Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
rở lại phòng. Có lòng tốt còn không được cảm ơn, anh thích bị ướt, thì để anh ướt cho đã đi, ai thèm quan tâm chứ!
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng rốt cuộc cô cũng không đành lòng, chút chút lại nhìn ra cửa sổ, nhìn thấy anh vẫn còn đứng ở đó. Nhưng khi anh nhìn về phía cô, thì cô lại trốn đi, không muốn để anh biết mình quan tâm anh.
Một tiếng cứ trôi qua như vậy, Uất Noãn Tâm không nhẫn tâm nỗi nữa, bỏ vũ khí đầu hàng, lúc mở cửa, thấy Nam Cung Nghiêu đang ngất xỉu trên đất, "Nam Cung Nghiêu, Nam Cung Nghiêu, anh tỉnh lại đi.........." Lay anh cũng không nhúc nhích, đành phải cắn răng, cố gắng hết sức đưa anh về phòng, kéo lên giường.
Quần áo trên người anh ướt sũng, nên cô chẳng nghĩ nhiều, vội vàng cởi quần áo anh, rồi lấy chăn đắp kín lại.
Không được bao lâu, Nam Cung Nghiêu bắt đầu phát sốt, người nóng ran, giống như bị thiêu cháy, ngay cả khi cô đụng vào cũng bỏng tay, đủ biết anh khó chịu đến thế nào. Cô tự trách mình quá nhẫn tâm, mưa lớn đến vậy, cho dù có thể nào, cũng phải cho anh vào mới đúng, nếu không cũng không xảy ra chuyện này thế này.
Vội chạy đi lấy chiếc khăn, gấp lại để trên trán anh, hy vọng có thể làm anh hạ sốt.
Hơi thở của Nam Cung Nghiêu cũng rất nóng, cả người chìm trong trạng thái mê mang, mơ màng gọi tên Uất Noãn Tâm, "em đừng đi........... đi rời xa anh......." Càng gọi càng vội vàng, khiến trong lòng Uất Noãn Tâm còn tự trách hơn.
Nhưng cô cần một khoảng thời gian, để suy nghĩ kỹ một số chuyện. Làm như vậy, đều tốt cho cà hai, cũng đâu phải cô định cắt đứt quan hệ với anh đâu.
Cô tay đột nhiên bị nắm chặt, làm cô sợ tới nhảy dựng lên, anh nắm rất chặt, bàn tay nóng ran, muốn thiêu cháy cô.
Uất Noãn Tâm muốn nới lỏng tay anh ra, nhưng anh lại càng nắm chặt hơn, "em đừng đi......"
Cô thở dài, "được rồi, em không đi!"
Dường như anh nghe thấy, nên mới có chút an tâm, hơi thở cũng trở nên đều đặn, sau đó ngủ thiếp đi.
Lúc trước, anh không rời nửa bước ở bên giường chăm sóc cô nửa năm, không ngờ sau khi gặp lại, cô lại phải chăm sóc anh, đây có lẽ chính là số phận!
Cho dù tính luôn nửa năm kia, thì hai người cũng đã lâu rồi không thấy mặt nhau, trong ký ức của cô anh vẫn như vậy, lạnh lùng, phong độ, chỉ là không còn nhìn thấy vẻ tàn nhẫn lúc trước, con người cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, đây cũng xem như một tốt!
Lúc trước hai người họ cãi nhau đến bế tắc không cách nào cứu vãn, tất cả đều do tính của anh, anh quá bá đọa, tính chiếm hữu quá lớn, làm cô chịu không nổi.
Nhưng có lẽ, cô tin chắc, nửa năm nay anh đã thay đổi rồi.
Tất cả, phải xem thái độ sau khi tỉnh lại của anh đã!
Chương 311: Ngọt ngào
Tình trạng của Nam Cung Nghiêu đã đỡ dần, Uất Noãn Tâm cũng hơi yên tâm, cô ở bên chăm sóc anh suốt cả đêm, cho đến khi trời rạng sáng mới chịu không nổi mà ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau người tỉnh trước là Nam Cung Nghiêu, dù sao anh vẫn còn trẻ, thường ngày cũng có ràn luyện sức khỏe, nên sức khỏe rất tốt, tối hôm qua tuy sốt cao như vậy, nhưng chỉ ngủ một đêm, thì đã khỏe lại nhiều, chỉ là đầu vẫn còn hơi đau.
Bàn tay bị nắm chặt, nhìn lại, thấy Uất Noãn Tâm đang ngủ ở bên giường.
Ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt cô, ở phía dưới mắt có hơi thâm đen, nhưng làn da vẫn trắng nõn, trong ánh sáng lung linh, cô đẹp đến nỗi cứ ngỡ như không phải người thật.
Bỗng nhiên anh cảm thấy rất ấm áp rất hạnh phúc.
Tình yêu nồng cháy dành cho cô, giống như dòng suối chảy ra từ trong trái tim, sắp sửa tràn ra khỏi lồng ngực.
Chỉ có nửa tháng không gặp cô, mà anh cứ có cảm giác dài như cả thế kỷ vậy, nỗi nhớ nhung dành cho cô mỗi ngày cứ liên tục giày vò anh, mỗi giây đều làm anh sắp phát điên. Nhưng anh vẫn cố gắng kiềm nén, không cho phép mình nóng vội, mang lại áp lực cho cô.
Anh hiểu rõ con người cô, sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô cần có thời gian để bình tĩnh lại, đây cũng chính là nguyên nhân tại sao cô trốn anh.
Anh thừa nhận tối hôm qua anh cố ý để cho mưa tạt ướt người, để làm cho cô mềm lòng, để cô đau lòng. Anh biết con người cô chỉ được cái miệng, không phải cuối cùng cũng mở cửa cho anh vào, chăm sóc anh suốt cả đêm sao? Quả thực cô vẫn còn rất quan tâm anh mà! Vì thế, anh cũng không tiếc bị mưa tát thêm mấy lần, bị phát sốt thêm mấy lần. Chỉ cần có cô ở bên cạnh, chuyện gì anh cũng bằng lòng hết.
Chỉ là, đêm hôm qua cô nhất định rất mệt, mắt cũng có vết thâm rồi kìa, làm cho anh rất đau lòng. Nhẹ nhàng nới lỏng tay cô ra đi xuống giường, ôm cô lên giường, đắp chăn cho cô. Đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng, “ngủ đi, cục cưng của anh!”
Uất Thiên Hạo vừa từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Nam Cung Nghiêu, trong mắt toát ra niềm vui sướng, mở rộng hai tay nhào đến. “Pa pa, pa pa, pa pa đến rồi, bé Thiên còn tưởng pa pa không cần con nữa!”
“Suỵt, con nhỏ tiếng thôi, ma ma còn ngủ đó!”
“Vâng, con biết rồi!” Bé Thiên quá mừng rỡ. “Pa pa, pa pa đến đây lúc nào vậy? Sao con không biết vậy?”
“Lúc đó con ngủ rồi, pa pa không gọi con, bây giờ không phải con thấy pa pa rồi sao?”
“Cũng đúng nha…… vậy, pa pa và ma ma làm hòa với nhau chưa?”
“Vẫn chưa đâu! Nhưng mà chuyện này chỉ còn là vấn đề thời gian thôi, bé Thiên không cần lo lắng đâu.”
“Pa pa sẽ không bắt nạt ma ma giống như lúc trước chứ?”
“Đương nhiên không rồi!” Chuyện lúc trước, Nam Cung Nghiêu hối hận muốn chết, làm sao dám mắc lỗi giống vậy lần nữa chứ. “Pa pa đảm bảo với con, pa pa sẽ yêu thương con và ma ma, cả gia đình chúng ta sẽ rất hạnh phúc.”
Uất Noãn Tâm do quá mệt, nên ngủ một giấc đến tận trưa, nhưng vẫn bị mùi thơm của thức ăn bay vào mũi làm tỉnh giấc, cái bụng đánh trống ầm ầm.
Ưm…….. thơm quá đi………..
Bé Thiên biết làm cơm từ lúc nào nhỉ?
Cô chợt giật mình, lập tức ngồi dậy!
Không đúng nha, trong nhà vẫn còn một tên khách không mời vẫn đến mà!
Vội vàng nhảy xuống giường để đuổi người, nhưng đoán thử xem cô nhìn thấy gì nào?
Nam Cung Nghiêu lại ở trong bếp làm cơm sao? Trên người còn mặc cái tạp dề Winnie Pooh của cô nữa, mọi động tác đều thành thạo nha, giống như một vua đầu bếp vậy, mang đến cho người một ảo giác đây là……….. người đàn ông đảm đang, một ông xã dịu dàng nha!
Chắc chắn là ảo giác!
Uất Noãn Tâm khép cái miệng sắp sửa rớt nguyên cái cằm xuống, nói với mình, nhất định không thể để anh lừa. Loại tai họa này không thể giữ lại được, nhất định phải đuổi thật sớm mới được.
Nam Cung Nghiêu vừa làm xong một món, quay đầu lại thì nhìn thấy cô, nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng vô cùng dịu dàng, còn mang theo một chút nịnh hót nữa. “Bà xã, em dậy rồi à.”
“Ai là bà xã của anh, đừng gọi bậy, chúng ta không có chút dính dáng gì với nhau đâu.”
“Ai nói không có dính dáng chứ, những quá khứ mà chúng ta đã trải qua, em không thể chối bỏ, chỉ bằng một lời nói là có thể phủi sạch đâu nha.” Nam Cung Nghiêu đã thay đổi tính bá đạo lúc xưa, ngược lại còn rất dịu dàng, còn có một chút nịnh nọt làm nũng nữa.
Anh nháy mắt một cái làm cho Uất Noãn Tâm nổi hết da gà, rùng mình một cái.
“Thức ăn làm xong rồi, em mau đi đánh răng đi.”
“Ai muốn ăn đồ anh nấu chứ? Anh hết bệnh rồi thì mau cút đi!”
Nam Cung Nghiêu cũng rất biết diễn trò, lập tức giả vờ đầu có chút khó chịu. “Đầu, đầu của anh còn choá...
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng rốt cuộc cô cũng không đành lòng, chút chút lại nhìn ra cửa sổ, nhìn thấy anh vẫn còn đứng ở đó. Nhưng khi anh nhìn về phía cô, thì cô lại trốn đi, không muốn để anh biết mình quan tâm anh.
Một tiếng cứ trôi qua như vậy, Uất Noãn Tâm không nhẫn tâm nỗi nữa, bỏ vũ khí đầu hàng, lúc mở cửa, thấy Nam Cung Nghiêu đang ngất xỉu trên đất, "Nam Cung Nghiêu, Nam Cung Nghiêu, anh tỉnh lại đi.........." Lay anh cũng không nhúc nhích, đành phải cắn răng, cố gắng hết sức đưa anh về phòng, kéo lên giường.
Quần áo trên người anh ướt sũng, nên cô chẳng nghĩ nhiều, vội vàng cởi quần áo anh, rồi lấy chăn đắp kín lại.
Không được bao lâu, Nam Cung Nghiêu bắt đầu phát sốt, người nóng ran, giống như bị thiêu cháy, ngay cả khi cô đụng vào cũng bỏng tay, đủ biết anh khó chịu đến thế nào. Cô tự trách mình quá nhẫn tâm, mưa lớn đến vậy, cho dù có thể nào, cũng phải cho anh vào mới đúng, nếu không cũng không xảy ra chuyện này thế này.
Vội chạy đi lấy chiếc khăn, gấp lại để trên trán anh, hy vọng có thể làm anh hạ sốt.
Hơi thở của Nam Cung Nghiêu cũng rất nóng, cả người chìm trong trạng thái mê mang, mơ màng gọi tên Uất Noãn Tâm, "em đừng đi........... đi rời xa anh......." Càng gọi càng vội vàng, khiến trong lòng Uất Noãn Tâm còn tự trách hơn.
Nhưng cô cần một khoảng thời gian, để suy nghĩ kỹ một số chuyện. Làm như vậy, đều tốt cho cà hai, cũng đâu phải cô định cắt đứt quan hệ với anh đâu.
Cô tay đột nhiên bị nắm chặt, làm cô sợ tới nhảy dựng lên, anh nắm rất chặt, bàn tay nóng ran, muốn thiêu cháy cô.
Uất Noãn Tâm muốn nới lỏng tay anh ra, nhưng anh lại càng nắm chặt hơn, "em đừng đi......"
Cô thở dài, "được rồi, em không đi!"
Dường như anh nghe thấy, nên mới có chút an tâm, hơi thở cũng trở nên đều đặn, sau đó ngủ thiếp đi.
Lúc trước, anh không rời nửa bước ở bên giường chăm sóc cô nửa năm, không ngờ sau khi gặp lại, cô lại phải chăm sóc anh, đây có lẽ chính là số phận!
Cho dù tính luôn nửa năm kia, thì hai người cũng đã lâu rồi không thấy mặt nhau, trong ký ức của cô anh vẫn như vậy, lạnh lùng, phong độ, chỉ là không còn nhìn thấy vẻ tàn nhẫn lúc trước, con người cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, đây cũng xem như một tốt!
Lúc trước hai người họ cãi nhau đến bế tắc không cách nào cứu vãn, tất cả đều do tính của anh, anh quá bá đọa, tính chiếm hữu quá lớn, làm cô chịu không nổi.
Nhưng có lẽ, cô tin chắc, nửa năm nay anh đã thay đổi rồi.
Tất cả, phải xem thái độ sau khi tỉnh lại của anh đã!
Chương 311: Ngọt ngào
Tình trạng của Nam Cung Nghiêu đã đỡ dần, Uất Noãn Tâm cũng hơi yên tâm, cô ở bên chăm sóc anh suốt cả đêm, cho đến khi trời rạng sáng mới chịu không nổi mà ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau người tỉnh trước là Nam Cung Nghiêu, dù sao anh vẫn còn trẻ, thường ngày cũng có ràn luyện sức khỏe, nên sức khỏe rất tốt, tối hôm qua tuy sốt cao như vậy, nhưng chỉ ngủ một đêm, thì đã khỏe lại nhiều, chỉ là đầu vẫn còn hơi đau.
Bàn tay bị nắm chặt, nhìn lại, thấy Uất Noãn Tâm đang ngủ ở bên giường.
Ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt cô, ở phía dưới mắt có hơi thâm đen, nhưng làn da vẫn trắng nõn, trong ánh sáng lung linh, cô đẹp đến nỗi cứ ngỡ như không phải người thật.
Bỗng nhiên anh cảm thấy rất ấm áp rất hạnh phúc.
Tình yêu nồng cháy dành cho cô, giống như dòng suối chảy ra từ trong trái tim, sắp sửa tràn ra khỏi lồng ngực.
Chỉ có nửa tháng không gặp cô, mà anh cứ có cảm giác dài như cả thế kỷ vậy, nỗi nhớ nhung dành cho cô mỗi ngày cứ liên tục giày vò anh, mỗi giây đều làm anh sắp phát điên. Nhưng anh vẫn cố gắng kiềm nén, không cho phép mình nóng vội, mang lại áp lực cho cô.
Anh hiểu rõ con người cô, sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô cần có thời gian để bình tĩnh lại, đây cũng chính là nguyên nhân tại sao cô trốn anh.
Anh thừa nhận tối hôm qua anh cố ý để cho mưa tạt ướt người, để làm cho cô mềm lòng, để cô đau lòng. Anh biết con người cô chỉ được cái miệng, không phải cuối cùng cũng mở cửa cho anh vào, chăm sóc anh suốt cả đêm sao? Quả thực cô vẫn còn rất quan tâm anh mà! Vì thế, anh cũng không tiếc bị mưa tát thêm mấy lần, bị phát sốt thêm mấy lần. Chỉ cần có cô ở bên cạnh, chuyện gì anh cũng bằng lòng hết.
Chỉ là, đêm hôm qua cô nhất định rất mệt, mắt cũng có vết thâm rồi kìa, làm cho anh rất đau lòng. Nhẹ nhàng nới lỏng tay cô ra đi xuống giường, ôm cô lên giường, đắp chăn cho cô. Đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng, “ngủ đi, cục cưng của anh!”
Uất Thiên Hạo vừa từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Nam Cung Nghiêu, trong mắt toát ra niềm vui sướng, mở rộng hai tay nhào đến. “Pa pa, pa pa, pa pa đến rồi, bé Thiên còn tưởng pa pa không cần con nữa!”
“Suỵt, con nhỏ tiếng thôi, ma ma còn ngủ đó!”
“Vâng, con biết rồi!” Bé Thiên quá mừng rỡ. “Pa pa, pa pa đến đây lúc nào vậy? Sao con không biết vậy?”
“Lúc đó con ngủ rồi, pa pa không gọi con, bây giờ không phải con thấy pa pa rồi sao?”
“Cũng đúng nha…… vậy, pa pa và ma ma làm hòa với nhau chưa?”
“Vẫn chưa đâu! Nhưng mà chuyện này chỉ còn là vấn đề thời gian thôi, bé Thiên không cần lo lắng đâu.”
“Pa pa sẽ không bắt nạt ma ma giống như lúc trước chứ?”
“Đương nhiên không rồi!” Chuyện lúc trước, Nam Cung Nghiêu hối hận muốn chết, làm sao dám mắc lỗi giống vậy lần nữa chứ. “Pa pa đảm bảo với con, pa pa sẽ yêu thương con và ma ma, cả gia đình chúng ta sẽ rất hạnh phúc.”
Uất Noãn Tâm do quá mệt, nên ngủ một giấc đến tận trưa, nhưng vẫn bị mùi thơm của thức ăn bay vào mũi làm tỉnh giấc, cái bụng đánh trống ầm ầm.
Ưm…….. thơm quá đi………..
Bé Thiên biết làm cơm từ lúc nào nhỉ?
Cô chợt giật mình, lập tức ngồi dậy!
Không đúng nha, trong nhà vẫn còn một tên khách không mời vẫn đến mà!
Vội vàng nhảy xuống giường để đuổi người, nhưng đoán thử xem cô nhìn thấy gì nào?
Nam Cung Nghiêu lại ở trong bếp làm cơm sao? Trên người còn mặc cái tạp dề Winnie Pooh của cô nữa, mọi động tác đều thành thạo nha, giống như một vua đầu bếp vậy, mang đến cho người một ảo giác đây là……….. người đàn ông đảm đang, một ông xã dịu dàng nha!
Chắc chắn là ảo giác!
Uất Noãn Tâm khép cái miệng sắp sửa rớt nguyên cái cằm xuống, nói với mình, nhất định không thể để anh lừa. Loại tai họa này không thể giữ lại được, nhất định phải đuổi thật sớm mới được.
Nam Cung Nghiêu vừa làm xong một món, quay đầu lại thì nhìn thấy cô, nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng vô cùng dịu dàng, còn mang theo một chút nịnh hót nữa. “Bà xã, em dậy rồi à.”
“Ai là bà xã của anh, đừng gọi bậy, chúng ta không có chút dính dáng gì với nhau đâu.”
“Ai nói không có dính dáng chứ, những quá khứ mà chúng ta đã trải qua, em không thể chối bỏ, chỉ bằng một lời nói là có thể phủi sạch đâu nha.” Nam Cung Nghiêu đã thay đổi tính bá đạo lúc xưa, ngược lại còn rất dịu dàng, còn có một chút nịnh nọt làm nũng nữa.
Anh nháy mắt một cái làm cho Uất Noãn Tâm nổi hết da gà, rùng mình một cái.
“Thức ăn làm xong rồi, em mau đi đánh răng đi.”
“Ai muốn ăn đồ anh nấu chứ? Anh hết bệnh rồi thì mau cút đi!”
Nam Cung Nghiêu cũng rất biết diễn trò, lập tức giả vờ đầu có chút khó chịu. “Đầu, đầu của anh còn choá...



