Tập 3
p lung linh chói lóa hỏi sao không trở thành đề tài bàn tán cho được.
-Trời!Nhìn con nhỏ đó kìa,xấu mà đeo chân hoàng tử không à,cái ngữ không biết lượng sức là vậy đó!-Một nhân sự mới chuyển trường,xuất hiện nói lớn,ra vẻ ta đây.Mấy nhỏ con gái đứng kế bên cũng đắc chí cười theo.
-Bạn nói cái gì?-Anh Nghi quay mặt sang nhìn nhân sự ý bằng ánh mắt mơ hồ,đôi môi anh đào khẽ cong lên và nở một nụ cười ngạo nghễ.Cho cô ả vài tát để xem còn dám nói nữa không.
-Tao nói mày xấu xí mà cứ đeo theo anh ấy!-Cô ả hất hàm.
-Oa ~ Bạn thật có cá tính-Vũ Khánh đưa tay nâng cằm cô ả lên-Tôi thích thể loại con gái như bạn,nhưng mà có điều-Hắn xiết chặt cổ cô ta-Bạn có muốn vào trung tâm chỉnh hình không nhỉ?
Anh Nghi ngạc nhiên nhìn Vũ Khánh,không ngờ hắn lại lạnh lùng và đáng sợ đến như thế,thật khác với con người ngày thường,dễ thương,hay cười ( đối với chị thôi ạ ).
Cô ả quơ quào đôi tay trong không khí như cố gắng tìm lấy sự giúp đỡ nào đó,căn bản bây giờ cô ả bị nhấc hổng chân luôn,càng lúc càng vô cùng khó thở,đó là cái giá cho việc xúc phạm tới vợ yêu của cool boy,một cái giá không đắt nhưng cũng không hề rẻ.
""Bộp""
Vũ Khánh trừng mắt nhìn nhân sự đang thoi thóp đó và quăng xuống đất,cô ả ho sặc sụa rồi lồm cồm ngồi dậy chạy biến luôn,mấy đứa lúc nãy thì mặt tái xanh như tàu lá chuối cũng từ từ tản ra,cả hành lang im bặt,không tiếng động...
Hắn khẽ nhìn Nghi mỉm cười rồi nắm tay nó kéo đi,lúc này nó cũng sợ điếng hồn chứ chẳng chơi,người lúc nãy có phải là Vũ Khánh không vậy? Hắn như hiểu được điều gì đó nên nhẹ nhàng xoa đầu nó và bảo:
-Xin lỗi đã làm Nghi sợ
-Lúc nãy bạn giống ác ma lắm luôn á!-Nó
bình luận.
Hắn im lặng ,cười cười không nói gì.Căn bản là hắn không chịu được việc ai đó xúc phạm tới Anh Nghi-người mà hắn yêu thương nhất,yêu Nghi hơn cả bản thân,nếu cần thiết,hắn cũng có thể chết vì Nghi,một con người đáng để hắn đánh đổi sinh mạng thì cũng hiểu được người đó quan trọng với hắn như thế nào.
Phía xa xa,thằng Khang tung tăng chạy đến.
-Bà hai !
-Có gì hông ái phi của ta?-Nó tinh nghịch trêu chọc Khang,điều này làm Vũ Khánh không được vui cho lắm ( chậc,mới thế mà đã ....)
-Tối nay đi bar chơi nha!-Thằng Khang lắc
lắc tay nó,quên lu6n cả việc có một hung thần đang đứng đó với mùi sát khí nồng nặc.
Nó vỗ vai Khang,cười cười:
-Đi chứ sao không!
-Nè nè,chồng cho phép Nghi chưa mà Nghi tự ý quyết định vậy?-Hắn bức xúc chen vào câu chuyện,mặt có chút hờn dỗi.
-Chồng?Người này là.....-Thằng Khang đơ
người nhìn hắn khi hắn xưng ""chồng"" với Anh Nghi.
-Chồng cái gì mà chồng!-Nghi đỏ mặt đưa tay véo hông hắn,rồi quay mặt qua Khang bảo...
-Trời!Nhìn con nhỏ đó kìa,xấu mà đeo chân hoàng tử không à,cái ngữ không biết lượng sức là vậy đó!-Một nhân sự mới chuyển trường,xuất hiện nói lớn,ra vẻ ta đây.Mấy nhỏ con gái đứng kế bên cũng đắc chí cười theo.
-Bạn nói cái gì?-Anh Nghi quay mặt sang nhìn nhân sự ý bằng ánh mắt mơ hồ,đôi môi anh đào khẽ cong lên và nở một nụ cười ngạo nghễ.Cho cô ả vài tát để xem còn dám nói nữa không.
-Tao nói mày xấu xí mà cứ đeo theo anh ấy!-Cô ả hất hàm.
-Oa ~ Bạn thật có cá tính-Vũ Khánh đưa tay nâng cằm cô ả lên-Tôi thích thể loại con gái như bạn,nhưng mà có điều-Hắn xiết chặt cổ cô ta-Bạn có muốn vào trung tâm chỉnh hình không nhỉ?
Anh Nghi ngạc nhiên nhìn Vũ Khánh,không ngờ hắn lại lạnh lùng và đáng sợ đến như thế,thật khác với con người ngày thường,dễ thương,hay cười ( đối với chị thôi ạ ).
Cô ả quơ quào đôi tay trong không khí như cố gắng tìm lấy sự giúp đỡ nào đó,căn bản bây giờ cô ả bị nhấc hổng chân luôn,càng lúc càng vô cùng khó thở,đó là cái giá cho việc xúc phạm tới vợ yêu của cool boy,một cái giá không đắt nhưng cũng không hề rẻ.
""Bộp""
Vũ Khánh trừng mắt nhìn nhân sự đang thoi thóp đó và quăng xuống đất,cô ả ho sặc sụa rồi lồm cồm ngồi dậy chạy biến luôn,mấy đứa lúc nãy thì mặt tái xanh như tàu lá chuối cũng từ từ tản ra,cả hành lang im bặt,không tiếng động...
Hắn khẽ nhìn Nghi mỉm cười rồi nắm tay nó kéo đi,lúc này nó cũng sợ điếng hồn chứ chẳng chơi,người lúc nãy có phải là Vũ Khánh không vậy? Hắn như hiểu được điều gì đó nên nhẹ nhàng xoa đầu nó và bảo:
-Xin lỗi đã làm Nghi sợ
-Lúc nãy bạn giống ác ma lắm luôn á!-Nó
bình luận.
Hắn im lặng ,cười cười không nói gì.Căn bản là hắn không chịu được việc ai đó xúc phạm tới Anh Nghi-người mà hắn yêu thương nhất,yêu Nghi hơn cả bản thân,nếu cần thiết,hắn cũng có thể chết vì Nghi,một con người đáng để hắn đánh đổi sinh mạng thì cũng hiểu được người đó quan trọng với hắn như thế nào.
Phía xa xa,thằng Khang tung tăng chạy đến.
-Bà hai !
-Có gì hông ái phi của ta?-Nó tinh nghịch trêu chọc Khang,điều này làm Vũ Khánh không được vui cho lắm ( chậc,mới thế mà đã ....)
-Tối nay đi bar chơi nha!-Thằng Khang lắc
lắc tay nó,quên lu6n cả việc có một hung thần đang đứng đó với mùi sát khí nồng nặc.
Nó vỗ vai Khang,cười cười:
-Đi chứ sao không!
-Nè nè,chồng cho phép Nghi chưa mà Nghi tự ý quyết định vậy?-Hắn bức xúc chen vào câu chuyện,mặt có chút hờn dỗi.
-Chồng?Người này là.....-Thằng Khang đơ
người nhìn hắn khi hắn xưng ""chồng"" với Anh Nghi.
-Chồng cái gì mà chồng!-Nghi đỏ mặt đưa tay véo hông hắn,rồi quay mặt qua Khang bảo...



