Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
>
“Anh quay về đây làm gì? Không phải anh đã không cần cái nhà này, ở trong bệnh viện với con nhỏ đê tiện kia rồi sao? Anh còn quan tâm em làm gì hả?”
“Anh không có bỏ rơi em và Đào Đào, chỉ là Noãn Tâm rất cần người chăm sóc………”
“Cô ta cần người chăm sóc……… chẳng lẽ em không cần sao?” Nam Cung Vũ Nhi hoảng hốt nở nụ cười đau khổ, trong lòng cũng rất đau khổ. Cô oán hận Uất Noãn Tâm luôn có được sự quan tâm của anh, còn cô xảy ra chuyện bi thảm đến thế nào anh cũng không biết, chỉ có thể giấu ở trong lòng, không thể nói cho ai biết, đành phải chịu đựng nỗi đau khổ xé tim này một mình.
Bao nhiêu lần, cô tỉnh lại trong cơn ác mộng, gào khóc đến tan nát cõi lòng.
Cô rơi vào con đường bi thảm bị người ta cưỡng bức này, đều do anh mà ra, nhưng anh không những không bù đắp cho cô, mà còn tàn nhẫn làm cô đau đớn, cô rất hận anh, càng hận Uất Noãn Tâm hơn.
Nếu như mấy năm trước anh biết được cô đã trải qua những chuyện thê thảm gì, anh còn đối xử với cô như vậy không?
“Em là người thân quan trọng nhất của anh, nếu như em xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ chăm sóc cho em!”
“Nhưng anh không thể em yêu, đúng không? Em không cần anh giả vờ giả vịt………. anh muốn đi thì đi đi, em không muốn nhìn thấy anh!”
“Vũ nhi!”
“Em kêu anh đi đi! Cút đi….”
Nam Cung Nghiêu biết rõ có nói nhiều cũng vô ích, đành phải bỏ đi. Bọn họ là người thân của nhau, thế mà hôm nay lại thành ra nông nỗi này, điều này cũng không phải anh muốn, nhưng là do một tay anh gây nên. Không biết đến bao giờ, bọn họ mới có thể trở lại như trước đây.
Nam Cung Vũ Nhi cuối cùng cũng kiềm nén không nỗi, suy sụp khóc to. Cô rất sợ, rất vô vọng, trong những lúc như thế này, lại không có ai có thể giúp cô, cô chỉ biết dựa vào chính mình.
Điện thoại đổ chuông, cô vội bắt máy, gấp gáp hỏi: “Giết được tên đó chưa?”
Bên kia im lặng một lúc, sau đó lại vang lên một giọng cười lạnh lẽo. “Muốn giết tao, không dễ vậy đâu!”
“……..”
“Nam Cung Vũ Nhi, mày dám tìm sát thủ đến giết tao, mày cũng tàn nhẫn thật đó! Cũng may tao mạng lớn, chạy thoát được! Sáu nghìn tỷ, mày không đưa cho tao, tao sẽ tung những tấm ảnh đó lên mạng!”
“Muốn tao cho mày tiền nữa sao? Nằm mơ đi! Tao không có nhiều tiền như vậy, không bằng tao lấy tiền đó đi mua cái mạng mày.”
“Mày không cho sao? Được! Vậy đừng trách sao tao độc ác, tao giết con gái mày trước!”
“Đào Đào sao?” Nam Cung Vũ Nhi hoảng sợ. “Con bé đang ở đâu? Mày đã làm gì con tao hả? Mày đừng làm bậy….”
“Má mi, má mi, mau đến cứu Đào Đào………… Đào Đào sợ lắm………… hu hu…………”
“Sao nào? Đau lòng sao?”
“Anh đừng làm hại con bé, anh muốn bao nhiêu tiền, tôi đưa hết……. Xin anh đừng làm hại con bé……..”
“Bây giờ mày mang tiền tới đường số hai công trường Đông Minh, không cho phép dẫn theo bất kỳ ai, nếu không con gái mày chỉ có đường chết thôi.”
Nam Cung Vũ Nhi giờ chẳng muốn lo gì nữa, hốt hoảng đi ra ngoài, chạy đến ngân hàng.
Hà quản gia thấy tâm trạng của cô rất lạ, muốn ngăn cô lại, nhưng bị cô đẩy quay một bên, cả người gần như điên loạn, ngồi vào xe, lái đi như bay.
Nam Cung Nghiêu vừa đi xuống, thấy cảnh này, không kịp ngăn cô lại, sợ cô xảy ra chuyện, vội vàng lái xe đuổi xe, nhưng đến nửa đường lại mất dấu. Trong lúc lòng đang nóng như lửa đốt, thì Hướng Vi đột nhiên gọi điện thoại đến.
“Tổng tài, Cô Vũ Nhi vừa rút sáu nghìn tỷ trong ngân hàng, cũng không nói dùng vào việc gì. Em không yên tâm, nên gọi điện nói với anh một tiếng.”
Sáu nghìn tỷ, cô cần nhiều tiền như vậy để làm gì? Nam Cung Nghiêu đột nhiên nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn những gì anh nghĩ, vội nói. “Em tra rõ vị trí hiện tại của cô ấy đi.”
Chương 306: Thân phận của Đào Đào
Nam Cung Vũ Nhi rút tiền xong, chạy đến công trường bằng tốc độ nhanh nhất, vội vã nhảy xuống xe, bên trong không có một người, cô sốt ruột hét to lên. “Ra đây…….. mau ra đây……….”
“Quả nhiên là tình mẹ con, lo lắng đến vậy.” Một tên đàn ông mặt sẹo đi ra từ phía sau tủ gỗ, một tay cầm dao, một tay giữ Nam Cung Duyệt Đào, hai tay của con bé bị cột ra phía sau, trên miệng còn bị dán băng keo, không thể nói ra tiếng, chỉ có thể khóc.
“Đào Đào…….” Nam Cung Vũ Nhi rơi nước mắt, “Đào Đào đừng khóc, má mi không để con xảy ra chuyện gì đâu, con đừng khóc………”
“Toàn bộ tiền đều ở trên xe, anh ra xe lấy đi, đừng làm Đào Đào bị thương!”
“Dễ dàng đến vậy sao? Tao suýt chút nữa chết trên tay mày rồi.” Tên mặt sẹo lỗ mãng cởi áo ra, trên ngực có một vết sẹo đang chảy máu, “ông đây suýt chút nữa chết trên tay mày, khoảng nợ này, mày tính sao đây?”
“Anh muốn tiền tôi đã đưa rồi, anh còn muốn gì hả?”
“Mày quỳ xuống cầu xin tao! Dập đầu xuống!”
Nam Cung Vũ Nhi không chút do dự quỳ xuống, liên tục dập đầu, dập tới muốn bể đầu, chảy máu. “Cầu xin anh tha cho con bé đi, xin anh……. Đào Đào vô tội mà………. xin anh đó……….”
Tên mặt sẹo cười như tên điên, vẻ mặt dữ tợn. “Một Nam Cung đại tiểu thư như mày đây, vậy mà lại quỳ trước mặt tao, còn giống như một con chó cầu xin tao, sảng khoái quá đi mất! Không phải mày muốn cái mạng của tao sao? Đến đây đi! Kêu người đến đây giết tao đi! Bà mày! Đồ đê tiện!”
“Tôi sai rồi, tôi không dám như vậy nữa…….. anh tha cho Đào Đào đi, anh muốn gì tôi cũng đồng ý hết, chỉ cần anh tha cho con bé……..”
“Vậy sao?” Tên mặt sẹo lộ ra vẻ hung ác, “bao gồm cả việc tao cưỡng bức mày trước mặt con gái mảy sao?”
Nam Cung Vũ Nhi run rẩy, sắc mặt xanh lè. “Không…….. tôi không muốn…..” Sự giày vò như địa ngục đó, cô đã từng chịu đựng một lần rồi. Nếu bắt cô chịu đựng thêm lần nữa, cô sẽ chết mất.
“Mày không muốn cứu nó sao?” Tên mặt sẹo kề dao vào cổ của Đào Đào, làm Nam Cung Vũ Nhi hoảng sợ hét to lên, “đừng mà! Tôi đồng ý với anh!”
“Xem kìa dọa em sợ tới vậy! Nhìn thấy gớm! Dáng vẻ bây giờ của mày, có cầu xin tao muốn mày tao cũng không thèm! Ông đây có thù phải trả, mày chém lên ngực tao một nhát, tao trả lại một nhát trên mặt con gái yêu của mày, như vậy mày mới nhớ tao mãi!”
“Đừng mà…… dừng tay lại……… xin anh đó! Anh muốn bao nhiêu tiền, tôi cũng cho anh………… đừng làm Đào Đào bị thương, con bé vô tội mà………”
“Ông đây có hai tỷ đã đủ rồi, giờ ông đây chỉ muốn trả thù thôi.”
Nhìn thấy con dao sắp sửa khứa lên mặt Đào Đào, trong lúc khẩn cấp Nam Cung Vũ Nhi gào to lên, “đừng làm hại con bé! Con bé là con gái anh!”
Tên mặt sẹo ngẩn người. “Mày nói cái gì?”
“Con bé là con gái anh……….” Đây là sự sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời của Nam Cung Vũ Nhi, cô có chết cũng không muốn nhắc đến, nhưng cô đã cùng đường rồi…….”
Núp ở một nơi kín đáo, Nam Cung Nghiêu đang định xông ra khống chế tên mặt sẹo cũng ngẩn người.
“Con nhóc này làm sao là con gái tao được chứ! Mày coi tao là thằng ngu, sẽ tin mày sao?”
“Thật đó…..” Hai mắt của Nam Cung Vũ Nhi ướt đẫm nước mắt, nghẹn ngào nói. “Tôi và Nam Cung Nghiêu chưa từng lên giường với nhau…………. tôi nói dối anh ấy Đào Đào là con gái anh ấy………. những điều tôi nói đều là sự thạt, nếu có nửa lời giả dối, sẽ bị trời đánh chết.”
Tên mặt sẹo bắt đầu do dự, nếu như con nhóc này là con gái của hắn. vậy ...
“Anh quay về đây làm gì? Không phải anh đã không cần cái nhà này, ở trong bệnh viện với con nhỏ đê tiện kia rồi sao? Anh còn quan tâm em làm gì hả?”
“Anh không có bỏ rơi em và Đào Đào, chỉ là Noãn Tâm rất cần người chăm sóc………”
“Cô ta cần người chăm sóc……… chẳng lẽ em không cần sao?” Nam Cung Vũ Nhi hoảng hốt nở nụ cười đau khổ, trong lòng cũng rất đau khổ. Cô oán hận Uất Noãn Tâm luôn có được sự quan tâm của anh, còn cô xảy ra chuyện bi thảm đến thế nào anh cũng không biết, chỉ có thể giấu ở trong lòng, không thể nói cho ai biết, đành phải chịu đựng nỗi đau khổ xé tim này một mình.
Bao nhiêu lần, cô tỉnh lại trong cơn ác mộng, gào khóc đến tan nát cõi lòng.
Cô rơi vào con đường bi thảm bị người ta cưỡng bức này, đều do anh mà ra, nhưng anh không những không bù đắp cho cô, mà còn tàn nhẫn làm cô đau đớn, cô rất hận anh, càng hận Uất Noãn Tâm hơn.
Nếu như mấy năm trước anh biết được cô đã trải qua những chuyện thê thảm gì, anh còn đối xử với cô như vậy không?
“Em là người thân quan trọng nhất của anh, nếu như em xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ chăm sóc cho em!”
“Nhưng anh không thể em yêu, đúng không? Em không cần anh giả vờ giả vịt………. anh muốn đi thì đi đi, em không muốn nhìn thấy anh!”
“Vũ nhi!”
“Em kêu anh đi đi! Cút đi….”
Nam Cung Nghiêu biết rõ có nói nhiều cũng vô ích, đành phải bỏ đi. Bọn họ là người thân của nhau, thế mà hôm nay lại thành ra nông nỗi này, điều này cũng không phải anh muốn, nhưng là do một tay anh gây nên. Không biết đến bao giờ, bọn họ mới có thể trở lại như trước đây.
Nam Cung Vũ Nhi cuối cùng cũng kiềm nén không nỗi, suy sụp khóc to. Cô rất sợ, rất vô vọng, trong những lúc như thế này, lại không có ai có thể giúp cô, cô chỉ biết dựa vào chính mình.
Điện thoại đổ chuông, cô vội bắt máy, gấp gáp hỏi: “Giết được tên đó chưa?”
Bên kia im lặng một lúc, sau đó lại vang lên một giọng cười lạnh lẽo. “Muốn giết tao, không dễ vậy đâu!”
“……..”
“Nam Cung Vũ Nhi, mày dám tìm sát thủ đến giết tao, mày cũng tàn nhẫn thật đó! Cũng may tao mạng lớn, chạy thoát được! Sáu nghìn tỷ, mày không đưa cho tao, tao sẽ tung những tấm ảnh đó lên mạng!”
“Muốn tao cho mày tiền nữa sao? Nằm mơ đi! Tao không có nhiều tiền như vậy, không bằng tao lấy tiền đó đi mua cái mạng mày.”
“Mày không cho sao? Được! Vậy đừng trách sao tao độc ác, tao giết con gái mày trước!”
“Đào Đào sao?” Nam Cung Vũ Nhi hoảng sợ. “Con bé đang ở đâu? Mày đã làm gì con tao hả? Mày đừng làm bậy….”
“Má mi, má mi, mau đến cứu Đào Đào………… Đào Đào sợ lắm………… hu hu…………”
“Sao nào? Đau lòng sao?”
“Anh đừng làm hại con bé, anh muốn bao nhiêu tiền, tôi đưa hết……. Xin anh đừng làm hại con bé……..”
“Bây giờ mày mang tiền tới đường số hai công trường Đông Minh, không cho phép dẫn theo bất kỳ ai, nếu không con gái mày chỉ có đường chết thôi.”
Nam Cung Vũ Nhi giờ chẳng muốn lo gì nữa, hốt hoảng đi ra ngoài, chạy đến ngân hàng.
Hà quản gia thấy tâm trạng của cô rất lạ, muốn ngăn cô lại, nhưng bị cô đẩy quay một bên, cả người gần như điên loạn, ngồi vào xe, lái đi như bay.
Nam Cung Nghiêu vừa đi xuống, thấy cảnh này, không kịp ngăn cô lại, sợ cô xảy ra chuyện, vội vàng lái xe đuổi xe, nhưng đến nửa đường lại mất dấu. Trong lúc lòng đang nóng như lửa đốt, thì Hướng Vi đột nhiên gọi điện thoại đến.
“Tổng tài, Cô Vũ Nhi vừa rút sáu nghìn tỷ trong ngân hàng, cũng không nói dùng vào việc gì. Em không yên tâm, nên gọi điện nói với anh một tiếng.”
Sáu nghìn tỷ, cô cần nhiều tiền như vậy để làm gì? Nam Cung Nghiêu đột nhiên nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn những gì anh nghĩ, vội nói. “Em tra rõ vị trí hiện tại của cô ấy đi.”
Chương 306: Thân phận của Đào Đào
Nam Cung Vũ Nhi rút tiền xong, chạy đến công trường bằng tốc độ nhanh nhất, vội vã nhảy xuống xe, bên trong không có một người, cô sốt ruột hét to lên. “Ra đây…….. mau ra đây……….”
“Quả nhiên là tình mẹ con, lo lắng đến vậy.” Một tên đàn ông mặt sẹo đi ra từ phía sau tủ gỗ, một tay cầm dao, một tay giữ Nam Cung Duyệt Đào, hai tay của con bé bị cột ra phía sau, trên miệng còn bị dán băng keo, không thể nói ra tiếng, chỉ có thể khóc.
“Đào Đào…….” Nam Cung Vũ Nhi rơi nước mắt, “Đào Đào đừng khóc, má mi không để con xảy ra chuyện gì đâu, con đừng khóc………”
“Toàn bộ tiền đều ở trên xe, anh ra xe lấy đi, đừng làm Đào Đào bị thương!”
“Dễ dàng đến vậy sao? Tao suýt chút nữa chết trên tay mày rồi.” Tên mặt sẹo lỗ mãng cởi áo ra, trên ngực có một vết sẹo đang chảy máu, “ông đây suýt chút nữa chết trên tay mày, khoảng nợ này, mày tính sao đây?”
“Anh muốn tiền tôi đã đưa rồi, anh còn muốn gì hả?”
“Mày quỳ xuống cầu xin tao! Dập đầu xuống!”
Nam Cung Vũ Nhi không chút do dự quỳ xuống, liên tục dập đầu, dập tới muốn bể đầu, chảy máu. “Cầu xin anh tha cho con bé đi, xin anh……. Đào Đào vô tội mà………. xin anh đó……….”
Tên mặt sẹo cười như tên điên, vẻ mặt dữ tợn. “Một Nam Cung đại tiểu thư như mày đây, vậy mà lại quỳ trước mặt tao, còn giống như một con chó cầu xin tao, sảng khoái quá đi mất! Không phải mày muốn cái mạng của tao sao? Đến đây đi! Kêu người đến đây giết tao đi! Bà mày! Đồ đê tiện!”
“Tôi sai rồi, tôi không dám như vậy nữa…….. anh tha cho Đào Đào đi, anh muốn gì tôi cũng đồng ý hết, chỉ cần anh tha cho con bé……..”
“Vậy sao?” Tên mặt sẹo lộ ra vẻ hung ác, “bao gồm cả việc tao cưỡng bức mày trước mặt con gái mảy sao?”
Nam Cung Vũ Nhi run rẩy, sắc mặt xanh lè. “Không…….. tôi không muốn…..” Sự giày vò như địa ngục đó, cô đã từng chịu đựng một lần rồi. Nếu bắt cô chịu đựng thêm lần nữa, cô sẽ chết mất.
“Mày không muốn cứu nó sao?” Tên mặt sẹo kề dao vào cổ của Đào Đào, làm Nam Cung Vũ Nhi hoảng sợ hét to lên, “đừng mà! Tôi đồng ý với anh!”
“Xem kìa dọa em sợ tới vậy! Nhìn thấy gớm! Dáng vẻ bây giờ của mày, có cầu xin tao muốn mày tao cũng không thèm! Ông đây có thù phải trả, mày chém lên ngực tao một nhát, tao trả lại một nhát trên mặt con gái yêu của mày, như vậy mày mới nhớ tao mãi!”
“Đừng mà…… dừng tay lại……… xin anh đó! Anh muốn bao nhiêu tiền, tôi cũng cho anh………… đừng làm Đào Đào bị thương, con bé vô tội mà………”
“Ông đây có hai tỷ đã đủ rồi, giờ ông đây chỉ muốn trả thù thôi.”
Nhìn thấy con dao sắp sửa khứa lên mặt Đào Đào, trong lúc khẩn cấp Nam Cung Vũ Nhi gào to lên, “đừng làm hại con bé! Con bé là con gái anh!”
Tên mặt sẹo ngẩn người. “Mày nói cái gì?”
“Con bé là con gái anh……….” Đây là sự sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời của Nam Cung Vũ Nhi, cô có chết cũng không muốn nhắc đến, nhưng cô đã cùng đường rồi…….”
Núp ở một nơi kín đáo, Nam Cung Nghiêu đang định xông ra khống chế tên mặt sẹo cũng ngẩn người.
“Con nhóc này làm sao là con gái tao được chứ! Mày coi tao là thằng ngu, sẽ tin mày sao?”
“Thật đó…..” Hai mắt của Nam Cung Vũ Nhi ướt đẫm nước mắt, nghẹn ngào nói. “Tôi và Nam Cung Nghiêu chưa từng lên giường với nhau…………. tôi nói dối anh ấy Đào Đào là con gái anh ấy………. những điều tôi nói đều là sự thạt, nếu có nửa lời giả dối, sẽ bị trời đánh chết.”
Tên mặt sẹo bắt đầu do dự, nếu như con nhóc này là con gái của hắn. vậy ...



