Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
bảo thợ chụp ảnh nghỉ ngơi một chút, an ủi Uất Noãn Tâm. “Đừng vội vàng, một ngày không được cũng còn ngày mai, còn không được thì chụp hết nguyên tuần. Còn không được nữa nữa, thì đổi thợ chụp ảnh khác, đừng để mình chịu áp lực lớn đến vậy.”
“Xin lỗi anh, có phải em vô dụng lắm không? Ngay cả chụp ảnh cưới cũng chụp không xong!” Cô càng muốn cố gắng chụp cho tốt, lại càng không làm được, cả người đã vô cùng mệt mỏi.
“Tất nhiên không phải rồi! Chụp ảnh cưới, cũng cần phải có tâm trạng thật tốt. Bằng không chúng ta về nhà nghỉ ngơi đi, ngày mai lại chụp tiếp?”
“Không cần đâu, thợ chụp ảnh cũng đến rồi! Em vào nhà vệ sinh tí.”
Sự chăm sóc và lòng khoan dung của Ngũ Liên làm cô cảm thấy áy náy, không biết phải đối mặt với anh như thế nào, cô gần như chạy trốn vào trong nhà vệ sinh, rất lâu mới lấy lại bình tĩnh. Không dễ gì mới bình tĩnh trở lại được, nhưng vừa đi ra khỏi cửa, lại đụng trúng một người đáng sợ nhất…. Nam Cung Nghiêu.
Anh đứng dựa vào tường, nhả khói thuốc, xuyên quan làn khói, nheo đôi mắt xinh đẹp đánh giá cô, khiếm nhã nhả khói trắng về phía cô, nở nụ cười u ám, giống như một con quỷ đến từ địa ngục, âm hồn không tan biến.
Cô kích động, dán sát vào tường. “Sao anh lại đến đây hả?”
“Sao nào? Tôi không được đến đây sao?”
“………….” Uất Noãn tâm giống như đụng phải con quỷ đến từ địa ngục, tóc tai dựng hết lên, muốn nhanh chóng chạy thoát.
Thế nhưng lại bị Nam Cung Nghiêu nắm lấy cổ tay, đè ở trên tường, không thể nhúc nhích. Cô sợ gặp phiền phức, không dám kêu to, đè thấp giọng xuống. “Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?”
“Nếu như tôi là em, tôi sẽ không cố chấp như vậy, kết hôn với Ngũ Liên.”
“Đó là chuyện của tôi, không liên quan gì đến anh!”
“Xem ra em vẫn nghe không hiểu những lời tôi nói, vậy tôi nói lại lần nữa cho em rõ. Sự tùy tiện làm liều của em, sẽ hại chết Ngũ Liên! Cũng sẽ hại chết cả nhà họ Ngũ.”
“Cho dù như vậy, anh ấy cũng bằng lòng ở bên tôi, không sợ hai bàn tay trắng đâu!”
“Ha! Ngây thơ đến đáng yêu đó. Em tin tưởng, một kẻ từ nhỏ không lo cơm áo, ngoài việc tán gái ra cái gì cũng không biết, sẽ chấp nhận buông hết tất cả vì em sao?”
“Anh ấy không giống như những gì anh nói.”
“Có lẽ cũng sẽ có chuyện ngu ngốc như vậy! Nhưng tên đó tự cho mình là con cưng của trời, sự đau khổ từ trên đỉnh cao của thế giới rớt xuống tầng lớp thấp hèn nhất, cậu ta chấp nhận được à. Không khéo, cậu ta sẽ tự sát đó! Bây giờ cậu ta đang có tất cả, đương nhiên vì chấp nhận vì em mà từ bỏ mọi thứ. Nhưng cảm giác một khi cậu ta rơi xuống địa ngục, sẽ hối hận trước kia mình thật ngu xuẩn, vì một người đàn bà, từ bỏ mọi thứ.”
“Nếu như em thật lòng yêu cậu ta, vậy em hãy vì cậu ta mà suy nghĩ kỹ đi. Rời khỏi cậu ta, có lẽ cậu ta sẽ đau khổ một khoảng thời gian, nhưng ít ra cậu ta vẫn còn được hưởng thụ cuộc sống cao quý như bây giờ. Trải qua một khoảng thời gian, cậu ta sẽ gặp được người con gái cậu ta yêu mến, và quên hẳn em đi.”
“Nhưng nếu cậu ta chọn em , cậu ta chỉ có thể trở thành một con kiến đê hèn nhất. Thậm chí, ngay cả việc cho em hạnh phúc ấm no cũng là một vấn đề. Lúc đó, cậu ta sẽ còn tiếp tục yêu em sao?”
Chương 263: Yêu là một tai họa sao?
Lời nói của Nam Cung Nghiêu,giống như một lưỡi dao, từng nát từng nhát một, tàn nhẫn giày xéo Uất Noãn Tâm, chỉ là cô không nghĩ anh lại có thể đê tiện đến mức này.
Tình cảm của Ngũ Liên dành cho cô, cô rất có niềm tin. Cô tin rằng cho dù có gặp bất kỳ tai họa gì, anh đề sẽ ở bên cô một bước không rời xa.Cho dù trời có sập xuống, anh ấy nhất định không do dự mà sẽ chống thay cho cô và bé Thiên.
Nhưng mà.............
Cô không muốn nhìn thấy tình yêu của anh trở thành tai họa, không muốn anh vì tình yêu mà mất đi mọi thứ, anh là một người kiêu ngạo đến như vậy, hỏi cô làm sao có thể mở trưng mắt nhìn anh nghèo túng trong tuyệt vọng, hai bàn tay trắng đây.
Nhìn thấy cô đã bị dao động, Nam Cung Nghiêu cười mỉa buông cô ra, "tôi cho em mấy ngày cuối cùng để suy nghĩ, tôi ngược lại muốn xem thử,rốt cuộc em yêu cậu ta nhiều, hay là yêu chính mình đây."
Anh lạnh lùng xoay người đi, biến mất ở nơi cuối hành lang, giống như bóng dáng của ma quỷ, chỉ để lại hơi thở lạnh lẽo trong không khí.
Ngũ Liên bước nhanh đến, "sao lại đi lâu đến vậy chứ? Anh đã xem qua ảnh chụp rồi, không tệ đâu nha! Tí nữa không cần quá căng thẳng đâu, thoải mái là được rồi,do em quá hồi hộp đó thôi......"
"Hôm nay em không muốn chụp nữa." Uất Noãn Tâm vội vàng nói, trong mắt Ngũ Liên có hơi mất mát, nhưng không hỏi lý do quá nhiều, "được rồi!Vậy anh bảo thợ chụp ảnh về trước."
"Anh sẽ trách em sao? Anh đã bỏ cuộc họp chạy đến đây, mà em lại.........."
"Ngốc à! Có chuyện qua trọng hơn kết hôn chứ? Anh chạy đi báo một tiếng, sẽ quay lại nhanh thôi."
"Vâng ạ!" Uất Noãn Tâm nhìn bóng người của anh, quần áo bảnh bao sang trọng, ngay thẳng gọn gàng, khí chất đặc biệt, giống như một chàng hoàng tử cao quý nhất trong truyện cổ tích, khí chất tôn quý, cao quý ưu tú như thế, từ lúc sinh ra đã là người không cùng một thế giới với cô.
Cô không thể, hoặc có thể nói là không dám tưởng tượng dáng vẻ nghèo nàn của anh, đó là chuyện quá đáng sợ, quá tàn nhẫn, giống như một cơn ác mộng!
Không lẽ rời khỏi anh, mới là lựa chọn tốt nhất sao?
..................
Ngày qua ngày trôi đi, Uất Noãn Tâm chết lặng mà chuẩn bị hôn lễ, trong lòng cuối cùng cũng có một quyết định. Hai ngày trước khi kết hôn, vốn dĩ muốn cho cô và Ngũ Liên có một chút không gian riêng của mỗi người. Mười một giờ tối, chuông cửa vang lên.
Vừa mở cửa, đã nhìn thấy Ngũ Liên say khướt mỉm cười với mình, bước chân có chút chao đảo,vẻ mặt đỏ ửng, đôi mắt mơ màng.
Cô cau mày. "Anh uống rượu sao?"
"Ừ! Có một chút!" Ngũ Liên lảo đảo đi vào,ngồi xuống ghế sofa, ngửa mặt lên, "bị mấy đứa bạn kéo đi uống rượu,mấy thằng khốn, bốn năm người chuốc say mình anh."
Uất Noãn Tâm chạy đi lấy khăn mặt lau cho anh, "uống nhiều rượu đến vậy, cả người toàn mùi rượu. Hôm sau không cần kết hôn sao?"
"Kết! Tất nhiên phải kết rồi!" Ngũ Liên nắm lấy tay cô, sợ cô chạy mất. "Em không được hối hận đó chứ? Anh không cho phép!"
"Anh nói bậy gì đó! Anh thấy anh sắp kết hôn rồi, còn uống đến say mèm, em còn lo chú rể sẽ vắng mặt."
"Làm sao có thể chứ.........." Anh nói chuyện có chút say, khó thở. "Cho dù bò, anh cũng phải bò đến."
"Đồ ngốc! Sắp sửa kết hôn rồi, còn uống như vậy. Mấy người bạn anh chuốc say anh, anh cũng ngu ngốc để bọn họ chuốc say đến vậy hả?"
"Còn không phải vì em sao............" Ngũ Liên kéo caravat ra, ợ một cái.
"Liên quan gì đến em, anh cứ luôn thích ỷ lại em."
"Vốn dĩ là vậy mà........" Ngũ Liên giống như một đứa trẻ không nói lý lẽ, "đều tại em, dù sao cũng đều tại em!" Sau đó, lại bất tình lình vô cùng nghiêm túc nhìn cô, "anh bây giờ, đã vô cùng chắc chắn, không thể nào rời xa em được..........em nói trước khi kết hôn tạm thời không được gặp mặt............. nhưng anh nhịn không được, cứ muốn chạy đến chỗ em, gọi điện thoại cho em........"
"Vì để giảm bớt sự nỗi nhớ, mới bị mấy tên quỷ kia kéo đi uống rượu. Anh biết em không thích anh uống rượu.............anh đã uống rất ít rồi............. có thể đùn đẩy cũng đùn đẩy rồi.......
“Xin lỗi anh, có phải em vô dụng lắm không? Ngay cả chụp ảnh cưới cũng chụp không xong!” Cô càng muốn cố gắng chụp cho tốt, lại càng không làm được, cả người đã vô cùng mệt mỏi.
“Tất nhiên không phải rồi! Chụp ảnh cưới, cũng cần phải có tâm trạng thật tốt. Bằng không chúng ta về nhà nghỉ ngơi đi, ngày mai lại chụp tiếp?”
“Không cần đâu, thợ chụp ảnh cũng đến rồi! Em vào nhà vệ sinh tí.”
Sự chăm sóc và lòng khoan dung của Ngũ Liên làm cô cảm thấy áy náy, không biết phải đối mặt với anh như thế nào, cô gần như chạy trốn vào trong nhà vệ sinh, rất lâu mới lấy lại bình tĩnh. Không dễ gì mới bình tĩnh trở lại được, nhưng vừa đi ra khỏi cửa, lại đụng trúng một người đáng sợ nhất…. Nam Cung Nghiêu.
Anh đứng dựa vào tường, nhả khói thuốc, xuyên quan làn khói, nheo đôi mắt xinh đẹp đánh giá cô, khiếm nhã nhả khói trắng về phía cô, nở nụ cười u ám, giống như một con quỷ đến từ địa ngục, âm hồn không tan biến.
Cô kích động, dán sát vào tường. “Sao anh lại đến đây hả?”
“Sao nào? Tôi không được đến đây sao?”
“………….” Uất Noãn tâm giống như đụng phải con quỷ đến từ địa ngục, tóc tai dựng hết lên, muốn nhanh chóng chạy thoát.
Thế nhưng lại bị Nam Cung Nghiêu nắm lấy cổ tay, đè ở trên tường, không thể nhúc nhích. Cô sợ gặp phiền phức, không dám kêu to, đè thấp giọng xuống. “Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?”
“Nếu như tôi là em, tôi sẽ không cố chấp như vậy, kết hôn với Ngũ Liên.”
“Đó là chuyện của tôi, không liên quan gì đến anh!”
“Xem ra em vẫn nghe không hiểu những lời tôi nói, vậy tôi nói lại lần nữa cho em rõ. Sự tùy tiện làm liều của em, sẽ hại chết Ngũ Liên! Cũng sẽ hại chết cả nhà họ Ngũ.”
“Cho dù như vậy, anh ấy cũng bằng lòng ở bên tôi, không sợ hai bàn tay trắng đâu!”
“Ha! Ngây thơ đến đáng yêu đó. Em tin tưởng, một kẻ từ nhỏ không lo cơm áo, ngoài việc tán gái ra cái gì cũng không biết, sẽ chấp nhận buông hết tất cả vì em sao?”
“Anh ấy không giống như những gì anh nói.”
“Có lẽ cũng sẽ có chuyện ngu ngốc như vậy! Nhưng tên đó tự cho mình là con cưng của trời, sự đau khổ từ trên đỉnh cao của thế giới rớt xuống tầng lớp thấp hèn nhất, cậu ta chấp nhận được à. Không khéo, cậu ta sẽ tự sát đó! Bây giờ cậu ta đang có tất cả, đương nhiên vì chấp nhận vì em mà từ bỏ mọi thứ. Nhưng cảm giác một khi cậu ta rơi xuống địa ngục, sẽ hối hận trước kia mình thật ngu xuẩn, vì một người đàn bà, từ bỏ mọi thứ.”
“Nếu như em thật lòng yêu cậu ta, vậy em hãy vì cậu ta mà suy nghĩ kỹ đi. Rời khỏi cậu ta, có lẽ cậu ta sẽ đau khổ một khoảng thời gian, nhưng ít ra cậu ta vẫn còn được hưởng thụ cuộc sống cao quý như bây giờ. Trải qua một khoảng thời gian, cậu ta sẽ gặp được người con gái cậu ta yêu mến, và quên hẳn em đi.”
“Nhưng nếu cậu ta chọn em , cậu ta chỉ có thể trở thành một con kiến đê hèn nhất. Thậm chí, ngay cả việc cho em hạnh phúc ấm no cũng là một vấn đề. Lúc đó, cậu ta sẽ còn tiếp tục yêu em sao?”
Chương 263: Yêu là một tai họa sao?
Lời nói của Nam Cung Nghiêu,giống như một lưỡi dao, từng nát từng nhát một, tàn nhẫn giày xéo Uất Noãn Tâm, chỉ là cô không nghĩ anh lại có thể đê tiện đến mức này.
Tình cảm của Ngũ Liên dành cho cô, cô rất có niềm tin. Cô tin rằng cho dù có gặp bất kỳ tai họa gì, anh đề sẽ ở bên cô một bước không rời xa.Cho dù trời có sập xuống, anh ấy nhất định không do dự mà sẽ chống thay cho cô và bé Thiên.
Nhưng mà.............
Cô không muốn nhìn thấy tình yêu của anh trở thành tai họa, không muốn anh vì tình yêu mà mất đi mọi thứ, anh là một người kiêu ngạo đến như vậy, hỏi cô làm sao có thể mở trưng mắt nhìn anh nghèo túng trong tuyệt vọng, hai bàn tay trắng đây.
Nhìn thấy cô đã bị dao động, Nam Cung Nghiêu cười mỉa buông cô ra, "tôi cho em mấy ngày cuối cùng để suy nghĩ, tôi ngược lại muốn xem thử,rốt cuộc em yêu cậu ta nhiều, hay là yêu chính mình đây."
Anh lạnh lùng xoay người đi, biến mất ở nơi cuối hành lang, giống như bóng dáng của ma quỷ, chỉ để lại hơi thở lạnh lẽo trong không khí.
Ngũ Liên bước nhanh đến, "sao lại đi lâu đến vậy chứ? Anh đã xem qua ảnh chụp rồi, không tệ đâu nha! Tí nữa không cần quá căng thẳng đâu, thoải mái là được rồi,do em quá hồi hộp đó thôi......"
"Hôm nay em không muốn chụp nữa." Uất Noãn Tâm vội vàng nói, trong mắt Ngũ Liên có hơi mất mát, nhưng không hỏi lý do quá nhiều, "được rồi!Vậy anh bảo thợ chụp ảnh về trước."
"Anh sẽ trách em sao? Anh đã bỏ cuộc họp chạy đến đây, mà em lại.........."
"Ngốc à! Có chuyện qua trọng hơn kết hôn chứ? Anh chạy đi báo một tiếng, sẽ quay lại nhanh thôi."
"Vâng ạ!" Uất Noãn Tâm nhìn bóng người của anh, quần áo bảnh bao sang trọng, ngay thẳng gọn gàng, khí chất đặc biệt, giống như một chàng hoàng tử cao quý nhất trong truyện cổ tích, khí chất tôn quý, cao quý ưu tú như thế, từ lúc sinh ra đã là người không cùng một thế giới với cô.
Cô không thể, hoặc có thể nói là không dám tưởng tượng dáng vẻ nghèo nàn của anh, đó là chuyện quá đáng sợ, quá tàn nhẫn, giống như một cơn ác mộng!
Không lẽ rời khỏi anh, mới là lựa chọn tốt nhất sao?
..................
Ngày qua ngày trôi đi, Uất Noãn Tâm chết lặng mà chuẩn bị hôn lễ, trong lòng cuối cùng cũng có một quyết định. Hai ngày trước khi kết hôn, vốn dĩ muốn cho cô và Ngũ Liên có một chút không gian riêng của mỗi người. Mười một giờ tối, chuông cửa vang lên.
Vừa mở cửa, đã nhìn thấy Ngũ Liên say khướt mỉm cười với mình, bước chân có chút chao đảo,vẻ mặt đỏ ửng, đôi mắt mơ màng.
Cô cau mày. "Anh uống rượu sao?"
"Ừ! Có một chút!" Ngũ Liên lảo đảo đi vào,ngồi xuống ghế sofa, ngửa mặt lên, "bị mấy đứa bạn kéo đi uống rượu,mấy thằng khốn, bốn năm người chuốc say mình anh."
Uất Noãn Tâm chạy đi lấy khăn mặt lau cho anh, "uống nhiều rượu đến vậy, cả người toàn mùi rượu. Hôm sau không cần kết hôn sao?"
"Kết! Tất nhiên phải kết rồi!" Ngũ Liên nắm lấy tay cô, sợ cô chạy mất. "Em không được hối hận đó chứ? Anh không cho phép!"
"Anh nói bậy gì đó! Anh thấy anh sắp kết hôn rồi, còn uống đến say mèm, em còn lo chú rể sẽ vắng mặt."
"Làm sao có thể chứ.........." Anh nói chuyện có chút say, khó thở. "Cho dù bò, anh cũng phải bò đến."
"Đồ ngốc! Sắp sửa kết hôn rồi, còn uống như vậy. Mấy người bạn anh chuốc say anh, anh cũng ngu ngốc để bọn họ chuốc say đến vậy hả?"
"Còn không phải vì em sao............" Ngũ Liên kéo caravat ra, ợ một cái.
"Liên quan gì đến em, anh cứ luôn thích ỷ lại em."
"Vốn dĩ là vậy mà........" Ngũ Liên giống như một đứa trẻ không nói lý lẽ, "đều tại em, dù sao cũng đều tại em!" Sau đó, lại bất tình lình vô cùng nghiêm túc nhìn cô, "anh bây giờ, đã vô cùng chắc chắn, không thể nào rời xa em được..........em nói trước khi kết hôn tạm thời không được gặp mặt............. nhưng anh nhịn không được, cứ muốn chạy đến chỗ em, gọi điện thoại cho em........"
"Vì để giảm bớt sự nỗi nhớ, mới bị mấy tên quỷ kia kéo đi uống rượu. Anh biết em không thích anh uống rượu.............anh đã uống rất ít rồi............. có thể đùn đẩy cũng đùn đẩy rồi.......



