[Truyện Teen] Lớp Học Dê (mưa_buồn) - Phần 2
/>
Xuyến đưa tay ra hiệu im lặng –“ Xuyến biết ai làm chuyện này !”
Mọi người ồ lên , Lâm và Hải nhìn nhau…” Xuyến …!”
Xuyến ra vẻ điềm tĩnh nhưng mồ hôi rỏ dài , tim đập như thể sắp rớt ra…-“ Đầu tiên là vụ xé tập lần tr’c ….người xé tập của Ngọc là …”
Xuyến nói lấp lửng..nhưng thật ra là nó run wá ko thốt nên lời thôi -" Người...xé tập của Ngọc..là....."
Hà thì run run , lắng nghe.
Phương giục -" Ai hở Xuyến?''
Lâm và Hải nhìn nhau bối rối...thì thầm"chả lẽ Xuyến cũng biết là Ngọc làm.."
Tay Xuyến lướt qua gương mặt hồi hộp của mọi người rồi dừng lại tr'c mặt Ngọc -" Tất cả đều là do Ngọc làm đấy !"
Cả lớp cười ồ lên...Ngọc cũng cười nhưng là để che giấu sự lo lắng của nó..
"Dê phó" Phương vỗ vai Xuyến -" Trời ơi là trời ! Xuyến ơi là Xuyến ! Bây giờ có phải lúc đùa đâu !"
Hà thì thở dài , ra chiều thất vọng một tẹo...
Lâm quát -" Mẹ kíp !! Bọn mày im cái mồm lại coi ! kon Xuyến đâu nói đùa ! Là do kon quỉ Ngọc bày trò chứ ai !mắt tụi mày ko có tròng đen à !"
"Dê trưởng" Hải níu vai Lâm -" Mày ! bình tĩnh!"
Xuyến nắm chặt bàn tay rịn mồ hôi , hít sâu..bình tĩnh -" Tớ ko nói suông đâu ! bằng chứng tớ có !"
*Im phăng phắc *
''...thật hở?..."
Mọi người bắt đầu chăm chú...Xuyến đưa tay mở cặp...kéo ngăn kéo nhỏ..Ngọc bắt đầu lo...
Xuyến lấy ra vài tấm hình..dùng tay che lại , nói với mọi người -" Thật ra..hôm mà Ngọc xé tập..hôm đó..khi mọi người xuống tập thể dục..Xuyến đã trốn trong lớp..thấy có người đi vào..Xuyến vội núp..ngờ đâu người đó là Ngọc....Xuyến thấy rõ là Ngọc tự cắt tập mình..Xuyến thấy rất kì lạ nên đã lấy điện thoại ra chụp lại cảnh đó..."
Mọi người vội giựt mấy tấm hình trên tay Ngọc , tụm lại xem , Ngọc bắt đầu cảm thấy tim nó đập mạnh..
Trong hình là cảnh Ngọc đang tự huỷ hoại mấy quyển tập của mình...tuy hình mờ do chụp bằng di động nhưng cũng thấy rõ mặt là Ngọc...
Mọi người nhìn Ngọc....Hà lay Ngọc -" Ngọc ! là Ngọc đổ tội cho Hà thật sao????"
Ngọc không trả lời...
Phương hỏi -" Thật là mọi chuyện do Ngọc bài ra à?"
Lâm cười nắc nẻ -" Hehee ! chứ kòn zì nữa ! lộ mặt rồi nhá !"
Ngọc nhìn Xuyến , giọng hăm he -" Không ngờ hôm ấy....cậu lại trốn trong lớp ! tôi quá bất cẩn khi không để ý xung quanh !!"
Cả đám rú lên , câu nói ban nãy của Ngọc đồng nghĩa với việc..Ngọc thừa nhận những việc Xuyến nói là đúng.
Mọi người ồ lên...
Tuấn Anh túm chặt vai Ngọc -" Là Ngọc bày ra thật à?"
Ngọc cười , đẩy tay Tuấn Anh ra -" Đừng chạm vào tôi ! Cậu cũng ngu ngốc như bọn họ thôi !!"
Lâm định lao lại đánh Ngọc nhưng đã bị Hải gì chặt.
"Dê phó " Phương lấy lại bình tĩnh -" Vậy vụ dây chuyền vàng lần này cũng là do Ngọc lừa bọn này?"
Ngọc cười nham nhở -" Vậy thì sao chứ? bọn các người ngu ngốc nên mới bị tôi lừa !"
Mọi người tức giận , Xuyến cười , cười thật lớn -" Ôi giời ơi ! không ngờ cách này lại hiệu quả đến vậy !!!"
"?" - Lâm ngạc nhiên
" Thật ra mấy tấm hình này là ảnh ghép đó ! người trong ảnh là Xuyến nhưng ghép mặt của Ngọc vào đấy !"
"Gì chứ?"
"Đây là cách mà "tên đó" bày cho Xuyến , "tên đó" bảo nếu Ngọc thấy mấy tấm hình ắt sẽ tự lộ mặt thôi ! Xuyến không nghĩ là dễ đến vậy !"
"tên đó"??? - Lâm nhíu mày -" Ôi trời ! thì ra là vậy !!! mình nghĩ căng cả óc cũng ko bằng một góc của "tên đó" !"
Nghe đến "tên đó" Hải lại nghiêm mặt...Phương cũng lo lắng.
Ngọc run run -" Cái gì...vậy là..tôi bị lừa à....trời ơi !"
Ngọc lao ra khỏi lớp , chạy thật nhanh...có cảm giác nó tức lắm...
Ngọc ngồi xuống gốc cây sau trường , nó khóc tức tửi..vừa khóc vì bị Xuyến lừa vừa khóc vì chữ "lừa" làm nó nhắc tới một chuyện không vui...
Khóc..khóc....Đột nhiên Ngọc cảm thấy có người ngồi bên cạnh , nó ngó qua - là Phương !
" Đuổi theo để chửi tôi phải không? chửi đi ! đánh đi !"
Phương dịu dàng -" Phương nghĩ Ngọc làm vậy là vì..một lí do nào đó phải không? Chắc Ngọc cũng biết là tr'c sau gì mọi người cũng biết mà..đúng không?"
Lời nói ân cần của Phương khiến Ngọc bật khóc lần nữa....nó tức tửi..ấm ức...kể lại...
...
Trước kia , Ngọc là một đứa con gái nhút nhát , nó muốn có bạn nhưng lại không dám làm quen với mọi người...đúng lúc đó..có một cô bạn đến kết bạn với nó..và 2 người trở thành bạn , thân , rất thân..nó tin tưởng cô bạn này mọi mặt...kể hết mọi bí mật..để rồi..
Một ngày....tất cả các bí mật của nó bị tung ra..kể cả những chuyện đáng xấu hổ nhất mà nó tự giấu sâu tận đáy lòng...Tất cả mọi người xỉ vả nó..chế ghễu nó..kể cả cô bạn "thân nhất" của nó...tảy chay nó..nó đã "sống" mấy năm trong sự cô đơn lẫn tủi nhục..
Thất vọng?..buồn?...chán nản?...từ nào có thể diễn tả cảm giác của nó lúc bấy giờ...
...
Ngọc nắm chặt vai Phương , tay nó run run , nước măt nhạt nhoà -" Tôi chỉ muốn có người quan tâm đến tôi thôi mà ! mọi người muốn một cô bạn hiền dịu?tôi có thể "diễn" mà , muốn một cô bạn vui vẻ? tôi có thể cười mà ! sao không ai chú ý đến tôi? "
Phương lặng người , không biết phải nói sao , Ngọc vẫn khóc -" Tôi chỉ muốn có người bạn thật sự quan tâm đến mình thôi mà ! chuyện này khó lắm sao? Tôi đổ lỗi cho Hà chỉ vì muốn thấy mọi người lo lắng , quan tâm cho tôi thôi mà...!!!!!!!! Tôi còn tin ai đcnữa chứ???Cậu nói đi !!!"
Phương lắm bắp -" Ngọc..Ngọc bình tĩnh...."
Ngọc dụi mắt , có vẻ đã bình tĩnh -" Xin lỗi đã bắt cậu phải nghe câu chuyện nhảm nhí thế này..."
Phương cảm thấy Ngọc đang buồn..quá khứ của cô có vẻ là..tràn đầy sự thất vọng..mất niềm tin..cô đơn chăng?...
Ngọc thì thầm -" Ngày mai..ngày mai tôi sẽ chuyển trường.."
Phương giật mình -" Tại sao?"
- Mọi người đã rõ tôi là người như thế nào rồi , tôi còn ở đây làm chướng mắt mọi người sao?
- Cậy đi đâu?
- Chuyển đến một ngôi trường khác...để gặp những người bạn khác...khinh tôi cũng đc....ghét tôi cũng đc..tôi chả tin vào cái gì gọi là tình bạn...toàn là giả dối !!!!
...
" Quậy cho đã rồi đi dễ vậy sao?'' - Giọng người cất lên sau lưng khiến Ngọc giật mình quay lại.
Thì ra cả lớp núp sau tán cây từ nãy giờ , Ngọc chỉ ngỡ là có mình Phương nghe nó nói ...nào ngờ...cả lớp đều nghe.
Ngọc gắt -" Vậy mọi người muốn tôi làm gì chứ? muốn đánh tôi cho hả giận à? vậy thì đánh đi ! tôi không chạy đâu !!!"
"dê trưởng" Hải cười xoà , Tuấn Anh nói -" Lớp này chả đánh con gái bao giờ !"
Xuyến quàng tay -" Đâu có chuyện đi dễ vậy ! ít nhất thì cũng....phải ở lại bù đắp gì cho tụi này chứ !!!Bù đắp bằng cách trở thành một người bạn tốt nhé !"...Cả bọn cười.
Ngọc lắp bắp như thể không tin vào tai mình -" Các bạn..cho tôi ở lại à?"
Phương vỗ vai Ngọc -" Tất nhiên rồi !"
Ngọc nhìn Hà , Hà cười....Ngọc nhìn Lâm , Lâm gãi đầu, nhún vai -" Biết sao đc , phản đối của tôi không có...
Mọi người ồ lên , Lâm và Hải nhìn nhau…” Xuyến …!”
Xuyến ra vẻ điềm tĩnh nhưng mồ hôi rỏ dài , tim đập như thể sắp rớt ra…-“ Đầu tiên là vụ xé tập lần tr’c ….người xé tập của Ngọc là …”
Xuyến nói lấp lửng..nhưng thật ra là nó run wá ko thốt nên lời thôi -" Người...xé tập của Ngọc..là....."
Hà thì run run , lắng nghe.
Phương giục -" Ai hở Xuyến?''
Lâm và Hải nhìn nhau bối rối...thì thầm"chả lẽ Xuyến cũng biết là Ngọc làm.."
Tay Xuyến lướt qua gương mặt hồi hộp của mọi người rồi dừng lại tr'c mặt Ngọc -" Tất cả đều là do Ngọc làm đấy !"
Cả lớp cười ồ lên...Ngọc cũng cười nhưng là để che giấu sự lo lắng của nó..
"Dê phó" Phương vỗ vai Xuyến -" Trời ơi là trời ! Xuyến ơi là Xuyến ! Bây giờ có phải lúc đùa đâu !"
Hà thì thở dài , ra chiều thất vọng một tẹo...
Lâm quát -" Mẹ kíp !! Bọn mày im cái mồm lại coi ! kon Xuyến đâu nói đùa ! Là do kon quỉ Ngọc bày trò chứ ai !mắt tụi mày ko có tròng đen à !"
"Dê trưởng" Hải níu vai Lâm -" Mày ! bình tĩnh!"
Xuyến nắm chặt bàn tay rịn mồ hôi , hít sâu..bình tĩnh -" Tớ ko nói suông đâu ! bằng chứng tớ có !"
*Im phăng phắc *
''...thật hở?..."
Mọi người bắt đầu chăm chú...Xuyến đưa tay mở cặp...kéo ngăn kéo nhỏ..Ngọc bắt đầu lo...
Xuyến lấy ra vài tấm hình..dùng tay che lại , nói với mọi người -" Thật ra..hôm mà Ngọc xé tập..hôm đó..khi mọi người xuống tập thể dục..Xuyến đã trốn trong lớp..thấy có người đi vào..Xuyến vội núp..ngờ đâu người đó là Ngọc....Xuyến thấy rõ là Ngọc tự cắt tập mình..Xuyến thấy rất kì lạ nên đã lấy điện thoại ra chụp lại cảnh đó..."
Mọi người vội giựt mấy tấm hình trên tay Ngọc , tụm lại xem , Ngọc bắt đầu cảm thấy tim nó đập mạnh..
Trong hình là cảnh Ngọc đang tự huỷ hoại mấy quyển tập của mình...tuy hình mờ do chụp bằng di động nhưng cũng thấy rõ mặt là Ngọc...
Mọi người nhìn Ngọc....Hà lay Ngọc -" Ngọc ! là Ngọc đổ tội cho Hà thật sao????"
Ngọc không trả lời...
Phương hỏi -" Thật là mọi chuyện do Ngọc bài ra à?"
Lâm cười nắc nẻ -" Hehee ! chứ kòn zì nữa ! lộ mặt rồi nhá !"
Ngọc nhìn Xuyến , giọng hăm he -" Không ngờ hôm ấy....cậu lại trốn trong lớp ! tôi quá bất cẩn khi không để ý xung quanh !!"
Cả đám rú lên , câu nói ban nãy của Ngọc đồng nghĩa với việc..Ngọc thừa nhận những việc Xuyến nói là đúng.
Mọi người ồ lên...
Tuấn Anh túm chặt vai Ngọc -" Là Ngọc bày ra thật à?"
Ngọc cười , đẩy tay Tuấn Anh ra -" Đừng chạm vào tôi ! Cậu cũng ngu ngốc như bọn họ thôi !!"
Lâm định lao lại đánh Ngọc nhưng đã bị Hải gì chặt.
"Dê phó " Phương lấy lại bình tĩnh -" Vậy vụ dây chuyền vàng lần này cũng là do Ngọc lừa bọn này?"
Ngọc cười nham nhở -" Vậy thì sao chứ? bọn các người ngu ngốc nên mới bị tôi lừa !"
Mọi người tức giận , Xuyến cười , cười thật lớn -" Ôi giời ơi ! không ngờ cách này lại hiệu quả đến vậy !!!"
"?" - Lâm ngạc nhiên
" Thật ra mấy tấm hình này là ảnh ghép đó ! người trong ảnh là Xuyến nhưng ghép mặt của Ngọc vào đấy !"
"Gì chứ?"
"Đây là cách mà "tên đó" bày cho Xuyến , "tên đó" bảo nếu Ngọc thấy mấy tấm hình ắt sẽ tự lộ mặt thôi ! Xuyến không nghĩ là dễ đến vậy !"
"tên đó"??? - Lâm nhíu mày -" Ôi trời ! thì ra là vậy !!! mình nghĩ căng cả óc cũng ko bằng một góc của "tên đó" !"
Nghe đến "tên đó" Hải lại nghiêm mặt...Phương cũng lo lắng.
Ngọc run run -" Cái gì...vậy là..tôi bị lừa à....trời ơi !"
Ngọc lao ra khỏi lớp , chạy thật nhanh...có cảm giác nó tức lắm...
Ngọc ngồi xuống gốc cây sau trường , nó khóc tức tửi..vừa khóc vì bị Xuyến lừa vừa khóc vì chữ "lừa" làm nó nhắc tới một chuyện không vui...
Khóc..khóc....Đột nhiên Ngọc cảm thấy có người ngồi bên cạnh , nó ngó qua - là Phương !
" Đuổi theo để chửi tôi phải không? chửi đi ! đánh đi !"
Phương dịu dàng -" Phương nghĩ Ngọc làm vậy là vì..một lí do nào đó phải không? Chắc Ngọc cũng biết là tr'c sau gì mọi người cũng biết mà..đúng không?"
Lời nói ân cần của Phương khiến Ngọc bật khóc lần nữa....nó tức tửi..ấm ức...kể lại...
...
Trước kia , Ngọc là một đứa con gái nhút nhát , nó muốn có bạn nhưng lại không dám làm quen với mọi người...đúng lúc đó..có một cô bạn đến kết bạn với nó..và 2 người trở thành bạn , thân , rất thân..nó tin tưởng cô bạn này mọi mặt...kể hết mọi bí mật..để rồi..
Một ngày....tất cả các bí mật của nó bị tung ra..kể cả những chuyện đáng xấu hổ nhất mà nó tự giấu sâu tận đáy lòng...Tất cả mọi người xỉ vả nó..chế ghễu nó..kể cả cô bạn "thân nhất" của nó...tảy chay nó..nó đã "sống" mấy năm trong sự cô đơn lẫn tủi nhục..
Thất vọng?..buồn?...chán nản?...từ nào có thể diễn tả cảm giác của nó lúc bấy giờ...
...
Ngọc nắm chặt vai Phương , tay nó run run , nước măt nhạt nhoà -" Tôi chỉ muốn có người quan tâm đến tôi thôi mà ! mọi người muốn một cô bạn hiền dịu?tôi có thể "diễn" mà , muốn một cô bạn vui vẻ? tôi có thể cười mà ! sao không ai chú ý đến tôi? "
Phương lặng người , không biết phải nói sao , Ngọc vẫn khóc -" Tôi chỉ muốn có người bạn thật sự quan tâm đến mình thôi mà ! chuyện này khó lắm sao? Tôi đổ lỗi cho Hà chỉ vì muốn thấy mọi người lo lắng , quan tâm cho tôi thôi mà...!!!!!!!! Tôi còn tin ai đcnữa chứ???Cậu nói đi !!!"
Phương lắm bắp -" Ngọc..Ngọc bình tĩnh...."
Ngọc dụi mắt , có vẻ đã bình tĩnh -" Xin lỗi đã bắt cậu phải nghe câu chuyện nhảm nhí thế này..."
Phương cảm thấy Ngọc đang buồn..quá khứ của cô có vẻ là..tràn đầy sự thất vọng..mất niềm tin..cô đơn chăng?...
Ngọc thì thầm -" Ngày mai..ngày mai tôi sẽ chuyển trường.."
Phương giật mình -" Tại sao?"
- Mọi người đã rõ tôi là người như thế nào rồi , tôi còn ở đây làm chướng mắt mọi người sao?
- Cậy đi đâu?
- Chuyển đến một ngôi trường khác...để gặp những người bạn khác...khinh tôi cũng đc....ghét tôi cũng đc..tôi chả tin vào cái gì gọi là tình bạn...toàn là giả dối !!!!
...
" Quậy cho đã rồi đi dễ vậy sao?'' - Giọng người cất lên sau lưng khiến Ngọc giật mình quay lại.
Thì ra cả lớp núp sau tán cây từ nãy giờ , Ngọc chỉ ngỡ là có mình Phương nghe nó nói ...nào ngờ...cả lớp đều nghe.
Ngọc gắt -" Vậy mọi người muốn tôi làm gì chứ? muốn đánh tôi cho hả giận à? vậy thì đánh đi ! tôi không chạy đâu !!!"
"dê trưởng" Hải cười xoà , Tuấn Anh nói -" Lớp này chả đánh con gái bao giờ !"
Xuyến quàng tay -" Đâu có chuyện đi dễ vậy ! ít nhất thì cũng....phải ở lại bù đắp gì cho tụi này chứ !!!Bù đắp bằng cách trở thành một người bạn tốt nhé !"...Cả bọn cười.
Ngọc lắp bắp như thể không tin vào tai mình -" Các bạn..cho tôi ở lại à?"
Phương vỗ vai Ngọc -" Tất nhiên rồi !"
Ngọc nhìn Hà , Hà cười....Ngọc nhìn Lâm , Lâm gãi đầu, nhún vai -" Biết sao đc , phản đối của tôi không có...



