nhật ký ngày mưa
còn lại trong em, sự nhục nhã và vô liêm sỉ.
Tôi sắp ra đi, thử sức với hi vọng mong manh cuối cùng của đời mình, có lẽ vì thế mà tôi còn dám nghĩ đến hai chữ “hi vọng”, hi vọng một ngày nào đó, sẽ lại được bên em. Một ước mơ hoang tưởng, mùa đông trong trái tim em là minh chứng hùng hồn nhất, nhưng tôi không thể từ bỏ, tôi nhất định sẽ có lại được em, dù cái giá phải trả là gì đi nữa.
-------------------
Ngày…tháng…năm…
Hắn đến tìm tôi, như một tên hủi ngửa tay xin chút lòng thương xót. Lần đầu tiên tôi nhìn rõ lòng mình như thế, một sự ghê ghét kinh khủng trong lòng nhưng trái tim vẫn không khỏi rung lên vì cảm xúc.
Tôi đã quên rồi mà, đã một năm qua rồi, đáng lẽ nó phải đi sâu vào dĩ vãng.
Tại sao? Rõ ràng người đứng trước mặt tôi là hắn, là tên đáng kinh tởm nhất trên đời, tại sao?
-------------------
1 năm sau nữa.
“Dự báo thời tiết.
Chiều nay ngày 13 tháng 3 ở các tỉnh…sẽ có mưa rào
Ở các cảng miền Nam sẽ có …”
-Chậc, hèn gì hôm nay trời mưa tầm tã.
-Ừ, mưa đầu mùa đấy. Cà phê của mày nè.
“Xin tạm ngắt chương trình để thông báo tin khẩn.
Chúng tôi vừa nhận được tin báo máy bay EV107 cất cánh từ sân bay New York đi Hà Nội đã gặp tai nạn trên biển Thái Bình Dương. Theo tin được biết …”
-Chẹp, giờ đi cái gì cũng không an toàn mày nhỉ, bay trên trời mà còn gặp tai nạn được.
-Đến số thì chết thôi mày ơi, ngồi trong nhà còn bị xe tông chết mà.
“…Thống kê cho biết toàn bộ phi hành đoàn đều tử nạn. Sau đây là danh sách hành khách trên máy bay …”
-Ôi chà, dễ có đến mấy trăm người ấy chứ.
-Chứ sao, mày tưởng một cái phi cơ chở có vài chục người à.
-Ê, nhìn cái tên này, ngộ ghê, mày đọc thử coi.
-Đâu? Vũ Quốc Thiên Ngọa, ờ tên gì như tên phim kiếm hiệp ấy.
XOẢNG
-Ủa, cô Kim, Cô đứng đây từ lúc nào vậy? chết thật, cô có bị sao không? Có bị bỏng không?
-Tôi…không sao, các chị…đang xem…gì vậy?
-À, tin tức khẩn vụ rơi máy bay ấy mà.
-Cái…cái tên vừa nãy là…
-Là một hành khách có mặt trên máy bay. Cô quen sao?
…
-------------------
Một tuần qua đi kể từ cái ngày đó, cô không biết tại sao mình lại đến đây, cô chỉ đi, cố đi thật nhanh về nhà để khỏi suy nghĩ vẩn vơ, nhìn lên đã thấy mình ở đây rồi.
Căn phòng nhỏ bé của anh, không biết đã bao lâu cô không trở lại, một dư vị thật quen thuộc, ấm áp như những ngày cô còn hạnh phúc bên anh. Chiếc bàn nhỏ xinh xắn do chính tay cô chọn, chiếc rèm cửa huyền hai đứa mất cả nửa ngày trời đi tìm, thật nhiều, thật nhiều kí ức nằm vảng vất quanh cô, dịu dàng, sống động như cô chưa từng xa anh.
Bàn tay cô lướt qua những quyển sách trên giá, những quyển sách triết lý muôn thưở anh mua về mà cô không bao giờ đụng tới, gáy sách đã sờn, bạc cả màu, xác xơ như một con người còm cõi vì đợi chờ.
Cô dừng lại trước một quyển sách nhỏ, hay nói chính xác hơn, là một quyển sổ được đóng lại từ những trang giấy thừa, trông nó thật đáng thương hại giữa những quyển sách đắt tiền bên cạnh.
Sự lạc lõng cúa nó thật dễ khiến người tò mò, cô lật nhẹ trang giấy đầu tiên.
Ngày …tháng…năm….
….
------------------
Bầu trời xám, ảm đạm màu tang tóc, những hạt mưa đầu rơi xuống tan nhẹ trên mặt đất. Căn phòng nhỏ bé nằm ủ ê dưới màn mưa. Có người con gái ôm những trang vở nhàu nát, mùa thu đọng trên mắt rơi xuống thành dòng trên trang vở, những nét chữ con con nhoè đi như muốn giữ lại, không để cho mưa ấy tan đi.
Mưa rơi ào ạt ngoài hiên, che khuất những tiếng khóc đau buồn. Hôm đó, mưa khóc nhiều lắm, mưa khóc mỗi khi một tình yêu tan vỡ, mưa khóc mỗi khi ...một người lầm lỡ.
The end
....
Tôi sắp ra đi, thử sức với hi vọng mong manh cuối cùng của đời mình, có lẽ vì thế mà tôi còn dám nghĩ đến hai chữ “hi vọng”, hi vọng một ngày nào đó, sẽ lại được bên em. Một ước mơ hoang tưởng, mùa đông trong trái tim em là minh chứng hùng hồn nhất, nhưng tôi không thể từ bỏ, tôi nhất định sẽ có lại được em, dù cái giá phải trả là gì đi nữa.
-------------------
Ngày…tháng…năm…
Hắn đến tìm tôi, như một tên hủi ngửa tay xin chút lòng thương xót. Lần đầu tiên tôi nhìn rõ lòng mình như thế, một sự ghê ghét kinh khủng trong lòng nhưng trái tim vẫn không khỏi rung lên vì cảm xúc.
Tôi đã quên rồi mà, đã một năm qua rồi, đáng lẽ nó phải đi sâu vào dĩ vãng.
Tại sao? Rõ ràng người đứng trước mặt tôi là hắn, là tên đáng kinh tởm nhất trên đời, tại sao?
-------------------
1 năm sau nữa.
“Dự báo thời tiết.
Chiều nay ngày 13 tháng 3 ở các tỉnh…sẽ có mưa rào
Ở các cảng miền Nam sẽ có …”
-Chậc, hèn gì hôm nay trời mưa tầm tã.
-Ừ, mưa đầu mùa đấy. Cà phê của mày nè.
“Xin tạm ngắt chương trình để thông báo tin khẩn.
Chúng tôi vừa nhận được tin báo máy bay EV107 cất cánh từ sân bay New York đi Hà Nội đã gặp tai nạn trên biển Thái Bình Dương. Theo tin được biết …”
-Chẹp, giờ đi cái gì cũng không an toàn mày nhỉ, bay trên trời mà còn gặp tai nạn được.
-Đến số thì chết thôi mày ơi, ngồi trong nhà còn bị xe tông chết mà.
“…Thống kê cho biết toàn bộ phi hành đoàn đều tử nạn. Sau đây là danh sách hành khách trên máy bay …”
-Ôi chà, dễ có đến mấy trăm người ấy chứ.
-Chứ sao, mày tưởng một cái phi cơ chở có vài chục người à.
-Ê, nhìn cái tên này, ngộ ghê, mày đọc thử coi.
-Đâu? Vũ Quốc Thiên Ngọa, ờ tên gì như tên phim kiếm hiệp ấy.
XOẢNG
-Ủa, cô Kim, Cô đứng đây từ lúc nào vậy? chết thật, cô có bị sao không? Có bị bỏng không?
-Tôi…không sao, các chị…đang xem…gì vậy?
-À, tin tức khẩn vụ rơi máy bay ấy mà.
-Cái…cái tên vừa nãy là…
-Là một hành khách có mặt trên máy bay. Cô quen sao?
…
-------------------
Một tuần qua đi kể từ cái ngày đó, cô không biết tại sao mình lại đến đây, cô chỉ đi, cố đi thật nhanh về nhà để khỏi suy nghĩ vẩn vơ, nhìn lên đã thấy mình ở đây rồi.
Căn phòng nhỏ bé của anh, không biết đã bao lâu cô không trở lại, một dư vị thật quen thuộc, ấm áp như những ngày cô còn hạnh phúc bên anh. Chiếc bàn nhỏ xinh xắn do chính tay cô chọn, chiếc rèm cửa huyền hai đứa mất cả nửa ngày trời đi tìm, thật nhiều, thật nhiều kí ức nằm vảng vất quanh cô, dịu dàng, sống động như cô chưa từng xa anh.
Bàn tay cô lướt qua những quyển sách trên giá, những quyển sách triết lý muôn thưở anh mua về mà cô không bao giờ đụng tới, gáy sách đã sờn, bạc cả màu, xác xơ như một con người còm cõi vì đợi chờ.
Cô dừng lại trước một quyển sách nhỏ, hay nói chính xác hơn, là một quyển sổ được đóng lại từ những trang giấy thừa, trông nó thật đáng thương hại giữa những quyển sách đắt tiền bên cạnh.
Sự lạc lõng cúa nó thật dễ khiến người tò mò, cô lật nhẹ trang giấy đầu tiên.
Ngày …tháng…năm….
….
------------------
Bầu trời xám, ảm đạm màu tang tóc, những hạt mưa đầu rơi xuống tan nhẹ trên mặt đất. Căn phòng nhỏ bé nằm ủ ê dưới màn mưa. Có người con gái ôm những trang vở nhàu nát, mùa thu đọng trên mắt rơi xuống thành dòng trên trang vở, những nét chữ con con nhoè đi như muốn giữ lại, không để cho mưa ấy tan đi.
Mưa rơi ào ạt ngoài hiên, che khuất những tiếng khóc đau buồn. Hôm đó, mưa khóc nhiều lắm, mưa khóc mỗi khi một tình yêu tan vỡ, mưa khóc mỗi khi ...một người lầm lỡ.
The end
....



