[Truyện Teen] Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Phần 5
t lần nữa tớ sẽ không để yên cho hắn. cậu hỉu chứ? Tớ sẽ làm rõ mọi chuyện với vai trò là một người bạn thân, một người anh của cậu, tớ sẽ bảo vệ cậu, cậu không cần phải trốn tránh bất cứ điều gì nữa cả!
- Tớ…
- Nào! Tớ đây em gái, anh sẽ che chở em! Vì anh là anh trai của em… một người anh trai đúng nghĩa…
Nó nhìn Khánh tròn mắt…
- Thật nhé! từ nay cậu sẽ làm anh tớ nhé? hứa đi
Nói chìa ngón tay út don dài ra, Khánh mỉm cười móc tay mình vào đấy… vậy là từ giờ nó đã có anh, một người anh thực thụ…
Hai đứa vui vẻ dắt tay nhau về lớp… Vân thấy thế mỉm cười tuy hơi nhói trong lòng…
- Này! mày nhìn gì ghê vậy?
- Mày và Khánh xứng thiệt đó, tao nói thật lòng đó – Vân cười nhìn con bạn
- Xứng con khỉ! Khánh giờ là anh tao, mày hỉu hem? – rồi nó nhướng mắt nhìn con bạn – muốn làm được chị tao thì phải biết nịnh nọt nghe mậy!
- Mày… mày với Khánh…
- Là hai anh em!
Khánh ở đâu bước lên quàng vai nó, nhìn Vân cười tươi… lần đầu tiên Khánh cười với Vân… làm tim Vân đập loạn xạ cả lên
- Hehe! Thui mình xuống căn tin ăn mừng sự kiện lớn!!!!!!!!
Nó lôi hai người kia đi, bây giờ trông nó phấn khởi hơn nhìu, không còn ủ dột như trước nữa.
Tại “căntin quán”…
- Này này! cậu đã là anh tớ rồi thì phải biết nhường nhịn, chiều chuộng tớ đấy nhé!
- Được thôi! Nhưng cậu phải kiu tớ bằng anh!
- Cái gì?... uhm được thôi! Nhưng cậu sẽ cho tớ cái gì?
- Gì cũng chìu! – Khánh cười tinh nghịch, cậu đã thay đổi nhìu, hok cool như trước nữa… nụ cười ấy khiến Vân thấy nhẹ lòng
- Thui được… uhm uhm… anh trai iu quý của em ơi!!!!!!!!!!!!! Em muốn ăn bán mì trứng ốp la!!!!!!!!!!!!
- Her her! em gái ngoan, chờ anh chút!!!!!!
Khánh tươi cười tiến lại quầy bán…
- Hừ! ông anh đáng ghét… hành hạ mình à? – nó càu nhàu
- Mày bây giờ ổn rùi đấy hả?
- Tất nhiên, tự nhiên có ông anh tốt bụng trên trời rơi xuống phải vui chứ! Hehe!
- Nè! Ăn đi, nói xấu gì đó? – Khánh đưa nó mà cái mặt nhăn nhăn
- Có ai nói gì đâu! … ngoàm… ngoàm… ngon quá
- Từ từ thui kẻo nghẹn bây giờ! – Khánh nhìn nó lắc đầu – nè Vân, của cậu đây!
- Ơ… cho tớ… sao?
- Uk! Cho cậu chứ cho ai? Ăn đi!
Vân đơ ra nhìn Khánh… “cái cảm giác này… ôi, hạnh phúc thật!”
- Nè! Mày hok ăn tao ăn hết bây giờ, thấy người ta đẹp trai nhìn hoài…
Nó châm chọc làm con bạn mắc cở quá dong tuốt lên lớp, không quên mang theo ổ bánh
- Mệt mày quá, tao lên trước à!
Một bàn cách đó không xa…
- Honey! Anh làm gì nhìn con nhỏ đó zữ zậy?
- Có gì đâu? anh thấy quen quen…
- Hừ! thui! honey há miệng ra, em đút…
- Thôi! Em dẹp cái trò trẻ con ấy đi! anh không thích!
- Anh… anh sao thế?
- Anh mới phải là người hỏi câu này, từ trước tới giờ có khi nào em như thế này đâu?
- Em… em…
- Thôi, anh lên lớp đêy!
Hắn đi một nước, bỏ lại con bồ… lướt thước theo sau…
Vào lớp hắn nằm dài trên bàn, con nhỏ kia cũng tiến lại, ngồi vào nhỗ của nó
- Em làm gì vậy? về chỗ đi!
- …
Nhỏ đành bước vềchỗ, cái mặt buồn xo. Hắn nằm dài mà ngắm mấy nét chữ…
Hoàng đẹp trai: con kia! Hum bữa làm gì mà điên lên zữ zậy?
Kẻ thù: mặc kệ tui! Nhìu chuyện!
Thíu gia đẹp trai: con gái gì mà vô duyên, mới hỏi có cái mà đã ch.ử.i
Kẻ thù: thik rùi sao? Ai mượn cái mặt ông khó ưa quá chi. Hứ!
Thíu gia đẹp trai: nè! Cô có biết khi cô say nhìn tức cười thế nào hem? lại còn khen tui nữa chứ!
Kẻ thù: cái gì? khen ông hả? không thể nào! Làm gì có chuyện đó
Thíu gia đẹp trai: “anh đẹp trai… hào hoa… phong nhã…” cái đó hem phải khen thì là gì?
Kẻ thù: không thể… anh bịa ra thì có!!!!!
Thíu gia đẹp trai: khen thì nhận đi, còn bài đặt…
Kẻ thù: saxxxxxxxx! mơ đi! đồ Hoàng đáng ghét
Chứ “Hoàng” đập vào mắt hắn… “tên từng ngồi nơi đây cũng tên Hoàng à? cũng là thíu gia à? mà sao cái tên này… rồi kẻ thù… ôi nhức đầu quá!!!!!!!!”
Vào học, nó bước vào lớp… đi bên cạnh Khánh thân mật… tự nhiên tim hắn khẽ nhói lên… “ôi trời! mình hết bị đau đầu giờ tới bịnh tim nữa sao ta?” (ngây thơ quá)
Cuối cùng giờ học nặng nề cũng trôi qua, mọi người ra về hết, chỉ còn hắn ở lại… nó phóng ra khỏi lớp rất sớm… lại thi hành nhiệm vụ.
- Honey! Về thui, sao anh nằm dài ở đó hoài zậy?
- Em về khách sạn trước đi! anh đi dạo một lát.
- Em sẽ đi cùng anh!
- Không! em về trước, anh muốn đi một mình.
Nhỏ lại lầm lũi bước ra, lúc nào cũng vậy, nhỏ lun biết nghe lời và đó là cách để không làm hắn ruồng bỏ nhỏ. Từ trước tới giờ nhỏ luôn làm hắn cảm thấy hài lòng, nhưng chưa bao giờ nhỏ thấy hắn thể hiện tình cảm với nhỏ… nhỏ cũng biết lí do mà hắn lạnh lùng.
Hắn bước ra khỏi lớp, chợt thấy bóng dáng bé nhỏ của nó loăn xoăn bận bịu, hò hét mấy đứa đang chen lấn
- MẤY NGƯỜI ĐI CHO ĐÀNG HOÀNG COI! LÀM GÌ MÀ CHEN LẤN XÔ ĐẨY THẾ HẢ? CÁI ÔNG KIA, DÁM LEO LÊN BỒN HOA À? KÌ NAY CHO ÔNG QUÉT LÁ ĐA MỘT TUẦN, LÀM CỎ SÂN SAU MỘT THÁNG!!!!!!!!!!
Cái câu nói đó lại làm hắn đau đầu… “ôi, sao xa lạ mà lại quen thuộc thế… điên mất thôi” hắn đứng nhìn bóng nó khuất khỏi trường rồi mới lững thững ra về… bước ra khỏi cổng, hắn hít môt hơi thật dài cái không khí rất Việt Nam: bụi bặm, khói xe cộ, mùi của đất… tất cả nồng nàn và quen thuộc quá… hắn dạo qua các con đường, hả chỗ nào thấy quen quen là hắn ghé vô… trưa nắng gắt, hắn ghé vô một quán nước sang trọng uống ly café… Quán DOREMI
Ngồi trong quán nhìn mấy cá bóng phục vụ bé nhỏ, hắn lại nhớ ra điều gì đấy, mà chả biết là cái gì, nào là lựu đạn, nổ, nằm xuống… đại ka… con phục vụ… chọc phá… hù doạ…
Rất nhìu hình ảnh, nhìu bóng người hiện về làm hắn rối cả lên, lao ra khỏi quán… cứ thế hắn lang thang trên đường… đến tối mới về khách sạn…
- Anh về rồi à? tắm đi rồi mình xuống nhà hàng ăn
- Thôi! Hum nay anh mệt, anh về phòng đây, em ăn một mình nhé!
- Ơ…
Hắn mệt mỏi bước vào phòng… nằm sải lai trên chiếc giường… chợt lại có nhìu hình ảnh ùa về… hắn bực bội hét lên (cái tật này vẫn không bỏ được) làm cả khach sạn ai cũng hoảng hồn.
Hum nay hắn cúp học… dù gì thì vài bữa nữa hắn cũng phải về Anh rùi… đi thăm thú cho đã. Hắn không cho con nhỏ kia theo, nhỏ đó đành phải đi học vậy…
Chìu rồi mà vẫn chưa thấy hắn về, hắn đi đâu nhỉ? Cùng nhau đi kiếm nào!!!!!!!!
A! ông thần của chúng ta đng rời khỏi một quán Bar! Có cái gì đâm chiu hiện trên khuôn mặt hắn, có lẽ vì cuộc trò chuyện với người hồi nãy…
- Hoàng! Ôi trời ơi! Là mày phải hok đại ka! Cả năm trời mày trốn đi đâu làm tụi tao nhớ mày quá…
- You… you biết tui sao?????
- Mày nói nhảm gì vậy thằng quỷ? Mày không nhớ tao sao????? – thằng bạn vừa nói vừa sờ trán hắn
- Thật sự thì không nhớ…- Phải rồi, tai nạn nặng quá mất trí luôn oỳ! mày thiệt là, về nhà nghĩ kĩ lại, ráng nhớ ra tao nha, níu hok tao bùn chết quá hix hix
Hắn quen nhìu người ở đây nhỉ? “Sao mà chả nhớ gì cả zậy choài? Hix hix chán thật”
Hum sao vẫn thế, vẫn típ tục lang thang…
Và… còn ba hum nữa hắn sẽ bay về “bển”, thời gian còn lại càng ngắn hắn càng muốn biết con người trước kia của mình, hắn đã từng những ai? H...
- Tớ…
- Nào! Tớ đây em gái, anh sẽ che chở em! Vì anh là anh trai của em… một người anh trai đúng nghĩa…
Nó nhìn Khánh tròn mắt…
- Thật nhé! từ nay cậu sẽ làm anh tớ nhé? hứa đi
Nói chìa ngón tay út don dài ra, Khánh mỉm cười móc tay mình vào đấy… vậy là từ giờ nó đã có anh, một người anh thực thụ…
Hai đứa vui vẻ dắt tay nhau về lớp… Vân thấy thế mỉm cười tuy hơi nhói trong lòng…
- Này! mày nhìn gì ghê vậy?
- Mày và Khánh xứng thiệt đó, tao nói thật lòng đó – Vân cười nhìn con bạn
- Xứng con khỉ! Khánh giờ là anh tao, mày hỉu hem? – rồi nó nhướng mắt nhìn con bạn – muốn làm được chị tao thì phải biết nịnh nọt nghe mậy!
- Mày… mày với Khánh…
- Là hai anh em!
Khánh ở đâu bước lên quàng vai nó, nhìn Vân cười tươi… lần đầu tiên Khánh cười với Vân… làm tim Vân đập loạn xạ cả lên
- Hehe! Thui mình xuống căn tin ăn mừng sự kiện lớn!!!!!!!!
Nó lôi hai người kia đi, bây giờ trông nó phấn khởi hơn nhìu, không còn ủ dột như trước nữa.
Tại “căntin quán”…
- Này này! cậu đã là anh tớ rồi thì phải biết nhường nhịn, chiều chuộng tớ đấy nhé!
- Được thôi! Nhưng cậu phải kiu tớ bằng anh!
- Cái gì?... uhm được thôi! Nhưng cậu sẽ cho tớ cái gì?
- Gì cũng chìu! – Khánh cười tinh nghịch, cậu đã thay đổi nhìu, hok cool như trước nữa… nụ cười ấy khiến Vân thấy nhẹ lòng
- Thui được… uhm uhm… anh trai iu quý của em ơi!!!!!!!!!!!!! Em muốn ăn bán mì trứng ốp la!!!!!!!!!!!!
- Her her! em gái ngoan, chờ anh chút!!!!!!
Khánh tươi cười tiến lại quầy bán…
- Hừ! ông anh đáng ghét… hành hạ mình à? – nó càu nhàu
- Mày bây giờ ổn rùi đấy hả?
- Tất nhiên, tự nhiên có ông anh tốt bụng trên trời rơi xuống phải vui chứ! Hehe!
- Nè! Ăn đi, nói xấu gì đó? – Khánh đưa nó mà cái mặt nhăn nhăn
- Có ai nói gì đâu! … ngoàm… ngoàm… ngon quá
- Từ từ thui kẻo nghẹn bây giờ! – Khánh nhìn nó lắc đầu – nè Vân, của cậu đây!
- Ơ… cho tớ… sao?
- Uk! Cho cậu chứ cho ai? Ăn đi!
Vân đơ ra nhìn Khánh… “cái cảm giác này… ôi, hạnh phúc thật!”
- Nè! Mày hok ăn tao ăn hết bây giờ, thấy người ta đẹp trai nhìn hoài…
Nó châm chọc làm con bạn mắc cở quá dong tuốt lên lớp, không quên mang theo ổ bánh
- Mệt mày quá, tao lên trước à!
Một bàn cách đó không xa…
- Honey! Anh làm gì nhìn con nhỏ đó zữ zậy?
- Có gì đâu? anh thấy quen quen…
- Hừ! thui! honey há miệng ra, em đút…
- Thôi! Em dẹp cái trò trẻ con ấy đi! anh không thích!
- Anh… anh sao thế?
- Anh mới phải là người hỏi câu này, từ trước tới giờ có khi nào em như thế này đâu?
- Em… em…
- Thôi, anh lên lớp đêy!
Hắn đi một nước, bỏ lại con bồ… lướt thước theo sau…
Vào lớp hắn nằm dài trên bàn, con nhỏ kia cũng tiến lại, ngồi vào nhỗ của nó
- Em làm gì vậy? về chỗ đi!
- …
Nhỏ đành bước vềchỗ, cái mặt buồn xo. Hắn nằm dài mà ngắm mấy nét chữ…
Hoàng đẹp trai: con kia! Hum bữa làm gì mà điên lên zữ zậy?
Kẻ thù: mặc kệ tui! Nhìu chuyện!
Thíu gia đẹp trai: con gái gì mà vô duyên, mới hỏi có cái mà đã ch.ử.i
Kẻ thù: thik rùi sao? Ai mượn cái mặt ông khó ưa quá chi. Hứ!
Thíu gia đẹp trai: nè! Cô có biết khi cô say nhìn tức cười thế nào hem? lại còn khen tui nữa chứ!
Kẻ thù: cái gì? khen ông hả? không thể nào! Làm gì có chuyện đó
Thíu gia đẹp trai: “anh đẹp trai… hào hoa… phong nhã…” cái đó hem phải khen thì là gì?
Kẻ thù: không thể… anh bịa ra thì có!!!!!
Thíu gia đẹp trai: khen thì nhận đi, còn bài đặt…
Kẻ thù: saxxxxxxxx! mơ đi! đồ Hoàng đáng ghét
Chứ “Hoàng” đập vào mắt hắn… “tên từng ngồi nơi đây cũng tên Hoàng à? cũng là thíu gia à? mà sao cái tên này… rồi kẻ thù… ôi nhức đầu quá!!!!!!!!”
Vào học, nó bước vào lớp… đi bên cạnh Khánh thân mật… tự nhiên tim hắn khẽ nhói lên… “ôi trời! mình hết bị đau đầu giờ tới bịnh tim nữa sao ta?” (ngây thơ quá)
Cuối cùng giờ học nặng nề cũng trôi qua, mọi người ra về hết, chỉ còn hắn ở lại… nó phóng ra khỏi lớp rất sớm… lại thi hành nhiệm vụ.
- Honey! Về thui, sao anh nằm dài ở đó hoài zậy?
- Em về khách sạn trước đi! anh đi dạo một lát.
- Em sẽ đi cùng anh!
- Không! em về trước, anh muốn đi một mình.
Nhỏ lại lầm lũi bước ra, lúc nào cũng vậy, nhỏ lun biết nghe lời và đó là cách để không làm hắn ruồng bỏ nhỏ. Từ trước tới giờ nhỏ luôn làm hắn cảm thấy hài lòng, nhưng chưa bao giờ nhỏ thấy hắn thể hiện tình cảm với nhỏ… nhỏ cũng biết lí do mà hắn lạnh lùng.
Hắn bước ra khỏi lớp, chợt thấy bóng dáng bé nhỏ của nó loăn xoăn bận bịu, hò hét mấy đứa đang chen lấn
- MẤY NGƯỜI ĐI CHO ĐÀNG HOÀNG COI! LÀM GÌ MÀ CHEN LẤN XÔ ĐẨY THẾ HẢ? CÁI ÔNG KIA, DÁM LEO LÊN BỒN HOA À? KÌ NAY CHO ÔNG QUÉT LÁ ĐA MỘT TUẦN, LÀM CỎ SÂN SAU MỘT THÁNG!!!!!!!!!!
Cái câu nói đó lại làm hắn đau đầu… “ôi, sao xa lạ mà lại quen thuộc thế… điên mất thôi” hắn đứng nhìn bóng nó khuất khỏi trường rồi mới lững thững ra về… bước ra khỏi cổng, hắn hít môt hơi thật dài cái không khí rất Việt Nam: bụi bặm, khói xe cộ, mùi của đất… tất cả nồng nàn và quen thuộc quá… hắn dạo qua các con đường, hả chỗ nào thấy quen quen là hắn ghé vô… trưa nắng gắt, hắn ghé vô một quán nước sang trọng uống ly café… Quán DOREMI
Ngồi trong quán nhìn mấy cá bóng phục vụ bé nhỏ, hắn lại nhớ ra điều gì đấy, mà chả biết là cái gì, nào là lựu đạn, nổ, nằm xuống… đại ka… con phục vụ… chọc phá… hù doạ…
Rất nhìu hình ảnh, nhìu bóng người hiện về làm hắn rối cả lên, lao ra khỏi quán… cứ thế hắn lang thang trên đường… đến tối mới về khách sạn…
- Anh về rồi à? tắm đi rồi mình xuống nhà hàng ăn
- Thôi! Hum nay anh mệt, anh về phòng đây, em ăn một mình nhé!
- Ơ…
Hắn mệt mỏi bước vào phòng… nằm sải lai trên chiếc giường… chợt lại có nhìu hình ảnh ùa về… hắn bực bội hét lên (cái tật này vẫn không bỏ được) làm cả khach sạn ai cũng hoảng hồn.
Hum nay hắn cúp học… dù gì thì vài bữa nữa hắn cũng phải về Anh rùi… đi thăm thú cho đã. Hắn không cho con nhỏ kia theo, nhỏ đó đành phải đi học vậy…
Chìu rồi mà vẫn chưa thấy hắn về, hắn đi đâu nhỉ? Cùng nhau đi kiếm nào!!!!!!!!
A! ông thần của chúng ta đng rời khỏi một quán Bar! Có cái gì đâm chiu hiện trên khuôn mặt hắn, có lẽ vì cuộc trò chuyện với người hồi nãy…
- Hoàng! Ôi trời ơi! Là mày phải hok đại ka! Cả năm trời mày trốn đi đâu làm tụi tao nhớ mày quá…
- You… you biết tui sao?????
- Mày nói nhảm gì vậy thằng quỷ? Mày không nhớ tao sao????? – thằng bạn vừa nói vừa sờ trán hắn
- Thật sự thì không nhớ…- Phải rồi, tai nạn nặng quá mất trí luôn oỳ! mày thiệt là, về nhà nghĩ kĩ lại, ráng nhớ ra tao nha, níu hok tao bùn chết quá hix hix
Hắn quen nhìu người ở đây nhỉ? “Sao mà chả nhớ gì cả zậy choài? Hix hix chán thật”
Hum sao vẫn thế, vẫn típ tục lang thang…
Và… còn ba hum nữa hắn sẽ bay về “bển”, thời gian còn lại càng ngắn hắn càng muốn biết con người trước kia của mình, hắn đã từng những ai? H...



