Tập 12
con trai mà lại đi ghen tỵ sắc đẹp với bé Nghi của ta!!Con không đẹp gái nên quay sang đào bới nó hả????
Sét đánh giữa trời quang!
Bật ngửa.
Cái lí do này khiến hắn bật ngửa thiệt tình.
Tưởng cái gì ghê gớm lắm....hóa ra ông ba vợ tương lai của Vũ Khánh hiểu nhầm toàn bộ ý tứ của hắn hết trơn.Không ngờ lớn tuổi rồi mà còn nghe lén bạn trẻ nói chuyện ,chậc,làm vậy thì giang hồ coi mình ra cái gì chứ! ( Làm người ta mất ngủ mà còn trách móc ).Bản mặt te tua mốc meo từ thời tàn phai nhan sắc giờ lại càng thê thảm hơn,hắn ngồi đó nghệch mặt và bất động như pho tượng.
Sau khi thao giảng xong một tràng về đạo lí làm người cho tín đồ Vũ Khánh,ông ấy buông tay khỏi cổ áo hắn,nhẹ nhàng nói tiếp,nhưng chất giọng vẫn sặc mùi đao kiếm:
-Cấm con ghen tỵ với bé Nghi nữa đấy!!Giờ chú phải về nhà để ăn mặc chỉnh tề đến New fashion! Thiệt tình,con với nó hành ta cả đêm,con mà còn nói xấu nó thì đừng trách chú độc địa à nha!Một lát nữa con Nga mang đồ ăn vào,biết điều thì lo hộ cho bé Nghi nghe chưa?
.........................
Ông Hải sau khi truyền đạt xong điều cần nói,nhanh chóng bước về phía cửa cái.Vừa đưa tay xoay tay cầm ở cánh cửa thì....
Rầm!!!!!!
Cái thứ âm thanh khủng khiếp ấy dội lên nghe thật là nhức nhối,và tiếp theo,đó là giọng nói lanh lảnh của một bà chị vui tính.
-Nghi ơi chị đến thăm em đây!!
Chị Nga hồn nhiên bước vào,có cảm giác như bông rơi hoa nở dưới từng bước chân chị ấy,nụ cười tươi tắn rạng rỡ trên đôi môi trong khi hiện tại là có biết bao gương mặt hãi hùng khiếp đảm vì chị.
Super...super girl!!!
Quả nhiên là cao nhân!Người đã dám tông mạnh cánh cửa và trực tiếp làm cho ông chủ dính thẳng vào bức tường ngay phía sau cánh cửa.Nếu ông Hải có chết,thì hẳn là suốt kiếp phải vô cùng thắc mắc là tại sao mình lại bị ám sát vì một tên sát nhân ngây thơ và vì sao mình lại chết trong kẹt cửa ?!
Kì Dương,Anh Nghi,Vũ Khánh,ông quản gia và cả ông quản lí,cả 5 con người dưng đứng tóc gáy khi vừa tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng kinh khủng này!
Và,sau nhiều phút giây đắm chìm trong cơn mê loạn lạc về phía chân trời đầy ắp những vì sao,ông Hải lấy lại thăng bằng,nhìn chị Nga rồi hừ lạnh một tiếng,đẩy cửa bước ra ngoài.
Rầm!!! Rầm!!! Rầm!!!
Vẫn là một lần nữa nơi đây phải gánh chịu những thứ âm thanh chát chúa ấy,tiếp theo đó là bóng dáng tung tăng của ba tên tiểu yêu đang vô tư bay vào,5 người lại được một phen khiếp vía!Lũ điên này định biến phòng bệnh thành nhà xác chắc ?!
-Ba....ba ơi...-Anh Nghi mặt mày căng thẳng,lập bập thốt lên vài con chữ,tâm trạng có phần ngỡ ngàng.
Hoàng Khang đứng gãi gãi đầu,và như ý thức được mình đã làm gì,nên vội chạy đến cánh cửa và nhẹ mở ra,sau đó nhẹ nhàng dìu ông Hải ra khỏi phòng bệnh và tiễn ông đi một đoạn đường trước khi ông nổi cáu lên và bạt tai tụi nó.
Xong,haha,vậy là có thể tập trung vào chuyên môn rồi!
Lúc này đây,tại giường bệnh của nó,mọi thứ xung quanh như bừng sáng hẳn lên,tiếng nói cười ríu rít.
Vũ Khánh chống cằm,ngán ngẩm nhìn về phía Anh Nghi.
Kì Dương dựa tường,bất giác thở dài,tâm trạng cô đơn tột bậc.
Vì sao ư?
Vì nó được đến thăm nom,được quan tâm chăm sóc,được an ủi vỗ về,được nhiều người vây lấy,còn hắn và tên tóc dài kia...vẫn là bị vứt vào một xó.
-Nghi ơi!Tui có mua trái cây cho bà nè! Ngon lắm luôn á!
-Tui có mua sữa cho bà nè bà hai!!
-Bánh này tui tự làm đó! Bà để dành ăn cho đỡ buồn nha...
-Chị có nấu cháo cho em nữa,ăn đi cho lại sức!
Bla bla bla.....Tả bí lù thập cẩm lung tung beng....
Tủi thân!
Ư oa....
Tủi thân đến chết mất thôi!!!
Phân biệt đối xử!!!
Cuộc đời thật bất công!!!!
Vâng,phần đông nói thế!
Chị Nga múc 3 bát cháo thịt nghi ngút khói cho 3 bệnh nhân đặc biệt,không khỏi chép miệng một câu:
-Sao mấy đứa lại ra thế này? Ngó vô y chang hà bá vậy đó!
Bùm!
Sét đánh ngang tai.
-Chị không thể tìm lời an ủi nào nhẹ nhàng và truyền cảm hơn hay sao?-Nó tím tái ruột gan,và một ước muốn trỗi dậy mạnh mẽ trong nó bây giờ là có thể dùng keo dán sắt dán chặt cái miệng chị ấy lại cho chị câm vĩnh viễn luôn đi!
Chị Nga như chừa hề hay biết gì,đứng lên và tiến đến chỗ Kì Dương,đưa mắt săm soi vào gương mặt thiên thần của cậu ta.
-Chậc,em đánh con nhỏ ra nông nỗi này hả Nghi?Nhưng ai bảo giành Vũ Khánh với em làm gì!-Chị tung thêm câu cuối,nói với Kì Dương-Bị đánh lần này chừa nha cưng!Lần sau thì đến cháo cũng không có mà húp đâu đó!
Đang thẫn thờ với những nỗi lòng buồn mênh man trải dài bất tận,Kì Dương cũng phải phát hỏa và liếc mắt nhìn chị Nga,gầm gừ trong họng:
-Chị có tin là tôi đánh chị đến cháo không có mà húp không hả?!
Tuấn An đang bô lô ba la,nghe vậy cũng chen vô:
-Con nhỏ kia! Cô có tin là tui quăng cô xuống lầu 1 không?Cô nghĩ cô là ai mà dám đe dọa chị ấy chứ?
Nghe tới đây,tâm trạng đang rầu rĩ ủ dột thì Vũ Khánh cũng liền bật cười một cách thích thú.Phải rồi! Ai cũng biết cái thằng tóc dài kia là một con đàn bà mà!!! Khỏi bàn cãi!
Á ha ha ha !!!
Và cứ thế,cái phòng bệnh vốn yên tĩnh bất chợt dậy sóng lên...Những nụ cười chưa tắt trên môi...
Lúc này,ở mộtnơi khác...
-Ông nói sao? Anh Khánh nhập viện??-Giọng một cô gái hoảng hốt.
-Vâng,cậu chủ đánh nhau!-Ông quản gia đáp lại bên kia đầu dây điện thoại.
-Vậy anh Khánh ở phòng mấy,dãy nào,bệnh viện nào??? Ông ra đón tôi !!!-Cô ta giọng nói gấp rút.
-Tôi sẽ đến đón cô,thưa tiểu thư!
***
Cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn,giờ đây,khách khứa lục đục kéo nhau ra vè,vậy là gian phòng lại trở nên tĩnh lặng.Vài tiếng giày cao gót lộp cộp ngoài hành lang bệnh viện.
Chị Nga ngoáy đầu nhìn lại,thầm hỏi một câu:
-Cô ta là ai vậy?Sao đi vào phòng của bé Nghi?
Két.
Âm thanh nhỏ vang lên.Của cánh cửa.Một cô gái tóc uốn lọn nhuộm vàng,dáng dấp xinh đẹp theo kiểu trưởng thành,có phần se sua chưng diện.Cô ta khoác lên mình một bộ váy ngắn màu vàng,phô ra từng đường cong quyến rũ.Và khẽ nở một nụ cười tà mị,cô thản nhiên bước đến bên giường Vũ Khánh trước sự ngỡ ngàng của Anh Nghi và Kì Dương,đưa tay ôm lấy hắn và thì thào một câu:
-Em nhớ anh!...
Sét đánh giữa trời quang!
Bật ngửa.
Cái lí do này khiến hắn bật ngửa thiệt tình.
Tưởng cái gì ghê gớm lắm....hóa ra ông ba vợ tương lai của Vũ Khánh hiểu nhầm toàn bộ ý tứ của hắn hết trơn.Không ngờ lớn tuổi rồi mà còn nghe lén bạn trẻ nói chuyện ,chậc,làm vậy thì giang hồ coi mình ra cái gì chứ! ( Làm người ta mất ngủ mà còn trách móc ).Bản mặt te tua mốc meo từ thời tàn phai nhan sắc giờ lại càng thê thảm hơn,hắn ngồi đó nghệch mặt và bất động như pho tượng.
Sau khi thao giảng xong một tràng về đạo lí làm người cho tín đồ Vũ Khánh,ông ấy buông tay khỏi cổ áo hắn,nhẹ nhàng nói tiếp,nhưng chất giọng vẫn sặc mùi đao kiếm:
-Cấm con ghen tỵ với bé Nghi nữa đấy!!Giờ chú phải về nhà để ăn mặc chỉnh tề đến New fashion! Thiệt tình,con với nó hành ta cả đêm,con mà còn nói xấu nó thì đừng trách chú độc địa à nha!Một lát nữa con Nga mang đồ ăn vào,biết điều thì lo hộ cho bé Nghi nghe chưa?
.........................
Ông Hải sau khi truyền đạt xong điều cần nói,nhanh chóng bước về phía cửa cái.Vừa đưa tay xoay tay cầm ở cánh cửa thì....
Rầm!!!!!!
Cái thứ âm thanh khủng khiếp ấy dội lên nghe thật là nhức nhối,và tiếp theo,đó là giọng nói lanh lảnh của một bà chị vui tính.
-Nghi ơi chị đến thăm em đây!!
Chị Nga hồn nhiên bước vào,có cảm giác như bông rơi hoa nở dưới từng bước chân chị ấy,nụ cười tươi tắn rạng rỡ trên đôi môi trong khi hiện tại là có biết bao gương mặt hãi hùng khiếp đảm vì chị.
Super...super girl!!!
Quả nhiên là cao nhân!Người đã dám tông mạnh cánh cửa và trực tiếp làm cho ông chủ dính thẳng vào bức tường ngay phía sau cánh cửa.Nếu ông Hải có chết,thì hẳn là suốt kiếp phải vô cùng thắc mắc là tại sao mình lại bị ám sát vì một tên sát nhân ngây thơ và vì sao mình lại chết trong kẹt cửa ?!
Kì Dương,Anh Nghi,Vũ Khánh,ông quản gia và cả ông quản lí,cả 5 con người dưng đứng tóc gáy khi vừa tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng kinh khủng này!
Và,sau nhiều phút giây đắm chìm trong cơn mê loạn lạc về phía chân trời đầy ắp những vì sao,ông Hải lấy lại thăng bằng,nhìn chị Nga rồi hừ lạnh một tiếng,đẩy cửa bước ra ngoài.
Rầm!!! Rầm!!! Rầm!!!
Vẫn là một lần nữa nơi đây phải gánh chịu những thứ âm thanh chát chúa ấy,tiếp theo đó là bóng dáng tung tăng của ba tên tiểu yêu đang vô tư bay vào,5 người lại được một phen khiếp vía!Lũ điên này định biến phòng bệnh thành nhà xác chắc ?!
-Ba....ba ơi...-Anh Nghi mặt mày căng thẳng,lập bập thốt lên vài con chữ,tâm trạng có phần ngỡ ngàng.
Hoàng Khang đứng gãi gãi đầu,và như ý thức được mình đã làm gì,nên vội chạy đến cánh cửa và nhẹ mở ra,sau đó nhẹ nhàng dìu ông Hải ra khỏi phòng bệnh và tiễn ông đi một đoạn đường trước khi ông nổi cáu lên và bạt tai tụi nó.
Xong,haha,vậy là có thể tập trung vào chuyên môn rồi!
Lúc này đây,tại giường bệnh của nó,mọi thứ xung quanh như bừng sáng hẳn lên,tiếng nói cười ríu rít.
Vũ Khánh chống cằm,ngán ngẩm nhìn về phía Anh Nghi.
Kì Dương dựa tường,bất giác thở dài,tâm trạng cô đơn tột bậc.
Vì sao ư?
Vì nó được đến thăm nom,được quan tâm chăm sóc,được an ủi vỗ về,được nhiều người vây lấy,còn hắn và tên tóc dài kia...vẫn là bị vứt vào một xó.
-Nghi ơi!Tui có mua trái cây cho bà nè! Ngon lắm luôn á!
-Tui có mua sữa cho bà nè bà hai!!
-Bánh này tui tự làm đó! Bà để dành ăn cho đỡ buồn nha...
-Chị có nấu cháo cho em nữa,ăn đi cho lại sức!
Bla bla bla.....Tả bí lù thập cẩm lung tung beng....
Tủi thân!
Ư oa....
Tủi thân đến chết mất thôi!!!
Phân biệt đối xử!!!
Cuộc đời thật bất công!!!!
Vâng,phần đông nói thế!
Chị Nga múc 3 bát cháo thịt nghi ngút khói cho 3 bệnh nhân đặc biệt,không khỏi chép miệng một câu:
-Sao mấy đứa lại ra thế này? Ngó vô y chang hà bá vậy đó!
Bùm!
Sét đánh ngang tai.
-Chị không thể tìm lời an ủi nào nhẹ nhàng và truyền cảm hơn hay sao?-Nó tím tái ruột gan,và một ước muốn trỗi dậy mạnh mẽ trong nó bây giờ là có thể dùng keo dán sắt dán chặt cái miệng chị ấy lại cho chị câm vĩnh viễn luôn đi!
Chị Nga như chừa hề hay biết gì,đứng lên và tiến đến chỗ Kì Dương,đưa mắt săm soi vào gương mặt thiên thần của cậu ta.
-Chậc,em đánh con nhỏ ra nông nỗi này hả Nghi?Nhưng ai bảo giành Vũ Khánh với em làm gì!-Chị tung thêm câu cuối,nói với Kì Dương-Bị đánh lần này chừa nha cưng!Lần sau thì đến cháo cũng không có mà húp đâu đó!
Đang thẫn thờ với những nỗi lòng buồn mênh man trải dài bất tận,Kì Dương cũng phải phát hỏa và liếc mắt nhìn chị Nga,gầm gừ trong họng:
-Chị có tin là tôi đánh chị đến cháo không có mà húp không hả?!
Tuấn An đang bô lô ba la,nghe vậy cũng chen vô:
-Con nhỏ kia! Cô có tin là tui quăng cô xuống lầu 1 không?Cô nghĩ cô là ai mà dám đe dọa chị ấy chứ?
Nghe tới đây,tâm trạng đang rầu rĩ ủ dột thì Vũ Khánh cũng liền bật cười một cách thích thú.Phải rồi! Ai cũng biết cái thằng tóc dài kia là một con đàn bà mà!!! Khỏi bàn cãi!
Á ha ha ha !!!
Và cứ thế,cái phòng bệnh vốn yên tĩnh bất chợt dậy sóng lên...Những nụ cười chưa tắt trên môi...
Lúc này,ở mộtnơi khác...
-Ông nói sao? Anh Khánh nhập viện??-Giọng một cô gái hoảng hốt.
-Vâng,cậu chủ đánh nhau!-Ông quản gia đáp lại bên kia đầu dây điện thoại.
-Vậy anh Khánh ở phòng mấy,dãy nào,bệnh viện nào??? Ông ra đón tôi !!!-Cô ta giọng nói gấp rút.
-Tôi sẽ đến đón cô,thưa tiểu thư!
***
Cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn,giờ đây,khách khứa lục đục kéo nhau ra vè,vậy là gian phòng lại trở nên tĩnh lặng.Vài tiếng giày cao gót lộp cộp ngoài hành lang bệnh viện.
Chị Nga ngoáy đầu nhìn lại,thầm hỏi một câu:
-Cô ta là ai vậy?Sao đi vào phòng của bé Nghi?
Két.
Âm thanh nhỏ vang lên.Của cánh cửa.Một cô gái tóc uốn lọn nhuộm vàng,dáng dấp xinh đẹp theo kiểu trưởng thành,có phần se sua chưng diện.Cô ta khoác lên mình một bộ váy ngắn màu vàng,phô ra từng đường cong quyến rũ.Và khẽ nở một nụ cười tà mị,cô thản nhiên bước đến bên giường Vũ Khánh trước sự ngỡ ngàng của Anh Nghi và Kì Dương,đưa tay ôm lấy hắn và thì thào một câu:
-Em nhớ anh!...



