Truyện Teen - Chúng ta ly hôn đi Full
nh có thể thoát ra khỏi thói quen lao tù, trên đời này phụ nữ nhiều như vậy, anh chỉ là lâu lắm không ôm cô mới có thể phát sinh ra ảo giác, sau khi tận hưởng một hồi sẽ được giải thoát, anh nhất định có thể.
Anh đem cô ép đến bức tường, vươn hai tay ngăn cản làm cho cô không có đường lùi, cô bị giam hãm giữa đôi tay anh, giống như cô cố ý dán lại trong ngực anh, cảm nhận được nhịp tim mãnh liệt, hơi thở dốc của anh.
“Đừng làm như vậy! đừng…” thật đáng sợ, cô nghĩ là mình đã quên cái cảm giác giống như núi lửa phun trào, mà một khắc này hoàn toàn đã trở lại.
Khi con ngươi đen đó nhìn thẳng cô, khoảnh khắc có gì đó như băng tan, cuộc sống mới tạo cho cô bình tĩnh thong dong, không chịu nổi một chút kích thích đấy sao?
“Tôi nói muốn!” cái anh cần lấy anh cứ lấy, trước đây cô đã đồng tình cho anh, thì bây giờ cũng nên như thế.
Thái độ của anh kiên quyết, một tay xoa trước ngực cô, một tay kéo váy cô lên, cả người cô như cứng lại, muốn trốn thoát nhưng là phí công “Xin anh đừng làm như vậy, tôi với anh đã ly hôn rồi!”.
“Thế thì làm sao? Cùng lắm lại kết hôn một lần nữa!” ý định trong lòng thay đổi, sau khi trải qua nấm mồ hôn nhân, bây giờ anh cũng không để ý tự chui đầu vào rọ, kết hôn ly hôn lại kết hôn cũng không sao cả.
Quan trọng là đối tượng có thể trở lại cuộc sống vững vàng, ban ngày có thể bận rộn về… sự nghiệp, buổi tối có thể ôm cô ngủ, con lớn lên sẽ làm người thừa kế, sự việc cứ đơn giản vậy thôi.
“Cái gì?” cô càng lúc càng ngạc nhiên, anh ta làm sao có thể nhẹ nhàng như vậy? Hôn nhân đối với anh thực sự không có gì sao?
Anh lười nói cùng cô nhiều, dù sao thì sẽ không có kết luận, nếu anh quyết định cô chỉ nên nhận thôi.
Cúi đầu, anh hôn lên môi cô, hai tay cũng xoa thân thể mềm mại của cô, đây là đường cong mà anh đã sớm quen thuộc, lúc này cảm giác thật là mới mẻ, giống như lần đầu tiên tiếp xúc, đại khái là cấm dục cũng lâu lắm, làm cho anh phá lệ hưng phấn đi!
Anh ôm cô mang đến bên giường, sau hai ba lượt liền bỏ hết quần áo của cô xuống, anh không thể đợi thêm nữa, sẽ là bây giờ.
“Bỏ ra” cô đẩy bờ vai anh, nhưng bây giờ không điều gì có thể lay động khát vọng của anh.
Làm cho trên người cô bây giờ chỉ còn lại cảnh đẹp, anh không khỏi ngừng thở, trước kia chưa từng nhìn kỹ cô, chỉ là ở trong đêm tối mà tiến hành, tuy rằng cảm từ cảm giác biết được làn da của cô trắng nõn, dáng người yểu điệu, lại không phát hiện nét đẹp mê người của cô.
Không biết là ai đã từng nói, đàn ông có thị giác của dã thú, quả nhiên tầm mắt của anh không thể rời đi chỉ có thể âm thầm tán thưởng cái đẹp của cô.
Bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com
“Không đừng lại đây…” thừa dịp anh đang thất thần, cô lùi đến góc giường, bất lực giống như một con thỏ con.
“Đừng uổng phí sức lực!” anh đột nhiên nắm chặt hai tay của cô, không cho cô có cơ hội giãy dụa, lập tức hôn lên khung cảnh trắng noãn của cô.
Đột nhiên những giọt nước mắt tủi thân cũng trào ra, cô không bao giờ có thể chịu đựng được điều này nữa. Cuộc sống hôn nhân nhiều năm như vậy, chưa bao giờ có thể khiến anh ấm áp, mà nay hai người đã ly hôn rồi, anh chỉ có càng thêm bá đạo.
Cô thực sự hận chính bản thân mình, ngây ngốc ngồi lên xe anh ta, đem đêm nay trở thành bữa tối hẹn hò, còn âm thầm vui sướng vì anh ta chịu lắng nghe cô nói chuyện.
Không thể nghĩ nổi anh ta đem cô làm đối tượng phát dục, thậm chí dùng con để uy hiếp cô không thể phản kháng. Năm đó, cô làm sao lại có thể yêu được người đàn ông này? Cô thật ngu xuẩn!
“Cô khóc cái gì?” phát hiện trên mặt mình ướt át, anh dừng động tác lại, không khỏi ngạc nhiên nhìn thẳng cô.
Cô quay mặt qua hướng bên kia, không muốn anh nhìn thấy rõ sự yếu ớt của bản thân, cô chưa bao giờ khóc trước mặt anh, nhưng mà bây giờ cô không nhịn được mà nghẹn ngào “Tôi ghét anh,,, tôi chán ghét anh… người tôi ghét nhất trên đời này chính là anh…”
“Chán ghét tôi? Cô cho là tôi sẽ để ý sao?” đôi mày anh nhíu lại , hai nắm tay nắm chặt.
Anh ta cái gì cũng không quan tâm, cô hiểu mà, cô chính là rất hiểu điều đó! Cô xoay người, đem mặt vùi vào trong gối, tiếp tục khóc mà không có tiếng động, cá tính dịu dàng của cô sẽ không cãi nhau với người khác, sẽ không trở mặt, chỉ biết âm thầm bi thương.
Nhìn cô khóc hai vai run run, anh thở dài, cao giọng ngăn cô “Đủ, đừng khóc!”
“Dù sao…. Anh cái gì cũng không để ý… anh cần gì phải quan tâm tôi khóc hay không khóc?”
Nghẹn ngàocủa cô, nức nở của cô, bay vào trong tai anh, phá lệ làm anh phiền lòng. Thật sự cho dù anh có là một con người vô cùng cứng rắn, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc, bảo anh phải làm thế nào chứ? Nước mắt quả nhiên là vũ khí của phụ nữ, anh thực sự hoàn toàn không có cách.
Một lúc sau, anh ngồi dậy, đi xuống giường, cô nghĩ anh cứ thế là rời đi, ai ngờ anh mang đến một cái khăn mặt, đặt lên người cô nói “Lau nước mắt của em đi, đừng làm bẩn chăn đệm”
Anh không nói được một câu dễ nghe, cũng không đưa tay ra giúp cô lau nước mắt. Ngoại trừ việc anh trời sinh bản tính lạnh lùng, còn bởi vì anh vẫn nhớ cái bẫy của cô, bảo anh làm sao có thể dịu dàng đây? Cho dù ý nghĩ ấy có xuất hiện trong đầu, bè lũ cá tính ngoan cố vẫn khó có thể hành động.
La Vũ Tịnh bị trọc tức, anh ta lại để ý đến chăn đệm? Được lắm, đồ vật trong khách sạn này đều là tài sản của anh ta, anh ta đương nhiên là để ý, nhưng mà cô cũng chả phải phục thuộc anh ta cái gì, co chính là cô!
“Tôi mặc kệ! Tôi muốn khóc, đem cả cái giường này làm bẩn hết đi! Anh có thể làm gì tôi“ cô ngẩng đầu, mở to mắt, nước mắt vẫn là đổ rào rào, lại lộ rõ vẻ khiêu khích không thể khinh thường.
“Em thật to gan!” anh nắm lấy bả vai cô mà lắc, vì sao một người phụ nữ chưa bao giờ dám phản kháng của anh, giờ phút này có thể hét to với anh, hơn nữa còn có vẻ vô cùng… chói mắt? Chẳng lẽ cô không hề là một con thỏ con nhu nhược, ngược lại là mạnh mẽ giống như một con mèo hoang đang cắn anh!
Trong lúc anh đang nghĩ về điều đó, thì cánh tay trái truyền đến một trận đau đớn, ông trời, cô quả thực cắn anh giống một con mèo hoang!
Anh đương nhiên làm cho cô thực hiện điều đó không được lâu lắm, thu hồi cánh tay bị cắn, nhìn thấy một dấu răng vô cùng rõ ràng, anh cũng không bởi thế mà tức giận, phải nói là thấy thú vị, vợ cũ của anh không giống với trước đây, nhưng anh cũng không chán ghét sự thay đổi đó.
Cái cười mỉm trên môi anh là cho cô hoảng, cô như thế nào lại khiêu chiến anh ta, lại khiến anh ta vui vẻ?
“Em muốn khóc, muốn cắn đều được, tôi muốn ôm em!” không nói nhiều lời vô nghĩa, anh dùng hành động chứng minh, cởi cà vạt trói chặt hai tay của cô, nhanh chóng cởi bỏ quần áo của cả hai người.
Cô khinh hoàng không khóc nổi, anh ta thật sự sẽ làm như vậy, cảm giác như bây giờ trời có sập xuống cũng không thể ngăn cản được anh ta.
Chỉ có điều là, anh mặc dù trói tay cô lạ, nhưng không có những hành động thô bạo, từng chút từng chút hôn lên những giọt nước mắt của cô, cũng ở trên người cô chậm rãi tạo ra những tiết tấu gợi cảm, không bao lâu sau đã làm cô thở dốc không ngừng.
(6)
Nghĩ đến việc đã ba tháng không ôm cô trong tay, anh cũng không nghĩ gấp gáp gì, dù sao thì cũng bị bỏ đói lâu như vậy rồi, so với lập tức nuốt vào bụng không bằng tinh tế nhấm nháp.
“Đừng như vậy…” cô thật muốn té xỉu, trước kia anh sẽ không bao giờ như vậy, anh có thể làm chuyệ...
Anh đem cô ép đến bức tường, vươn hai tay ngăn cản làm cho cô không có đường lùi, cô bị giam hãm giữa đôi tay anh, giống như cô cố ý dán lại trong ngực anh, cảm nhận được nhịp tim mãnh liệt, hơi thở dốc của anh.
“Đừng làm như vậy! đừng…” thật đáng sợ, cô nghĩ là mình đã quên cái cảm giác giống như núi lửa phun trào, mà một khắc này hoàn toàn đã trở lại.
Khi con ngươi đen đó nhìn thẳng cô, khoảnh khắc có gì đó như băng tan, cuộc sống mới tạo cho cô bình tĩnh thong dong, không chịu nổi một chút kích thích đấy sao?
“Tôi nói muốn!” cái anh cần lấy anh cứ lấy, trước đây cô đã đồng tình cho anh, thì bây giờ cũng nên như thế.
Thái độ của anh kiên quyết, một tay xoa trước ngực cô, một tay kéo váy cô lên, cả người cô như cứng lại, muốn trốn thoát nhưng là phí công “Xin anh đừng làm như vậy, tôi với anh đã ly hôn rồi!”.
“Thế thì làm sao? Cùng lắm lại kết hôn một lần nữa!” ý định trong lòng thay đổi, sau khi trải qua nấm mồ hôn nhân, bây giờ anh cũng không để ý tự chui đầu vào rọ, kết hôn ly hôn lại kết hôn cũng không sao cả.
Quan trọng là đối tượng có thể trở lại cuộc sống vững vàng, ban ngày có thể bận rộn về… sự nghiệp, buổi tối có thể ôm cô ngủ, con lớn lên sẽ làm người thừa kế, sự việc cứ đơn giản vậy thôi.
“Cái gì?” cô càng lúc càng ngạc nhiên, anh ta làm sao có thể nhẹ nhàng như vậy? Hôn nhân đối với anh thực sự không có gì sao?
Anh lười nói cùng cô nhiều, dù sao thì sẽ không có kết luận, nếu anh quyết định cô chỉ nên nhận thôi.
Cúi đầu, anh hôn lên môi cô, hai tay cũng xoa thân thể mềm mại của cô, đây là đường cong mà anh đã sớm quen thuộc, lúc này cảm giác thật là mới mẻ, giống như lần đầu tiên tiếp xúc, đại khái là cấm dục cũng lâu lắm, làm cho anh phá lệ hưng phấn đi!
Anh ôm cô mang đến bên giường, sau hai ba lượt liền bỏ hết quần áo của cô xuống, anh không thể đợi thêm nữa, sẽ là bây giờ.
“Bỏ ra” cô đẩy bờ vai anh, nhưng bây giờ không điều gì có thể lay động khát vọng của anh.
Làm cho trên người cô bây giờ chỉ còn lại cảnh đẹp, anh không khỏi ngừng thở, trước kia chưa từng nhìn kỹ cô, chỉ là ở trong đêm tối mà tiến hành, tuy rằng cảm từ cảm giác biết được làn da của cô trắng nõn, dáng người yểu điệu, lại không phát hiện nét đẹp mê người của cô.
Không biết là ai đã từng nói, đàn ông có thị giác của dã thú, quả nhiên tầm mắt của anh không thể rời đi chỉ có thể âm thầm tán thưởng cái đẹp của cô.
Bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com
“Không đừng lại đây…” thừa dịp anh đang thất thần, cô lùi đến góc giường, bất lực giống như một con thỏ con.
“Đừng uổng phí sức lực!” anh đột nhiên nắm chặt hai tay của cô, không cho cô có cơ hội giãy dụa, lập tức hôn lên khung cảnh trắng noãn của cô.
Đột nhiên những giọt nước mắt tủi thân cũng trào ra, cô không bao giờ có thể chịu đựng được điều này nữa. Cuộc sống hôn nhân nhiều năm như vậy, chưa bao giờ có thể khiến anh ấm áp, mà nay hai người đã ly hôn rồi, anh chỉ có càng thêm bá đạo.
Cô thực sự hận chính bản thân mình, ngây ngốc ngồi lên xe anh ta, đem đêm nay trở thành bữa tối hẹn hò, còn âm thầm vui sướng vì anh ta chịu lắng nghe cô nói chuyện.
Không thể nghĩ nổi anh ta đem cô làm đối tượng phát dục, thậm chí dùng con để uy hiếp cô không thể phản kháng. Năm đó, cô làm sao lại có thể yêu được người đàn ông này? Cô thật ngu xuẩn!
“Cô khóc cái gì?” phát hiện trên mặt mình ướt át, anh dừng động tác lại, không khỏi ngạc nhiên nhìn thẳng cô.
Cô quay mặt qua hướng bên kia, không muốn anh nhìn thấy rõ sự yếu ớt của bản thân, cô chưa bao giờ khóc trước mặt anh, nhưng mà bây giờ cô không nhịn được mà nghẹn ngào “Tôi ghét anh,,, tôi chán ghét anh… người tôi ghét nhất trên đời này chính là anh…”
“Chán ghét tôi? Cô cho là tôi sẽ để ý sao?” đôi mày anh nhíu lại , hai nắm tay nắm chặt.
Anh ta cái gì cũng không quan tâm, cô hiểu mà, cô chính là rất hiểu điều đó! Cô xoay người, đem mặt vùi vào trong gối, tiếp tục khóc mà không có tiếng động, cá tính dịu dàng của cô sẽ không cãi nhau với người khác, sẽ không trở mặt, chỉ biết âm thầm bi thương.
Nhìn cô khóc hai vai run run, anh thở dài, cao giọng ngăn cô “Đủ, đừng khóc!”
“Dù sao…. Anh cái gì cũng không để ý… anh cần gì phải quan tâm tôi khóc hay không khóc?”
Nghẹn ngàocủa cô, nức nở của cô, bay vào trong tai anh, phá lệ làm anh phiền lòng. Thật sự cho dù anh có là một con người vô cùng cứng rắn, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc, bảo anh phải làm thế nào chứ? Nước mắt quả nhiên là vũ khí của phụ nữ, anh thực sự hoàn toàn không có cách.
Một lúc sau, anh ngồi dậy, đi xuống giường, cô nghĩ anh cứ thế là rời đi, ai ngờ anh mang đến một cái khăn mặt, đặt lên người cô nói “Lau nước mắt của em đi, đừng làm bẩn chăn đệm”
Anh không nói được một câu dễ nghe, cũng không đưa tay ra giúp cô lau nước mắt. Ngoại trừ việc anh trời sinh bản tính lạnh lùng, còn bởi vì anh vẫn nhớ cái bẫy của cô, bảo anh làm sao có thể dịu dàng đây? Cho dù ý nghĩ ấy có xuất hiện trong đầu, bè lũ cá tính ngoan cố vẫn khó có thể hành động.
La Vũ Tịnh bị trọc tức, anh ta lại để ý đến chăn đệm? Được lắm, đồ vật trong khách sạn này đều là tài sản của anh ta, anh ta đương nhiên là để ý, nhưng mà cô cũng chả phải phục thuộc anh ta cái gì, co chính là cô!
“Tôi mặc kệ! Tôi muốn khóc, đem cả cái giường này làm bẩn hết đi! Anh có thể làm gì tôi“ cô ngẩng đầu, mở to mắt, nước mắt vẫn là đổ rào rào, lại lộ rõ vẻ khiêu khích không thể khinh thường.
“Em thật to gan!” anh nắm lấy bả vai cô mà lắc, vì sao một người phụ nữ chưa bao giờ dám phản kháng của anh, giờ phút này có thể hét to với anh, hơn nữa còn có vẻ vô cùng… chói mắt? Chẳng lẽ cô không hề là một con thỏ con nhu nhược, ngược lại là mạnh mẽ giống như một con mèo hoang đang cắn anh!
Trong lúc anh đang nghĩ về điều đó, thì cánh tay trái truyền đến một trận đau đớn, ông trời, cô quả thực cắn anh giống một con mèo hoang!
Anh đương nhiên làm cho cô thực hiện điều đó không được lâu lắm, thu hồi cánh tay bị cắn, nhìn thấy một dấu răng vô cùng rõ ràng, anh cũng không bởi thế mà tức giận, phải nói là thấy thú vị, vợ cũ của anh không giống với trước đây, nhưng anh cũng không chán ghét sự thay đổi đó.
Cái cười mỉm trên môi anh là cho cô hoảng, cô như thế nào lại khiêu chiến anh ta, lại khiến anh ta vui vẻ?
“Em muốn khóc, muốn cắn đều được, tôi muốn ôm em!” không nói nhiều lời vô nghĩa, anh dùng hành động chứng minh, cởi cà vạt trói chặt hai tay của cô, nhanh chóng cởi bỏ quần áo của cả hai người.
Cô khinh hoàng không khóc nổi, anh ta thật sự sẽ làm như vậy, cảm giác như bây giờ trời có sập xuống cũng không thể ngăn cản được anh ta.
Chỉ có điều là, anh mặc dù trói tay cô lạ, nhưng không có những hành động thô bạo, từng chút từng chút hôn lên những giọt nước mắt của cô, cũng ở trên người cô chậm rãi tạo ra những tiết tấu gợi cảm, không bao lâu sau đã làm cô thở dốc không ngừng.
(6)
Nghĩ đến việc đã ba tháng không ôm cô trong tay, anh cũng không nghĩ gấp gáp gì, dù sao thì cũng bị bỏ đói lâu như vậy rồi, so với lập tức nuốt vào bụng không bằng tinh tế nhấm nháp.
“Đừng như vậy…” cô thật muốn té xỉu, trước kia anh sẽ không bao giờ như vậy, anh có thể làm chuyệ...



