Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
ủa anh cũng chẳng đẹp đẽ gì đâu nhỉ?"
"Cho nên, đây cũng đâu phải là mục đích của tôi, tôi là loại người có thể làm chuyện như vậy sao?" Nam Cung Nghiêu mỉm cười, nheo mắt lại, trong mắt toát ra sự thỏa mãn.
"Vậy mục đích của anh là gì đây?" Cô rất căm ghét việc anh luôn thích chơi những trò như thế này, còn cô thì chẳng có chút sức nào để chống trả lại, chỉ có thể trở thành con cờ để mặc anh chơi đùa và sắp xếp.
"Em gấp gì chứ, em sẽ biết câu trả lời nhanh thôi." Nam Cung Nghiêu mặc kệ cô, ánh mắt nhìn về một nơi xa xôi ở bên ngoài. Khi Ngũ Liên cùng bạn gái đến, ánh mắt của anh sáng lên. "Không phải em muốn biết câu trả lời sao?" Cằm của anh hất lên về phía cửa, "đó là đáp án đấy."
Uất Noãn Tâm nhìn qua, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch như một tờ giấy, bàn tay nắm chặt túi xách, run rẩy.
"Nhìn thấy tình nhân cũ, em cảm thấy sao hả?" Anh đùa giỡn ở bên tai cô, "À............ suýt chút nữa tôi quên nói với em, cậu ta đính hôn rồi, chính là ngày hôm qua đó. Em không tham gia lễ đích hôn của cậu ta, thật đáng tiếc nha."
Uất Noãn Tâm chợt hiểu ra, anh đang cố ý chọn đúng ngày Ngũ Liên đính hôn, dẫn bé Thiên về Đài Loan, rồi đem chuyện này ra làm nhục cô, làm cô đau đớn. Anh làm tất cả những chuyện này, chỉ để người cô đầy thương tích. Anh nhất định muốn tra tấn cô đến chết, không thể cứu vãn được, anh mới chịu từ bỏ sao?
Mặt cô tái mét, nghiến răng. "Tôi hận anh."
"Tôi biết rõ........." Anh mỉm cười không thèm để ý, "giữa tình yêu và thù hận, chỉ cách nhau một ranh giới thôi, không phải sao? Oán hận, ít ra cũng có cảm giác, còn hơn là không có cảm giác gì. Em cứ tiếp tục oán hận tôi đi, bởi vì tôi cũng oán hận em như vậy, hai bên cứ tra tấn lẫn nhau như vậy cũng là một chuyện rất thú vị mà."
Nếu anh không có được cô, anh cũng không ngại chính tay hủy hoại cô.
Ngũ Liên vừa đi vào, anh liền cảm nhận được ánh mắt kỳ quái của các khách mời nhìn mình, còn âm thầm chỉ trỏ. Anh cũng khnôg nghĩ nhiều, còn thì thầm với người vợ chưa cưới Hứa Linh Lung đang như chú chim nhỏ nép bên cạnh mình: "Em muốn uống gì không? Anh đi lấy cho em nhé?"
"Chúng ta cùng đi đi!" Cô không thích anh luôn khách sáo với cô như vậy, khách sáo đến nỗi như người xa lạ. Ở trong mắt anh, cô chưa từng nhìn thấy mình trong đó. Cái cảm giác này, rất khó chịu.
"Ừ!" Anh quay người, thì nhìn thấy Uất Noãn Tâm. Cô muốn chạy trốn, lại bị Nam Cung Nghiêu giữ lại, ánh mắt của hai người nhìn chằm chằm nhau.
Giây phút đó, cả thế giới của Ngũ Liên giống như bị người ta ném một trái bom vào, vang lên một tiếng ầm, tất cả mọi thứ đều vỡ tan trong khoảnh khắc đó, vụn nát thành từng mảnh nhỏ.
Anh nhìn thấy Uất Noãn Tâm đứng trong đám người, trên mặt anh có nhiều cảm xúc phức tạp đan xen nhau.
Kinh ngạc, xúc động, buồn khổ, đau đớn........ Như một ngọn núi lửa đang phun trào dữ dội, anh không biết phải làm sao.
Trong ánh mắt, trong đầu chỉ còn lại cô, trong đầu anh muốn chạy về phía cô. Lay cô, chất vấn cô rốt cuộc đã đi đâu, tại sao lại chạy trốn anh chứ?
Nhưng......
Hứa Linh Lung giữ tay anh lại, nhìn thấy cảm xúc kích động của anh, vội hỏi: "Anh muốn đi đâu vậy?"
Anh chợt tỉnh lại, ý thức được mình không nên bị ảnh hưởng bởi cô. Từ giây phút cô quyết định bỏ rơi anh, hai người đã trở thành người xa lạ, không phải sao?
Anh cố nén mọi cảm xúc kích động dạt dào ở trong lòng, thay đổi ánh mắt, mỉm cười với Hứa Linh Lung. "Gì chứ chúng ta đi lấy Champagne đi!"
Tình cảm mãnh liệt trong mắt của hai người làm cho Nam Cung Nghiêu ghen tỵ, mặc dù anh đã một tay sắp xếp tất cả, nhưng anh nhận ra mình rất tức giận. Cô yêu Ngũ Liên thật rồi sao? Anh không cho phép."
Anh nắm chặt tay cô, làm cho cô đau đến nỗi phải tỉnh lại, nhìn anh, "anh làm gì hả?"
Nam Cung Nghiêu bực bội, châm chọc: “Người ta đi rồi, còn có gì đáng để coi chứ! Em không nỡ đến vậy sao?”
“Liên quan gì đến anh hả? Đây không phải điều anh hy vọng nhất sao?”
Anh lạng lùng hừ một tiếng, “cho dù em có nhìn đến thủng mắt cũng không có ích gì đâu, cậu ta đã đính hôn rồi, đối phương là người con gái tốt hơn em gấp trăm ngàn lần đó! Không phải em cho rằng cậu ta còn yêu em chứ? Bây giờ còn được bao lâu, cậu ta đã đính hôn với người khác rồi….. Em nhìn cho rõ đi, em chẳng là gì của cậu ta cả!”
“Cho dù là như vậy, cũng chẳng có liên quan gì đến anh, không đến lượt anh bình luận chuyện của hai chúng tôi đâu.” Uất Noãn Tâm không hề khách sáo trả lời lại anh, căm hận anh dùng lời lẽ điêu ngoa, sắc bén để châm chọc mình.
Cô mong Ngũ Liên hạnh phúc hơn bất kỳ anh, nếu như anh có thể tìm thấy người thật lòng yêu anh, mang đến cho anh hạnh phúc cả một đời, cô thật lòng cảm thấy vui vẻ thay anh.
Nhưng ánh mắt lúc nãy anh nhìn cô, tình cảm vẫn còn rất mãnh liệt. Cô sợ anh không thể quên được mình, không cách nào chấp nhận người vợ chưa cưới của anh. Cô hy vọng anh có thể nhanh chóng thoát khỏi mối tình này.
“Tôi không thèm lo những chuyện vô tích sự của hai người! Tôi cảnh cáo em, tốt nhất đừng có nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó, nếu không em đừng mơ gặp được bé Thiên.”
Cô sốt ruột, “anh đã hứa với tôi rồi, không được đổi ý…….”
“Cho dù tôi đổi ý, em có thể làm gì chứ?”
“……” Đúng vậy! Cho dù anh đổi ý, cô có thể làm gì đây? Ở trước mặt anh, cô vẫn luôn là một con châu chấu không hề có sức chống trả lại, cho dù có cố gắng hết sức vùng vẫy cũng không thể thoát khỏi anh.
Cô muốn quay người bỏ đi, nhưng Nam Cung Nghiêu giữ lại, giật lấy ly rượu trong tay cô, để thật mạnh xuống. “Khiêu vũ!”
Uất Noãn Tâm bị Nam Cung Nghiêu túm đến trung tâm của sàn nhảy, còn bị anh giữ chặt lại, máy móc khiêu vũ với anh. Cô có thể cảm thấy rõ được ánh mắt của Ngũ Liên ở ngoài sàn nhảy. Mặc dù anh đưa lưng về phía cô, nói chuyện với Hứa Linh Lung, nhưng cô có thể cảm nhận được, anh vẫn luôn nhìn về phía mình. Nhưng anh không muốn để cô nhìn thấy được, ngầm chịu đựng.
Không biết có phải cô bị ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy nụ cười tươi rói của anh là cố ý, giống như đang cố ý ở trước mặt cô nở nụ cười thật vui vẻ, để cô cho rằng anh sống rất tốt.
Làm cho cô tưởng rằng…….. anh rất yêu Hứa Linh Lung……
Eo của cô đột nhiên bị siết chặt, đau đến đờ người, đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của Nam Cung Nghiêu. “Sao hả? Nhìn thấy cậu ta che chở người phụ nữ khác, em ghen tỵ sao? Đàn ông đều như vậy, ngày trước cậu ta với thể đối xử với em ra sao, thì bây giờ cũng có thể đối xử với người phụ nữ khác như vậy.”
“Loại người đàn ông trăng hoa như Ngũ Liên, em còn ao ước anh ta cả đời này sẽ yêu mình em sao? Đừng có nằm mơ nữa! Tôi đã sớm nói với em rồi, anh ta không say mê em giống như những gì em tưởng tượng đâu.”
“Cho dù anh ấy chỉ có mười phần trăm say đắm tôi, thậm chí chỉ là giả vời, cũng hơn anh gấp trăm gấp ngàn lần. Ở bên cạnh anh, mỗi phút đều là tra tấn, giống y như sống trong địa ngục vậy.”
“Thế à? Chúc mừng em và tôi có cùng cảm giác nha.” Bên ngoài anh nở nụ cười nhưng bên trong lại không hề vui vẻ, ánh mắt lạnh lẽo, giọng nói bén nhọn giống như cây đinh. “Vậy hãy để chúng ta cùng nhau chịu tra tấn dưới địa ngục đi!”
“Từ lúc quen biết cho đến nay chưa được một tuần thì đã đính hôn, em không cảm thấy quá nhanh sao?” Ngũ Liên nhìn Hứa Linh Lung, dịu dàng hỏi. Đôi mắt đào hoa của anh không ngừng chuyển động, nói...
"Cho nên, đây cũng đâu phải là mục đích của tôi, tôi là loại người có thể làm chuyện như vậy sao?" Nam Cung Nghiêu mỉm cười, nheo mắt lại, trong mắt toát ra sự thỏa mãn.
"Vậy mục đích của anh là gì đây?" Cô rất căm ghét việc anh luôn thích chơi những trò như thế này, còn cô thì chẳng có chút sức nào để chống trả lại, chỉ có thể trở thành con cờ để mặc anh chơi đùa và sắp xếp.
"Em gấp gì chứ, em sẽ biết câu trả lời nhanh thôi." Nam Cung Nghiêu mặc kệ cô, ánh mắt nhìn về một nơi xa xôi ở bên ngoài. Khi Ngũ Liên cùng bạn gái đến, ánh mắt của anh sáng lên. "Không phải em muốn biết câu trả lời sao?" Cằm của anh hất lên về phía cửa, "đó là đáp án đấy."
Uất Noãn Tâm nhìn qua, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch như một tờ giấy, bàn tay nắm chặt túi xách, run rẩy.
"Nhìn thấy tình nhân cũ, em cảm thấy sao hả?" Anh đùa giỡn ở bên tai cô, "À............ suýt chút nữa tôi quên nói với em, cậu ta đính hôn rồi, chính là ngày hôm qua đó. Em không tham gia lễ đích hôn của cậu ta, thật đáng tiếc nha."
Uất Noãn Tâm chợt hiểu ra, anh đang cố ý chọn đúng ngày Ngũ Liên đính hôn, dẫn bé Thiên về Đài Loan, rồi đem chuyện này ra làm nhục cô, làm cô đau đớn. Anh làm tất cả những chuyện này, chỉ để người cô đầy thương tích. Anh nhất định muốn tra tấn cô đến chết, không thể cứu vãn được, anh mới chịu từ bỏ sao?
Mặt cô tái mét, nghiến răng. "Tôi hận anh."
"Tôi biết rõ........." Anh mỉm cười không thèm để ý, "giữa tình yêu và thù hận, chỉ cách nhau một ranh giới thôi, không phải sao? Oán hận, ít ra cũng có cảm giác, còn hơn là không có cảm giác gì. Em cứ tiếp tục oán hận tôi đi, bởi vì tôi cũng oán hận em như vậy, hai bên cứ tra tấn lẫn nhau như vậy cũng là một chuyện rất thú vị mà."
Nếu anh không có được cô, anh cũng không ngại chính tay hủy hoại cô.
Ngũ Liên vừa đi vào, anh liền cảm nhận được ánh mắt kỳ quái của các khách mời nhìn mình, còn âm thầm chỉ trỏ. Anh cũng khnôg nghĩ nhiều, còn thì thầm với người vợ chưa cưới Hứa Linh Lung đang như chú chim nhỏ nép bên cạnh mình: "Em muốn uống gì không? Anh đi lấy cho em nhé?"
"Chúng ta cùng đi đi!" Cô không thích anh luôn khách sáo với cô như vậy, khách sáo đến nỗi như người xa lạ. Ở trong mắt anh, cô chưa từng nhìn thấy mình trong đó. Cái cảm giác này, rất khó chịu.
"Ừ!" Anh quay người, thì nhìn thấy Uất Noãn Tâm. Cô muốn chạy trốn, lại bị Nam Cung Nghiêu giữ lại, ánh mắt của hai người nhìn chằm chằm nhau.
Giây phút đó, cả thế giới của Ngũ Liên giống như bị người ta ném một trái bom vào, vang lên một tiếng ầm, tất cả mọi thứ đều vỡ tan trong khoảnh khắc đó, vụn nát thành từng mảnh nhỏ.
Anh nhìn thấy Uất Noãn Tâm đứng trong đám người, trên mặt anh có nhiều cảm xúc phức tạp đan xen nhau.
Kinh ngạc, xúc động, buồn khổ, đau đớn........ Như một ngọn núi lửa đang phun trào dữ dội, anh không biết phải làm sao.
Trong ánh mắt, trong đầu chỉ còn lại cô, trong đầu anh muốn chạy về phía cô. Lay cô, chất vấn cô rốt cuộc đã đi đâu, tại sao lại chạy trốn anh chứ?
Nhưng......
Hứa Linh Lung giữ tay anh lại, nhìn thấy cảm xúc kích động của anh, vội hỏi: "Anh muốn đi đâu vậy?"
Anh chợt tỉnh lại, ý thức được mình không nên bị ảnh hưởng bởi cô. Từ giây phút cô quyết định bỏ rơi anh, hai người đã trở thành người xa lạ, không phải sao?
Anh cố nén mọi cảm xúc kích động dạt dào ở trong lòng, thay đổi ánh mắt, mỉm cười với Hứa Linh Lung. "Gì chứ chúng ta đi lấy Champagne đi!"
Tình cảm mãnh liệt trong mắt của hai người làm cho Nam Cung Nghiêu ghen tỵ, mặc dù anh đã một tay sắp xếp tất cả, nhưng anh nhận ra mình rất tức giận. Cô yêu Ngũ Liên thật rồi sao? Anh không cho phép."
Anh nắm chặt tay cô, làm cho cô đau đến nỗi phải tỉnh lại, nhìn anh, "anh làm gì hả?"
Nam Cung Nghiêu bực bội, châm chọc: “Người ta đi rồi, còn có gì đáng để coi chứ! Em không nỡ đến vậy sao?”
“Liên quan gì đến anh hả? Đây không phải điều anh hy vọng nhất sao?”
Anh lạng lùng hừ một tiếng, “cho dù em có nhìn đến thủng mắt cũng không có ích gì đâu, cậu ta đã đính hôn rồi, đối phương là người con gái tốt hơn em gấp trăm ngàn lần đó! Không phải em cho rằng cậu ta còn yêu em chứ? Bây giờ còn được bao lâu, cậu ta đã đính hôn với người khác rồi….. Em nhìn cho rõ đi, em chẳng là gì của cậu ta cả!”
“Cho dù là như vậy, cũng chẳng có liên quan gì đến anh, không đến lượt anh bình luận chuyện của hai chúng tôi đâu.” Uất Noãn Tâm không hề khách sáo trả lời lại anh, căm hận anh dùng lời lẽ điêu ngoa, sắc bén để châm chọc mình.
Cô mong Ngũ Liên hạnh phúc hơn bất kỳ anh, nếu như anh có thể tìm thấy người thật lòng yêu anh, mang đến cho anh hạnh phúc cả một đời, cô thật lòng cảm thấy vui vẻ thay anh.
Nhưng ánh mắt lúc nãy anh nhìn cô, tình cảm vẫn còn rất mãnh liệt. Cô sợ anh không thể quên được mình, không cách nào chấp nhận người vợ chưa cưới của anh. Cô hy vọng anh có thể nhanh chóng thoát khỏi mối tình này.
“Tôi không thèm lo những chuyện vô tích sự của hai người! Tôi cảnh cáo em, tốt nhất đừng có nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó, nếu không em đừng mơ gặp được bé Thiên.”
Cô sốt ruột, “anh đã hứa với tôi rồi, không được đổi ý…….”
“Cho dù tôi đổi ý, em có thể làm gì chứ?”
“……” Đúng vậy! Cho dù anh đổi ý, cô có thể làm gì đây? Ở trước mặt anh, cô vẫn luôn là một con châu chấu không hề có sức chống trả lại, cho dù có cố gắng hết sức vùng vẫy cũng không thể thoát khỏi anh.
Cô muốn quay người bỏ đi, nhưng Nam Cung Nghiêu giữ lại, giật lấy ly rượu trong tay cô, để thật mạnh xuống. “Khiêu vũ!”
Uất Noãn Tâm bị Nam Cung Nghiêu túm đến trung tâm của sàn nhảy, còn bị anh giữ chặt lại, máy móc khiêu vũ với anh. Cô có thể cảm thấy rõ được ánh mắt của Ngũ Liên ở ngoài sàn nhảy. Mặc dù anh đưa lưng về phía cô, nói chuyện với Hứa Linh Lung, nhưng cô có thể cảm nhận được, anh vẫn luôn nhìn về phía mình. Nhưng anh không muốn để cô nhìn thấy được, ngầm chịu đựng.
Không biết có phải cô bị ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy nụ cười tươi rói của anh là cố ý, giống như đang cố ý ở trước mặt cô nở nụ cười thật vui vẻ, để cô cho rằng anh sống rất tốt.
Làm cho cô tưởng rằng…….. anh rất yêu Hứa Linh Lung……
Eo của cô đột nhiên bị siết chặt, đau đến đờ người, đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của Nam Cung Nghiêu. “Sao hả? Nhìn thấy cậu ta che chở người phụ nữ khác, em ghen tỵ sao? Đàn ông đều như vậy, ngày trước cậu ta với thể đối xử với em ra sao, thì bây giờ cũng có thể đối xử với người phụ nữ khác như vậy.”
“Loại người đàn ông trăng hoa như Ngũ Liên, em còn ao ước anh ta cả đời này sẽ yêu mình em sao? Đừng có nằm mơ nữa! Tôi đã sớm nói với em rồi, anh ta không say mê em giống như những gì em tưởng tượng đâu.”
“Cho dù anh ấy chỉ có mười phần trăm say đắm tôi, thậm chí chỉ là giả vời, cũng hơn anh gấp trăm gấp ngàn lần. Ở bên cạnh anh, mỗi phút đều là tra tấn, giống y như sống trong địa ngục vậy.”
“Thế à? Chúc mừng em và tôi có cùng cảm giác nha.” Bên ngoài anh nở nụ cười nhưng bên trong lại không hề vui vẻ, ánh mắt lạnh lẽo, giọng nói bén nhọn giống như cây đinh. “Vậy hãy để chúng ta cùng nhau chịu tra tấn dưới địa ngục đi!”
“Từ lúc quen biết cho đến nay chưa được một tuần thì đã đính hôn, em không cảm thấy quá nhanh sao?” Ngũ Liên nhìn Hứa Linh Lung, dịu dàng hỏi. Đôi mắt đào hoa của anh không ngừng chuyển động, nói...



