[Truyện Teen] Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Phần 4
thủ karate, mấy thằng này chả là gì so với hắn cả… hắn làm nó đau, vì tình iu của hắn thật quá lớn…
- Mày yên tâm, khi xong việc tao sẽ thả nó ra, tao thề danh dự là tao sẽ chẳng đụng đến một cọng lông chân của nó.còn bây giờ! Mày chỉ cần ngồi đó… mày mà phản khán thì tao giết nó!
- Không! Anh đi đi! Không cần lo cho tôi. anh đi đi! Đừng làm như vậy! không đáng đâu… anh đi đi!!!! – nó gào lên trong khi mấy đứa kia từ từ xử hắn.
Một tên đá hắn, một tên đánh hắn… rùi cả bọn nhào vô… đánh hắn
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại TopKute.Net chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
- Không! Anh đánh trả lại đi chứ?????? Huhu… đồ ngốc!!!!! anh đánh trả lại đi!!! Tui xin anh đấy!!!!!! làm ơn… chạy đi… làm ơn… các người dừng lại đi!!!!! Huhu sao anh phải làm thế!!!!! Anh làm gì vậy chứ… huhu
Nó chỉ biết gào lên trong khi hai thằng kia giữ nó lại… mắt nó nhoè cả, chẳng thấy gì, chỉ nghe… A… huỵch… hự… bụp… A… ọc…
Nó giãy giụa… cố gắn đến bên hắn… không bít từ lúc nào nó cảm thấy hắn rất quan trọng… nó không mún hắn vì nó mà bị hành hạ đến mức này… nhìn hắn bị đánh mà nó còn đau hơn… nó vẫn vùng vẫy… nhưng bất lực
- Buông tôi ra… các người buông tui ra!!!!!!!! Huhu… đồ độc các… đồ khốn… buông ra!!!!!!!!
Hắn nằm lăn lộn trên nền cát… hai mắt vẫn không rời nó… máu ứa ra nhìu… nhìu lắm… bọn chúng cứ hết đứa đấm, đá, lại đạp… hắn bị xốc lên rùi vật xuống… cơ thể hắn thì không còn chỗ nào là nguyên vẹn… đầy những vết bầm… đầu hắn loạn choạng… cảm giác đau buốt khắp thân thể… nhưng hắn vẫn nhìn nó… để chắc là nó vẫn an toàn… hắn sắp không chịu nổi nữa rồi! cô thể hắn mềm nhũng hết rồi… hắn gục xuống… không đứng lên được nữa…
Tên cầm đầu càm một khúc cây tiến đến trong khi hai thằng vực hắn dậy…
- Từ nay sẽ không còn Dương Đông Hoàng nữa, sẽ không còn cậu chủ hay đại thíu gia gì nữa cả. cái tên đó sẽ là quá khứ. Tao sẽ đập nát sọ mày ra… mày sẽ sớm gặp diêm vương thôi!
- KHÔNG!!!!!!!!!!! Nó hét lên khi tên đó giơ khúc cây lên… nhằm vào đầu hắn
- Chết đi!!!!!!!!!! – hắn hét lên và bổ khúc cây xuống…
Bụp… nó không còn bít gì nữa… mọi thứ đều tan biến… mọi thứ đều trở nên tối sầm lại trước mắt… hắn đã…
Bụp… hự… AAAA…
Cả bọn du côn kia bị bắt hết… công an đã đến… có cả Khánh nữa… cậu tình cờ đi ngang qua và thấy, thế là cậu nhập cuộc… đánh mấy tên đó tơi tả.
Nó chạy như điên đến bên hắn… hắn chỉ còn là một cái xác thoi thóp thở. May mắn là tên kia chưa kịp bổ khúc cây đó xuống… nhưng… máu… nhìu máu lắm… toàn là máu… người hắn đã nhuộm một màu của máu… máu của hắn… đã đổ vì nó…
- Hoàng… anh không sao chứ! Huhu anh tỉnh lại đi! Đồ ngốc, đồ điên… sao anh lại làm vậy chứ? Huhu anh tỉnh lại đi!!!!!! huhu
Hắn nằm đấy… chợt mở đôi mắt… hiền từ nhìn nó… cố gắn đưa bàn tay đỏ tươi chạm vào gương mặt nó
- Em… không… sao… tốt rùi…
Và hắn bất tỉnh.
Hơn một tháng rùi… ngày nào có cũng đến bệnh viện chăm sóc hắn. hắn thì thik nhìn cái bóng nhỏ bé của nó chạy ra chạy vào và nhìu khi cũng làm nó đau tim. Có lần nó bước vào, hắn liền giả vờ nằm bất động… nó lay mãi hắn vẫn không dậy, sờ lên mũi thì hắn đã… tắt thở. vậy là nó khóc thét lên, gọi bác sĩ um sùm. Kết quả là ông bác sĩ với y tá nháo nhào chạy vô trong khi hắn vẫn bình yên vô sự… lần đó nó tức điên lên giận hắn mấy ngày. Hắn phải năn nỉ mãi nó mới chịu tha. Hum nay là ngày hắn xuất viện, nhưng nó khôngđến được, nó bận ở nhà giúp mẹ một số việc…
- Mẹ! hum nay con được xuất việc rùi!!!!!!! Thoải mái quá
- Tụi nghiệp cục cưng của mẹ! hixxhixx mới có một tháng mà con xanh xao quá… - mẹ hắn sụt sùi
- Mẹ! con khoẻ oỳ mà! Uk mà bọn khốn đó xử sao mẹ?
- Tù chung thân con ạ! Dám đụng tới cậu chủ nhà họ Dương! Tụi nó chán sống rùi! Cho tụi nó ở tù thì quá nhân hậu. mẹ mà gặp thì bằm chúng ra cho dế ăn!
- Hihi! Mẹ iu của con, con thương mẹ quá… ủa… mà sao giờ này con nhỏ đó chưa tới kà? Chả lẽ nó hok bít mình xuất viện à?
- Con nói con nhóc Kim à? – mẹ nhìn nó cười gian
- Dạ?... đâu có… à mà uk! Con nhỏ đáng ghét! Giờ này mà mất dạng, chả thấy tăm hơi đâu!
- Thằng khỉ này! Con người ta không quen không bít mà cả tháng trời đến đây chăm sóc con… người ta như vậy là tốt lắm rùi, còn đòi hỏi gì nữa????
- Nhưng… (hắn giấu chuyện hắn vì nó mà bị đánh)
- Thui về nhóc! Lát nữa mẹ con mình đến nhà cảm ơn con bé!
- Dạ!
Vậy là hai tiếng sao tại nhà nó…
Nó đang lúi húi quét sân (chăm nhỉ?) thì một bàn tay véo vào má nó, rùi còn véo mũi nó nữa chứ! Bất ngờ nó quay lại… cho cái tên ăn gan trời đó mấy cái chổi chà!
- Oái! Đau!!!!!!!! Đừng… cô làm gì vậy… giết tui à??????
- Huh? Là anh à? anh mới ra ziện lại mún vào trong đó nữa hả?????? – nó hét vô mặt hắn – cái đồ điên khùng… sao cứ chọc tức tui hoài zậy hả????
- Cô mà nổi điên như thế này hai phút nữa thì người vô ziện là cô đấy!! – hắn nhướng mắt chỉ ra phía sau lưng
Nó hướng theo tay hắn chỉ… hai mắt xoe tròn… người sau lưng hắn là mẹ hắn
- Huh? Dạ…. con chào bác ạ… - nó luống cuống
- Chào cháu! Her her! xem ra cháu cũng lớn gan nhỉ? Dám nói chuyện với thằng khỉ này như thế! – nó xanh mặt – cháu giỏi lắm! cứ phát huy như thế! Fighting! – bà mỉm cười động viên
“huh? Bà ấy nói gì vậy nhỉ? Kiu mình cố “ăn híp” hắn ta à?”
- Con không cần sợ gì cả. níu thằng nhóc này nó dám làm gì con, cứ nói với ta, ta sẽ xử nó! – bà lại mỉm cười
- … dạ…
“phù!!!!!! Hết hồn”
- Mẹ! mẹ nói gì vậy chứ? Con trai mẹ mà mẹ hok binh! Đi binh người dưng à??
- Mẹ hỉu mày quá mà! Con gái người ta mà làm bạn gái mày chỉ tổ khổ cái thân!
Câu nói của bà làm nó đỏ mặt… chẳng lẽ bà bít hắn thik nó?
- Dạ… bác đích thân đến đây… có chuyện gì hok ạ?
- À! ta đến để cảm ơn cháu vì cháu đã thường xuyên đến bệnh viện chăm sóc con ta. Quả thật công việc trong công ty bận quá, níu hok có con chắc thằng nhãi này nó tủi thân khóc sướt mướt quá!
- Mẹ! mẹ nói gì kì vậy? con là con trai mà!!!!!!!! – hắn giãy đong đỏng lên
“bà ấy tuyệt vời thật, dễ gần… vui tính quá…”
- À mà Kim này! Con ở với mẹ à? mẹ con đâu? ta mún chào hỏi bà ấy một tiếng.
- Dạ! mẹ con ở trong, để con vào gọi mẹ con ra. Bác vào trong ngồi ghế đi ạ!
Nó lon ton chạy vào nhà, hai người kia cũng đi theo… gương mặt hắn hôm nay rạng rỡ nhỉ?
Mẹ nó bước lên tươi cười chào khách…
- Chào chị! Tui là mẹ của cháu Kim…ơ??????
- Bà… là chị…sao?????????
Hai đứa nhỏ ngơ ngác khi thấy thái độ của hai bà mẹ. có cái gì đó ngạc nhiên, có cái gì đó ngỡ ngàng, đau đớn, một chút xót xa và một chút căm hận.
- Thì ra là chị! Chị đến đây làm gì???? – mẹ nó tự nhiên đổi thái độ… từ niềm nở sang khó chịu.
- Tui cũng không ngờ gặp chị ở đây! vậy ra con bé này… Hoàng! Về thôi con.
Mẹ kéo hắn về trong sự ngỡ ngàng của cả hai đứa… hắn nhìn nó tỏ vè không hỉu gì… nhưng nó cũng có biết gì đâu.
Lát sau… mẹ nó vẫn ngồi đó… nó cất tiếng
- Mẹ! có chuyện gì vậy? mẹ và bác ấy biết nhau à?
- Con không cần biết! mẹ cảnh cáo con, không đượ...
- Mày yên tâm, khi xong việc tao sẽ thả nó ra, tao thề danh dự là tao sẽ chẳng đụng đến một cọng lông chân của nó.còn bây giờ! Mày chỉ cần ngồi đó… mày mà phản khán thì tao giết nó!
- Không! Anh đi đi! Không cần lo cho tôi. anh đi đi! Đừng làm như vậy! không đáng đâu… anh đi đi!!!! – nó gào lên trong khi mấy đứa kia từ từ xử hắn.
Một tên đá hắn, một tên đánh hắn… rùi cả bọn nhào vô… đánh hắn
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại TopKute.Net chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
- Không! Anh đánh trả lại đi chứ?????? Huhu… đồ ngốc!!!!! anh đánh trả lại đi!!! Tui xin anh đấy!!!!!! làm ơn… chạy đi… làm ơn… các người dừng lại đi!!!!! Huhu sao anh phải làm thế!!!!! Anh làm gì vậy chứ… huhu
Nó chỉ biết gào lên trong khi hai thằng kia giữ nó lại… mắt nó nhoè cả, chẳng thấy gì, chỉ nghe… A… huỵch… hự… bụp… A… ọc…
Nó giãy giụa… cố gắn đến bên hắn… không bít từ lúc nào nó cảm thấy hắn rất quan trọng… nó không mún hắn vì nó mà bị hành hạ đến mức này… nhìn hắn bị đánh mà nó còn đau hơn… nó vẫn vùng vẫy… nhưng bất lực
- Buông tôi ra… các người buông tui ra!!!!!!!! Huhu… đồ độc các… đồ khốn… buông ra!!!!!!!!
Hắn nằm lăn lộn trên nền cát… hai mắt vẫn không rời nó… máu ứa ra nhìu… nhìu lắm… bọn chúng cứ hết đứa đấm, đá, lại đạp… hắn bị xốc lên rùi vật xuống… cơ thể hắn thì không còn chỗ nào là nguyên vẹn… đầy những vết bầm… đầu hắn loạn choạng… cảm giác đau buốt khắp thân thể… nhưng hắn vẫn nhìn nó… để chắc là nó vẫn an toàn… hắn sắp không chịu nổi nữa rồi! cô thể hắn mềm nhũng hết rồi… hắn gục xuống… không đứng lên được nữa…
Tên cầm đầu càm một khúc cây tiến đến trong khi hai thằng vực hắn dậy…
- Từ nay sẽ không còn Dương Đông Hoàng nữa, sẽ không còn cậu chủ hay đại thíu gia gì nữa cả. cái tên đó sẽ là quá khứ. Tao sẽ đập nát sọ mày ra… mày sẽ sớm gặp diêm vương thôi!
- KHÔNG!!!!!!!!!!! Nó hét lên khi tên đó giơ khúc cây lên… nhằm vào đầu hắn
- Chết đi!!!!!!!!!! – hắn hét lên và bổ khúc cây xuống…
Bụp… nó không còn bít gì nữa… mọi thứ đều tan biến… mọi thứ đều trở nên tối sầm lại trước mắt… hắn đã…
Bụp… hự… AAAA…
Cả bọn du côn kia bị bắt hết… công an đã đến… có cả Khánh nữa… cậu tình cờ đi ngang qua và thấy, thế là cậu nhập cuộc… đánh mấy tên đó tơi tả.
Nó chạy như điên đến bên hắn… hắn chỉ còn là một cái xác thoi thóp thở. May mắn là tên kia chưa kịp bổ khúc cây đó xuống… nhưng… máu… nhìu máu lắm… toàn là máu… người hắn đã nhuộm một màu của máu… máu của hắn… đã đổ vì nó…
- Hoàng… anh không sao chứ! Huhu anh tỉnh lại đi! Đồ ngốc, đồ điên… sao anh lại làm vậy chứ? Huhu anh tỉnh lại đi!!!!!! huhu
Hắn nằm đấy… chợt mở đôi mắt… hiền từ nhìn nó… cố gắn đưa bàn tay đỏ tươi chạm vào gương mặt nó
- Em… không… sao… tốt rùi…
Và hắn bất tỉnh.
Hơn một tháng rùi… ngày nào có cũng đến bệnh viện chăm sóc hắn. hắn thì thik nhìn cái bóng nhỏ bé của nó chạy ra chạy vào và nhìu khi cũng làm nó đau tim. Có lần nó bước vào, hắn liền giả vờ nằm bất động… nó lay mãi hắn vẫn không dậy, sờ lên mũi thì hắn đã… tắt thở. vậy là nó khóc thét lên, gọi bác sĩ um sùm. Kết quả là ông bác sĩ với y tá nháo nhào chạy vô trong khi hắn vẫn bình yên vô sự… lần đó nó tức điên lên giận hắn mấy ngày. Hắn phải năn nỉ mãi nó mới chịu tha. Hum nay là ngày hắn xuất viện, nhưng nó khôngđến được, nó bận ở nhà giúp mẹ một số việc…
- Mẹ! hum nay con được xuất việc rùi!!!!!!! Thoải mái quá
- Tụi nghiệp cục cưng của mẹ! hixxhixx mới có một tháng mà con xanh xao quá… - mẹ hắn sụt sùi
- Mẹ! con khoẻ oỳ mà! Uk mà bọn khốn đó xử sao mẹ?
- Tù chung thân con ạ! Dám đụng tới cậu chủ nhà họ Dương! Tụi nó chán sống rùi! Cho tụi nó ở tù thì quá nhân hậu. mẹ mà gặp thì bằm chúng ra cho dế ăn!
- Hihi! Mẹ iu của con, con thương mẹ quá… ủa… mà sao giờ này con nhỏ đó chưa tới kà? Chả lẽ nó hok bít mình xuất viện à?
- Con nói con nhóc Kim à? – mẹ nhìn nó cười gian
- Dạ?... đâu có… à mà uk! Con nhỏ đáng ghét! Giờ này mà mất dạng, chả thấy tăm hơi đâu!
- Thằng khỉ này! Con người ta không quen không bít mà cả tháng trời đến đây chăm sóc con… người ta như vậy là tốt lắm rùi, còn đòi hỏi gì nữa????
- Nhưng… (hắn giấu chuyện hắn vì nó mà bị đánh)
- Thui về nhóc! Lát nữa mẹ con mình đến nhà cảm ơn con bé!
- Dạ!
Vậy là hai tiếng sao tại nhà nó…
Nó đang lúi húi quét sân (chăm nhỉ?) thì một bàn tay véo vào má nó, rùi còn véo mũi nó nữa chứ! Bất ngờ nó quay lại… cho cái tên ăn gan trời đó mấy cái chổi chà!
- Oái! Đau!!!!!!!! Đừng… cô làm gì vậy… giết tui à??????
- Huh? Là anh à? anh mới ra ziện lại mún vào trong đó nữa hả?????? – nó hét vô mặt hắn – cái đồ điên khùng… sao cứ chọc tức tui hoài zậy hả????
- Cô mà nổi điên như thế này hai phút nữa thì người vô ziện là cô đấy!! – hắn nhướng mắt chỉ ra phía sau lưng
Nó hướng theo tay hắn chỉ… hai mắt xoe tròn… người sau lưng hắn là mẹ hắn
- Huh? Dạ…. con chào bác ạ… - nó luống cuống
- Chào cháu! Her her! xem ra cháu cũng lớn gan nhỉ? Dám nói chuyện với thằng khỉ này như thế! – nó xanh mặt – cháu giỏi lắm! cứ phát huy như thế! Fighting! – bà mỉm cười động viên
“huh? Bà ấy nói gì vậy nhỉ? Kiu mình cố “ăn híp” hắn ta à?”
- Con không cần sợ gì cả. níu thằng nhóc này nó dám làm gì con, cứ nói với ta, ta sẽ xử nó! – bà lại mỉm cười
- … dạ…
“phù!!!!!! Hết hồn”
- Mẹ! mẹ nói gì vậy chứ? Con trai mẹ mà mẹ hok binh! Đi binh người dưng à??
- Mẹ hỉu mày quá mà! Con gái người ta mà làm bạn gái mày chỉ tổ khổ cái thân!
Câu nói của bà làm nó đỏ mặt… chẳng lẽ bà bít hắn thik nó?
- Dạ… bác đích thân đến đây… có chuyện gì hok ạ?
- À! ta đến để cảm ơn cháu vì cháu đã thường xuyên đến bệnh viện chăm sóc con ta. Quả thật công việc trong công ty bận quá, níu hok có con chắc thằng nhãi này nó tủi thân khóc sướt mướt quá!
- Mẹ! mẹ nói gì kì vậy? con là con trai mà!!!!!!!! – hắn giãy đong đỏng lên
“bà ấy tuyệt vời thật, dễ gần… vui tính quá…”
- À mà Kim này! Con ở với mẹ à? mẹ con đâu? ta mún chào hỏi bà ấy một tiếng.
- Dạ! mẹ con ở trong, để con vào gọi mẹ con ra. Bác vào trong ngồi ghế đi ạ!
Nó lon ton chạy vào nhà, hai người kia cũng đi theo… gương mặt hắn hôm nay rạng rỡ nhỉ?
Mẹ nó bước lên tươi cười chào khách…
- Chào chị! Tui là mẹ của cháu Kim…ơ??????
- Bà… là chị…sao?????????
Hai đứa nhỏ ngơ ngác khi thấy thái độ của hai bà mẹ. có cái gì đó ngạc nhiên, có cái gì đó ngỡ ngàng, đau đớn, một chút xót xa và một chút căm hận.
- Thì ra là chị! Chị đến đây làm gì???? – mẹ nó tự nhiên đổi thái độ… từ niềm nở sang khó chịu.
- Tui cũng không ngờ gặp chị ở đây! vậy ra con bé này… Hoàng! Về thôi con.
Mẹ kéo hắn về trong sự ngỡ ngàng của cả hai đứa… hắn nhìn nó tỏ vè không hỉu gì… nhưng nó cũng có biết gì đâu.
Lát sau… mẹ nó vẫn ngồi đó… nó cất tiếng
- Mẹ! có chuyện gì vậy? mẹ và bác ấy biết nhau à?
- Con không cần biết! mẹ cảnh cáo con, không đượ...



