Truyện Teen - Chúng ta ly hôn đi Full
ược lại, thật đáng buồn cười, nhưng ở tận đáy long lại cảm thấy ngọt ngào.
Đầu dây bên kia yên tĩnh 1 lúc lâu, cô cứ tưởng đường truyền có vấn đề, đột nhiên nghe thấy giọng nói khe khẽ của anh: “xin lỗi, kỳ thực… anh chỉ là muốn nghe thấy giọng nói của em…”
Lời xin lỗi điềm tĩnh của anh làm nỗi bực tức của cô hoàn toàn tiêu tan thậm chí có chút đau long, hóa ra anh làm việc ngu ngốc này vì cái lý do này?
“nghe thấy giọng em để làm gì?”
Giọng anh không bộc lộ lưu luyến. “anh cũng không biết, là muốn nghe, mỗi ngày đều muốn nghe.”
Ngoài nghe thấy giọng của cô, anh còn muốn mỗi ngày dược gặp cô, nhưng lại sợ cô không tha thứ cho sự lỡ lời lần trước của anh, đành phải “tang hình” hi vọng nỗi bực dọc của cô tiêu tan, ai biết lời hỏi thăm của anh lại làm cô tức giận.
Hừ, con gái thật khó hiểu, lời yêu thương thật khó nói, anh không có kiên nhẫn để thích hợp những việc phiền phức này, nhưng để thích hợp được không còn cách nào khác, cho dù thế nào, anh quyết định dùng những lời dịu dàng, hồi phục người vợ yêu của anh.
Tim cô đập mạnh, nhưng tự nhắc nhở không nên vì thế mà yếu mềm, như này có phần quá đơn giản, lời nói của anh lần trước vẫn còn in trong trái tim cô, từ khi anh không tôn trọng cô, không muốn mất công the đuổi cô, sự việc đã không có chỗ để điều đình.
“được, anh đã nghe thấy rồi, còn có chuyện gì nữa?”
Người phụ nữ xấu xa, phải đổi xử lạnh lùng với anh như nào nữa mới đc? Bất đắc dĩ anh đành phải dựa vào đứa con trai làm mồi câu. “ Hôm nay là thứ 6, Khắc Hiên tối nay không phải học thêm, em có muốn đến thăm con hay không?”
Anh rất thông minh, hiểu được điều cô muốn. “nếu anh không có ý kiến gì, em muốn đến thăm thiểu Hiên, tiện thể làm cơm tối cho con.”
“vậy để anh đến đón em.” Anh không sửa tên thân mật của con đối với cô, cho dù anh không thích gì cách gọi Tiểu Khắc, Tiểu Hiên.
“không cần, em phải đi sớm mua thức ăn.” Cô xem đồng hồ, bắt đầu tính xem hôm nay nấu món gì.
“mua thức ăn?” anh cực ít làm loại việc này, phan tâm 1 lúc mới hiểu. “anh đi đón em.”
“em tự đi là được rồi.” cô vẫn không định tha thứ cho anh, mới không muốn cùng anh đi.
“Bây giờ anh đã đến cưa công ty em rồi .” anh không cho cô thời gian trả lời, gác máy luôn.
Ngoài dịu dàng ra phải có chút quyết đoán, nếu không chú mèo hoang của anh giống như bà già, rất dễ liều trốn.
“Này? Alo!” Cô trợn mắt nhìn điện thoại, quả nhiên Tề Kiếm Vân vẫn là Tề Kiếm Vân, vẫn lộng hành độc quyền như vậy, cô có thể đợi anh thay đổi đc bao lâu? Thật hi vọng có người có thể làm anh lĩnh ngộ, theo đuổi phụ nữ không phải là làm như vậy, bây giờ không chuộng kẻ xấu xa rồi, hãy làm một người đàn ông tốt xem!6 giờ chiều, đến giờ tan làm, các đồng nghiệp đều lần lượt ra về, La vũ tịnh cũng bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc, lúc này Diêu tư Bắc đi đến trước bàn làm việc của cô, cố làm ra vẻ thoải mái hỏi: “có cần quá giang xe tôi không? Hay là có người đến đón cô rồi?”
Cô cầm lấy chiếc túi da, cố làm ra vẻ tự nhiên. “à… chồng trước đến đón tôi rồi, tôi phải nấu cơm cho con tôi ăn.”
“Hai người lại làm hòa rồi à?” Diêu Tư Bắc không muốn như vậy, ánh nhìn không cách nào rời khỏi cô được, chú ý nhất cử nhất động của cô.
Qua mấy ngày, không có người đưa hoa đến, chiếc xe xa hoa cũng không xuất hiện ở cửa, anh nghĩ người đàn ông đó đã buông tay rồi, không ngờ rằng vẫn còn lấy con trai để làm lý do, người ngoài khó có thể chen chân rồi.
“Tôi cũng không biết có nên làm lành hay không, nhưng mà, thực sự tôi rất muốn gặpcon trai mình.”
“Rất tốt, người ở nhà nên ở cùng nhau.” Trong ngữ điệu hâm mộ đem lại sự cảm khái, anh cũng muốn có 1 gia đình của mình.
“Quản lý tạm biệt, chúc anh cuối tuần vui vẻ!” La Vũ Tịnh không dám nhìn lại ánh mắt đó, nó làm cô cảm thấy rất áy náy.
Nếu Tề Kiếm Vân không tồn tại, có lẽ cô cũng thích Diêu Tư bắc. Nhưng con người sinh ra không có “nếu như” chỉ có “như vậy”, tình yêu chính là như vậy đó
“Nghỉ rồi à? Hôm nay làm việc có vất vả không?”
Vừa lên xe, nghe thấy câu hỏi của chồng trước, La Vũ Tịnh không hiểu được dụng ý của anh, liếc anh 1 cái: “khổ nữa em cũng làm, em không muốn làm bình hoa nữa.”
“Làm bình hoa có gì là không tốt? sướng bụng vui mắt .” anh trả lời quá nhanh, phát hiện mắt cô trợn lên, mới lại bổ xung 1 câu: “anh thực sự cảm thấy em xinh đẹp.”
Trước đây anh biết cô là người tươi tắn dễ nhìn, sau khi ly hôn càng thấy cô đẹp 1 cách kỳ lạ, đàn ông nhìn đàn bà rất trực tiếp, hấp dẫn hay không anh đều biết rõ, nếu không sao biết anh chỉ cần 1 mình cô?
“không them nói với anh.” Cô không hi vọng nhiều ở anh, người đàn ông này chỉ có hứng thú với vẻ bề ngoài và thể xác, kết hôn nhiều năm qua cô sớm đã biết rõ, anh làm sao có thể hiểu được cảm nhận và tư tưởng của cô chứ?
Nhìn cô quyết không mở miệng, anh đổi chủ đề. “muốn đi siêu thị nào?”
“cái trước mặt là được rồi.” cô làm người hướng dẫn, chỉ phương hướng.
Lái xe đến siêu thị, Tề Kiếm Vân không rõ tình hình lắm, dưới sự chỉ đạo của La Vũ Tịnh, đẩy 1 cái xe đẩy hang, cùng cô vào mua đồ.
Nhìn cả người anh là tây phục và giày da hang hiệu, nhất là cái khí chất giàu sang quyền quý kia, không ăn nhập gì với xung quanh, cô không nhịn nổi nói: “không quen thì đừng miễn cưỡng, anh ra xe đợi em là được rồi.”
Từ sau khi sống 1 mình, siêu thị là nơi cô thường xuyên đến thăm nhất, so với bách hóa với cửa hàng, nơi đây đầy ắp sức sống, nhưng lại không biết Tề Kiếm Vân có thể tiếp nhận hay không?
“Chuyện nhỏ ấy mà.” Anh khẽ mỉm cười. “Muốn mua cái gì?”
Thật là không có gì không? Cô do dự 1 lúc mới nói: “Tiểu Hiên rất thích ăn rau xanh, nhưng lại không thích ăn cà rốt, e muốn làm món cơm cà ri, xem con có nhặt bỏ cà rốt ra không.”
“Em chỉ nhớ khẩu vị của con trai, mà không quan tâm xem anh thích ăn gì sao?” Ánh mắt anh lên án sự không công bằng của cô.
Ai để ý đến anh chứ? Cô trợn mắt nhìn anh. “Khắc Hiên là con trai em, hơn nữa anh thích ăn gì đầu bếp sẽ nấu cho anh ăn.”
“Chỉ có con mới được ăn cơm em nấu sao? Không công bằng, anh cũng muốn ăn.” Anh như ăn phải giấm chua, vớ vẩn đến cực độ, nhưng không chịu nổi anh phải phản đối, muốn được cô quan tâm chú ý đến.
“Em không phải là đầu bếp của anh, cũng không phải là mẹ anh.”
“Nhưng em là vợ anh!” anh dừng bước, ngữ điệu dâng trào, giống như cô vừa mới nói lời đại nghịch bất đạo gì đó.
Mọi người xung quanh đều quay lại nhìn, cô ngượng đến chết mất. “em không phải là vợ anh, anh đừng ru ngủ bản thân nữa!”
Bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com
“Đợi đã!” anh làm sao có thể để cô chạy chứ? Phải biết sự nghiệp to lớn nhất của anh bây giờ chính là theo đuổi cô, yêu cô!
Một người chạy nhanh về phía trước, một người đẩy xe hang chạy nhanh theo phía sau, 2 người nói không ngừng, xem ra lại giống những cặp tình nhân đang yêu, trong vô thức, tự mình cũng đang cười.
Mua đồ xong, Tề Kiếm Vân 2 tay cầm 2 túi đồ, đi ra phía ngoài cổng siêu thị , đây là lần đầu tiên anh đi cùng cô mua đồ, thì ra làm những việc vô vị này lại thấy hứng thú, càng kỳ lạ hơn là, còn có 1 loại hạnh phúc kỳ diệu không nói rõ được.
“thì ra cuộc sống vợ chồng là thế…” sau khi ly hôn anh mới có cảm nhận như vậy, có lẽ đã muộn rồi, cả đời người cũng không khai thông được, bây giờ thì anh hiểu rồi, cái anh cần là 2 ...
Đầu dây bên kia yên tĩnh 1 lúc lâu, cô cứ tưởng đường truyền có vấn đề, đột nhiên nghe thấy giọng nói khe khẽ của anh: “xin lỗi, kỳ thực… anh chỉ là muốn nghe thấy giọng nói của em…”
Lời xin lỗi điềm tĩnh của anh làm nỗi bực tức của cô hoàn toàn tiêu tan thậm chí có chút đau long, hóa ra anh làm việc ngu ngốc này vì cái lý do này?
“nghe thấy giọng em để làm gì?”
Giọng anh không bộc lộ lưu luyến. “anh cũng không biết, là muốn nghe, mỗi ngày đều muốn nghe.”
Ngoài nghe thấy giọng của cô, anh còn muốn mỗi ngày dược gặp cô, nhưng lại sợ cô không tha thứ cho sự lỡ lời lần trước của anh, đành phải “tang hình” hi vọng nỗi bực dọc của cô tiêu tan, ai biết lời hỏi thăm của anh lại làm cô tức giận.
Hừ, con gái thật khó hiểu, lời yêu thương thật khó nói, anh không có kiên nhẫn để thích hợp những việc phiền phức này, nhưng để thích hợp được không còn cách nào khác, cho dù thế nào, anh quyết định dùng những lời dịu dàng, hồi phục người vợ yêu của anh.
Tim cô đập mạnh, nhưng tự nhắc nhở không nên vì thế mà yếu mềm, như này có phần quá đơn giản, lời nói của anh lần trước vẫn còn in trong trái tim cô, từ khi anh không tôn trọng cô, không muốn mất công the đuổi cô, sự việc đã không có chỗ để điều đình.
“được, anh đã nghe thấy rồi, còn có chuyện gì nữa?”
Người phụ nữ xấu xa, phải đổi xử lạnh lùng với anh như nào nữa mới đc? Bất đắc dĩ anh đành phải dựa vào đứa con trai làm mồi câu. “ Hôm nay là thứ 6, Khắc Hiên tối nay không phải học thêm, em có muốn đến thăm con hay không?”
Anh rất thông minh, hiểu được điều cô muốn. “nếu anh không có ý kiến gì, em muốn đến thăm thiểu Hiên, tiện thể làm cơm tối cho con.”
“vậy để anh đến đón em.” Anh không sửa tên thân mật của con đối với cô, cho dù anh không thích gì cách gọi Tiểu Khắc, Tiểu Hiên.
“không cần, em phải đi sớm mua thức ăn.” Cô xem đồng hồ, bắt đầu tính xem hôm nay nấu món gì.
“mua thức ăn?” anh cực ít làm loại việc này, phan tâm 1 lúc mới hiểu. “anh đi đón em.”
“em tự đi là được rồi.” cô vẫn không định tha thứ cho anh, mới không muốn cùng anh đi.
“Bây giờ anh đã đến cưa công ty em rồi .” anh không cho cô thời gian trả lời, gác máy luôn.
Ngoài dịu dàng ra phải có chút quyết đoán, nếu không chú mèo hoang của anh giống như bà già, rất dễ liều trốn.
“Này? Alo!” Cô trợn mắt nhìn điện thoại, quả nhiên Tề Kiếm Vân vẫn là Tề Kiếm Vân, vẫn lộng hành độc quyền như vậy, cô có thể đợi anh thay đổi đc bao lâu? Thật hi vọng có người có thể làm anh lĩnh ngộ, theo đuổi phụ nữ không phải là làm như vậy, bây giờ không chuộng kẻ xấu xa rồi, hãy làm một người đàn ông tốt xem!6 giờ chiều, đến giờ tan làm, các đồng nghiệp đều lần lượt ra về, La vũ tịnh cũng bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc, lúc này Diêu tư Bắc đi đến trước bàn làm việc của cô, cố làm ra vẻ thoải mái hỏi: “có cần quá giang xe tôi không? Hay là có người đến đón cô rồi?”
Cô cầm lấy chiếc túi da, cố làm ra vẻ tự nhiên. “à… chồng trước đến đón tôi rồi, tôi phải nấu cơm cho con tôi ăn.”
“Hai người lại làm hòa rồi à?” Diêu Tư Bắc không muốn như vậy, ánh nhìn không cách nào rời khỏi cô được, chú ý nhất cử nhất động của cô.
Qua mấy ngày, không có người đưa hoa đến, chiếc xe xa hoa cũng không xuất hiện ở cửa, anh nghĩ người đàn ông đó đã buông tay rồi, không ngờ rằng vẫn còn lấy con trai để làm lý do, người ngoài khó có thể chen chân rồi.
“Tôi cũng không biết có nên làm lành hay không, nhưng mà, thực sự tôi rất muốn gặpcon trai mình.”
“Rất tốt, người ở nhà nên ở cùng nhau.” Trong ngữ điệu hâm mộ đem lại sự cảm khái, anh cũng muốn có 1 gia đình của mình.
“Quản lý tạm biệt, chúc anh cuối tuần vui vẻ!” La Vũ Tịnh không dám nhìn lại ánh mắt đó, nó làm cô cảm thấy rất áy náy.
Nếu Tề Kiếm Vân không tồn tại, có lẽ cô cũng thích Diêu Tư bắc. Nhưng con người sinh ra không có “nếu như” chỉ có “như vậy”, tình yêu chính là như vậy đó
“Nghỉ rồi à? Hôm nay làm việc có vất vả không?”
Vừa lên xe, nghe thấy câu hỏi của chồng trước, La Vũ Tịnh không hiểu được dụng ý của anh, liếc anh 1 cái: “khổ nữa em cũng làm, em không muốn làm bình hoa nữa.”
“Làm bình hoa có gì là không tốt? sướng bụng vui mắt .” anh trả lời quá nhanh, phát hiện mắt cô trợn lên, mới lại bổ xung 1 câu: “anh thực sự cảm thấy em xinh đẹp.”
Trước đây anh biết cô là người tươi tắn dễ nhìn, sau khi ly hôn càng thấy cô đẹp 1 cách kỳ lạ, đàn ông nhìn đàn bà rất trực tiếp, hấp dẫn hay không anh đều biết rõ, nếu không sao biết anh chỉ cần 1 mình cô?
“không them nói với anh.” Cô không hi vọng nhiều ở anh, người đàn ông này chỉ có hứng thú với vẻ bề ngoài và thể xác, kết hôn nhiều năm qua cô sớm đã biết rõ, anh làm sao có thể hiểu được cảm nhận và tư tưởng của cô chứ?
Nhìn cô quyết không mở miệng, anh đổi chủ đề. “muốn đi siêu thị nào?”
“cái trước mặt là được rồi.” cô làm người hướng dẫn, chỉ phương hướng.
Lái xe đến siêu thị, Tề Kiếm Vân không rõ tình hình lắm, dưới sự chỉ đạo của La Vũ Tịnh, đẩy 1 cái xe đẩy hang, cùng cô vào mua đồ.
Nhìn cả người anh là tây phục và giày da hang hiệu, nhất là cái khí chất giàu sang quyền quý kia, không ăn nhập gì với xung quanh, cô không nhịn nổi nói: “không quen thì đừng miễn cưỡng, anh ra xe đợi em là được rồi.”
Từ sau khi sống 1 mình, siêu thị là nơi cô thường xuyên đến thăm nhất, so với bách hóa với cửa hàng, nơi đây đầy ắp sức sống, nhưng lại không biết Tề Kiếm Vân có thể tiếp nhận hay không?
“Chuyện nhỏ ấy mà.” Anh khẽ mỉm cười. “Muốn mua cái gì?”
Thật là không có gì không? Cô do dự 1 lúc mới nói: “Tiểu Hiên rất thích ăn rau xanh, nhưng lại không thích ăn cà rốt, e muốn làm món cơm cà ri, xem con có nhặt bỏ cà rốt ra không.”
“Em chỉ nhớ khẩu vị của con trai, mà không quan tâm xem anh thích ăn gì sao?” Ánh mắt anh lên án sự không công bằng của cô.
Ai để ý đến anh chứ? Cô trợn mắt nhìn anh. “Khắc Hiên là con trai em, hơn nữa anh thích ăn gì đầu bếp sẽ nấu cho anh ăn.”
“Chỉ có con mới được ăn cơm em nấu sao? Không công bằng, anh cũng muốn ăn.” Anh như ăn phải giấm chua, vớ vẩn đến cực độ, nhưng không chịu nổi anh phải phản đối, muốn được cô quan tâm chú ý đến.
“Em không phải là đầu bếp của anh, cũng không phải là mẹ anh.”
“Nhưng em là vợ anh!” anh dừng bước, ngữ điệu dâng trào, giống như cô vừa mới nói lời đại nghịch bất đạo gì đó.
Mọi người xung quanh đều quay lại nhìn, cô ngượng đến chết mất. “em không phải là vợ anh, anh đừng ru ngủ bản thân nữa!”
Bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com
“Đợi đã!” anh làm sao có thể để cô chạy chứ? Phải biết sự nghiệp to lớn nhất của anh bây giờ chính là theo đuổi cô, yêu cô!
Một người chạy nhanh về phía trước, một người đẩy xe hang chạy nhanh theo phía sau, 2 người nói không ngừng, xem ra lại giống những cặp tình nhân đang yêu, trong vô thức, tự mình cũng đang cười.
Mua đồ xong, Tề Kiếm Vân 2 tay cầm 2 túi đồ, đi ra phía ngoài cổng siêu thị , đây là lần đầu tiên anh đi cùng cô mua đồ, thì ra làm những việc vô vị này lại thấy hứng thú, càng kỳ lạ hơn là, còn có 1 loại hạnh phúc kỳ diệu không nói rõ được.
“thì ra cuộc sống vợ chồng là thế…” sau khi ly hôn anh mới có cảm nhận như vậy, có lẽ đã muộn rồi, cả đời người cũng không khai thông được, bây giờ thì anh hiểu rồi, cái anh cần là 2 ...



