[Truyện Tiểu Thuyết] Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em - Phần Cuối
Chương 20 (tiếp)
Thật ra bộ búp bê Nga này là của Châu Tử Hoành tặng cho cô. Quen nhau lâu như vậy cô dường như chưa nhận được quà của anh. Món quà này là một ngoại lệ, bởi lẽ anh lấy quà người khác tặng lại cho cô mà thôi. Mùa hạ năm ngoái anh nhận lời đón tiếp một vị khách người Nga. Vị khách đó là bậc thầy nổi tiếng gia công trang sức trong nước. Bộ búp bê Nga này là chỉnh tay ông ấy phun sơn làm ra.
Bức họa được ghép lại trên thân hình bảy con búp bê là truyền thuyết dân gian Nga mà ai ai cũng biết.
Thế nhưng Thư Quân cắm thấyđặc trưng của hàng thủ công mỹ nghệ này vô cùng kỳ lạ. Vì thế lúc nhận lấy món quà cô đặt ngay vào tủ chạn. Cô còn nhớ có mộthôm Châu Từ Hoành đến chơi đứng trước tủ chạn nghiên cứu hồi lâu. Cô chẳng hiểu gì cả còn anh cứ trầm mặc một hồi chợt hỏi: “Có phải em chưa bao giờ đụng đến nó không, bề mặt phủ một lớp bụi rồi”.
“Nếu như thứ anh tặng là kim cương thì em chắc chắc mỗi ngày sẽ lau ba lần”
Cô chỉ tiện miệng nói mà thôi, chẳng ngờ anh chẳng có chút hợp tác, biểu cảm lạnh tanh chết người: “Anh không tùy tiện tặng kim cương”.
“Chẳng lẽ trước giờ chưa từng sao?” Cô thật sự ngạc nhiên.
Dáng vẻ của anh rất trịnh trọng: “Chưa”.
Cô sững sờ, cuốì cùng đưa ra lời đánh giá: “Hóa ra anh keo kiệt thế”.
“Anh chỉ tặng cho người xứng đáng thôi.” Lúc anh nói câu nói này thái độ hơi lạ.
Hôm đó Châu Tử Hoành chẳng nán lại bao lâu thì bỏ về, cô thầm cảm thấy nuối tiếc thay cho những người bạn gái của anh. Vốn dĩ cứ tưởng là ông chủ két vàng, nào ngờ cả thứ phụ nữ thích nhất anh cũng chẳng chịu tặng.
Hiện giờ bộ búp bê này có người biết thưởng thức, Thư Quân vừa hạy “của người phúc ta”, dù gì cũng là hàng thủ công nổi tiêng, cũng đỡ phải đặt ở chỗ không biết trân trọng giá trị của nó.
Philips nhận lấy món quà vui mừng hớn hở. Nào ngờ chỉ sau một đêm, anh lại chủ động tìm đến.
Anh ta trả lại bộ búp bê đó, lắc đầu nói bằng tiếng anh. “Đồ vật đắt tiền thế này, tôi khống thể nhận được”.
“Chỉ là một món quà kỷ niệm mà thôi”
“Không.” Anh đứng trước mặt Thư Quân lấy từng con búp bê ra, sắp xếp thứ tự từ lớn đến nhỏ đặt lên bàn trà.
Con búp bê nhỏ nhất vốn phải cất vào phía trong, trên thân bụng khắc họa hình ảnh những truyền thuyết trong dân gian, màu sắc sặc sỡ, từng nét bút từng nét vẽ đều rất tinh xảo. Thư Quân không hiểu ngọn ngành, trông thấy Philips nhướng nhướng mày, nhấc con búp bê lên chỉ cho cô xem.
Hóa ra dưới đáy búp bê Nga lại có con dấu sống, sau khi vặn ra thì lộ ra khoang bụng trống chính giữa. Philips lôi vật ẩn giấu bên trong búp bê đặt lên lòng bàn tay, đưa ra trước mặt Thư Quân, rồi nói: “Thứ này quý giá quá, trả lại cho cô”.
Thư Quân không khỏi ngẩn người.
Nằm tròng lòng bàn tay của Philips là viên kim cương rực rỡ lóa mắt, kích thước cùng mặt cắt hoàn toàn toàn mỹ. Rõ ràng vẫn nằm lẳng lặng tại đó, dưới ánh đèn đang lóe sáng óng ánh.
“Tôi… trưóc giờ chẳng biết gì cả.” Cô lúng búng thấp giọng, ánh mắt không khỏi nhìn chăm chăm, hồi lâu sau mới kinh ngạc, ngẩng đẩu lên nhìn Philips lần nữa.
“Cô hoàn toàn không bịết nó được giấu bên trong?” Philips kinh ngạc như không thể tin được, “Cô chưa bao giờ mở con búp bê này ra ư?”.
“Chưa”
Lúc này cô gần như hiểu ra hôm đó vì sao Châu Tử Hoành đột nhiên nhắc đến con búp bê này, thế nhưng ai mà ngờ được anh lại tặng quà bằng cách này cơ chứ.
“Thật là khó tin quá!” Sau khi nghe kể đó là món quà của người khác tặng cô, Philips lắc đầu quầy quậy, chụp bàn tay Thư Quân giao lại viên kim cương cho cô: “Cô sơ suất quá, lần sau thì phải giữ gìn nó cẩn thận mới được”.
“Liệu có phải là đồ giả không?” Lời của Châu Tử Hoành vẫn còn văng vẳng bên tai, anh nói anh chỉ tặng cho người xứng đáng. Vì thế mà Thư Quân cẩn trọng nhấc thứ đồ vật phát sáng chẳng ra sao ấy đặt ngay trước mắt lật tới lật lui quan sát kỹ lưỡng.
Philips cười rộ: “Là thật đó. Thật ra tôi cũng có nghiên cứu trang sức, nó…”
“Chờ đã.” Thư Quân ngắt lời anh, “Philips, sở thích của anh thật là nhiều”.
“Cảm ơn lời khen. Tôi muốn nói là, tôi thích nghiên cứu loại kim cương quý giá. Nếu tôi nhớ không lầm thì viên kim cương này chính là bộ sản phẩm quý giá trong cuộc bán đấu giá tại Thụy Sĩ. Nghe nói, cuối cùng đã được một người Trung Quốc mua được”
“…Không thể nào.” Viên kim cương này lại có nguồn gốc sâu xa như vậy, Thư Quân không khỏi ngạc nhiên.
“Xin cô hãy tin tưởng trí nhớ của tôi.”
Philips chỉ vào đầu mình, nói dí dỏm: “Những thứ đồ vật tuyệt diệu xinh đẹp tôi chỉ trông thấy một lần thì hằng đêm trong giấc mộng đều có bóng hình của nó”.
“Nó rất quý?”
“Dĩ nhiên.”
“Vậy thì nó có giá trị kỷ niệm gì chứ?” Thư Quân tò mò hỏi. Thông thường những sản phẩm trang sức trong cuộc bán đấu giá sẽ được trao cho người ra giá cao nhất. Bất kế lúc đó có phải là Châu Tử Hoành mua được hay không, điều cô muốn biết là vì nguyên do gì khiến Châu Từ Hoành trở thành chủ sở hữu của nó.
Philips suy ngẫm rồi nói với cô: “Theo tư liệu thì viên kim cương này do bậc thầy kim cương đệ nhất thế giới tên là Gareth O’Brien năm 2004 tự tay chế tác. Vào ngày viên kim cương tạo thành hình dáng vừa đúng dịp kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới của ông và vợ minh. Vì lẽ đó ông đã đặt tên cho nó là “Phút xao lòng mãi mãi”, để cám ơn thượng đế hai mươi năm trước đã an bài hai vợ chồng ông lần đầu vô tình gặp mặt mà có tiếng sét ái tình”.
Năm 2004.
Thư Quân hồi tưởng lại, dường như chính năm đó, cô cùng Châu Tử Hoành lần đầu gặp mặt tại Lệ Giang.
“Cô sao vậy?” Philips hỏi.
“Ồ, không có gì” Cô chau mày, “Tôi chỉ hơi hoài nghi thôi. Dường như có một số việc chẳng phải như tôi đã suy nghĩ”.
“Vậy cũng bình thường thôi. Sự thật và việc đi tìm đáp án đều cần có thời gian mà. Nhưng rồi tất cả mọi việc rối sẽ xuất hiện cả thôi.” Philips tốt bụng an ủi cô.
Thư Quân đến ngân hàng mở một dịch vụ bảo hiểm tài sản, cuối cùng thì viên kim cương giá trị đã tìm được vị trí an toàn hợp lýcủa nó, chứ để nó trong căn hộ của cô, cô thật sự không an tâm.
Còn bộ búp bê Nga ấy vẫn tặng cho người bạn lặn lội đường xa đó. Philips hai ngày sau rời thành phố C. Ở sân bay anh ta nói với cô: “Người tặng cô viên kim cương đó, có phải muốn cầu hôn cô không?”.
“Suy nghĩ này thật lãng mạn quá!” Thư Quân mỉm cười, “Chỉ tiếc rằng tôi cũng chẳng biết người đó có ý gì nữa!”.
“Ồ, bất kể như thế nào tôi cũng chúc cô may mắn.” Philips hôn lên gò má cô, “Cô rất đáng yêu”.
“Cảm ơn anh” Cô không hôn lại, chỉ dang tay ra ôm lấy anh.
Kết quả là cảnh tượng đó ngày hôm sau đã bị giới báo chí đăng tin. Nữ minh tinh nổi tiêng cùng chàng trai ngoại quốc điển trai hôn từ biệt ờ sân bay, tư thế thân mật như ở chốn không người tuyên bố một mối quan hệ mật thiết.
Vượt khỏi sự kinh ngạc của cô, lần này Nicole chẳng hề nổi cơn tam bành chỉ nhân gi...
Thật ra bộ búp bê Nga này là của Châu Tử Hoành tặng cho cô. Quen nhau lâu như vậy cô dường như chưa nhận được quà của anh. Món quà này là một ngoại lệ, bởi lẽ anh lấy quà người khác tặng lại cho cô mà thôi. Mùa hạ năm ngoái anh nhận lời đón tiếp một vị khách người Nga. Vị khách đó là bậc thầy nổi tiếng gia công trang sức trong nước. Bộ búp bê Nga này là chỉnh tay ông ấy phun sơn làm ra.
Bức họa được ghép lại trên thân hình bảy con búp bê là truyền thuyết dân gian Nga mà ai ai cũng biết.
Thế nhưng Thư Quân cắm thấyđặc trưng của hàng thủ công mỹ nghệ này vô cùng kỳ lạ. Vì thế lúc nhận lấy món quà cô đặt ngay vào tủ chạn. Cô còn nhớ có mộthôm Châu Từ Hoành đến chơi đứng trước tủ chạn nghiên cứu hồi lâu. Cô chẳng hiểu gì cả còn anh cứ trầm mặc một hồi chợt hỏi: “Có phải em chưa bao giờ đụng đến nó không, bề mặt phủ một lớp bụi rồi”.
“Nếu như thứ anh tặng là kim cương thì em chắc chắc mỗi ngày sẽ lau ba lần”
Cô chỉ tiện miệng nói mà thôi, chẳng ngờ anh chẳng có chút hợp tác, biểu cảm lạnh tanh chết người: “Anh không tùy tiện tặng kim cương”.
“Chẳng lẽ trước giờ chưa từng sao?” Cô thật sự ngạc nhiên.
Dáng vẻ của anh rất trịnh trọng: “Chưa”.
Cô sững sờ, cuốì cùng đưa ra lời đánh giá: “Hóa ra anh keo kiệt thế”.
“Anh chỉ tặng cho người xứng đáng thôi.” Lúc anh nói câu nói này thái độ hơi lạ.
Hôm đó Châu Tử Hoành chẳng nán lại bao lâu thì bỏ về, cô thầm cảm thấy nuối tiếc thay cho những người bạn gái của anh. Vốn dĩ cứ tưởng là ông chủ két vàng, nào ngờ cả thứ phụ nữ thích nhất anh cũng chẳng chịu tặng.
Hiện giờ bộ búp bê này có người biết thưởng thức, Thư Quân vừa hạy “của người phúc ta”, dù gì cũng là hàng thủ công nổi tiêng, cũng đỡ phải đặt ở chỗ không biết trân trọng giá trị của nó.
Philips nhận lấy món quà vui mừng hớn hở. Nào ngờ chỉ sau một đêm, anh lại chủ động tìm đến.
Anh ta trả lại bộ búp bê đó, lắc đầu nói bằng tiếng anh. “Đồ vật đắt tiền thế này, tôi khống thể nhận được”.
“Chỉ là một món quà kỷ niệm mà thôi”
“Không.” Anh đứng trước mặt Thư Quân lấy từng con búp bê ra, sắp xếp thứ tự từ lớn đến nhỏ đặt lên bàn trà.
Con búp bê nhỏ nhất vốn phải cất vào phía trong, trên thân bụng khắc họa hình ảnh những truyền thuyết trong dân gian, màu sắc sặc sỡ, từng nét bút từng nét vẽ đều rất tinh xảo. Thư Quân không hiểu ngọn ngành, trông thấy Philips nhướng nhướng mày, nhấc con búp bê lên chỉ cho cô xem.
Hóa ra dưới đáy búp bê Nga lại có con dấu sống, sau khi vặn ra thì lộ ra khoang bụng trống chính giữa. Philips lôi vật ẩn giấu bên trong búp bê đặt lên lòng bàn tay, đưa ra trước mặt Thư Quân, rồi nói: “Thứ này quý giá quá, trả lại cho cô”.
Thư Quân không khỏi ngẩn người.
Nằm tròng lòng bàn tay của Philips là viên kim cương rực rỡ lóa mắt, kích thước cùng mặt cắt hoàn toàn toàn mỹ. Rõ ràng vẫn nằm lẳng lặng tại đó, dưới ánh đèn đang lóe sáng óng ánh.
“Tôi… trưóc giờ chẳng biết gì cả.” Cô lúng búng thấp giọng, ánh mắt không khỏi nhìn chăm chăm, hồi lâu sau mới kinh ngạc, ngẩng đẩu lên nhìn Philips lần nữa.
“Cô hoàn toàn không bịết nó được giấu bên trong?” Philips kinh ngạc như không thể tin được, “Cô chưa bao giờ mở con búp bê này ra ư?”.
“Chưa”
Lúc này cô gần như hiểu ra hôm đó vì sao Châu Tử Hoành đột nhiên nhắc đến con búp bê này, thế nhưng ai mà ngờ được anh lại tặng quà bằng cách này cơ chứ.
“Thật là khó tin quá!” Sau khi nghe kể đó là món quà của người khác tặng cô, Philips lắc đầu quầy quậy, chụp bàn tay Thư Quân giao lại viên kim cương cho cô: “Cô sơ suất quá, lần sau thì phải giữ gìn nó cẩn thận mới được”.
“Liệu có phải là đồ giả không?” Lời của Châu Tử Hoành vẫn còn văng vẳng bên tai, anh nói anh chỉ tặng cho người xứng đáng. Vì thế mà Thư Quân cẩn trọng nhấc thứ đồ vật phát sáng chẳng ra sao ấy đặt ngay trước mắt lật tới lật lui quan sát kỹ lưỡng.
Philips cười rộ: “Là thật đó. Thật ra tôi cũng có nghiên cứu trang sức, nó…”
“Chờ đã.” Thư Quân ngắt lời anh, “Philips, sở thích của anh thật là nhiều”.
“Cảm ơn lời khen. Tôi muốn nói là, tôi thích nghiên cứu loại kim cương quý giá. Nếu tôi nhớ không lầm thì viên kim cương này chính là bộ sản phẩm quý giá trong cuộc bán đấu giá tại Thụy Sĩ. Nghe nói, cuối cùng đã được một người Trung Quốc mua được”
“…Không thể nào.” Viên kim cương này lại có nguồn gốc sâu xa như vậy, Thư Quân không khỏi ngạc nhiên.
“Xin cô hãy tin tưởng trí nhớ của tôi.”
Philips chỉ vào đầu mình, nói dí dỏm: “Những thứ đồ vật tuyệt diệu xinh đẹp tôi chỉ trông thấy một lần thì hằng đêm trong giấc mộng đều có bóng hình của nó”.
“Nó rất quý?”
“Dĩ nhiên.”
“Vậy thì nó có giá trị kỷ niệm gì chứ?” Thư Quân tò mò hỏi. Thông thường những sản phẩm trang sức trong cuộc bán đấu giá sẽ được trao cho người ra giá cao nhất. Bất kế lúc đó có phải là Châu Tử Hoành mua được hay không, điều cô muốn biết là vì nguyên do gì khiến Châu Từ Hoành trở thành chủ sở hữu của nó.
Philips suy ngẫm rồi nói với cô: “Theo tư liệu thì viên kim cương này do bậc thầy kim cương đệ nhất thế giới tên là Gareth O’Brien năm 2004 tự tay chế tác. Vào ngày viên kim cương tạo thành hình dáng vừa đúng dịp kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới của ông và vợ minh. Vì lẽ đó ông đã đặt tên cho nó là “Phút xao lòng mãi mãi”, để cám ơn thượng đế hai mươi năm trước đã an bài hai vợ chồng ông lần đầu vô tình gặp mặt mà có tiếng sét ái tình”.
Năm 2004.
Thư Quân hồi tưởng lại, dường như chính năm đó, cô cùng Châu Tử Hoành lần đầu gặp mặt tại Lệ Giang.
“Cô sao vậy?” Philips hỏi.
“Ồ, không có gì” Cô chau mày, “Tôi chỉ hơi hoài nghi thôi. Dường như có một số việc chẳng phải như tôi đã suy nghĩ”.
“Vậy cũng bình thường thôi. Sự thật và việc đi tìm đáp án đều cần có thời gian mà. Nhưng rồi tất cả mọi việc rối sẽ xuất hiện cả thôi.” Philips tốt bụng an ủi cô.
Thư Quân đến ngân hàng mở một dịch vụ bảo hiểm tài sản, cuối cùng thì viên kim cương giá trị đã tìm được vị trí an toàn hợp lýcủa nó, chứ để nó trong căn hộ của cô, cô thật sự không an tâm.
Còn bộ búp bê Nga ấy vẫn tặng cho người bạn lặn lội đường xa đó. Philips hai ngày sau rời thành phố C. Ở sân bay anh ta nói với cô: “Người tặng cô viên kim cương đó, có phải muốn cầu hôn cô không?”.
“Suy nghĩ này thật lãng mạn quá!” Thư Quân mỉm cười, “Chỉ tiếc rằng tôi cũng chẳng biết người đó có ý gì nữa!”.
“Ồ, bất kể như thế nào tôi cũng chúc cô may mắn.” Philips hôn lên gò má cô, “Cô rất đáng yêu”.
“Cảm ơn anh” Cô không hôn lại, chỉ dang tay ra ôm lấy anh.
Kết quả là cảnh tượng đó ngày hôm sau đã bị giới báo chí đăng tin. Nữ minh tinh nổi tiêng cùng chàng trai ngoại quốc điển trai hôn từ biệt ờ sân bay, tư thế thân mật như ở chốn không người tuyên bố một mối quan hệ mật thiết.
Vượt khỏi sự kinh ngạc của cô, lần này Nicole chẳng hề nổi cơn tam bành chỉ nhân gi...



