Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 7
ng cự nữa!Có cần thiết phải phối hợp giả vời ân ái với anh ta không?"
Bị anh không chút nể tình chọc phá vào chỗ khó xử của bản thân, Uất Noãn Tâm cảm thấy xấu hổ. Vốn đã tức giận rồi, ngọn lửa này ngày càng cháy cao hơn, không nghĩ ngợ gì liền đá Ngũ Liên một đá.
Anh bị đau, vẫn giả vờ, nhưng ánh mắt vẫn hiện ra được sự tức giận rõ ràng, kề sát vào tai cô. "Bổn thiếu đối xử với cô quá tốt, để cô hình thành ảo giác muốn làm gì thì làm sao?" Siết chặt thắt lưng của cô, cô đau đến nín thở.
"Nếu như Nam Cung Nghiêu là một con hổ, thì bổn thiếu là một con sói, đều ăn tươi nuốt sống người khác. Nếu cô chọc giận tôi, hậu quả rất nghiêm trọng."
Giọng nói của anh rất dịu dàng, nhưng lại âm trầm, làm cho Uất Noãn Tâm nghe xong dợn cả sóng lưng. Lúc này mới ý thức được, bản thân đang khiêu vũ với một con sói, mạng sống bất cứ lúc nào cũng bị đe dọa. Đừng nhìn thấy vẻ mặt của anh ở trước mặt cô ôn hòa, càng như vậy thì càng nguy hiểm. Một khi hung ác lên, thủ đoạn so với Nam Cung Nghiêu còn độc ác hơn. Chính mình còn đi khiêu khích anh, thực sự ăn phải gan báo mà.
Cô bị dọa đến mặt trắng bệch, Ngũ Liên trời quang mây tạnh trở lại. "Như vậy mới ngoan! Ở trước mặt Nam Cung Nghiêu là một con cừu nhỏ, ở trước mặt bổn thiếu là một con báo nhỏ, khó đảm bảo trong lòng bổn thiếu không cân bằng!"
Uất Noãn Tâm nhẫn nhịn không bùng phát ra.
"Vật nhỏ, tôi nhớ rõ tôi đã có lòng nhắc nhở em, Nam Cung Nghiêu tiếp cận em là có dụng tâm, nhưng hình như em đã quên mất chuyện này rồi sao?"
"Đây là chuyện riêng tư của tôi, không cần ngài nhọc lòng!"
"Có ý tốt khuyên bảo em lại không nghe, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao?"
"Tôi không cần biết anh ấy vì mục đích gì lấy tôi, chúng tôi đã trở thành vợ chồng đây là sự thật, tôi không có sự lựa chọn nào khác!"
"Không! Em có!" Ánh mắt sáng ngời của anh nhìn cô, chắc chắn chỉ ra điều gì đó. Uất Noãn Tâm nhíu mày. "Anh muốn chỉ...." cô không nói hai từ 'ly hôn' ra.
"Xem ra em không phải không giác ngộ điều đó. Em vẫn còn trẻ như vậy, cần gì phải lãng phí cuộc đời vì một cuộc giao dịch chứ? Bổn thiếu thay em cảm thấy đáng tiếc!" Ngũ Liên tiếc hận thút thít, nhưng trong mắt có sự trêu chọc không thể nói rõ ra được, thái độ đương nhiên là không nghiêm túc và đứng đắn.
"Ngũ thiếu rất rãnh sao? Có hứng thú xen vào chuyện của người khác sao!"
"Em là 'người khác' sao?" Anh gian xảo khỏi ngược lại, tiếp tục chống lại, đem cô, người đang giữ khoảng cách với anh kéo gần lại. "Thả lỏng đi, tôi cũng không ăn em!"
"Đừng như vậy, người khác đang nhìn..." Uất Noãn Tâm rất không tự nhiên, không dám dùng sức quá mạnh đẩy anh ra. Muốn đẩy anh ra, nhưng không địch lại sức của anh. "Sẽ, sẽ bị hiểu lầm..."
"Hiểu lầm thì hiểu lầm, bổn thiếu cũng cần nhìn sắc mặt của người khác sao?" Ngũ Liên nghĩ đến việc gì đó, cười ngày càng gian ác. "Không bằng đem hiểu lầm biến thành sự thật ha? Vừa hay có thể bịt miệng bọn họ."
".............Ý của anh là sao?"
"Ly hôn với Nam Cung Nghiêu, bổn thiếu lấy em!"
Đây là câu chuyện cười mắc cười nhất mà Uất Noãn Tâm được nghe từ trước đến giờ, nếu như từ miệng của người khác nói ra, có thể cô sẽ khiếp sợ, không biết phải tiếp nhận như thế nào, nhưng người nói lại là Ngũ Liên, Ngoại trừ mắc cười ra, cô thật không có bất kỳ cảm giác gì khác.
Anh xem cô là đứa trẻ ba tuổi sao, sẽ tin lời nói dối của anh sao? Bản thân là người duy nhất thừa kế Ngũ thị, vừa có tiền vừa có địa vị, thiên kim tuổi thư quyền quý chờ đợi anh xếp dài mấy vòng địa cầu.
Có thể lấy một người phụ nữ ly hôn làm vợ sao?
Mở hội kể chuyện cười quốc tế hả!
Cô mỉm cười. "Ngũ thiếu hài hước ghê, nhưng loại hài hước này, không phải ai cũng có thể tiếp nhận được đâu!"
"Cho nên, em không thể tiếp nhận được sao? Thật đáng tiếc...bổn thiếu lần đầu tiên cầu hôn đó!" Ngũ Liên tùy ý đùa giỡn. Biết cô không tin, anh vốn chỉ tùy tiện nói chơi, chỉ muốn chọc cô thôi.
Trước mắt cô quả thật là người làm cho anh có hứng thú nhất, nhưng chỉ là 'tạm thời' có hứng thú, không đủ khiến anh có thấy lấy cô về. Huống chi, cô đã từng là vợ của người khác.
Chẳng qua là đàn ông thôi, lòng tự trọng rất lớn. Nhất là anh, bị người phụ nữ vây quanh, lần đầu tiên bị anh bị một người phụ nữ có gan cự tuyệt thẳng thần, trong lòng cũng có chút khó chịu.
Càng khiến anh có quyết tâm muốn thu phục cô, để cô trở thành người tình của mình...
Chương 66 - Hôn tôi
Kết thúc bài khiêu vũ, Uất Noãn Tâm gấp rút rời khỏi Ngũ Liên, quay đầu lại tìm Nam Cung Nghiêu, nhưng trên sàn khiêu vũ đã không còn thấy bóng dáng của anh, cùng với bạn gái của Ngũ Liên. Không lẽ bọn họ rời đi cùng với nhau sao?
Nhưng Nam Cung Nghiêu không phải là người làm việc không xem xét đến hoàn cảnh, chắc hẳn không đến mức vậy mới đúng.
Uất Noãn Tâm tìm một vòng ở hội trường, cũng không tìm thấy, thất vọng đi ra ngoài biệt thự. Hôm nay ngày mười lăm, mặt trăng vào ban đêm rất tròn, cảnh sắc thanh nhã. Uất Noãn Tâm chìm đắm trong màn đêm, những nôn nóng ở trong lòng dần dần được hàn gắn lại.
Cô gần đây, không giống bản thân. Ngày trước đối với Nam Cung Nghiêu, cô tránh còn không kịp, chỉ đứng từ xa mà tôn trọng nhau. Nhưng từ sau lần suýt té ngựa kia, cô cảm thấy giữa hai người có rất nhiều liên lụy không thể nói rõ ràng, đó là một cảm giác dựa dẫm cùng sống cùng chết với nhau.
Mặc dù hiểu rõ đây chỉ là suy nghĩ của một mình cô, anh không hề để ý đến, nhưng vẫn không nhịn được cứ nghĩ đến tình huống xảy ra ngày đó.
Đối với cô mà nói, Nam Cung Nghiêu giống như một từ trường, chỉ có sự thay đổi cực, không có mâu thuẫn, ngược lại....ngày càng hấp dẫn, càng ngày càng muốn gặp anh, muốn ở bên cạnh anh.
Cô có chút buồn chán, Uất Noãn Tâm, mày sẽ không thực sự yêu Nam Cung Nghiêu chứ?
Đó là một hố lửa, mày không thể nhảy vào trong đó được!
"Tại sao không nhảy nữa?"
Phía sau vang lên một giọng nói đánh gãy dòng suy nghĩ của Uất Noãn Tâm, quay đầu lại, Nam Cung Nghiêu đứng ở bên ngoài cách cô vài bước, dựa vào tường hút thuốc. Dưới ánh sáng của trăng, lông mi giống như một cánh quạt nhấp nháy, ánh trăng xuyên qua những kẻ hở trên lông mi chiếu đến phía trên mắt, tạo thành một cái bóng nhàn nhạt, nhìn rất đẹp mắt.
Cô rất thích đứng ở góc độ này nhìn vào khuôn mặt anh, lạnh lùng, yên tĩnh, hòa vào một chút dịu dàng được tẩm bởi ánh sáng của trăng. Không giống lúc nhìn thẳng mặt anh, quá mức lạnh lùng, không dễ dàng đến gần.
Tim của cô lại một lần nữa vì anh mà tăng nhịp đập. "Anh....ở đây rất lâu rồi sao?"
Nam Cung Nghiêu chỉ hút thuốc, không trả lời, ngẩng đầu lên nhìn cô một cái. Có như không có, nở một nụ cười.
"Người con gái cùng với anh khiêu vũ đâu rồi?"
"Không biết!" Anh đối với cô rõ ràng không có hứng thú.
"Làm sao có thể chứ? Cô ấy cũng không thấy rồi! Hơn nữa, hai người lúc nãy nói chuyện với nhau rất vui vẻ mà, tôi còn tưởng...."
"Cô để ý việc tôi và cô ta có rời đi với nhau không phải không?"
Anh hỏi trúng tim đen của cô, Uất Noãn Tâm trong nháy mắt đứng im như một trái cà chua, trong lòng có chút hỗn loạn. "Tôi, tôi không có....chỉ là hỏi hỏi....tôi không để tâm một chút nào...."
"Ưm!" Anh cũng không trêu chọc cô, nhưng vẫn bày ra thái độ chẳng sao cả, tiếp tục nhả khói. Gương mặt ở dưới ánh trăng, có một lo...
Bị anh không chút nể tình chọc phá vào chỗ khó xử của bản thân, Uất Noãn Tâm cảm thấy xấu hổ. Vốn đã tức giận rồi, ngọn lửa này ngày càng cháy cao hơn, không nghĩ ngợ gì liền đá Ngũ Liên một đá.
Anh bị đau, vẫn giả vờ, nhưng ánh mắt vẫn hiện ra được sự tức giận rõ ràng, kề sát vào tai cô. "Bổn thiếu đối xử với cô quá tốt, để cô hình thành ảo giác muốn làm gì thì làm sao?" Siết chặt thắt lưng của cô, cô đau đến nín thở.
"Nếu như Nam Cung Nghiêu là một con hổ, thì bổn thiếu là một con sói, đều ăn tươi nuốt sống người khác. Nếu cô chọc giận tôi, hậu quả rất nghiêm trọng."
Giọng nói của anh rất dịu dàng, nhưng lại âm trầm, làm cho Uất Noãn Tâm nghe xong dợn cả sóng lưng. Lúc này mới ý thức được, bản thân đang khiêu vũ với một con sói, mạng sống bất cứ lúc nào cũng bị đe dọa. Đừng nhìn thấy vẻ mặt của anh ở trước mặt cô ôn hòa, càng như vậy thì càng nguy hiểm. Một khi hung ác lên, thủ đoạn so với Nam Cung Nghiêu còn độc ác hơn. Chính mình còn đi khiêu khích anh, thực sự ăn phải gan báo mà.
Cô bị dọa đến mặt trắng bệch, Ngũ Liên trời quang mây tạnh trở lại. "Như vậy mới ngoan! Ở trước mặt Nam Cung Nghiêu là một con cừu nhỏ, ở trước mặt bổn thiếu là một con báo nhỏ, khó đảm bảo trong lòng bổn thiếu không cân bằng!"
Uất Noãn Tâm nhẫn nhịn không bùng phát ra.
"Vật nhỏ, tôi nhớ rõ tôi đã có lòng nhắc nhở em, Nam Cung Nghiêu tiếp cận em là có dụng tâm, nhưng hình như em đã quên mất chuyện này rồi sao?"
"Đây là chuyện riêng tư của tôi, không cần ngài nhọc lòng!"
"Có ý tốt khuyên bảo em lại không nghe, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao?"
"Tôi không cần biết anh ấy vì mục đích gì lấy tôi, chúng tôi đã trở thành vợ chồng đây là sự thật, tôi không có sự lựa chọn nào khác!"
"Không! Em có!" Ánh mắt sáng ngời của anh nhìn cô, chắc chắn chỉ ra điều gì đó. Uất Noãn Tâm nhíu mày. "Anh muốn chỉ...." cô không nói hai từ 'ly hôn' ra.
"Xem ra em không phải không giác ngộ điều đó. Em vẫn còn trẻ như vậy, cần gì phải lãng phí cuộc đời vì một cuộc giao dịch chứ? Bổn thiếu thay em cảm thấy đáng tiếc!" Ngũ Liên tiếc hận thút thít, nhưng trong mắt có sự trêu chọc không thể nói rõ ra được, thái độ đương nhiên là không nghiêm túc và đứng đắn.
"Ngũ thiếu rất rãnh sao? Có hứng thú xen vào chuyện của người khác sao!"
"Em là 'người khác' sao?" Anh gian xảo khỏi ngược lại, tiếp tục chống lại, đem cô, người đang giữ khoảng cách với anh kéo gần lại. "Thả lỏng đi, tôi cũng không ăn em!"
"Đừng như vậy, người khác đang nhìn..." Uất Noãn Tâm rất không tự nhiên, không dám dùng sức quá mạnh đẩy anh ra. Muốn đẩy anh ra, nhưng không địch lại sức của anh. "Sẽ, sẽ bị hiểu lầm..."
"Hiểu lầm thì hiểu lầm, bổn thiếu cũng cần nhìn sắc mặt của người khác sao?" Ngũ Liên nghĩ đến việc gì đó, cười ngày càng gian ác. "Không bằng đem hiểu lầm biến thành sự thật ha? Vừa hay có thể bịt miệng bọn họ."
".............Ý của anh là sao?"
"Ly hôn với Nam Cung Nghiêu, bổn thiếu lấy em!"
Đây là câu chuyện cười mắc cười nhất mà Uất Noãn Tâm được nghe từ trước đến giờ, nếu như từ miệng của người khác nói ra, có thể cô sẽ khiếp sợ, không biết phải tiếp nhận như thế nào, nhưng người nói lại là Ngũ Liên, Ngoại trừ mắc cười ra, cô thật không có bất kỳ cảm giác gì khác.
Anh xem cô là đứa trẻ ba tuổi sao, sẽ tin lời nói dối của anh sao? Bản thân là người duy nhất thừa kế Ngũ thị, vừa có tiền vừa có địa vị, thiên kim tuổi thư quyền quý chờ đợi anh xếp dài mấy vòng địa cầu.
Có thể lấy một người phụ nữ ly hôn làm vợ sao?
Mở hội kể chuyện cười quốc tế hả!
Cô mỉm cười. "Ngũ thiếu hài hước ghê, nhưng loại hài hước này, không phải ai cũng có thể tiếp nhận được đâu!"
"Cho nên, em không thể tiếp nhận được sao? Thật đáng tiếc...bổn thiếu lần đầu tiên cầu hôn đó!" Ngũ Liên tùy ý đùa giỡn. Biết cô không tin, anh vốn chỉ tùy tiện nói chơi, chỉ muốn chọc cô thôi.
Trước mắt cô quả thật là người làm cho anh có hứng thú nhất, nhưng chỉ là 'tạm thời' có hứng thú, không đủ khiến anh có thấy lấy cô về. Huống chi, cô đã từng là vợ của người khác.
Chẳng qua là đàn ông thôi, lòng tự trọng rất lớn. Nhất là anh, bị người phụ nữ vây quanh, lần đầu tiên bị anh bị một người phụ nữ có gan cự tuyệt thẳng thần, trong lòng cũng có chút khó chịu.
Càng khiến anh có quyết tâm muốn thu phục cô, để cô trở thành người tình của mình...
Chương 66 - Hôn tôi
Kết thúc bài khiêu vũ, Uất Noãn Tâm gấp rút rời khỏi Ngũ Liên, quay đầu lại tìm Nam Cung Nghiêu, nhưng trên sàn khiêu vũ đã không còn thấy bóng dáng của anh, cùng với bạn gái của Ngũ Liên. Không lẽ bọn họ rời đi cùng với nhau sao?
Nhưng Nam Cung Nghiêu không phải là người làm việc không xem xét đến hoàn cảnh, chắc hẳn không đến mức vậy mới đúng.
Uất Noãn Tâm tìm một vòng ở hội trường, cũng không tìm thấy, thất vọng đi ra ngoài biệt thự. Hôm nay ngày mười lăm, mặt trăng vào ban đêm rất tròn, cảnh sắc thanh nhã. Uất Noãn Tâm chìm đắm trong màn đêm, những nôn nóng ở trong lòng dần dần được hàn gắn lại.
Cô gần đây, không giống bản thân. Ngày trước đối với Nam Cung Nghiêu, cô tránh còn không kịp, chỉ đứng từ xa mà tôn trọng nhau. Nhưng từ sau lần suýt té ngựa kia, cô cảm thấy giữa hai người có rất nhiều liên lụy không thể nói rõ ràng, đó là một cảm giác dựa dẫm cùng sống cùng chết với nhau.
Mặc dù hiểu rõ đây chỉ là suy nghĩ của một mình cô, anh không hề để ý đến, nhưng vẫn không nhịn được cứ nghĩ đến tình huống xảy ra ngày đó.
Đối với cô mà nói, Nam Cung Nghiêu giống như một từ trường, chỉ có sự thay đổi cực, không có mâu thuẫn, ngược lại....ngày càng hấp dẫn, càng ngày càng muốn gặp anh, muốn ở bên cạnh anh.
Cô có chút buồn chán, Uất Noãn Tâm, mày sẽ không thực sự yêu Nam Cung Nghiêu chứ?
Đó là một hố lửa, mày không thể nhảy vào trong đó được!
"Tại sao không nhảy nữa?"
Phía sau vang lên một giọng nói đánh gãy dòng suy nghĩ của Uất Noãn Tâm, quay đầu lại, Nam Cung Nghiêu đứng ở bên ngoài cách cô vài bước, dựa vào tường hút thuốc. Dưới ánh sáng của trăng, lông mi giống như một cánh quạt nhấp nháy, ánh trăng xuyên qua những kẻ hở trên lông mi chiếu đến phía trên mắt, tạo thành một cái bóng nhàn nhạt, nhìn rất đẹp mắt.
Cô rất thích đứng ở góc độ này nhìn vào khuôn mặt anh, lạnh lùng, yên tĩnh, hòa vào một chút dịu dàng được tẩm bởi ánh sáng của trăng. Không giống lúc nhìn thẳng mặt anh, quá mức lạnh lùng, không dễ dàng đến gần.
Tim của cô lại một lần nữa vì anh mà tăng nhịp đập. "Anh....ở đây rất lâu rồi sao?"
Nam Cung Nghiêu chỉ hút thuốc, không trả lời, ngẩng đầu lên nhìn cô một cái. Có như không có, nở một nụ cười.
"Người con gái cùng với anh khiêu vũ đâu rồi?"
"Không biết!" Anh đối với cô rõ ràng không có hứng thú.
"Làm sao có thể chứ? Cô ấy cũng không thấy rồi! Hơn nữa, hai người lúc nãy nói chuyện với nhau rất vui vẻ mà, tôi còn tưởng...."
"Cô để ý việc tôi và cô ta có rời đi với nhau không phải không?"
Anh hỏi trúng tim đen của cô, Uất Noãn Tâm trong nháy mắt đứng im như một trái cà chua, trong lòng có chút hỗn loạn. "Tôi, tôi không có....chỉ là hỏi hỏi....tôi không để tâm một chút nào...."
"Ưm!" Anh cũng không trêu chọc cô, nhưng vẫn bày ra thái độ chẳng sao cả, tiếp tục nhả khói. Gương mặt ở dưới ánh trăng, có một lo...



