Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
rọng anh, để anh trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này.
Nhìn thấy trước mặt bỗng hiện ra một dáng người, Ngũ Liên cố gắng ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn thẳng đôi mắt lo lắng kia. Do men rượu, bóng người ở trước mắt không ngừng ẩn hiện. Đến khi anh nhìn rõ, thì ra là Uất Noãn Tâm, anh tức giận, cũng xúc động, lại lo sợ, vô số cảm xúc phức tạp đan xen lẫn nhau, nhưng anh vẫn vội vàng giữ cô lại, sợ cô sẽ đi mất.
"Noãn Tâm, là em sao Noãn Tâm? Em đến gặp anh rồi.........." Anh giống như một người đang chìm trong tuyệt vọng thì đột nhiên nhìn thấy một tia hy vọng, mặc kệ tất cả chỉ muốn giữ lấy.
Anh nắm lấy cổ tay của cô, ánh mắt kích động phát sáng lên, không ngừng gọi tên cô. "Noãn Tâm........"
Tay của Lâm Mạt bị anh nắm rất đau, giãy dụa cố thoát ra. "Tổng tài, tôi không phải là Noãn Tâm, tôi là Lâm Mạt............ anh nhìn cho kỹ đi."
Nhưng anh chắc chắn là cô, vui mừng đến chảy nước mắt, dùng hết sức kéo cô vào trong lòng, ôm thật chặt không chịu buông ra, ước gì có thể nhập cô vào trong cơ thể mình. Đầu của anh vùi vào cổ cô, nóng vội lại vui mừng hô lên. "Cuối cùng em cũng quay về rồi........ em cuối cùng quay về rồi........... anh biết em sẽ không bỏ anh mà............"
"Tổng tài, anh buông tôi ra, tôi không phải là Noãn Tâm đâm mà..........."
"Không, chính là em! Em còn muốn bỏ trốn sao? Anh sẽ không để em đi!" Anh khản giọng mà quát to, trong lòng nói với chính mình không thể buông cô ra, nhất định không thể! Anh không thể để cô rời khỏi anh thêm lần nữa, không có ai có thể cướp cô đi!
Giọng nói của anh cực kỳ run rẩy, mang theo đầy sự cầu xin, làm cho Lâm Mạt không nỡ đẩy anh ra. Mặc dù cô bị coi là người thay thế, nhưng chỉ cần có thể an ủi anh được chút nào, cô cũng bằng lòng rồi.
Cô buông lỏng tay ôm anh lại, chiếc ô rớt xuống đất.
"Vâng! Em sẽ không đi........... em sẽ ở bên anh............. anh đừng đau khổ nữa, được không?"
"Có thật em sẽ không rời xa anh nữa chứ?" Bởi vì anh đã chịu quá nhiều đau khổ, Ngũ Liên vẫn rất lo lắng, giống như một đứa trẻ chịu uất ức, cất tiếng nức nở nho nhỏ. "Lần trước em cũng nói sẽ không bỏ rơi anh mà, cuối cùng em vẫn bỏ đi............. anh không muốn..........."
"Thật mà, em sẽ không rời xa anh nữa, em thề."
Mưa to tầm tả, những giọt mưa lốp đốp rơi xuống người hai người, cả người đều ước nhẹp. Hai cơ thể dám chặt vào nhau, truyền hơi ấm cho nhau.
Đêm đó ở Đài Bắc, cả bầu trời đều là mưa, ngay cả trong không khí cũng tràn ngập sự đau khổ làm tan nát cả cõi lòng.
.................
Tại Hà Lan.
Uất Noãn Tâm sợ hãi gọi tên Ngũ Liên, tỉnh lại sau cơn ác mộng, hoảng hốt vẫn chưa bình tĩnh lại, thở hồng hộc. Ở trong mơ cô thấy anh bị xe đụng, nhưng cô gọi thế nào anh cũng không nghe, anh còn nở nụ cười với mình dưới ngọn đèn xanh chói mắt, đáng sợ quá đi!
Vừa nghĩ đến anh, trái tim của cô rất đau đớn, rất áy náy.
Cảm giác áy náy của cô dành cho anh, cho dù cô có chết đi, cũng không thể bù đắp được, nhưng cô cũng không còn cách nào khác. Ngoài việc ở trong lòng lặng lẽ nói nói xin lỗi anh, cô cũng chẳng làm gì được.
"Sao hả? Mơ thấy tên đó chết sao?" Một giọng nói chế giễu lạnh lẽo vang lên bên tai.
Uất Noãn Tâm giật mình. Nhìn rõ lại, Nam Cung Nghiêu đang đứng ở bên giường, sắc mắt tái mét, khó coi. Lúc này cô cau mày, hỏi một cách chống đối: "Anh đứng ở đây bao lâu rồi? Anh lấy tư cách gì vào phòng tôi hả? Cút ra ngoài đi!"
Nam Cung Nghiêu mặc kệ cô, "nếu như em lo lắng cho thằng đó đến vậy, thế có cần quay về Đài Loan thăm nó không, nói không chừng nó đã bị xe đụng chết rồi, cũng vừa đúng lúc em có thể gặp mặt tình nhân lần cuối cùng, tiễn nó về nơi an nghỉ cuối cùng!"
Cô căm hận cãi lại. "Miệng chó không mọc được ngà voi, người đáng chết phải là anh đó!"
Anh giữ chặt cằm của cô cô lại, tức giận trừng mắt nhìn cô. "Em nói gì hả? Nói lại lần nữa xem."
"Tôi nói anh đáng chết!"
Cô hận anh đến vậy, chỉ mong anh sớm chết quách đi sao? Nam Cung Nghiêu nhận thấy mình vì câu nói này của cô mà cảm thấy không vui, vô cùng bực mình. Nhưng anh không muốn tức giận với cô, điều này chứng tỏ anh càng quan tâm nhiều cô hơn, tức giận nở nụ cười.
"Nếu đã như vậy, tôi sợ rằng phải để em thấy vọng rồi! Người độc ác thường sống rất dai, em càng muốn tôi chết, tôi sẽ càng sống tốt hơn nữa, hơn nữa còn quấn lấy em cho đến cùng. Cả đời này, em đừng mong thoát khỏi tôi!"
"Anh quá đê tiện, vô liêm sỉ."
"Thì sao nào? Em mới biết sao? Con người tôi là vậy đó! Cho nên em đừng hy vọng có thể qua lại với Ngũ Liên. Lúc em ở dưới cơ thể tôi run rẩy rên rỉ, thì đã rất dơ bẩn rồi, tên đó không thể nào thích một người phụ nữ dơ bẩn như em đâu, em nên chấm dứt cái ý nghĩ này đi!"
Chương 280: Trừng phạt bằng xác thịt
Nhìn thấy gương mặt tàn nhẫn giống như ác quỷ của Nam Cung Nghiêu, trái tim Uất Noãn Tâm đau đến không thể thở được, hô hấp khó khăn. Hốc mắt đau đớn, muốn bật khóc.
Nhưng cô không cho phép mình yếu đuối đến vậy, cố gắng đè nén đau khổ, trả lời từng câu từng chữ. "Người dơ bẩn nhất phải là anh! Cơ thể tôi bị anh chà đạp, nhưng trong lòng tôi chỉ có một mình Ngũ Liên. Anh đừng mong có được trái tim tôi."
Nam Cung Nghiêu đột nhiên cười to lên, ánh mắt tràn ngập sự khinh thường. "Ai nói tôi cần trái tim em, em cho rằng mình đáng giá đến vậy sao? Cứ cho mình là giỏi! Tôi chẳng qua chỉ tạm thời say mê cơ thể của em thôi, tôi thích mùi vị ngây ngất khi ra vào người em. Em ở trong mắt tôi, chẳng qua chỉ là một công cụ để tôi giải quyết sinh lý thôi, em bớt cho mình là ngon đi!"
"..........."
"Nhưng mà, tôi là một người đàn ông, em rêu rao trong lòng em có người đàn ông khác, vẫn làm cho tôi không vui. Em nói xem, tôi nên trừng phạt em như thế nào đây?" Anh làm bộ muốn đè lên người cô, Uất Noãn Tâm sợ hãi đến mức lùi ra phía sau, "anh muốn là gì, anh đừng qua đây.......... cút đi!"
Anh nhẹ nhàng chụp được cái gối của cô, ném qua một bên, nở nụ cười âm u giống như con sói đói, "tôi muốn làm gì, không phải em hiểu rất rõ sao? Dù sao, chúng ta cũng đã làm quá nhiều lần rồi, em hẳn phải quen chứ....."
"Đừng mà! Đừng đụng vào tôi!" Uất Noãn Tâm hoảng hốt muốn chạy xuống giường, nhưng chân còn chưa chạm đất, đã bị Nam Cung Nghiêu kéo lại, giam lại bên dưới người mình. Tay chân cô đấm đá loạn xạ, nhưng chẳng làm gì được anh, một chút sức để chống lại cũng không có.
"Dừng lại! Anh mau buông tôi ra, đồ biến thái, đồ điên........... anh mau buông ra............"
Nam Cung Nghiêu cười giễu, mỉa mai. "Tôi nói em Uất Noãn Tâm này, em muốn mà còn giả vờ chống đối, trò chơi lạc mềm buộc chặt này em chơi đủ chưa? Lần nào cũng giả vờ như mình là người giữ tiết, giống như em bị tôi cưỡng bức vậy, thế mà cuối cùng không phải em vẫn ở dưới cơ thể tôi lên đỉnh sao? Cất tiếng rên đến ngất ngây như vậy, người ở dưới cơ thể tôi run rẩy là ai hả?"
"Đồ vô liêm sỉ!" Uất Noãn Tâm cố gắng giãy dụa, nhưng Nam Cung Nghiêu giữ chặt hai tay cô, nở nụ cười tàn nhẫn, âm u giống như ma quỷ. "Cái miệng này của em thích mắng người khác quá nhỉ, đáng phạt mà!" Anh vì muốn cô phải nhớ kỹ, cho nên một bàn tay khác của anh đã bao trùm nơi đẫy đà của cô, năm ngón tay bóp chặt, vuốt ve thật tàn nhẫn, chà đạp cô.
Uất Noãn Tâm đau quá, khóe miệng co giật, nhưng có chết cũng không chịu nói lời cầu xin anh.
Nam Cung Nghiêu nở nụ cười ngày càng gian ác hơn, hai ngón tay kẹp n...
Nhìn thấy trước mặt bỗng hiện ra một dáng người, Ngũ Liên cố gắng ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn thẳng đôi mắt lo lắng kia. Do men rượu, bóng người ở trước mắt không ngừng ẩn hiện. Đến khi anh nhìn rõ, thì ra là Uất Noãn Tâm, anh tức giận, cũng xúc động, lại lo sợ, vô số cảm xúc phức tạp đan xen lẫn nhau, nhưng anh vẫn vội vàng giữ cô lại, sợ cô sẽ đi mất.
"Noãn Tâm, là em sao Noãn Tâm? Em đến gặp anh rồi.........." Anh giống như một người đang chìm trong tuyệt vọng thì đột nhiên nhìn thấy một tia hy vọng, mặc kệ tất cả chỉ muốn giữ lấy.
Anh nắm lấy cổ tay của cô, ánh mắt kích động phát sáng lên, không ngừng gọi tên cô. "Noãn Tâm........"
Tay của Lâm Mạt bị anh nắm rất đau, giãy dụa cố thoát ra. "Tổng tài, tôi không phải là Noãn Tâm, tôi là Lâm Mạt............ anh nhìn cho kỹ đi."
Nhưng anh chắc chắn là cô, vui mừng đến chảy nước mắt, dùng hết sức kéo cô vào trong lòng, ôm thật chặt không chịu buông ra, ước gì có thể nhập cô vào trong cơ thể mình. Đầu của anh vùi vào cổ cô, nóng vội lại vui mừng hô lên. "Cuối cùng em cũng quay về rồi........ em cuối cùng quay về rồi........... anh biết em sẽ không bỏ anh mà............"
"Tổng tài, anh buông tôi ra, tôi không phải là Noãn Tâm đâm mà..........."
"Không, chính là em! Em còn muốn bỏ trốn sao? Anh sẽ không để em đi!" Anh khản giọng mà quát to, trong lòng nói với chính mình không thể buông cô ra, nhất định không thể! Anh không thể để cô rời khỏi anh thêm lần nữa, không có ai có thể cướp cô đi!
Giọng nói của anh cực kỳ run rẩy, mang theo đầy sự cầu xin, làm cho Lâm Mạt không nỡ đẩy anh ra. Mặc dù cô bị coi là người thay thế, nhưng chỉ cần có thể an ủi anh được chút nào, cô cũng bằng lòng rồi.
Cô buông lỏng tay ôm anh lại, chiếc ô rớt xuống đất.
"Vâng! Em sẽ không đi........... em sẽ ở bên anh............. anh đừng đau khổ nữa, được không?"
"Có thật em sẽ không rời xa anh nữa chứ?" Bởi vì anh đã chịu quá nhiều đau khổ, Ngũ Liên vẫn rất lo lắng, giống như một đứa trẻ chịu uất ức, cất tiếng nức nở nho nhỏ. "Lần trước em cũng nói sẽ không bỏ rơi anh mà, cuối cùng em vẫn bỏ đi............. anh không muốn..........."
"Thật mà, em sẽ không rời xa anh nữa, em thề."
Mưa to tầm tả, những giọt mưa lốp đốp rơi xuống người hai người, cả người đều ước nhẹp. Hai cơ thể dám chặt vào nhau, truyền hơi ấm cho nhau.
Đêm đó ở Đài Bắc, cả bầu trời đều là mưa, ngay cả trong không khí cũng tràn ngập sự đau khổ làm tan nát cả cõi lòng.
.................
Tại Hà Lan.
Uất Noãn Tâm sợ hãi gọi tên Ngũ Liên, tỉnh lại sau cơn ác mộng, hoảng hốt vẫn chưa bình tĩnh lại, thở hồng hộc. Ở trong mơ cô thấy anh bị xe đụng, nhưng cô gọi thế nào anh cũng không nghe, anh còn nở nụ cười với mình dưới ngọn đèn xanh chói mắt, đáng sợ quá đi!
Vừa nghĩ đến anh, trái tim của cô rất đau đớn, rất áy náy.
Cảm giác áy náy của cô dành cho anh, cho dù cô có chết đi, cũng không thể bù đắp được, nhưng cô cũng không còn cách nào khác. Ngoài việc ở trong lòng lặng lẽ nói nói xin lỗi anh, cô cũng chẳng làm gì được.
"Sao hả? Mơ thấy tên đó chết sao?" Một giọng nói chế giễu lạnh lẽo vang lên bên tai.
Uất Noãn Tâm giật mình. Nhìn rõ lại, Nam Cung Nghiêu đang đứng ở bên giường, sắc mắt tái mét, khó coi. Lúc này cô cau mày, hỏi một cách chống đối: "Anh đứng ở đây bao lâu rồi? Anh lấy tư cách gì vào phòng tôi hả? Cút ra ngoài đi!"
Nam Cung Nghiêu mặc kệ cô, "nếu như em lo lắng cho thằng đó đến vậy, thế có cần quay về Đài Loan thăm nó không, nói không chừng nó đã bị xe đụng chết rồi, cũng vừa đúng lúc em có thể gặp mặt tình nhân lần cuối cùng, tiễn nó về nơi an nghỉ cuối cùng!"
Cô căm hận cãi lại. "Miệng chó không mọc được ngà voi, người đáng chết phải là anh đó!"
Anh giữ chặt cằm của cô cô lại, tức giận trừng mắt nhìn cô. "Em nói gì hả? Nói lại lần nữa xem."
"Tôi nói anh đáng chết!"
Cô hận anh đến vậy, chỉ mong anh sớm chết quách đi sao? Nam Cung Nghiêu nhận thấy mình vì câu nói này của cô mà cảm thấy không vui, vô cùng bực mình. Nhưng anh không muốn tức giận với cô, điều này chứng tỏ anh càng quan tâm nhiều cô hơn, tức giận nở nụ cười.
"Nếu đã như vậy, tôi sợ rằng phải để em thấy vọng rồi! Người độc ác thường sống rất dai, em càng muốn tôi chết, tôi sẽ càng sống tốt hơn nữa, hơn nữa còn quấn lấy em cho đến cùng. Cả đời này, em đừng mong thoát khỏi tôi!"
"Anh quá đê tiện, vô liêm sỉ."
"Thì sao nào? Em mới biết sao? Con người tôi là vậy đó! Cho nên em đừng hy vọng có thể qua lại với Ngũ Liên. Lúc em ở dưới cơ thể tôi run rẩy rên rỉ, thì đã rất dơ bẩn rồi, tên đó không thể nào thích một người phụ nữ dơ bẩn như em đâu, em nên chấm dứt cái ý nghĩ này đi!"
Chương 280: Trừng phạt bằng xác thịt
Nhìn thấy gương mặt tàn nhẫn giống như ác quỷ của Nam Cung Nghiêu, trái tim Uất Noãn Tâm đau đến không thể thở được, hô hấp khó khăn. Hốc mắt đau đớn, muốn bật khóc.
Nhưng cô không cho phép mình yếu đuối đến vậy, cố gắng đè nén đau khổ, trả lời từng câu từng chữ. "Người dơ bẩn nhất phải là anh! Cơ thể tôi bị anh chà đạp, nhưng trong lòng tôi chỉ có một mình Ngũ Liên. Anh đừng mong có được trái tim tôi."
Nam Cung Nghiêu đột nhiên cười to lên, ánh mắt tràn ngập sự khinh thường. "Ai nói tôi cần trái tim em, em cho rằng mình đáng giá đến vậy sao? Cứ cho mình là giỏi! Tôi chẳng qua chỉ tạm thời say mê cơ thể của em thôi, tôi thích mùi vị ngây ngất khi ra vào người em. Em ở trong mắt tôi, chẳng qua chỉ là một công cụ để tôi giải quyết sinh lý thôi, em bớt cho mình là ngon đi!"
"..........."
"Nhưng mà, tôi là một người đàn ông, em rêu rao trong lòng em có người đàn ông khác, vẫn làm cho tôi không vui. Em nói xem, tôi nên trừng phạt em như thế nào đây?" Anh làm bộ muốn đè lên người cô, Uất Noãn Tâm sợ hãi đến mức lùi ra phía sau, "anh muốn là gì, anh đừng qua đây.......... cút đi!"
Anh nhẹ nhàng chụp được cái gối của cô, ném qua một bên, nở nụ cười âm u giống như con sói đói, "tôi muốn làm gì, không phải em hiểu rất rõ sao? Dù sao, chúng ta cũng đã làm quá nhiều lần rồi, em hẳn phải quen chứ....."
"Đừng mà! Đừng đụng vào tôi!" Uất Noãn Tâm hoảng hốt muốn chạy xuống giường, nhưng chân còn chưa chạm đất, đã bị Nam Cung Nghiêu kéo lại, giam lại bên dưới người mình. Tay chân cô đấm đá loạn xạ, nhưng chẳng làm gì được anh, một chút sức để chống lại cũng không có.
"Dừng lại! Anh mau buông tôi ra, đồ biến thái, đồ điên........... anh mau buông ra............"
Nam Cung Nghiêu cười giễu, mỉa mai. "Tôi nói em Uất Noãn Tâm này, em muốn mà còn giả vờ chống đối, trò chơi lạc mềm buộc chặt này em chơi đủ chưa? Lần nào cũng giả vờ như mình là người giữ tiết, giống như em bị tôi cưỡng bức vậy, thế mà cuối cùng không phải em vẫn ở dưới cơ thể tôi lên đỉnh sao? Cất tiếng rên đến ngất ngây như vậy, người ở dưới cơ thể tôi run rẩy là ai hả?"
"Đồ vô liêm sỉ!" Uất Noãn Tâm cố gắng giãy dụa, nhưng Nam Cung Nghiêu giữ chặt hai tay cô, nở nụ cười tàn nhẫn, âm u giống như ma quỷ. "Cái miệng này của em thích mắng người khác quá nhỉ, đáng phạt mà!" Anh vì muốn cô phải nhớ kỹ, cho nên một bàn tay khác của anh đã bao trùm nơi đẫy đà của cô, năm ngón tay bóp chặt, vuốt ve thật tàn nhẫn, chà đạp cô.
Uất Noãn Tâm đau quá, khóe miệng co giật, nhưng có chết cũng không chịu nói lời cầu xin anh.
Nam Cung Nghiêu nở nụ cười ngày càng gian ác hơn, hai ngón tay kẹp n...



