[Truyện Teen] Anh Tan Rồi Đó - Phần 1
t chân ngả cắm đầu về phía trước ... á khuôn mặt đẹp của tôi........
- Á ..tay anh để ở đâu vậy ?_ tôi được Quân đỡ nhưng hiện giơ tay anh ta đang đặt lên ngực tôi mới đau chứ!
- Đi theo tôi _ quân
- Á . không đâu..._ tôi gào lên nhưng chả xì nhê gì hết. Ế hình như tôi thấy mặt anh ta ửng hồng nha ...rất rất đẹp trai. Không ngờ anh ta lại có bộ mặt như vậy . Tôi sung sướng nhìn chằm chằm vào mặt Quân đến thất thần, mặc kệ cho anh ta lôi mình đi đâu . Nhưng đi chưa được bao xa thì tôi nghe thấy tiếng hết ầm mĩ cùng nhưng lời nói chả lọt tai tẹo nào....
- ÁAAA .... anh Quân kìa , anh ấy trở lại trường rồi
- Đẹp trai quá đi .......
- Quân, Em yêu anh ..........
- Anh Quân nhìn bên này đi......
- Nhưng anh ấy đang kéo con nhỏ xấu xí nào vậy
- Xấu chết đi được
- Đúng là đồ hồ ly, chắc cô ta bám giết anh ấy ghê lắm...
Vâng cái đứa " xấu xí" mà mọi người nói chính là tôi. Công nhận sức hấp dẫn của anh ta kinh thật, toàn trường đã vào lớp học được 15 phút rồi mà bỗng dưng ùa hết vây quanh lấy anh ta. Mà cái đứa phải ứng chịu những ánh mắt hình viên đạn không ai khác chính là tôi đây. Công nhận tên yêu nghiệt này trả thù 1 cách thâm hiểm thật
--------------------------
- Ông chủ tôi sai rồi_ tôi cúi mặt xuống, yếu ớt lên tiếng
- Muộn rồi, cô mau chui vào cái kia đi_ Quân nheo mắt nhìn cô nàng tinh ranh trước mặt mình , rồi anh chỉ vào cái quan tài mà anh đã chuẩn bị sẵn ở góc phòng
Theo ngón tay anh ta chỉ tôi nhìn thấy 1 cái hòm dài. Hình như là quan tài thì phải , sợ quá bỗng dưng nước mắt của tôi tuông ra như mưa. Chạy đến bên cạnh anh ta mà cầu xin....tôi nức nở...
- Hu ...hu... tôi sai rồi. Từ giờ tôi sẽ không thế nữa , tôi sẽ nghe lời anh mà....huhu
- Thật sự ?_ Lãnh Quân nhìn thấy nước mắt cô thì thái độ anh nhẹ nhàng đi 1 chút
- huhu...tôi nghe lời anh mà_ tôi càng khóc dữ hơn. Thật sự là nhất đáng sợ mà
- Nín, cô mà không nín thì tôi sẽ bắt cô chui vào đó ngay lập tức!_ Anh không thích nhìn thấy nước mắt của cô. Anh đang định dọa cô, nhưng không ngờ cô lại mau nước mắt như vậy
- hức...hức..tôi nín rồi.._ tôi láy tay quẹt hết nước mắt trên mặt đi
- Lại đây_ quân
- .....
Tôi cố xua tan sự sợ hại , lết từng bước về phía anh ta.
- Ngồi xuống_ Quân
- Cô sợ đến thế sao?_ Quân nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt cô. Nàn da trắng hồng của cô đã bị anh dọa cho đến lỗi biến thành màu xanh ngắt, anh cảm thấy hơi hối hận vs trò đừa dai vừa rồi.....
- Tôi..._ Tôi ngỡ ngàng nhìn hành động nhẹ nhàng của anh ta, anh thật khác , dịu dàng, khuôn mặt anh đang ở ngay trước mạt cô, đến nỗi cô còn ngửithấy mùi hương bạc hà dịu mát trên người anh....
- Tôi đẹp trai đến thế sa?_ Quân nhìn bộ mạt ngỡ ngàng của nó, mỉm cười hỏi...
- Ưhm....._ tôi lơ đang gật đầu
Quân nhẹ nhàng đến gần cô hơn, mặt anh và mặt cô chỉ cách nhau có 5 cm thôi ... thật nguy hiểm ....Anh muốn hôn cô sao. Bỗng dưng tim cô đạ rất mạnh...
- Cô làm gì mà chu cái mỏ ra thế!_ Quân phì cười trước hành động đáng yêu của cô
- Tôi...tôi...
- Cô nghĩ ràng tôi định hôn cô sao_ Anh nheo mắt tiến gần đến cô hơn nữa
- tôi ...tôi...không ..._ tôi bị anh ta nói đứng tim đen, lên không biết trả lời ra sao . Chỉ cảm thấy mặt mình ngày càng nóng lên, tim ngày càng đập nhanh không thể kiểm soát được... Bỗng dưng cảm nhận thấy anh mát anh ta rơi trên người tôi...
- Anh đang nhìn cái quái gì vậy?_ toi hoảng hốt bật nhanh ra khỏi chiếc ghế , hai tay che ngực phòng thủ
- Với bộ dạng của cô, tôi đang nghĩ xem liệu cô có thể lấy chồng và sinh con giống những người con gái khác không?_ Quân
-...Tên ....điên.... này_ tôi lấy cái bút ở bên cạnh ném vào anh ta rồi chạy như bay đi. Nếu mà ở đây thêm 1 lúc nữa thì tôi chắc sẽ bị chết vì tức mất
" Thật đáng yêu" anh nhìn bóng dáng khuất sau cánh cửa mỉm của . Có lẽ anh đã tìm ra người đó rồi!
--------------------
Đằng sau cánh cửa:
" Sao tim mình lại đạp nhanh như vậy? thật bực mình mà"
Cháp 4 : Công viên đêm giáng sinh
Kính coong! Kính coong ! Kính coong!
- Để con ra mở cửa cho_ Mắt tôi sáng như bưng, chạy nhanh ra mở cửa
- Merry Christmas!
- A ha! Thiên Kì ! Cuối cùng thì em cũng đã về rồi !_ Tôi sung sướng reo lên
- Ồ ! Ngạc nhiên nha! Sao pà chị của mình lại làm bài tập đêm giáng sinh vậy nhỉ? _ Thiên Kì bước vào phòng khách, khẽ cười.
Thằng khốn này ! Không phải tại nó thì tôi đâu có khổ như thế này. Chả là trong đợt kiểm tra vừa rồi kết quả của tôi không được tốt cho lắm . Đứng đúng số 42 luôn! t
Thế rồi mẹ tôi cũng biết được chiện này, nhờ trình độ thêm mắm thêm muối , thêm tất cả các gia vị khác của thằng em , mà tôi đã vinh quang bị nhốt ở nhà ngay trong đêm giáng sinh
- Em , mau mau đến giải cứu chị đi_ Tuy trong lòng rất ấm ức , nhưng tôi cố gắng nói thật nhẹ , thật dễ nghe vs nó.
- Thôi được..._ Thiên Kì
- Thật sao! Chị đi chơi đây . Chuyện ở đây em giải quyết nha!_ Liếc mắt nhìn vào nhà bếp nơi có mẹ già đang làm cơm tối,Tôi hớn hở chạy vào thay đồ
- Ở công viên Midnight đang có người đợi bà ! Nhanh đến đó đi.
- Đợi Chị ?_ Tôi hoài nghi nhìn Thiên Kì hỏi lại
- Đúng ! Mau đến đó đi! Đừng để anh ấy đợi! _ Thiên Kì nói xong liền bước chân lên lầu.
" Là Quân sao?"
" Hắn đang đợi mình...." Bỗng dưng 4 chữ đó đập vào tim tôi. Êu, tim tự dưng đập rất nhanh nha! Nhưng mà tên này đợi tôi để làm gì chứ? Không lẽ bắt tôi làm việc cả vào đêm giáng sinh sao? Bao nhiêu là ý nghĩ bay lên trong đầu tôi.... Tuy đã nghĩ đến tình huống tiêu cực nhất nhưng chân tôi vẫn chạy thật nhanh về phía trước ...
Woa! Thật là náo nhiệt!
Trên phố đông đúc toàn người là người. Dưới lòng đường , trên vỉa hè, bên cạnh bờ hồ đều đông nghịt người đi chơi . Ai cũng cười nói vui vẻ . Các hàng quán trên đường đều rực sáng vs mọi ánh đèn màu sắc. Màn hình trung tâm thương mại đang phát bài hát: " Ring the bell " Mọi người ai cũng cười nói vui vẻ . Băng qua các con đường , bỏ mặc sự đẹp đẽ của phố xá , tôi chạy thật nhanh đến công viên Midnight . Hình ảnh của Lãnh Minh Quân ngày càng hiện rõ trong tâm trí tôi.
" ...Hộc ...hộc...Cuối cùng cũng tới nơi "
Tôi giáo dác đưa mắt tìm kiếm. Á, hắn kia rồi ! Vẫn phong thái , khí chất hơn người ấy làm mọi người xung quanh mê mệt. Hôm nay tên này cũng rất bảnh nha! Nhưng tôi vẫn không hiểu nổi phong cách ăn mặc của hắn ta . Thời tiết đêm giáng sinh rõ ràng là rất lạnh nhưng bên trong hắn chỉ mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, còn bên ngoài khoác 1 chiếc áo gió màu đen không kéo khóa.
" Thật sự tên này không lạnh sao! "
- Tôi đến rồi đây!
- Cô ngủ ở trên đường à! _ Vứt điếu thuốc đang hút dở trên tay đi. Anh nhìn chằm chằm vào người con gái trước mặt
" Tự dưng mình lại đợi cô ta ở đây làm gì chứ? Thật bực mình mà! "
Tên yêu nghiệt này, vừa mở miệng là muốn giết người ta sao!
- Đâu ! tôi chạy rất nhanh mà!
-Thôi được rồi mau lại đây !_Quân đưa tay kéo tôi về phía hắn .Tôi cảm nhận được mùi hương bạc hà cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt quanh hắn. Tự dưng lại ôm tôi ,hắn làm tim tôi như muốn nổ ra vậy !
- Đây là sự trừng phạt dành cho cô _ Quân nhẹ nhàng kề miệng nói thầm vào tai tôi. Hơi thở của hắn phả vào mặt tôi, làm mọi giác quan đều cứng đơ,...
Trang: « Trước1 ... 3456Sau »
- Á ..tay anh để ở đâu vậy ?_ tôi được Quân đỡ nhưng hiện giơ tay anh ta đang đặt lên ngực tôi mới đau chứ!
- Đi theo tôi _ quân
- Á . không đâu..._ tôi gào lên nhưng chả xì nhê gì hết. Ế hình như tôi thấy mặt anh ta ửng hồng nha ...rất rất đẹp trai. Không ngờ anh ta lại có bộ mặt như vậy . Tôi sung sướng nhìn chằm chằm vào mặt Quân đến thất thần, mặc kệ cho anh ta lôi mình đi đâu . Nhưng đi chưa được bao xa thì tôi nghe thấy tiếng hết ầm mĩ cùng nhưng lời nói chả lọt tai tẹo nào....
- ÁAAA .... anh Quân kìa , anh ấy trở lại trường rồi
- Đẹp trai quá đi .......
- Quân, Em yêu anh ..........
- Anh Quân nhìn bên này đi......
- Nhưng anh ấy đang kéo con nhỏ xấu xí nào vậy
- Xấu chết đi được
- Đúng là đồ hồ ly, chắc cô ta bám giết anh ấy ghê lắm...
Vâng cái đứa " xấu xí" mà mọi người nói chính là tôi. Công nhận sức hấp dẫn của anh ta kinh thật, toàn trường đã vào lớp học được 15 phút rồi mà bỗng dưng ùa hết vây quanh lấy anh ta. Mà cái đứa phải ứng chịu những ánh mắt hình viên đạn không ai khác chính là tôi đây. Công nhận tên yêu nghiệt này trả thù 1 cách thâm hiểm thật
--------------------------
- Ông chủ tôi sai rồi_ tôi cúi mặt xuống, yếu ớt lên tiếng
- Muộn rồi, cô mau chui vào cái kia đi_ Quân nheo mắt nhìn cô nàng tinh ranh trước mặt mình , rồi anh chỉ vào cái quan tài mà anh đã chuẩn bị sẵn ở góc phòng
Theo ngón tay anh ta chỉ tôi nhìn thấy 1 cái hòm dài. Hình như là quan tài thì phải , sợ quá bỗng dưng nước mắt của tôi tuông ra như mưa. Chạy đến bên cạnh anh ta mà cầu xin....tôi nức nở...
- Hu ...hu... tôi sai rồi. Từ giờ tôi sẽ không thế nữa , tôi sẽ nghe lời anh mà....huhu
- Thật sự ?_ Lãnh Quân nhìn thấy nước mắt cô thì thái độ anh nhẹ nhàng đi 1 chút
- huhu...tôi nghe lời anh mà_ tôi càng khóc dữ hơn. Thật sự là nhất đáng sợ mà
- Nín, cô mà không nín thì tôi sẽ bắt cô chui vào đó ngay lập tức!_ Anh không thích nhìn thấy nước mắt của cô. Anh đang định dọa cô, nhưng không ngờ cô lại mau nước mắt như vậy
- hức...hức..tôi nín rồi.._ tôi láy tay quẹt hết nước mắt trên mặt đi
- Lại đây_ quân
- .....
Tôi cố xua tan sự sợ hại , lết từng bước về phía anh ta.
- Ngồi xuống_ Quân
- Cô sợ đến thế sao?_ Quân nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt cô. Nàn da trắng hồng của cô đã bị anh dọa cho đến lỗi biến thành màu xanh ngắt, anh cảm thấy hơi hối hận vs trò đừa dai vừa rồi.....
- Tôi..._ Tôi ngỡ ngàng nhìn hành động nhẹ nhàng của anh ta, anh thật khác , dịu dàng, khuôn mặt anh đang ở ngay trước mạt cô, đến nỗi cô còn ngửithấy mùi hương bạc hà dịu mát trên người anh....
- Tôi đẹp trai đến thế sa?_ Quân nhìn bộ mạt ngỡ ngàng của nó, mỉm cười hỏi...
- Ưhm....._ tôi lơ đang gật đầu
Quân nhẹ nhàng đến gần cô hơn, mặt anh và mặt cô chỉ cách nhau có 5 cm thôi ... thật nguy hiểm ....Anh muốn hôn cô sao. Bỗng dưng tim cô đạ rất mạnh...
- Cô làm gì mà chu cái mỏ ra thế!_ Quân phì cười trước hành động đáng yêu của cô
- Tôi...tôi...
- Cô nghĩ ràng tôi định hôn cô sao_ Anh nheo mắt tiến gần đến cô hơn nữa
- tôi ...tôi...không ..._ tôi bị anh ta nói đứng tim đen, lên không biết trả lời ra sao . Chỉ cảm thấy mặt mình ngày càng nóng lên, tim ngày càng đập nhanh không thể kiểm soát được... Bỗng dưng cảm nhận thấy anh mát anh ta rơi trên người tôi...
- Anh đang nhìn cái quái gì vậy?_ toi hoảng hốt bật nhanh ra khỏi chiếc ghế , hai tay che ngực phòng thủ
- Với bộ dạng của cô, tôi đang nghĩ xem liệu cô có thể lấy chồng và sinh con giống những người con gái khác không?_ Quân
-...Tên ....điên.... này_ tôi lấy cái bút ở bên cạnh ném vào anh ta rồi chạy như bay đi. Nếu mà ở đây thêm 1 lúc nữa thì tôi chắc sẽ bị chết vì tức mất
" Thật đáng yêu" anh nhìn bóng dáng khuất sau cánh cửa mỉm của . Có lẽ anh đã tìm ra người đó rồi!
--------------------
Đằng sau cánh cửa:
" Sao tim mình lại đạp nhanh như vậy? thật bực mình mà"
Cháp 4 : Công viên đêm giáng sinh
Kính coong! Kính coong ! Kính coong!
- Để con ra mở cửa cho_ Mắt tôi sáng như bưng, chạy nhanh ra mở cửa
- Merry Christmas!
- A ha! Thiên Kì ! Cuối cùng thì em cũng đã về rồi !_ Tôi sung sướng reo lên
- Ồ ! Ngạc nhiên nha! Sao pà chị của mình lại làm bài tập đêm giáng sinh vậy nhỉ? _ Thiên Kì bước vào phòng khách, khẽ cười.
Thằng khốn này ! Không phải tại nó thì tôi đâu có khổ như thế này. Chả là trong đợt kiểm tra vừa rồi kết quả của tôi không được tốt cho lắm . Đứng đúng số 42 luôn! t
Thế rồi mẹ tôi cũng biết được chiện này, nhờ trình độ thêm mắm thêm muối , thêm tất cả các gia vị khác của thằng em , mà tôi đã vinh quang bị nhốt ở nhà ngay trong đêm giáng sinh
- Em , mau mau đến giải cứu chị đi_ Tuy trong lòng rất ấm ức , nhưng tôi cố gắng nói thật nhẹ , thật dễ nghe vs nó.
- Thôi được..._ Thiên Kì
- Thật sao! Chị đi chơi đây . Chuyện ở đây em giải quyết nha!_ Liếc mắt nhìn vào nhà bếp nơi có mẹ già đang làm cơm tối,Tôi hớn hở chạy vào thay đồ
- Ở công viên Midnight đang có người đợi bà ! Nhanh đến đó đi.
- Đợi Chị ?_ Tôi hoài nghi nhìn Thiên Kì hỏi lại
- Đúng ! Mau đến đó đi! Đừng để anh ấy đợi! _ Thiên Kì nói xong liền bước chân lên lầu.
" Là Quân sao?"
" Hắn đang đợi mình...." Bỗng dưng 4 chữ đó đập vào tim tôi. Êu, tim tự dưng đập rất nhanh nha! Nhưng mà tên này đợi tôi để làm gì chứ? Không lẽ bắt tôi làm việc cả vào đêm giáng sinh sao? Bao nhiêu là ý nghĩ bay lên trong đầu tôi.... Tuy đã nghĩ đến tình huống tiêu cực nhất nhưng chân tôi vẫn chạy thật nhanh về phía trước ...
Woa! Thật là náo nhiệt!
Trên phố đông đúc toàn người là người. Dưới lòng đường , trên vỉa hè, bên cạnh bờ hồ đều đông nghịt người đi chơi . Ai cũng cười nói vui vẻ . Các hàng quán trên đường đều rực sáng vs mọi ánh đèn màu sắc. Màn hình trung tâm thương mại đang phát bài hát: " Ring the bell " Mọi người ai cũng cười nói vui vẻ . Băng qua các con đường , bỏ mặc sự đẹp đẽ của phố xá , tôi chạy thật nhanh đến công viên Midnight . Hình ảnh của Lãnh Minh Quân ngày càng hiện rõ trong tâm trí tôi.
" ...Hộc ...hộc...Cuối cùng cũng tới nơi "
Tôi giáo dác đưa mắt tìm kiếm. Á, hắn kia rồi ! Vẫn phong thái , khí chất hơn người ấy làm mọi người xung quanh mê mệt. Hôm nay tên này cũng rất bảnh nha! Nhưng tôi vẫn không hiểu nổi phong cách ăn mặc của hắn ta . Thời tiết đêm giáng sinh rõ ràng là rất lạnh nhưng bên trong hắn chỉ mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, còn bên ngoài khoác 1 chiếc áo gió màu đen không kéo khóa.
" Thật sự tên này không lạnh sao! "
- Tôi đến rồi đây!
- Cô ngủ ở trên đường à! _ Vứt điếu thuốc đang hút dở trên tay đi. Anh nhìn chằm chằm vào người con gái trước mặt
" Tự dưng mình lại đợi cô ta ở đây làm gì chứ? Thật bực mình mà! "
Tên yêu nghiệt này, vừa mở miệng là muốn giết người ta sao!
- Đâu ! tôi chạy rất nhanh mà!
-Thôi được rồi mau lại đây !_Quân đưa tay kéo tôi về phía hắn .Tôi cảm nhận được mùi hương bạc hà cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt quanh hắn. Tự dưng lại ôm tôi ,hắn làm tim tôi như muốn nổ ra vậy !
- Đây là sự trừng phạt dành cho cô _ Quân nhẹ nhàng kề miệng nói thầm vào tai tôi. Hơi thở của hắn phả vào mặt tôi, làm mọi giác quan đều cứng đơ,...



