Yêu Em Rồi Đấy
mắt ngang tàn sắc xảo luôn coi khinh người khác một ánh nhìn dịu nhẹ đã thoát ra thu trọn tất cả vào tầm mắt kể cả dòng nước mặn đang khẽ lăn trên đôi má.Thành Nam - nhân vật lắm chuyện được mệnh danh là cây thông tin của lớp hớt ha hớt hải phóng lên bục giảng lớn tiếng thông báo
- Tin nóng! Tin nóng! D.A boy đã trở lại
Thành Nam vừa câu cả lớp liền nhốn nháo cả lên "Thật không? Thật không?"
Thành Nam vuốt ngược mái tóc, hất mặt lên "Không sai. Chính mắt tớ nhìn thấy cậu ấy ở dãy hành chính lúc sáng". Vừa lúc ấy bên ngoài hành lang có tiếng hét bị chặn đứng không tròn câu và kéo theo sau đó là những lời xì xầm bàn tán nhưng chỉ ở mức độ nhỏ vừa đủ nghe, dường như họ sợ ai đó nghe thấy những câu nói ấy. Mọi người trong lớp kéo nhau chạy ùa ra hòa cùng đám đông ngoài kia.
Trúc Chi bỏ ngoài tai tất cả vẫn chăm chú đọc sách, dáng vẻ lạnh lùng bất cần như thể trời có sập xuống thì cũng không liên quan gì đến cô.
An An khó nhọc lách mình qua đám đông để trở về chỗ.
- D.A boy trở về Học viện này lại ồn ào trở lại. Vừa về là gây chuyện đánh nhau. Thật khủng khiếp.
-...
- Sao cậu không nói gì hết vậy?
- Không quan tâm. - Trúc Chi vẫn không rời mắt khỏi quyển sách
An An thở dài
- Ừm. Nhưng có lẽ tớ nên cho cậu biết chuyện này. Ở Học viện này có một người cậu nên tránh xa, tuyệt đối đừng gây hấn với anh ta, người đó là D.A boy.
- D.A boy?
- Phải. Tên anh ta là Thiên Vương nhưng mọi người đều quen gọi là D.A boy. D.A là chữ viết tắt của hai từ Demon và Angel, có nghĩa là ác quỷ có bộ mặt thiên thần. Anh ta luôn bỡn cợt với các cô gái nhưng chẳng ai qua nổi ngưỡng cửa một ngày, tốt nhất cậu đừng để bị vẻ đẹp như thiên thần của anh ta hớp hồn. Và còn điều quan trọng này nữa mà cậu nên nhớ, đây là những nguyên tắc mà học sinh ở đây đúc kết được. Một là cậu không nên đánh thức giấc ngủ của anh ta. Hai là không được vỗ vai anh ta và ba là cậu không nên làm bẩn đồ của anh ta. À còn...
- Mặc xác hắn, chẳng liên quan gì đến tớ
Trúc Chi ngắt lời rồi lại chăm chú vào quyển sách.
Thiên Vương là cái tên nổi nhất ở Học viện Trưng Vương trong tất cả các lĩnh vực, thành tích luôn dẫn đầu toàn trường. Ngay cả Học viện này cũng chịu sự chi phối từ gia đình cậu ta - một tập đoàn kinh tế không chỉ có thế lực ở Việt Nam mà còn có cả một số nước trong khu vực Đông Nam Á.
Người ta kháo nhau rằng nếu còn muốn sống yên ổn thì đừng nên thử niếm trãi quyền lực của học lớn thế nào. Là con trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn nên việc Thiên Vương ngang tàn, hống hách và luôn xem thường người khác là chuyện cũng dễ hiểu.
Thiên Vương, một đại nhân vật rất thu hút như vẻ đẹp lung linh của vũ trụ huyền bí hút hồn người ta từ ánh nhìn đầu tiên để rồi họ cứ thế mà lao vào và bị nhấn chìm bởi khoảng không gian bao la. Lao đầu vào đấy thì xem như bạn đã tự biến mình thành một món đồ chơi tiêu khiển và sẽ nhanh chóng bị đá văng ra ngoài không gian vô định.
D.A boy, một chàng trai sở hữu vẻ đẹp thiên thần nhưng lại có trái tim ác quỷbeyeutruyen.wap.shTrời chiều dịu mát, nắng đã nhạt chỉ còn thưa thớt trên tầng mây mỏng vài mảng màu cam thẫm. Mặt trời để quên vài tia nắng bé con đang vương trên mái tóc xõa dài ngang lưng xoăn tự nhiên.
Bỏ qua sự ồn ào xung quanh cô gái nhỏ nhẹ nhàng bước đi cùng nắng, gió ùa đến ôm gọn cô vào lòng. Đôi môi hồng thoáng dãn ra thành một nụ cười.
"Em biết là anh sẽ đến vì anh không bao giờ để em phải bước đi một mình. Em và gió, em và anh".
"Tuyệt quá!"
Tiếng ngợi khen của các cô gái càng làm Thiên Vương thấy thú vị hơn. Quả bóng trên chân anh cứ liên tục bay lên rồi lại rơi xuống nhưng chưa kịp chạm đất thì đầu gối anh đã hất tung nó lên, cứ thay phiên hết chân này đến chân kia điệu nghệ như một cầu thủ điêu luyện.
Sau một hồi chán chê cuối cùng anh cũng chịu dừng lại, các cô nữ sinh liền chạy đến vây lấy anh, ai nấy cũng đều phấn khích khi được tiếp cận thần tượng nhưng trong thâm tâm tự biết rằng mình phải giữ khoảng cách an toàn tránh vô tình mà phạm phải những điều cấm kị.
Trong đám đông nhốn nháo cả nam lẫn nữ loáng thoáng qua những mái đầu kiểu cách thời thượng một bóng dáng bé nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện đầy huyền bí trong những sợi nắng tàn còn sót lại. Với chiều cao vượt trội của mình Thiên Vương dễ dàng dõi mắt theo. Anh có chút bất ngờ khi cô gái ấy cứ thản nhiên mà bước đi mặc nhiên không có chút để tâm đến nhân vật đang gây huyên náo ở đây. Lần đầu tiên có người phớt lờ về sự có mặt của anh.
- Tránh ra!
Thiên Vương nói như ra lệnh, lập tức mọi người tản sang hai bên nhường hẳng một lối đi rộng.
Chàng trai với dáng người cao, phong độ, gương mặt đẹp hoàn mỹ đến từng chi tiết, đôi mắt sâu đầy mê hoặc kết hợp cùng thần thái của sắc mặt luôn tỏa ra một sự kiêu hãnh pha chút lạnh lùng bất cần. Tất cả làm nên sự cuốn hút từ ánh nhìn đầu tiên. Anh sải những bước chân dài đến bên cô gái nhỏ.
- Chào!
-...
- Này! Đang nói chuyện với em đấy! - Thiên Vương vơ vét chút kiên nhẫn còn sót lại.
Trúc Chi đứng lại quay sang nhìn thẳng vào mắt người đang bám đuôi mình.
- Gì đây?
Khác với tưởng tưởng của mình, Thiên Vương có chút bất ngờ trước thái độ của cô gái nhỏ. Chưa có ai dám dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với anh cả, giờ thì gặp rồi một nữ sinh vừa chuyển đến.
- Chỉ chào em thôi. Bộ em muốn có gì lắm sao?
Thiên Vương nhún vai dùng cai giọng điệu bỡn cợt.
Trúc Chi khẽ nhíu mày rồi quay người bỏ đi chẳng thèm nói một câu. Thiên Vương sững người ra trước hành động của cô, vài giây sau đó máu trong người anh như đang sôi lên lửa giận cũng bắt đầu bốc cháy.
Một cái nhếch môi đầy nguy hiểm dành cho người đầu tiên chống đối anh - một D.A boy.Trúc Chi nằm gục trên bàn tai đeo headphone thoạt trông người ta sẽ nghĩ cô đang nghe nhạc và tranh thủ ngủ giữa giờ nhưng có ai biết được rằng lòng cô đang dậy sóng và cô đang cố cắn chặt môi mình để kiềm nén nước mắt.
Bản nhạc violin buồn đang bóc trần lớp vỏ cứng rắn của tâm hồn và lôi tuột những âm ỉ đau thương nhớ nhung ra khỏi căn phòng quá khứ. Kí ức lại sống dậy ngập tràn trong tim. Người xưa trở về tươi đẹp ấm áp và rồi những cơn mộng mị cũng kéo về mang theo những thước phim quay chậm đầy máu đầy nước mắt và sợ hãi tột cùng.
- Trúc Chi...Trúc Chi...cậu tỉnh dậy đi đến giờ vào lớp rồi kìa - An An lay mạnh Trúc Chi.
Đứng phắt dậy vội quay đi và lao nhanh ra khỏi lớp Trúc Chi bỏ mặc An An ở lại cùng nỗi ngạc nhiên. Trúc Chi đâu biết rằng An An đã vô tình nhìn thấy giọt nước mắt mà cô để rơi trong lúc quay đi.
Giờ vào lớp nên nhà vệ sinh không có một bóng người, Trúc Chi đã ở đấy vật vã cùng nỗi đau, không thể kiềm nén được nữa cô để mặc cho nước mắt thi nhau rơi. Nhìn mình trong chiếc gương lớn Trúc Chi không còn biết nói gì hơn ngoài hai từ thảm hại cô cũng không còn từ ngữ nào để tự an ủi bản thân như những lần trước. Trúc Chi của giờ đây như một cái bóng vật vờ thê thảm.
Để nguyên gương mặt ướt nước nhằm che đi khóe mắt đỏ hoe và cũng nhằm tìm lại sự tĩnh táo cho đầu óc Trúc Chi không thể trở lại lớp với bộ dạng này nên cô lang thang bên bờ tường và tìm đến nơi thân quen - góc khuất dưới bóng cây.
Vẫn ngồi yên tựa đầu vào tường, một tay cô nắm chặt sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn đeo trên cổ một tay thì buông lơi, mắt khép hờ chờ đợi một làn gió đi qua. Rồi gió cũng đến dị...
- Tin nóng! Tin nóng! D.A boy đã trở lại
Thành Nam vừa câu cả lớp liền nhốn nháo cả lên "Thật không? Thật không?"
Thành Nam vuốt ngược mái tóc, hất mặt lên "Không sai. Chính mắt tớ nhìn thấy cậu ấy ở dãy hành chính lúc sáng". Vừa lúc ấy bên ngoài hành lang có tiếng hét bị chặn đứng không tròn câu và kéo theo sau đó là những lời xì xầm bàn tán nhưng chỉ ở mức độ nhỏ vừa đủ nghe, dường như họ sợ ai đó nghe thấy những câu nói ấy. Mọi người trong lớp kéo nhau chạy ùa ra hòa cùng đám đông ngoài kia.
Trúc Chi bỏ ngoài tai tất cả vẫn chăm chú đọc sách, dáng vẻ lạnh lùng bất cần như thể trời có sập xuống thì cũng không liên quan gì đến cô.
An An khó nhọc lách mình qua đám đông để trở về chỗ.
- D.A boy trở về Học viện này lại ồn ào trở lại. Vừa về là gây chuyện đánh nhau. Thật khủng khiếp.
-...
- Sao cậu không nói gì hết vậy?
- Không quan tâm. - Trúc Chi vẫn không rời mắt khỏi quyển sách
An An thở dài
- Ừm. Nhưng có lẽ tớ nên cho cậu biết chuyện này. Ở Học viện này có một người cậu nên tránh xa, tuyệt đối đừng gây hấn với anh ta, người đó là D.A boy.
- D.A boy?
- Phải. Tên anh ta là Thiên Vương nhưng mọi người đều quen gọi là D.A boy. D.A là chữ viết tắt của hai từ Demon và Angel, có nghĩa là ác quỷ có bộ mặt thiên thần. Anh ta luôn bỡn cợt với các cô gái nhưng chẳng ai qua nổi ngưỡng cửa một ngày, tốt nhất cậu đừng để bị vẻ đẹp như thiên thần của anh ta hớp hồn. Và còn điều quan trọng này nữa mà cậu nên nhớ, đây là những nguyên tắc mà học sinh ở đây đúc kết được. Một là cậu không nên đánh thức giấc ngủ của anh ta. Hai là không được vỗ vai anh ta và ba là cậu không nên làm bẩn đồ của anh ta. À còn...
- Mặc xác hắn, chẳng liên quan gì đến tớ
Trúc Chi ngắt lời rồi lại chăm chú vào quyển sách.
Thiên Vương là cái tên nổi nhất ở Học viện Trưng Vương trong tất cả các lĩnh vực, thành tích luôn dẫn đầu toàn trường. Ngay cả Học viện này cũng chịu sự chi phối từ gia đình cậu ta - một tập đoàn kinh tế không chỉ có thế lực ở Việt Nam mà còn có cả một số nước trong khu vực Đông Nam Á.
Người ta kháo nhau rằng nếu còn muốn sống yên ổn thì đừng nên thử niếm trãi quyền lực của học lớn thế nào. Là con trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn nên việc Thiên Vương ngang tàn, hống hách và luôn xem thường người khác là chuyện cũng dễ hiểu.
Thiên Vương, một đại nhân vật rất thu hút như vẻ đẹp lung linh của vũ trụ huyền bí hút hồn người ta từ ánh nhìn đầu tiên để rồi họ cứ thế mà lao vào và bị nhấn chìm bởi khoảng không gian bao la. Lao đầu vào đấy thì xem như bạn đã tự biến mình thành một món đồ chơi tiêu khiển và sẽ nhanh chóng bị đá văng ra ngoài không gian vô định.
D.A boy, một chàng trai sở hữu vẻ đẹp thiên thần nhưng lại có trái tim ác quỷbeyeutruyen.wap.shTrời chiều dịu mát, nắng đã nhạt chỉ còn thưa thớt trên tầng mây mỏng vài mảng màu cam thẫm. Mặt trời để quên vài tia nắng bé con đang vương trên mái tóc xõa dài ngang lưng xoăn tự nhiên.
Bỏ qua sự ồn ào xung quanh cô gái nhỏ nhẹ nhàng bước đi cùng nắng, gió ùa đến ôm gọn cô vào lòng. Đôi môi hồng thoáng dãn ra thành một nụ cười.
"Em biết là anh sẽ đến vì anh không bao giờ để em phải bước đi một mình. Em và gió, em và anh".
"Tuyệt quá!"
Tiếng ngợi khen của các cô gái càng làm Thiên Vương thấy thú vị hơn. Quả bóng trên chân anh cứ liên tục bay lên rồi lại rơi xuống nhưng chưa kịp chạm đất thì đầu gối anh đã hất tung nó lên, cứ thay phiên hết chân này đến chân kia điệu nghệ như một cầu thủ điêu luyện.
Sau một hồi chán chê cuối cùng anh cũng chịu dừng lại, các cô nữ sinh liền chạy đến vây lấy anh, ai nấy cũng đều phấn khích khi được tiếp cận thần tượng nhưng trong thâm tâm tự biết rằng mình phải giữ khoảng cách an toàn tránh vô tình mà phạm phải những điều cấm kị.
Trong đám đông nhốn nháo cả nam lẫn nữ loáng thoáng qua những mái đầu kiểu cách thời thượng một bóng dáng bé nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện đầy huyền bí trong những sợi nắng tàn còn sót lại. Với chiều cao vượt trội của mình Thiên Vương dễ dàng dõi mắt theo. Anh có chút bất ngờ khi cô gái ấy cứ thản nhiên mà bước đi mặc nhiên không có chút để tâm đến nhân vật đang gây huyên náo ở đây. Lần đầu tiên có người phớt lờ về sự có mặt của anh.
- Tránh ra!
Thiên Vương nói như ra lệnh, lập tức mọi người tản sang hai bên nhường hẳng một lối đi rộng.
Chàng trai với dáng người cao, phong độ, gương mặt đẹp hoàn mỹ đến từng chi tiết, đôi mắt sâu đầy mê hoặc kết hợp cùng thần thái của sắc mặt luôn tỏa ra một sự kiêu hãnh pha chút lạnh lùng bất cần. Tất cả làm nên sự cuốn hút từ ánh nhìn đầu tiên. Anh sải những bước chân dài đến bên cô gái nhỏ.
- Chào!
-...
- Này! Đang nói chuyện với em đấy! - Thiên Vương vơ vét chút kiên nhẫn còn sót lại.
Trúc Chi đứng lại quay sang nhìn thẳng vào mắt người đang bám đuôi mình.
- Gì đây?
Khác với tưởng tưởng của mình, Thiên Vương có chút bất ngờ trước thái độ của cô gái nhỏ. Chưa có ai dám dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với anh cả, giờ thì gặp rồi một nữ sinh vừa chuyển đến.
- Chỉ chào em thôi. Bộ em muốn có gì lắm sao?
Thiên Vương nhún vai dùng cai giọng điệu bỡn cợt.
Trúc Chi khẽ nhíu mày rồi quay người bỏ đi chẳng thèm nói một câu. Thiên Vương sững người ra trước hành động của cô, vài giây sau đó máu trong người anh như đang sôi lên lửa giận cũng bắt đầu bốc cháy.
Một cái nhếch môi đầy nguy hiểm dành cho người đầu tiên chống đối anh - một D.A boy.Trúc Chi nằm gục trên bàn tai đeo headphone thoạt trông người ta sẽ nghĩ cô đang nghe nhạc và tranh thủ ngủ giữa giờ nhưng có ai biết được rằng lòng cô đang dậy sóng và cô đang cố cắn chặt môi mình để kiềm nén nước mắt.
Bản nhạc violin buồn đang bóc trần lớp vỏ cứng rắn của tâm hồn và lôi tuột những âm ỉ đau thương nhớ nhung ra khỏi căn phòng quá khứ. Kí ức lại sống dậy ngập tràn trong tim. Người xưa trở về tươi đẹp ấm áp và rồi những cơn mộng mị cũng kéo về mang theo những thước phim quay chậm đầy máu đầy nước mắt và sợ hãi tột cùng.
- Trúc Chi...Trúc Chi...cậu tỉnh dậy đi đến giờ vào lớp rồi kìa - An An lay mạnh Trúc Chi.
Đứng phắt dậy vội quay đi và lao nhanh ra khỏi lớp Trúc Chi bỏ mặc An An ở lại cùng nỗi ngạc nhiên. Trúc Chi đâu biết rằng An An đã vô tình nhìn thấy giọt nước mắt mà cô để rơi trong lúc quay đi.
Giờ vào lớp nên nhà vệ sinh không có một bóng người, Trúc Chi đã ở đấy vật vã cùng nỗi đau, không thể kiềm nén được nữa cô để mặc cho nước mắt thi nhau rơi. Nhìn mình trong chiếc gương lớn Trúc Chi không còn biết nói gì hơn ngoài hai từ thảm hại cô cũng không còn từ ngữ nào để tự an ủi bản thân như những lần trước. Trúc Chi của giờ đây như một cái bóng vật vờ thê thảm.
Để nguyên gương mặt ướt nước nhằm che đi khóe mắt đỏ hoe và cũng nhằm tìm lại sự tĩnh táo cho đầu óc Trúc Chi không thể trở lại lớp với bộ dạng này nên cô lang thang bên bờ tường và tìm đến nơi thân quen - góc khuất dưới bóng cây.
Vẫn ngồi yên tựa đầu vào tường, một tay cô nắm chặt sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn đeo trên cổ một tay thì buông lơi, mắt khép hờ chờ đợi một làn gió đi qua. Rồi gió cũng đến dị...



