[Truyện Teen] Lớp Học Dê (mưa_buồn) - Phần Cuối
Du giật tay lại –“ Mạch hỉ cái ..con khỉ á …”
Đúng lúc “Dê phó” Phưong bước lại , nhìn Du , cười –“ Chào !”
Du cũng cười tươi tắn –“ Uhm ! Chào !!”
Cả bọn nhìn nhau ngơ ngác chả biết chuyện gì đã xảy ra cả …tự dưng Du cười “trở lại” và 2 người thì vui vẻ như xưa .
Hải bước vào lớp ..thấy Phương và Du cười nói thì vui lắm …
Xuyến cười –“ Ái chà ! Cô cháu gái nhà họ Hoàng !!”
Phương nhìn Xuyến , Xuyến cười –“ Chuyện nhà họ Hoàng nhận Phương làm cháu nuôi ai mà chả biết , chuyện động trời mà !”
Lâm đang thiu thiu , mắt nhắm mắt mở chuẩn bị “an giấc” thì một bàn tay vỗ nhẹ vào vai khiến nó giật mình ngước đầu lên –là Hà .
“Lâm ra đây với Hà một tí nha ! Hà có chuyện muốn nói với Lâm !” – Giọng Hà nhỏ nhẹ đến mức Lâm ko nỡ từ chối dù rằng nó đang rất buồn ngủ .
Lâm bước theo Hà , đến đoạn vắng , nó gãi đâu , lên tiếng –“ Chỗ này vắng người nè ! Hà có gì thì nói mau đi , Lâm …buồn ngủ quá !”
Hà lúng túng , mặt nó đỏ lừ , tay nó đan xen vào nhau , không dám nhìn thẳng vào mặt Lâm .
Thái độ khác thường của con bạn khiến Lâm ngạc nhiên , đến giật mình , nó chợt nhớ lại cảnh này nó thường thấy trong mấy quyển truyện mà tụi con Xuyến hay lén đọc trong lớp . Cảnh này : sân trường vắng , chỉ 2 người , nv nữ và nv nam , thường thì là …nv nữ sẽ tỏ tình với nv nam .
Lâm tuôn mồ hôi , ngó qua ngó lại nó thấy cảnh hiện ra trước mắt , chả lẽ Hà định tỏ tình với nó ? thái độ khác thường như vậy chả lẽ …? Nếu vậy thì …?
Hà luống cuống , nhìn quanh một hồi rồi nó đưa tay vào túi định lấy cái gì đó ra , Lâm hoảng , Lâm nghĩ Hà chuẩn bị lấy thư tình ra đưa cho nó ?
Hà nhanh tay rút “cái đó” ra khỏi túi …Lâm chưa kịp thấy đó là gì nhưng đã hoảng , vội nói một lèo –“ Xin lỗi Hà ! Lâm chỉ coi Hà là bạn bình thường thôi ! Lâm chưa bao giờ nghĩ là ..Lâm sẽ th…”
Chữ cuối cùng kẹt lại nơi cửa miệng khi Lâm nhận ra trên tay Hà ..vốn chả có gì cả .
Mặt Lâm ngu ra …chưa kịp hiểu chiện gì đang xảy ra thì giọng cười vang lên sau lưng …
Xuyến và Phương từ sau gốc cây đang cười lăn lộn …
Cái giọng cười nham nhở của Xuyến khiến Lâm hiểu , nó hiểu nó bị 3 cô yêu quái này đem ra làm trò đùa rồi …
Xuyến vừa ôm bụng cười vừa nói , chữ đc chữ mất –“ Trời ơi …cười đau cả bụng …Hà “diễn” đạt quá ..khiến …Lâm tưởng bở ..anh chàng tưởng sắp đc ..”tỉnh tò”….nhìn mặt ngu quá …ôi …cười đau cả bụng …”
Lâm giận run người , chính xác là quê quá nên khó chịu …thấy mặt Lâm hầm hầm , Xuyến lè lưỡi xách dép chạy ..Lâm vội dì theo .
Chạy đc vài vòng thì Lâm đụng phải Du , té một cái ạch …Du cố đẩy Lâm ra , gắt –“ Trời đất !!! Lâm đứng dậy đi !! nặng quá hà !!!!!”
Lâm luống cuống bò dậy …thấy Du , một suy nghĩ như lóe sáng trong đầu nó . Nó quay sang đỡ Du dậy , nói –“ Xin lỗi , Lâm đang tìm Du nên mới chạy gấp như vậy , Lâm có chuyện muốn nói với Du !”
Du tròn mắt ngạc nhiên nhưng cũng đi theo nó , Lâm lén quay lại nháy mắt với Xuyến , Xuyến hiểu ngay là Lâm định đem trò này ra đùa với Du .
…………………………….
Đến đoạn vắng ban nãy , Du níu Lâm lại –“ Lâm định nói gì ?”
Lâm ra chiều ấp úng , nó cố giả tiếng lắp bắp –“ Ừ thì ….thì …Lâm định nói với Du là …Lâm thích Du từ lâu rồi …thì ….”
Du ngạc nhiên , tròn mắt nhìn Lâm ….Lâm cố tỏ vẻ xấu hổ chứ thật ra nó cười thầm trong bụng …
Du nhìn Lâm chằm chằm , rồi đột nhiên nó mỉm cười , bước lại gần Lâm , nắm chặt tay Lâm –“ Du cũng thích Lâm từ lâu rồi , vậy tụi mình quen nhau nghen !”
Mặt Lâm ngu ra vài giây ..rồi nó hoảng , rụt tay lại –“ Trời đất ! Tui chỉ đùa thôi mà ! Nói kiểu vậy thằng Hải nó mà nghe đc thì chết tui !!!”
Du bật cười , Xuyến + Hà + Phương đang núp sau gốc cây nghe lén cũng cười điên cuồng …Du cười nói với Lâm –“ Lâm diễn dở quá nên Du biết ngay đây chỉ là trò đùa …”
Xuyến tủm tỉm –“ Lâm khờ thật , đùa với ai ko đùa lại đi đùa với Du …Du mà mắc lừa thì Hà chết liền !!”
Lâm đã quê càng them quê ..thấy mặt Lâm biến sắc Xuyến vội xách dép chạy ….Lâm vội dí theo , để lại sau lưng tiếng cười của bọn con gái …
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại TopKute.Net chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
Lâm chạy ngang qua mấy dãy ghế đá , nó thấy Ngọc với Tuấn Anh đang ngồi uống nước nơi đó .
Tuấn Anh với Ngọc thấy Lâm thì che miệng cười , Lâm đứng lại hỏi Tuấn Anh –“ Cười gì vậy mày ?”
Tuấn Anh đáp –“ Ban nãy nhỏ Xuyến chạy qua đây , nó kể tao nghe chuỵên mày bị “chơi quê” ..hhehe …”
Lâm đã quê lại còn nghe Tuấn Anh nói thế nên nó tức . Nó vớ lấy mộ trong 2 lon nước đặt trên ghế đá , tự nhiên đưa lên miệng tu ừng ực .
Tuấn Anh bật dậy , đưa tay giật lại lon nước nhưng ko đc ,-“ Nước của tao mà mày ! ko phải nước chùa đâu mà mày uống kiểu này !”
Lâm ko chịu trả lại …Ngọc thấy 2 người “vờn” nhau than mật như vậy thì bật cười …Ngọc đưa tay định lấy lon nước của mình thì nó phát hiện …
Lâm đưa lon nước lên miệng uống tiếpkhiến Tuấn Anh bực mình , chợt , Ngọc lên tiếng , rụt rè –“ Lon nước đó …là của Ngọc chứ ko phải của Tuấn Anh đâu …”
Lâm phụt ra lượng nước mà nó vừa cho vào miệng ….-“ Trời đất !”
Tuấn ANh nhìn lại lon nước mà Lâm đang cầm trên tay –“ Ờ ha ..Lon này đâu phải của tao , của Ngọc mà !”
Ngọc và Lâm lúng túng , ko dám ngước mặt lên nhìn nhau …Lâm gãi đầu ,cố xoay hướng nhìn về phía khác –“ Để ..Lâm mua lon khác đền cho Ngọc ..”
Ngọc ấp úng –“Thôi ..kệ …dù sao thì …Ngọc cũng không định uống tiếp …”
2 người im lặng ….Tuấn Anh ngạc nhiên trước thái độ của 2 người , nó chợt nhận ra cái gì đó …
Cuối giờ , Túân Anh ra hiệu cho Lâm ở lại …
Chờ bọn trong lớp ra về hết Lâm mới hỏi –“ Gì vậy mày ?”
Tuấn ANh nghiêm giọng khiến Lâm ngạc nhiên –“ Ngày mai …tao sẽ tỏ tình với Ngọc ?”
Mặt Lâm đờ đẫn –“ Cái gì ???”
Tuấn ANh tiếp lời –“ Có gì đâu mà mày ngạc nhiên ! Tao thik nó thì tao nói tao thik nó !”
Đột nhiên Lâm đáp lại bằng cái thái độ mà chính nó cũng chả hiểu nổi –“ Mày không đc làm vậy !!!”
“Tại sao ?”
“Vì …” – Lâm lấp lửng
“ Vì mày cũng thik nó chứ gì ?”
Lâm tròn mắt nhìn thằng bạn …Tuấn Anh cười –“ Ban nãy thấy thái độ của mày và Ngọc tao đoán thế !”
Lâm nắm chặt tay –“ Thì …”
“Không dám nhận à ?”
Câu nói của Tuấn Anh khơi dậy tự ái của nó –“ Gì mà ko dám nhận chứ ! Ừ thì tao thik nó ! tao thik nó ! mày vừa lòng chưa ???”
Thấy thằng bạn quát lên như vậy thì Tuấn Anh bật cười , vỗ vai nó đôm đốp –“ Ôi trời ! Xem mày kìa ! đâu cần "xúc động" dữ vậy ! Tao chỉ đùa thôi mà !!”
“Hả !” – Lâm ngơ người
Tuấn Anh cười –“ Chuyện tao nói thik nó chỉ là tao đùa với mày thôi ! Tao đâu phải là người giành giựt với anh em !”
Lâm nhìn Túân Anh với vẻ nghi ngờ , Tuấn Anh cười xoà vỗ vai nó –“ Mày định bao giờ mới chịu nói với nó ?”
Lâm nhíu mày , lung túng –“ Ừ thì …”
Du dừng chân trước cây phương nơi góc hành lang …nơi có biết bao nhiều là kỉ niệm …Phương bước lại nói khẽ -“ Sao thế ? Du đang nhớ lại chuyện ngày x...



