Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 9
ơn với cô một câu, là chuyện rất đau khổ! Nhưng anh biết rõ, bản thân đang chạy trốn, chạy trốn chỉ trích của cô, hơn thế nữa là chạy trốn vẻ mặt đau khổ của cô.
Anh cho rằng anh đã tu luyện đến bước tàn nhẫn nhất, cho dù cô có chết trước mặt anh, lông mi của anh cũng không nhíu lại một chút nào. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ rơi nước mắt của cô, nghe thấy sự chỉ trích của cô, anh không có cách nào chịu được, cảm thấy bản thân tội ác tày trời!
Lúc này Uất Noãn Tâm hoàn toàn mất hết hy vọng, xem xong đoạn phim, cô nên chấp nhận sự thật, còn tìm anh để làm gì chứ? Cô không đủ đáng thương, bị anh ta lợi dụng còn chưa đủ sao? Anh một đá, đá cô văng ra, cô còn không biết xấu hổ chạy đến dưới chân anh tự chuốc nhục nhã sao?"
"Từ nay về sau, chúng ta không có bất kỳ quan hệ gì....tôi không muốn nhìn thấy anh!"
Cứ để một dao kết thúc tất cả đi! Cô quá đau khổ, một giây cũng không chịu đựng được nữa!
"Đứng lại!"
"..............."
"Nếu như em dám bước ra khỏi phòng này, sự nghiệp chính trị của ba em sẽ chấm dứt!" Nam Cung Nghiêu không biết bản thân vì cái gì phải uy hiếp cô như vậy, nhưng vào một giây cô muốn bước ra khỏi phòng. Tự nhiên anh cảm thấy kích động, giống như cô cứ như vậy biến mất khỏi cuộc sống của anh, đây là điều anh không thể chấp nhận được!
"Giao dịch giữa hai người, đối với tôi không có một chút quan hệ nào!" Lạnh nhạt bỏ lại câu đó, Uất Noãn Tâm đẩy cửa đi ra. Vì người cha này, cô đã hy sinh quá nhiều rồi, cô không muốn tiếp tục trở thành tế phẩm của bọn họ!
"Uất Noãn Tâm....." Nam Cung Nghiêu đứng dậy gào lên, vẫn không thể ngăn cản cô rời khỏi. Lửa giận cháy phừng phừng trong mắt, anh đẩy tất cả tài liệu ở trên bàn, tức giận đá chân vào bàn làm việc.
Hà quản gia vẫn đứng ở cửa, không khuyên được Uất Noãn Tâm, vội vàng chạy vào. "Đại thiếu gia, có cần đuổi theo thiếu phu nhân không?"
"Cô ta muốn đi thì để cô ta đi, đi càng xa càng tốt!"Nam Cung Nghiêu tức giận rít lên.
Cứ như vậy mà muốn phân chia rõ quan hệ với anh sao?
Cô cho rằng bản thân có cái tư cách đó sao?
Chương 77 - Sự thương xót của anh
Uất Noãn Tâm chân trần một mạch chạy xuống núi, nước mắt trong cơn điên cuồng của mưa gió bão bùng, không thể nhìn phân biệt đó là nước mắt hay nước mưa. Cô không biết bản thân muốn đi đâu, có thể đi đâu, chỉ một mạch cắm đầu chạy về trước, muốn thoát khỏi cơn ác mộng này thật xa.
Khi mưa gió bão bùng qua đi, tất cả có thể trở lại bình thường sao? Cô tình nguyện bản thân không biết được sự thật, sẽ không đau khổ như vậy.
Những cái cây trong cơn bão điên cuồng lắc qua lắc lại, một tia sét chớp trên bầu trời, đánh thẳng xuống một cái cây, chẻ đôi làm cái cây ngã xuống, đổ về phía Uất Noãn Tâm, nhưng cô vốn không thèm để ý đến. Mắt nhìn thấy nó đổ xuống thân mình, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy cô kéo ra, liên tục lăn vài vòng trên mặt đất, mới may mắn thoát nạn.
Cứ vậy ôm cô bảo vệ trong lòng mình, bản thân bị không ít ma sát trên mặt đường. Khi dừng lăn lại, giây đầu tiên Ngũ Liên vẫn nghĩ đến cô, vội vàng hỏi: "Em không sao chứ?"
"Buông tôi ra........buông tôi ra..........."Uất Noãn Tâm gào khóc đánh vào lồng ngực của anh. "Để cho tôi chết đi!"
"Đừng có khùng! Thôi ngay!" Ngũ Liên dùng một tay ngăn cản cú đánh của cô, một tay đỡ cô đứng dậy, Uất Noãn Tâm vẫn liều mạng giãy dụa lại. "Đừng lo cho tôi, buông ra....."
"Tại sao anh ấy phải đối xử tôi như vậy? Tại sao?"
"Anh ta không đáng để em như vậy! Em đừng có ngu ngốc như vậy được không?" Ngũ Liên cũng tức giận, hung hăng lau khuôn mặt dính nước mưa, lộp bộp lộp bộp, bắn vào mặt anh đến nổi không thể mở mắt ra. Nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm Uất Noãn Tâm, sợ cô bất thình lình nghĩ không thông, xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
"Đúng....tôi ngu...tôi ngu mới tin anh ta....anh cũng có chổ nào tốt chứ? Anh cũng gạt tôi!"Uất Noãn Tâm điên cuồng làm loạn . "Anh đến chế nhạo tôi phải không? Xem tôi có bao nhiêu thê thảm? Vẫn chưa vừa lòng sao?"
"Em điên rồi...."
"Nếu như anh cảm thấy vẫn chưa đủ, lúc nãy nên để tôi chết....chết còn tốt hơn sống, không cần chịu đựng những lừa dối và đau khổ như thế này! Cầm thú.....các người đều là cầm thú....cầm thú......"
"Bốp...."
Vung tay lên tát một cái tát vào mặt của Uất Noãn Tâm, một dòng máu tươi từ khóe miệng chạy xuống, cô dừng gào thét điên cuồng, ánh mắt chết lặng đau đớn.
"Em tỉnh lại đi! Vì một người đàn ông biến mình thành bộ dạng giống quỷ, có đáng không!" Ngũ Liên tức không cãi lại được, đồng thời cũng rất đau lòng vì cô. Bởi vì phát hiện cô động lòng với Nam Cung Nghiêu, anh mới phơi bày sự thật. Nhưng tình cảm của cô đối với anh ta, còn sâu hơn những gì anh tưởng tượng. Cô đã rơi xuống quá sâu rồi, nếu không lúc này lòng sẽ không đau đớn như vậy.
Anh giữ vấy bả vai của cô. "Nhìn anh đi! Nhìn anh!"
"Đau khổ của em, chỉ càng khiến cho anh ta đắc ý, bản thân càng thê thảm. Em phải tỉnh táo đứng dậy, phải sống tốt hơn trước, đây mới là sự phản kích mạnh mẽ nhất đối với anh ta!"
"Nhưng tôi rất khó chịu....tim rất đau....tôi cũng không biết tại sao lại trở nên như vậy....."Uất Noãn Tâm nức nở nói. "Tôi biết, anh ấy vẫn nhất mực lợi dụng tôi, nhưng tôi vẫn thích anh ấy, là tôi tự làm tự chịu...."
"Đừng nghĩ nữa, theo anh về nhà!" Ngũ Liên ôm cô dậy, cơ thể gầy yếu của cô ở trong lòng anh run rẩy, giống như một con vật nhỏ bị thương, đau đớn trong lòng cô, khiến anh thương xót. Nếu như người cô yêu là anh, anh nhất định không để cô chịu tổn thương này.
Cẩn thận để cô ngồi vào ghế phụ, giống như đối với một thứ trân quý. Anh ngồi vào phía bên kia xe, lấy khăn giấy lau mặt cho cô, cất tiếng an ủi. "Không có chuyện gì rồi....không sao hết....đừng nghĩ nữa...." Cởi áo vest ra bao chặt người cô, hôn nhẹ lên trán cô. "Ngoan ngoãn ngủ một giấc, chúng ta về nhà!"
Uất Noãn Tâm sức cùng lực kiệt nhắm hai đôi mắt lại.
.....................
Từ sau khi Uất Noãn Tâm xông ra khỏi phòng, Nam Cung Nghiêu vẫn đứng ở cửa sổ, vỏn vẹn đứng ba tiếng đồng hồ, không ngừng hút thuốc. Trong gạt tàn chứa đầy tàn thuốc.
Hà quản gia thỉnh thoảng đẩy cửa vào xem, thấy Nam Cung Nghiêu buồn lòng, cũng không dám nói cái gì. Đại thiếu gia bắt đầu quan tâm thiếu phu nhân rồi sao? Nhưng tại sao còn làm tổn thương cô ấy?
"Đại thiếu gia, chú Trương đã ra ngoài tìm, không nhìn thấy thiếu phu nhân!"
"Ai cho phép các người tự tiện vậy hả!" Nam Cung Nghiêu lãnh đạm hỏi. Bởi vì tìm không được cô, càng thêm khó chịu.
"Thực xin lỗi, đại thiếu gia! Nhưng tôi biết, cậu cũng rất lo lắng cho thiếu phu nhân! Một khi đã vậy, tại sao không ra ngoài tìm cô ấy trở về chứ? Tổn thương cô ấy, cậu vui lắm sao?"
"Hà quản gia, bà là người làm lâu năm, tôi tôn trọng bà, nhưng không có nghĩa bà có thể vượt quá bổn phận của mình."
"Vâng! Vậy tôi quấy rầy cậu rồi!" Hà quản gia thầm than một tiếng, ra ngoài đóng cửa lại.
Nam Cung Nghiêu nhìn bầu trời như bị xé rách, trong lòng càng ngày càng lo lắng nhiều hơn.
Mưa lớn như vậy, cô sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
.....................
Chiếc xe ôtô tiến vào, dừng ở trước cửa biệt thự. Ngũ Liên cởi dây an toàn, tính gọi Uất Noãn Tâm, quay đầu lại nhìn thấy Uất Noãn Tâm đã ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn hiện dưới làn tóc, trắng như tờ giấy, nhìn rất đáng thương. Thực không hiểu nổi, ngay cả động vật máu lạnh như ...
Anh cho rằng anh đã tu luyện đến bước tàn nhẫn nhất, cho dù cô có chết trước mặt anh, lông mi của anh cũng không nhíu lại một chút nào. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ rơi nước mắt của cô, nghe thấy sự chỉ trích của cô, anh không có cách nào chịu được, cảm thấy bản thân tội ác tày trời!
Lúc này Uất Noãn Tâm hoàn toàn mất hết hy vọng, xem xong đoạn phim, cô nên chấp nhận sự thật, còn tìm anh để làm gì chứ? Cô không đủ đáng thương, bị anh ta lợi dụng còn chưa đủ sao? Anh một đá, đá cô văng ra, cô còn không biết xấu hổ chạy đến dưới chân anh tự chuốc nhục nhã sao?"
"Từ nay về sau, chúng ta không có bất kỳ quan hệ gì....tôi không muốn nhìn thấy anh!"
Cứ để một dao kết thúc tất cả đi! Cô quá đau khổ, một giây cũng không chịu đựng được nữa!
"Đứng lại!"
"..............."
"Nếu như em dám bước ra khỏi phòng này, sự nghiệp chính trị của ba em sẽ chấm dứt!" Nam Cung Nghiêu không biết bản thân vì cái gì phải uy hiếp cô như vậy, nhưng vào một giây cô muốn bước ra khỏi phòng. Tự nhiên anh cảm thấy kích động, giống như cô cứ như vậy biến mất khỏi cuộc sống của anh, đây là điều anh không thể chấp nhận được!
"Giao dịch giữa hai người, đối với tôi không có một chút quan hệ nào!" Lạnh nhạt bỏ lại câu đó, Uất Noãn Tâm đẩy cửa đi ra. Vì người cha này, cô đã hy sinh quá nhiều rồi, cô không muốn tiếp tục trở thành tế phẩm của bọn họ!
"Uất Noãn Tâm....." Nam Cung Nghiêu đứng dậy gào lên, vẫn không thể ngăn cản cô rời khỏi. Lửa giận cháy phừng phừng trong mắt, anh đẩy tất cả tài liệu ở trên bàn, tức giận đá chân vào bàn làm việc.
Hà quản gia vẫn đứng ở cửa, không khuyên được Uất Noãn Tâm, vội vàng chạy vào. "Đại thiếu gia, có cần đuổi theo thiếu phu nhân không?"
"Cô ta muốn đi thì để cô ta đi, đi càng xa càng tốt!"Nam Cung Nghiêu tức giận rít lên.
Cứ như vậy mà muốn phân chia rõ quan hệ với anh sao?
Cô cho rằng bản thân có cái tư cách đó sao?
Chương 77 - Sự thương xót của anh
Uất Noãn Tâm chân trần một mạch chạy xuống núi, nước mắt trong cơn điên cuồng của mưa gió bão bùng, không thể nhìn phân biệt đó là nước mắt hay nước mưa. Cô không biết bản thân muốn đi đâu, có thể đi đâu, chỉ một mạch cắm đầu chạy về trước, muốn thoát khỏi cơn ác mộng này thật xa.
Khi mưa gió bão bùng qua đi, tất cả có thể trở lại bình thường sao? Cô tình nguyện bản thân không biết được sự thật, sẽ không đau khổ như vậy.
Những cái cây trong cơn bão điên cuồng lắc qua lắc lại, một tia sét chớp trên bầu trời, đánh thẳng xuống một cái cây, chẻ đôi làm cái cây ngã xuống, đổ về phía Uất Noãn Tâm, nhưng cô vốn không thèm để ý đến. Mắt nhìn thấy nó đổ xuống thân mình, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy cô kéo ra, liên tục lăn vài vòng trên mặt đất, mới may mắn thoát nạn.
Cứ vậy ôm cô bảo vệ trong lòng mình, bản thân bị không ít ma sát trên mặt đường. Khi dừng lăn lại, giây đầu tiên Ngũ Liên vẫn nghĩ đến cô, vội vàng hỏi: "Em không sao chứ?"
"Buông tôi ra........buông tôi ra..........."Uất Noãn Tâm gào khóc đánh vào lồng ngực của anh. "Để cho tôi chết đi!"
"Đừng có khùng! Thôi ngay!" Ngũ Liên dùng một tay ngăn cản cú đánh của cô, một tay đỡ cô đứng dậy, Uất Noãn Tâm vẫn liều mạng giãy dụa lại. "Đừng lo cho tôi, buông ra....."
"Tại sao anh ấy phải đối xử tôi như vậy? Tại sao?"
"Anh ta không đáng để em như vậy! Em đừng có ngu ngốc như vậy được không?" Ngũ Liên cũng tức giận, hung hăng lau khuôn mặt dính nước mưa, lộp bộp lộp bộp, bắn vào mặt anh đến nổi không thể mở mắt ra. Nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm Uất Noãn Tâm, sợ cô bất thình lình nghĩ không thông, xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
"Đúng....tôi ngu...tôi ngu mới tin anh ta....anh cũng có chổ nào tốt chứ? Anh cũng gạt tôi!"Uất Noãn Tâm điên cuồng làm loạn . "Anh đến chế nhạo tôi phải không? Xem tôi có bao nhiêu thê thảm? Vẫn chưa vừa lòng sao?"
"Em điên rồi...."
"Nếu như anh cảm thấy vẫn chưa đủ, lúc nãy nên để tôi chết....chết còn tốt hơn sống, không cần chịu đựng những lừa dối và đau khổ như thế này! Cầm thú.....các người đều là cầm thú....cầm thú......"
"Bốp...."
Vung tay lên tát một cái tát vào mặt của Uất Noãn Tâm, một dòng máu tươi từ khóe miệng chạy xuống, cô dừng gào thét điên cuồng, ánh mắt chết lặng đau đớn.
"Em tỉnh lại đi! Vì một người đàn ông biến mình thành bộ dạng giống quỷ, có đáng không!" Ngũ Liên tức không cãi lại được, đồng thời cũng rất đau lòng vì cô. Bởi vì phát hiện cô động lòng với Nam Cung Nghiêu, anh mới phơi bày sự thật. Nhưng tình cảm của cô đối với anh ta, còn sâu hơn những gì anh tưởng tượng. Cô đã rơi xuống quá sâu rồi, nếu không lúc này lòng sẽ không đau đớn như vậy.
Anh giữ vấy bả vai của cô. "Nhìn anh đi! Nhìn anh!"
"Đau khổ của em, chỉ càng khiến cho anh ta đắc ý, bản thân càng thê thảm. Em phải tỉnh táo đứng dậy, phải sống tốt hơn trước, đây mới là sự phản kích mạnh mẽ nhất đối với anh ta!"
"Nhưng tôi rất khó chịu....tim rất đau....tôi cũng không biết tại sao lại trở nên như vậy....."Uất Noãn Tâm nức nở nói. "Tôi biết, anh ấy vẫn nhất mực lợi dụng tôi, nhưng tôi vẫn thích anh ấy, là tôi tự làm tự chịu...."
"Đừng nghĩ nữa, theo anh về nhà!" Ngũ Liên ôm cô dậy, cơ thể gầy yếu của cô ở trong lòng anh run rẩy, giống như một con vật nhỏ bị thương, đau đớn trong lòng cô, khiến anh thương xót. Nếu như người cô yêu là anh, anh nhất định không để cô chịu tổn thương này.
Cẩn thận để cô ngồi vào ghế phụ, giống như đối với một thứ trân quý. Anh ngồi vào phía bên kia xe, lấy khăn giấy lau mặt cho cô, cất tiếng an ủi. "Không có chuyện gì rồi....không sao hết....đừng nghĩ nữa...." Cởi áo vest ra bao chặt người cô, hôn nhẹ lên trán cô. "Ngoan ngoãn ngủ một giấc, chúng ta về nhà!"
Uất Noãn Tâm sức cùng lực kiệt nhắm hai đôi mắt lại.
.....................
Từ sau khi Uất Noãn Tâm xông ra khỏi phòng, Nam Cung Nghiêu vẫn đứng ở cửa sổ, vỏn vẹn đứng ba tiếng đồng hồ, không ngừng hút thuốc. Trong gạt tàn chứa đầy tàn thuốc.
Hà quản gia thỉnh thoảng đẩy cửa vào xem, thấy Nam Cung Nghiêu buồn lòng, cũng không dám nói cái gì. Đại thiếu gia bắt đầu quan tâm thiếu phu nhân rồi sao? Nhưng tại sao còn làm tổn thương cô ấy?
"Đại thiếu gia, chú Trương đã ra ngoài tìm, không nhìn thấy thiếu phu nhân!"
"Ai cho phép các người tự tiện vậy hả!" Nam Cung Nghiêu lãnh đạm hỏi. Bởi vì tìm không được cô, càng thêm khó chịu.
"Thực xin lỗi, đại thiếu gia! Nhưng tôi biết, cậu cũng rất lo lắng cho thiếu phu nhân! Một khi đã vậy, tại sao không ra ngoài tìm cô ấy trở về chứ? Tổn thương cô ấy, cậu vui lắm sao?"
"Hà quản gia, bà là người làm lâu năm, tôi tôn trọng bà, nhưng không có nghĩa bà có thể vượt quá bổn phận của mình."
"Vâng! Vậy tôi quấy rầy cậu rồi!" Hà quản gia thầm than một tiếng, ra ngoài đóng cửa lại.
Nam Cung Nghiêu nhìn bầu trời như bị xé rách, trong lòng càng ngày càng lo lắng nhiều hơn.
Mưa lớn như vậy, cô sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
.....................
Chiếc xe ôtô tiến vào, dừng ở trước cửa biệt thự. Ngũ Liên cởi dây an toàn, tính gọi Uất Noãn Tâm, quay đầu lại nhìn thấy Uất Noãn Tâm đã ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn hiện dưới làn tóc, trắng như tờ giấy, nhìn rất đáng thương. Thực không hiểu nổi, ngay cả động vật máu lạnh như ...



