[Truyện Teen] Cá Cược Nhé! Anh Sẽ Phải Yêu Em! - Phần 4
Tích tắc tích tắc..
Tích tắc tích tắc...
Từng giây trôi qua, tưởng chừng như thế giới chỉ còn có nó với anh.(là do nó ngỡ hắn đi rồi) Lặng thinh trong tâm trí đến mức ngạt thở. Anh đã từng tàn nhẫn nói với nó những lời khiến trái tim nó chết đi, và bây giờ biết đâu lại là một trò đùa? Nhưng nhìn ánh mắt thiết tha của anh, nó lại rung động.
Bàn tay nó từ từ đưa lên, dần dần, đặt vào bàn tay đang chờ đơi. Anh mỉm cười, ôm chầm lấy nó, nở một nụ cười....nửa miệng. Nhìn hắn đang đứng nhìn bọn họ, cái khuôn mặt không sắc thái kia khiến anh thấy rất vui. Là tại hắn đã ép anh phải làm như vậy. Anh đã có gắng giúp nó với hắn, chấp nhận buông tay để hắn có cơ hội mà hắn lại nỡ hại công ty ba anh bị phá sản chỉ trong một đêm. Khiến anh vẫn còn vết thương nhói ở bụng nhưng phải đến tìm nó để đưa nso về với mình và trả lại cho hắn nỗi đau này. May mà có ''người đó'' giúp chứ nếu không, nhà anh đã phải chạy trốn sang nước ngoài rồi.
Anh hận hắn, căm thù và sẽ không nhường hắn bất cứ thứ gì nữa. Giữa anh với hắn coi như đã hết nợ.
Hoắc Thiên Minh vẫn đứng đó, cô độc. Khuôn mặt tỏ vẻ bình thường nhưng thực sự con tim hắn đang nhói lên từng đợt, đôi môi run rẩy. Chợt môi hắn nhếch lên, đôi mắt chuyển thành màu hổ phách.
- Thích....em gái tôi sao?
Nó bước từng bước cùng anh, nhưng có gì đó níu kéo khiến nó muốn quay đầu lại. Và nó đã ngoái đầu lại, nhưng thoáng chút thất vọng. Hắn đã đi rồi.
Anh thấy cử chỉ đó hơi nhíu mày và kéo nó sát mình hơn, anh muốn nó là của riêng anh. Mãi mãi...
Hắn vẫn đứng đó, chỉ là lúc nó quay lại có một nhóm người đi qua khiến nó không nhìn thấy bóng dáng cô độc của hắn, và hắn cũng không hề biết nó quay đầu lại.
Hai người bước đi
Hai hướng trái ngược nhau
Bàn tay đã buông
Và...có bao giờ nắm lại?
~*~*~*~*~
Buổi tối. Gió se lạnh thổi. Những hàng cây xanh đung đưa, tạo nên tiếng xào xạc.
Nó ngồi một mình trên chiếc bàn tiệc trong bộ váy trắng tinh khiết, nhìn nó cứ ngỡ như thiên thần vậy. Thực ra là có người đang ngồi cạnh, trò chuyện nhưng nó chẳng nghe thấy gì cả. Cầm chiếc thìa khoáng nhẹ ly cafe, nó tự hỏi sao mình lại ở đây? À, anh bảo là muốn nó đến dự tiệc của một người bạn tên Lua. Bữa tiệc được tổ chức ở cạnh hồ nước, khiến khung cảnh được trở lên long lanh màu xanh của mặt hồ.
- Vậy đó, em thấy anh ngốc không?- Bảo Duy đưa tay lên đầu gãi tỏe vẻ ngượng ngùng.
Nó giật mình, một lúc thì ngật đầu mỉm cười. Nó có nghe anh nói gì từ nãy đến giờ đâu. Bảo Duy hơi nhíu mày, sao nó trở nên thất thần vậy.
- Em sao thế? Thấy không khỏe à?
Nó im lặng gật đầu. Chợt nó đứng dậy.
- Em đi vệ sinh một lát!
Anh định nói gì đó nhưng lại thôi, gật đầu.
- Nhanh lên nhé! Tiệc sắp bắt đầu rồi.
Nó bước đi về phía cổng tiệc được điểm bằng hai hàng cây và ánh sắc đèn lung linh, bờ vai nó hơi run lên vì lạnh. Chiếc váy này có vẻ gợi cảm quá, nhưng với những cô gái ở đây thì đó là bình thường. Họ còn mặc những chiếc váy không thể hở hơn được nữa.
Bỗng lũ con gái ùa đến, ai cũng vội vã chạy đến phía cổng. Nó tránh đường nhưng bị một ai đó đập vào và mất đà.
Tất cả mọi người đều ôm mặt, ghen tỵ. Nó giờ mới dám mở mắt, thấy mình đã nằm gọn trong bờ ngực săn chắc,...ấm áp. Người này, mùi hương này...quen quá.
Theo phản xạ tự nhiên, nó đẩy nhẹ người đó ra và lùi lại mấy bước cúi đầu để giấu sự bối rối của mình.
- Xi..xin lỗi!
Hắn hơi nhíu mày, có vẻ hắn mãi là hung thần trong phòng nó. Đôi bờ vai kia vẫn run như mọi lần, như trái tim hắn cũng đang đau từng hồi vậy.
- Không sao!
Nó bị giật mình bởi giọng nói lạnh băng đến rợn người của hắn, bàn tay đang đặt lên vai nó cũng lạnh buốt không kém. Nhưng, trái tim nó lại đập rộn ràng kì lạ....Nó ngước đầu lên thì bắp gặp nụ cười cuồng ngọa, thể hiện sự thanh cao rõ rệt. Ánh mắt hắn cũng trở nên giễu cợt nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi xót xa gặm nhấm tâm can.
Nó lập tức quay mặt đi, không dám đối diện. Hắn tiến lại gần, bàn tay đặt lên vai nó cũng bóp chặt hơn. Đúng lúc nó sắp rớt tim thì một cô gái có mái tóc xoăn lọn bồng bềnh, khoác tay Thiên Minh rồi đặt vào môi hắn một nụ hôn phớt.
Nó mở to mắt ngạc nhiên, các cô gái vây quanh thì ghen tỵ và cũng chú mừng cho cặp đôi thanh mai trúc mã này. Hắn bình thản cũng đáp lại cô gái đó, đôi mắt vẫn liếc nó.
- Thien Minh! Do you know I miss you very much? ( Thiên Minh! Anh có biết em nhớ anh rất nhiều không?
Nó giờ mới biết cô gái đó là người Anh, vì vậy giao tiếp kiểu hôn như vậy là bình thường. Nhưng sao vẫn thấy khó chịu?
Hắnbuông vai nó ra, cười lạnh lùng.
- What about England boys?( Thế còn những chàng trai Anh thì sao?)
Nó không thấy gì nữa, nhìn cử chỉ thân mật kia nó cảm thấy rất khó thở. Giống như nó là người thừa vậy, đang định bước đi thì có một bàn tay vòng qua eo nó, cùng vứoi nụ cười ấm áp.
Lập tức cô nàng Anh kia chẳng kiêng nể gì lao đến ôm hôn Bảo Duy như Thiên Minh. Nhưng có vẻ cuồng nhiệt hơn thì phải.
- Lua! Em biết Tiếng Việt mà sao cứ phải nói Tiếng Anh làm gì?- Anh nhẹ nhàng kéo cô gái tên Lua ra, giấu một tia khó chịu.
- Ứ ừ! Em thích thế cơ!- Lua ôm một tay Bảo Duy, lắc qua lắc lại nũng nịu. Đôi mắt long lanh hẳn lên.
- Em đừng như thế, bạn gái anh ghen là anh không sống được đâu.
Lập tức tất cả mọi ánh mắt đều dồn về phía nó, Lua nhìn Mai Anh sắc lạnh. Qua vài giây thì Lua lại cười nói như lúc nãy, nhưng có vẻ ngượng nghịu.
- Đây là bạn gái anh Duy à? Em chào chị!
Nhỏ đưa tay ra về phia Mai Anh. Nó vẫn sững người nhìn nhỏ, dến khi anh khẽ ra hiẹu thì nó mới sực tỉnh và đưa tay ra cùng một nụ cười khó khăn.
Lua giấu vẻ khinh thường, cách giao tiếp thông thường này cũng không biết mà đòi làm bạn gái anh Duy. Không biết sử dụng thủ đoạn gì nữa.
Nó nhận thấy điều đó, bèn thu tay về cúi mặt trước sự tự tin của cô gái trướcmặt. So với nhỏ, nò còn thua xa. Chỉ vẻ bề ngaòi thôi thì nhỏ một nó chắc âm mười mất. Bảo Duy có vẻ khó chịu với Lua, anh mỉm cười.
- Thôi, thế em định để khách đến hết mà không bắt đầu à?
Lua cười ngượng, nhỏ kéo cả hắn với anh vào trong khiến nó cũng bị lôi theo. Bước lên sân khấu, Lua tụ tin nhìn mọi cưừoi cười nói.
- Tớ không muốn tiệc sinh nhật của mình nhạt nhẽo như bao bữa tiệckhác vì vậy, để thay đổi không khí, tớ sẽ mở màn banừg điệu nhảy Trouble Maker. Nhưng ai sẽ lên nhảy với tớ nào?
Hết thảy ánh mắt đều đổ dồn vào hắn với anh ở bên dưới. Lua mỉm cười, nháy mắt với lũ bạn. Mất đứa xúm vào lôi Bảo Duy lên sân khấu cho dù anh có từ chối hết lời. Cuối cùng đành phải để nó ở dưới và lên sân khấu với Lua.
Nhạc bắt đầu, mọi người đều reo hò rất phấn khích. Lua được mệnh danh là chuyên gia về uốn lượn nên nhỏ hòa mình vào điệu nhảy dễ dàng. Còn Duy, anh cũng thành thục bài này nhưng có vẻ tâm trạng không tố lắm nên vẫn chưa bộc lộ được hết. Trong khi Lua cứ liên tiếp ''ngã'' vào người anh thì anh lại ''trốn tránh''. Nhỏ cảm thấy rất bực bội nhưng vẫn tỏ ra vui vẻ. Chưa có một người đàn ông nào thoát khỏi vẻ đẹp này của nhỏ.
Nó nhìn trên sân khấu, thấy mình như đang bị lạc avò thế giới xa lạ vậy. Ở đây toàn thiếu gia, tiểu thư chỉ có nó là thấp hèn. Họ là những viên kim cương bóng loáng còn nó chẳng khác gì mọt thỏi sắt han gỉ, quá tầm thường. Nó cười buồn bã nâng ly rượu l...
Tích tắc tích tắc...
Từng giây trôi qua, tưởng chừng như thế giới chỉ còn có nó với anh.(là do nó ngỡ hắn đi rồi) Lặng thinh trong tâm trí đến mức ngạt thở. Anh đã từng tàn nhẫn nói với nó những lời khiến trái tim nó chết đi, và bây giờ biết đâu lại là một trò đùa? Nhưng nhìn ánh mắt thiết tha của anh, nó lại rung động.
Bàn tay nó từ từ đưa lên, dần dần, đặt vào bàn tay đang chờ đơi. Anh mỉm cười, ôm chầm lấy nó, nở một nụ cười....nửa miệng. Nhìn hắn đang đứng nhìn bọn họ, cái khuôn mặt không sắc thái kia khiến anh thấy rất vui. Là tại hắn đã ép anh phải làm như vậy. Anh đã có gắng giúp nó với hắn, chấp nhận buông tay để hắn có cơ hội mà hắn lại nỡ hại công ty ba anh bị phá sản chỉ trong một đêm. Khiến anh vẫn còn vết thương nhói ở bụng nhưng phải đến tìm nó để đưa nso về với mình và trả lại cho hắn nỗi đau này. May mà có ''người đó'' giúp chứ nếu không, nhà anh đã phải chạy trốn sang nước ngoài rồi.
Anh hận hắn, căm thù và sẽ không nhường hắn bất cứ thứ gì nữa. Giữa anh với hắn coi như đã hết nợ.
Hoắc Thiên Minh vẫn đứng đó, cô độc. Khuôn mặt tỏ vẻ bình thường nhưng thực sự con tim hắn đang nhói lên từng đợt, đôi môi run rẩy. Chợt môi hắn nhếch lên, đôi mắt chuyển thành màu hổ phách.
- Thích....em gái tôi sao?
Nó bước từng bước cùng anh, nhưng có gì đó níu kéo khiến nó muốn quay đầu lại. Và nó đã ngoái đầu lại, nhưng thoáng chút thất vọng. Hắn đã đi rồi.
Anh thấy cử chỉ đó hơi nhíu mày và kéo nó sát mình hơn, anh muốn nó là của riêng anh. Mãi mãi...
Hắn vẫn đứng đó, chỉ là lúc nó quay lại có một nhóm người đi qua khiến nó không nhìn thấy bóng dáng cô độc của hắn, và hắn cũng không hề biết nó quay đầu lại.
Hai người bước đi
Hai hướng trái ngược nhau
Bàn tay đã buông
Và...có bao giờ nắm lại?
~*~*~*~*~
Buổi tối. Gió se lạnh thổi. Những hàng cây xanh đung đưa, tạo nên tiếng xào xạc.
Nó ngồi một mình trên chiếc bàn tiệc trong bộ váy trắng tinh khiết, nhìn nó cứ ngỡ như thiên thần vậy. Thực ra là có người đang ngồi cạnh, trò chuyện nhưng nó chẳng nghe thấy gì cả. Cầm chiếc thìa khoáng nhẹ ly cafe, nó tự hỏi sao mình lại ở đây? À, anh bảo là muốn nó đến dự tiệc của một người bạn tên Lua. Bữa tiệc được tổ chức ở cạnh hồ nước, khiến khung cảnh được trở lên long lanh màu xanh của mặt hồ.
- Vậy đó, em thấy anh ngốc không?- Bảo Duy đưa tay lên đầu gãi tỏe vẻ ngượng ngùng.
Nó giật mình, một lúc thì ngật đầu mỉm cười. Nó có nghe anh nói gì từ nãy đến giờ đâu. Bảo Duy hơi nhíu mày, sao nó trở nên thất thần vậy.
- Em sao thế? Thấy không khỏe à?
Nó im lặng gật đầu. Chợt nó đứng dậy.
- Em đi vệ sinh một lát!
Anh định nói gì đó nhưng lại thôi, gật đầu.
- Nhanh lên nhé! Tiệc sắp bắt đầu rồi.
Nó bước đi về phía cổng tiệc được điểm bằng hai hàng cây và ánh sắc đèn lung linh, bờ vai nó hơi run lên vì lạnh. Chiếc váy này có vẻ gợi cảm quá, nhưng với những cô gái ở đây thì đó là bình thường. Họ còn mặc những chiếc váy không thể hở hơn được nữa.
Bỗng lũ con gái ùa đến, ai cũng vội vã chạy đến phía cổng. Nó tránh đường nhưng bị một ai đó đập vào và mất đà.
Tất cả mọi người đều ôm mặt, ghen tỵ. Nó giờ mới dám mở mắt, thấy mình đã nằm gọn trong bờ ngực săn chắc,...ấm áp. Người này, mùi hương này...quen quá.
Theo phản xạ tự nhiên, nó đẩy nhẹ người đó ra và lùi lại mấy bước cúi đầu để giấu sự bối rối của mình.
- Xi..xin lỗi!
Hắn hơi nhíu mày, có vẻ hắn mãi là hung thần trong phòng nó. Đôi bờ vai kia vẫn run như mọi lần, như trái tim hắn cũng đang đau từng hồi vậy.
- Không sao!
Nó bị giật mình bởi giọng nói lạnh băng đến rợn người của hắn, bàn tay đang đặt lên vai nó cũng lạnh buốt không kém. Nhưng, trái tim nó lại đập rộn ràng kì lạ....Nó ngước đầu lên thì bắp gặp nụ cười cuồng ngọa, thể hiện sự thanh cao rõ rệt. Ánh mắt hắn cũng trở nên giễu cợt nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi xót xa gặm nhấm tâm can.
Nó lập tức quay mặt đi, không dám đối diện. Hắn tiến lại gần, bàn tay đặt lên vai nó cũng bóp chặt hơn. Đúng lúc nó sắp rớt tim thì một cô gái có mái tóc xoăn lọn bồng bềnh, khoác tay Thiên Minh rồi đặt vào môi hắn một nụ hôn phớt.
Nó mở to mắt ngạc nhiên, các cô gái vây quanh thì ghen tỵ và cũng chú mừng cho cặp đôi thanh mai trúc mã này. Hắn bình thản cũng đáp lại cô gái đó, đôi mắt vẫn liếc nó.
- Thien Minh! Do you know I miss you very much? ( Thiên Minh! Anh có biết em nhớ anh rất nhiều không?
Nó giờ mới biết cô gái đó là người Anh, vì vậy giao tiếp kiểu hôn như vậy là bình thường. Nhưng sao vẫn thấy khó chịu?
Hắnbuông vai nó ra, cười lạnh lùng.
- What about England boys?( Thế còn những chàng trai Anh thì sao?)
Nó không thấy gì nữa, nhìn cử chỉ thân mật kia nó cảm thấy rất khó thở. Giống như nó là người thừa vậy, đang định bước đi thì có một bàn tay vòng qua eo nó, cùng vứoi nụ cười ấm áp.
Lập tức cô nàng Anh kia chẳng kiêng nể gì lao đến ôm hôn Bảo Duy như Thiên Minh. Nhưng có vẻ cuồng nhiệt hơn thì phải.
- Lua! Em biết Tiếng Việt mà sao cứ phải nói Tiếng Anh làm gì?- Anh nhẹ nhàng kéo cô gái tên Lua ra, giấu một tia khó chịu.
- Ứ ừ! Em thích thế cơ!- Lua ôm một tay Bảo Duy, lắc qua lắc lại nũng nịu. Đôi mắt long lanh hẳn lên.
- Em đừng như thế, bạn gái anh ghen là anh không sống được đâu.
Lập tức tất cả mọi ánh mắt đều dồn về phía nó, Lua nhìn Mai Anh sắc lạnh. Qua vài giây thì Lua lại cười nói như lúc nãy, nhưng có vẻ ngượng nghịu.
- Đây là bạn gái anh Duy à? Em chào chị!
Nhỏ đưa tay ra về phia Mai Anh. Nó vẫn sững người nhìn nhỏ, dến khi anh khẽ ra hiẹu thì nó mới sực tỉnh và đưa tay ra cùng một nụ cười khó khăn.
Lua giấu vẻ khinh thường, cách giao tiếp thông thường này cũng không biết mà đòi làm bạn gái anh Duy. Không biết sử dụng thủ đoạn gì nữa.
Nó nhận thấy điều đó, bèn thu tay về cúi mặt trước sự tự tin của cô gái trướcmặt. So với nhỏ, nò còn thua xa. Chỉ vẻ bề ngaòi thôi thì nhỏ một nó chắc âm mười mất. Bảo Duy có vẻ khó chịu với Lua, anh mỉm cười.
- Thôi, thế em định để khách đến hết mà không bắt đầu à?
Lua cười ngượng, nhỏ kéo cả hắn với anh vào trong khiến nó cũng bị lôi theo. Bước lên sân khấu, Lua tụ tin nhìn mọi cưừoi cười nói.
- Tớ không muốn tiệc sinh nhật của mình nhạt nhẽo như bao bữa tiệckhác vì vậy, để thay đổi không khí, tớ sẽ mở màn banừg điệu nhảy Trouble Maker. Nhưng ai sẽ lên nhảy với tớ nào?
Hết thảy ánh mắt đều đổ dồn vào hắn với anh ở bên dưới. Lua mỉm cười, nháy mắt với lũ bạn. Mất đứa xúm vào lôi Bảo Duy lên sân khấu cho dù anh có từ chối hết lời. Cuối cùng đành phải để nó ở dưới và lên sân khấu với Lua.
Nhạc bắt đầu, mọi người đều reo hò rất phấn khích. Lua được mệnh danh là chuyên gia về uốn lượn nên nhỏ hòa mình vào điệu nhảy dễ dàng. Còn Duy, anh cũng thành thục bài này nhưng có vẻ tâm trạng không tố lắm nên vẫn chưa bộc lộ được hết. Trong khi Lua cứ liên tiếp ''ngã'' vào người anh thì anh lại ''trốn tránh''. Nhỏ cảm thấy rất bực bội nhưng vẫn tỏ ra vui vẻ. Chưa có một người đàn ông nào thoát khỏi vẻ đẹp này của nhỏ.
Nó nhìn trên sân khấu, thấy mình như đang bị lạc avò thế giới xa lạ vậy. Ở đây toàn thiếu gia, tiểu thư chỉ có nó là thấp hèn. Họ là những viên kim cương bóng loáng còn nó chẳng khác gì mọt thỏi sắt han gỉ, quá tầm thường. Nó cười buồn bã nâng ly rượu l...



