[Truyện Tiểu Thuyết] Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em - Phần 1
Tên truyện: Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em
Tên tác giả: Tình Không Lam Hề
Thể loại: Tình Cảm
Tình trạng: Hoàn Thành
Post By : Trái Tim Băng
Tiêu đề: Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em - Tình Không Lam Hề (Full) Wed Jul 18, 2012 2:21 pm
Tên truyện: Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em
Tên tác giả: Tình Không Lam Hề
Thể loại: Tình Cảm
Tình trạng: Hoàn Thành
Thông tin tác phẩm:
Tác phẩm: Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em
Tác giả: Tình Không Lam Hề.
Dịch giả: Vương Li.
Nhà xuất bản: Nxb văn học
Số trang: 578
Hình thức bìa: Bìa mềm
Kích thước: 14.5 x 20.5 cm
Ngày xuất bản: 07 – 2011
Trọng lượng: 704 gram
Giá bìa: 115.000 VNĐ
Giới thiệu nội dung:
Thư Quân, trẻ trung, vô tư, đang lúc thất nghiệp nghe lời dụ dỗ của một người bạn đã thử bước chân vào làng giải trí, không mơ ước trở thành minh tinh, chỉ là nhân lúc nhàn rỗi thử tham gia cho vui.
Chu Tử Hành một tổng giám đốc phong độ, hào hoa, niềm mơ ước của bao cô gái. Họ tình cờ gặp nhau một lần ở mảnh đất cổ kính, đẹp mộng mơ Lệ Giang. Gặp lại nhau ở thành phố nhộn nhịp. Họ lựa chọn cách tiếp tục yêu nhau trong thầm lặng, không cần khoa trương với thiên hạ, họ chỉ cần có được sự ấm áp.
Tình cảm là một vở diễn, ai là người diễn tốt nhất? Cô không hề biết rằng, trái tim anh giống như viên kim cương để trong con búp bê Nga nhiều lớp, cần có người đi mở từng lớp, từng lớp mới có được thu hoạch hoàn mỹ. Không biết từ lúc nào sự trở ngại giữa hai người đã biến thành một chữ “yêu” khó lý giải?
Giới thiệu về tác giả:
Tinh Không Lam Hề – là một tác giả trẻ thuộc thế hệ 8x , cung nhân mã, yêu tự do, không thích ràng buộc.
Cô đã có rât nhiều tác phẩm được xuất bản như: Gần như vậy, xa như thế, Sự chờ đợi của LươngThần, Gặp nhau nơi cuối đường….
Thích ngày nắng gió, khát khao hướng về Paris xa xôi, hy vọng một ngày có được cuộc sống tự do tự tại. Mỗi cuốn tiểu thuyết được sáng tác là một cuộc tình, hoặc nóng bỏng nồng nhiệt hoặc như dòng nước nhỏ chảy dài, nhưng tất cả đều là tình cảm chân thành nhất của con người thành thị.
_________________
Chương 1: Bạn tình
Cô là người tình của anh, nhưng chẳng phải là người duy nhất, anh là đối tượng thư giãn giải sầu của cô, mà cô cũng tuyệt đối không thể nào yêu anh.
Cuộc gọi điện thoại tối qua cũng chẳng thế nào ảnh hưởng nhiều đến giấc ngủ của Thư Quân.
Trên thực tế, lúc đó cô đang mơ mơ màng màng, chỉ biết mình dường như đã chọc giận người trong điện thoại. Thế nhưng bởi vì quá mệt mỏi, chỉ nghe anh nói hai câu thì cô đã ôm điện thoại ngủ mất rồi.
Đến khi tỉnh giấc thì mặt trời đã nhô cao quá ba sào, chiếc điện thoại di động vẫn còn gác bên tai. Thư Quân suy ngẫm, rốt cuộc vẫn gọi điện thoại lại, nhưng hiển nhiên là điện thoại đã được chuyển giao. Nhận điện là giọng nữ với ngữ điệu “công thức hóa”: “Châu Tổng hiện giờ đang họp…”.
Thật ra cô không quen biết người thân cận của Châu Tử Hành, công ty của anh lớn như vậy, danh tiếng ai ai cũng biết nhưng chưa lần nào cô đặt chân bước vào. Thư ký không nhận ra cô, hỏi thăm theo thường lệ: “Xin hỏi cô là…?”.
“Bỏ đi.” Thư Quân ngồi trên giường suy nghĩ. “Chẳng có việc gì quan trọng cả, cô không cần nói với anh ấy. Cảm ơn cô! Tạm biệt”
Đầu dây điện thoại vừa ngắt, một giây sau Nicole gọi đến nói với cô: “Buổii ghi âm chiều nay tạm thời hủy bỏ, chuyển sang 8 giờ tối”.
“Vì sao?” Thư Quân vừa mở ti vi vừa hỏi.
“Từ Bội Bội cũng cần dùng phòng thu, chúng ta đành phải nhường thôi.” Giọng Nicole nghe chừng đầy cứng cỏi, đây là dấu hiệu cho thấy tâm trạng của cô đang không vui.
Thư Quân không phản ứng chỉ khẽ nhướng chân mày rồi “Ờ” một tiếng ra ý đã hiểu.
Ai bảo người ta là chị cả, tựa như mặt trời giữa ban ngày cơ chứ? Thật ra, với cô sao cũng được, chỉ là một vai diễn nhỏ, chịu chút thiệt thòi cũng chẳng sao. Nhưng chỉ lo Nicole lần này bức xúc trong lòng, dù gì cũng đã từng là bầu sô sáng giá. Giờ bất đắc dĩ phải dẫn dắt người mới thế này, lại còn phải nhịn nhục nữa.
Công việc hoạch định từ trước đã bị hủy bỏ, Thư Quân lại cảm thấy hơi vui vui.
Gần hai tuần trong trạng thái bận rộn quá mức khiến cô thật sự cảm thấy ăn không tiêu, nhưng ở trước mặt mọi người lại phải duy trì tinh thần căng đầy, để lộ chút vẻ mệt mỏi đều có khả năng bị nhắc nhở. Vì thế mà chỉ có thể về nhà, tẩy rửa lớp phấn trang điểm dày đặc mới có thể trông thấy quầng thâm mắt của mình.
Cô gọi cho mình một phần cơm trưa, lại thừa dịp có thời gian rãnh rỗi buổi chiều tận dụng cái lò nướng mới, làm thử món bánh trứng gà nướng theo công thức trên mạng.
Lò nướng cùng toàn bộ dụng cụ đều là của Quách Lâm tặng lúc dọn nhà mới.
“Biết cậu không có tài nghệ bếp núc, cứ xem như là để trang trí đi, nhà bếp trống không cũng không đẹp mắt đâu.” Lúc đó Quách Lâm đã nói thế.
Bánh trứng gà ra lò, quả nhiên là tác phẩm thất bại, Thư Quân ngắm nhìn mâm đồ ăn nho nhỏ nướng vàng hồi lâu, nhấc lên đưa vào miệng cắn một miếng, trong lòng buồn bực, rõ ràng là đã làm theo các bước chỉ dẫn chi tiết sao lại không thành công chứ?
Có lẽ, trên đời này thật sự có hai chữ “thiên phú” là đáng nói. Ví như, cô không có thiên phú nấu ăn. Cái cô biết chỉ là ca hát.
Lúc đầu, quá trình đặt bút ký với công ty băng đĩa này cũng không rắc rối gì, cũng chẳng giống như nhiều đại minh tinh lúc nhận lời phỏng vấn nói những lời đại loại như: “Dẫn bạn đi phỏng vấn kết quả trời xui đất khiến thế nào cuối cùng mình được nhận lời luôn”. Kinh nghiệm của cô không đủ diễn hý kịch nhưng may mắn thì cô có đủ.
Khi Mạc Mạc gửi bản ghi âm của cô đi, cô vốn không hề hay biết. Mãi đến hai tháng sau nhận được phúc đáp của công ty băng đĩa, Mạc Mạc vui mừng hớn hở chạy đến tìm cô, cô vẫn còn chưa ý thức được bản thân mình sắp bước chân đi trên con đường này.
“Ai bảo tớ muốn làm ca sĩ?” So với sự kích động của Mạc Mạc thì Thư Quân lại có biểu hiện thờ ơ.
“Ngôi sao đó! Làm đại minh tinh không tốt ư?” Mạc Mạc giương to mắt vô tội hỏi vặn lại
“Nhưng cũng có thể cả đời khôngnổi tiếng nổi!”
“Chưa đi phỏng vấn làm sao biết được? Giọng cậu hay như thế, không đi thật tiếc quá!”
Cô có hơi khó xử: “Nhưng mà tớ không thích ca hát”.
“Cưng à, cậu quên là mình đang thất nghiệp à? Bây giờ có một công việc bày ra trước mặt, tại sao lại không thử chứ? Huống hồ lại là công việc hào nhoáng, sau này có thể sẽ có rất nhiều “đuôi” đấy!” Mạc Mạc tiếp tục cố gắng thuyết phục: “Đây là công việc, mục đích là kiếm tiền, có gì mà thích hay không thích chứ! Có bao nhiêu người thật sự yêu thích công việc của mình đâu chứ?”.
Câu cuối cùng hơi hơi có lý, vả lại vừa đánh trúng huyệt tử của Thư Quân.
Đúng thế, cô đang không có việc làm, mà số tiền gửi ít ỏi trong ngân hàng cũng chẳng cầm cự được bao lâu nữa.
“Mỗi ngày thư giới thiệu và bản ghi âm gửi về cho cô...
Tên tác giả: Tình Không Lam Hề
Thể loại: Tình Cảm
Tình trạng: Hoàn Thành
Post By : Trái Tim Băng
Tiêu đề: Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em - Tình Không Lam Hề (Full) Wed Jul 18, 2012 2:21 pm
Tên truyện: Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em
Tên tác giả: Tình Không Lam Hề
Thể loại: Tình Cảm
Tình trạng: Hoàn Thành
Thông tin tác phẩm:
Tác phẩm: Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em
Tác giả: Tình Không Lam Hề.
Dịch giả: Vương Li.
Nhà xuất bản: Nxb văn học
Số trang: 578
Hình thức bìa: Bìa mềm
Kích thước: 14.5 x 20.5 cm
Ngày xuất bản: 07 – 2011
Trọng lượng: 704 gram
Giá bìa: 115.000 VNĐ
Giới thiệu nội dung:
Thư Quân, trẻ trung, vô tư, đang lúc thất nghiệp nghe lời dụ dỗ của một người bạn đã thử bước chân vào làng giải trí, không mơ ước trở thành minh tinh, chỉ là nhân lúc nhàn rỗi thử tham gia cho vui.
Chu Tử Hành một tổng giám đốc phong độ, hào hoa, niềm mơ ước của bao cô gái. Họ tình cờ gặp nhau một lần ở mảnh đất cổ kính, đẹp mộng mơ Lệ Giang. Gặp lại nhau ở thành phố nhộn nhịp. Họ lựa chọn cách tiếp tục yêu nhau trong thầm lặng, không cần khoa trương với thiên hạ, họ chỉ cần có được sự ấm áp.
Tình cảm là một vở diễn, ai là người diễn tốt nhất? Cô không hề biết rằng, trái tim anh giống như viên kim cương để trong con búp bê Nga nhiều lớp, cần có người đi mở từng lớp, từng lớp mới có được thu hoạch hoàn mỹ. Không biết từ lúc nào sự trở ngại giữa hai người đã biến thành một chữ “yêu” khó lý giải?
Giới thiệu về tác giả:
Tinh Không Lam Hề – là một tác giả trẻ thuộc thế hệ 8x , cung nhân mã, yêu tự do, không thích ràng buộc.
Cô đã có rât nhiều tác phẩm được xuất bản như: Gần như vậy, xa như thế, Sự chờ đợi của LươngThần, Gặp nhau nơi cuối đường….
Thích ngày nắng gió, khát khao hướng về Paris xa xôi, hy vọng một ngày có được cuộc sống tự do tự tại. Mỗi cuốn tiểu thuyết được sáng tác là một cuộc tình, hoặc nóng bỏng nồng nhiệt hoặc như dòng nước nhỏ chảy dài, nhưng tất cả đều là tình cảm chân thành nhất của con người thành thị.
_________________
Chương 1: Bạn tình
Cô là người tình của anh, nhưng chẳng phải là người duy nhất, anh là đối tượng thư giãn giải sầu của cô, mà cô cũng tuyệt đối không thể nào yêu anh.
Cuộc gọi điện thoại tối qua cũng chẳng thế nào ảnh hưởng nhiều đến giấc ngủ của Thư Quân.
Trên thực tế, lúc đó cô đang mơ mơ màng màng, chỉ biết mình dường như đã chọc giận người trong điện thoại. Thế nhưng bởi vì quá mệt mỏi, chỉ nghe anh nói hai câu thì cô đã ôm điện thoại ngủ mất rồi.
Đến khi tỉnh giấc thì mặt trời đã nhô cao quá ba sào, chiếc điện thoại di động vẫn còn gác bên tai. Thư Quân suy ngẫm, rốt cuộc vẫn gọi điện thoại lại, nhưng hiển nhiên là điện thoại đã được chuyển giao. Nhận điện là giọng nữ với ngữ điệu “công thức hóa”: “Châu Tổng hiện giờ đang họp…”.
Thật ra cô không quen biết người thân cận của Châu Tử Hành, công ty của anh lớn như vậy, danh tiếng ai ai cũng biết nhưng chưa lần nào cô đặt chân bước vào. Thư ký không nhận ra cô, hỏi thăm theo thường lệ: “Xin hỏi cô là…?”.
“Bỏ đi.” Thư Quân ngồi trên giường suy nghĩ. “Chẳng có việc gì quan trọng cả, cô không cần nói với anh ấy. Cảm ơn cô! Tạm biệt”
Đầu dây điện thoại vừa ngắt, một giây sau Nicole gọi đến nói với cô: “Buổii ghi âm chiều nay tạm thời hủy bỏ, chuyển sang 8 giờ tối”.
“Vì sao?” Thư Quân vừa mở ti vi vừa hỏi.
“Từ Bội Bội cũng cần dùng phòng thu, chúng ta đành phải nhường thôi.” Giọng Nicole nghe chừng đầy cứng cỏi, đây là dấu hiệu cho thấy tâm trạng của cô đang không vui.
Thư Quân không phản ứng chỉ khẽ nhướng chân mày rồi “Ờ” một tiếng ra ý đã hiểu.
Ai bảo người ta là chị cả, tựa như mặt trời giữa ban ngày cơ chứ? Thật ra, với cô sao cũng được, chỉ là một vai diễn nhỏ, chịu chút thiệt thòi cũng chẳng sao. Nhưng chỉ lo Nicole lần này bức xúc trong lòng, dù gì cũng đã từng là bầu sô sáng giá. Giờ bất đắc dĩ phải dẫn dắt người mới thế này, lại còn phải nhịn nhục nữa.
Công việc hoạch định từ trước đã bị hủy bỏ, Thư Quân lại cảm thấy hơi vui vui.
Gần hai tuần trong trạng thái bận rộn quá mức khiến cô thật sự cảm thấy ăn không tiêu, nhưng ở trước mặt mọi người lại phải duy trì tinh thần căng đầy, để lộ chút vẻ mệt mỏi đều có khả năng bị nhắc nhở. Vì thế mà chỉ có thể về nhà, tẩy rửa lớp phấn trang điểm dày đặc mới có thể trông thấy quầng thâm mắt của mình.
Cô gọi cho mình một phần cơm trưa, lại thừa dịp có thời gian rãnh rỗi buổi chiều tận dụng cái lò nướng mới, làm thử món bánh trứng gà nướng theo công thức trên mạng.
Lò nướng cùng toàn bộ dụng cụ đều là của Quách Lâm tặng lúc dọn nhà mới.
“Biết cậu không có tài nghệ bếp núc, cứ xem như là để trang trí đi, nhà bếp trống không cũng không đẹp mắt đâu.” Lúc đó Quách Lâm đã nói thế.
Bánh trứng gà ra lò, quả nhiên là tác phẩm thất bại, Thư Quân ngắm nhìn mâm đồ ăn nho nhỏ nướng vàng hồi lâu, nhấc lên đưa vào miệng cắn một miếng, trong lòng buồn bực, rõ ràng là đã làm theo các bước chỉ dẫn chi tiết sao lại không thành công chứ?
Có lẽ, trên đời này thật sự có hai chữ “thiên phú” là đáng nói. Ví như, cô không có thiên phú nấu ăn. Cái cô biết chỉ là ca hát.
Lúc đầu, quá trình đặt bút ký với công ty băng đĩa này cũng không rắc rối gì, cũng chẳng giống như nhiều đại minh tinh lúc nhận lời phỏng vấn nói những lời đại loại như: “Dẫn bạn đi phỏng vấn kết quả trời xui đất khiến thế nào cuối cùng mình được nhận lời luôn”. Kinh nghiệm của cô không đủ diễn hý kịch nhưng may mắn thì cô có đủ.
Khi Mạc Mạc gửi bản ghi âm của cô đi, cô vốn không hề hay biết. Mãi đến hai tháng sau nhận được phúc đáp của công ty băng đĩa, Mạc Mạc vui mừng hớn hở chạy đến tìm cô, cô vẫn còn chưa ý thức được bản thân mình sắp bước chân đi trên con đường này.
“Ai bảo tớ muốn làm ca sĩ?” So với sự kích động của Mạc Mạc thì Thư Quân lại có biểu hiện thờ ơ.
“Ngôi sao đó! Làm đại minh tinh không tốt ư?” Mạc Mạc giương to mắt vô tội hỏi vặn lại
“Nhưng cũng có thể cả đời khôngnổi tiếng nổi!”
“Chưa đi phỏng vấn làm sao biết được? Giọng cậu hay như thế, không đi thật tiếc quá!”
Cô có hơi khó xử: “Nhưng mà tớ không thích ca hát”.
“Cưng à, cậu quên là mình đang thất nghiệp à? Bây giờ có một công việc bày ra trước mặt, tại sao lại không thử chứ? Huống hồ lại là công việc hào nhoáng, sau này có thể sẽ có rất nhiều “đuôi” đấy!” Mạc Mạc tiếp tục cố gắng thuyết phục: “Đây là công việc, mục đích là kiếm tiền, có gì mà thích hay không thích chứ! Có bao nhiêu người thật sự yêu thích công việc của mình đâu chứ?”.
Câu cuối cùng hơi hơi có lý, vả lại vừa đánh trúng huyệt tử của Thư Quân.
Đúng thế, cô đang không có việc làm, mà số tiền gửi ít ỏi trong ngân hàng cũng chẳng cầm cự được bao lâu nữa.
“Mỗi ngày thư giới thiệu và bản ghi âm gửi về cho cô...



