen thương lượng cùng đàn bà, để Lương Cảnh Đường qua đây đi! Chúng tôi cũng còn một chuyện phải tính với nhau!
"Anh muốn đối phó anh ấy như thế nào! Anh đừng có mà lộn xộn!"
Nhìn thấy bộ dạng căng thẳng của cô, càng khiến cho Ngũ Liên muốn trêu đùa thêm. Rất lâu vẫn chưa nhìn thấy người phụ nữ nào thú vị đến như vậy, làm sao có thể bỏ qua được chứ nhỉ?
Anh trầm mặt xuống, lại mở miệng thêm một lần nữa, trên gương mặt lộ ra dáng vẻ của một con quỷ hút máu đáng sợ, lạnh lùng. "Muốn đối đấu với tôi, kết cục sẽ vô cùng thê thảm!"
Khuôn mặt của Uất Noãn Tâm bởi vì sợ mà trở nên xanh lè, nhưng vẫn không thể không giả vờ tỏ ra bình tĩnh, Ngũ Liên tiếp tục dọa cô. "Cô nói xem...tôi muốn một cánh tay của anh ấy, hay một chiếc chân của anh ấy hả? Hay làm tôi đem chân tay của anh ấy chặt hết đi, bán sang Thái Lan để biểu diễn xiếc thú?"
Một cơn gió lạnh từ trong đáy lòng tỏa ra, bao trùm khắp cả người, Uất Noãn Tâm không kiềm được bất giác rùng mình. "Anh đừng có làm loạn! Những chuyện này đều phạm luật đó!"
"Luật?" giống như vừa mới nghe thấy thứ gì đó vô cùng buồn cười, vẻ mặt của Ngũ Liên lúc này chỉ có thể dùng từ khinh thường để hình dung. "Ở Đài Loan này, Ngũ gia tôi là luật! Cho dù tôi thật sự muốn lấy cái mạng của anh ta, cũng không có kẻ nào dám nói một chữ!"
"Nhưng mà, tại sao cô lại căn thẳng thế vậy chứ? Chẳng lẽ quan hệ giữa cô và Lương Cảnh Đường không giống những gì người khác đang thấy sao? Bằng không lấy thân phận Nam Cung thiếu phu nhân, làm sao lại có thể đến đây chịu uất ức làm một trợ lý cho luật sư chứ!"
"Tối hôm đó ở trên giường phản kháng kịch liệt như vậy, như một trinh tiết liệt nữ, thì ra cũng không tốt đẹp giống như vậy! Cùng với một luật sư thì có thể có được cái gì, không bằng đi theo bổn thiếu gia! Vụng trộm với vợ người khác, tôi cũng chưa bao giờ chơi qua! Chắc hẳn rất hấp dẫn..."
Ngũ Liên đột nhiên nắm chợt lấy Uất Noãn Tâm, kéo cô vào trong lòng mình, một tay khác giữ chặt lấy hai chân đang làm loạn của cô, đôi môi nóng bỏng đè mạnh xuống.
"Anh muốn làm gì....buông tô...



