Yêu Em Rồi Đấy
c. Trúc Chi nhăn nhăn mặt không thèm trả lời.
Chưa biết phải thế nào để tiếp tục cuộc hành trình thì một cuộc tranh giành xảy ra. Thiên Vương và Thanh Phong mỗi người một bên ai cũng ra sức kéo cô gái nhỏ về phía mình.
- Tôi cõng, cô ấy là thành viên của nhóm tôi.
Thiên Vương luồn tay qua eo Trúc Chi kéo mạnh cô về phía mình.
- Cô ấy là bạn gái tôi.
Thanh Phong giật Trúc Chi ra khỏi tay Thiên Vương. Cứ thế hai bên giằng co qua lại.
- Thôi đi, buông em ra. Em tự đi được.
Trúc Chi vung tay cả hai người ra, cuối xuống nhặt chiếc giày lên rồi khó nhọc bước đi nhưng mỗi khi đặt châm xuống đều rất đau. Đến bước thứ ba thì không chịu nỗi cô ngã nhào về phía trước. Một vòng tay rắn chắc kịp thời đỡ lấy.
- Tôi nghĩ để mình cõng em ấy thì tốt hơn hai người khỏi mất công tranh giành.
Đăng Khoa cười cười nhìn hai vẻ mặt đang tối dần đi. Trúc Chi thở dài.
- Phiền anh vậy.
Vậy là kết thúc cuộc tranh giành thứ nhất Trúc Chi an toàn trên lưng Đăng Khoa. Cả hai nhóm lại tiếp tục cuộc hành trình và cuộc tranh giành thứ hai - cuộc tranh giành giải nhóm về đích đầu tiên đã thuộc về một nhóm khác.Địa điểm dừng chân của cả đoàn là một bãi đất trống rộng rãi và khá mát mẻ trên đỉnh đồi, chẳng biết là do thiên nhiên có sẵn hay do Học viện san bằng? Khi các đội đã tập hợp đầy đủ, nghỉ ngơi và đánh chén no nê thì bắt đầu dựng trại. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng vấn đề còn lại là việc các cô cậu trổ tài xây dựng.
Trừ nhóm của Thiên Vương và Thanh Phong ra các nhóm còn lại đều rất vất vả trong việc dựng lều trại. Núi rừng yên tĩnh bỗng chốc bị náo động bởi tiếng la hét, cười đùa, quát mắng khi các thầy cô và học sinh cùng nhau bày ra các trò chơi quái đản nhất từ trước đến nay. Không có một chút e dè nào hết, tất cả đều hòa mình với nhau quậy hết cỡ.
Chân Trúc Chi vẫn còn đau nên cô chỉ ngồi từ xa nhìn lại đến khi chán chường thì tựa vào gốc cây mà ngủ thiếp đi trong mệt mỏi. Không có An An cũng thật buồn.
Trong khi cô gái nhỏ say ngủ thì Đăng Khoa mang áo khoác đến đắp lên người cô theo sự nhờ cậy của Thiên Vương, chỉ một hành động đơn giản thế thôi mà anh cũng không thể làm được vì anh cần phải giữ khoảng cách với cô bởi trong trò chơi này anh đóng vai một người xa lạ. Thế nhưng, một kẻ quyền uy nào đó đã quát lên với đám đông khi có người định vực cô gái nhỏ dậy.
- Để yên cho cô ấy ngủ.
Vậy là quậy đến đâu cũng không ai dám bén mảng đến gần khu vực gốc cây to nơi cô gái nhỏ đang ngủ.
Khi mọi thứ đã hoàn tất thì nắng cũng bắt đầu ngã màu. Sắc cam dịu dàng ấm áp bao phủ lên không gian. Đứng trên đỉnh đồi phóng tầm mắt ra xa bạn có thể thu được cả một vùng đất trời mênh mông, không khí mát lạnh của núi đồi chợt ùa về xua tan đi bao mệt nhọc của ngày dài.
- Người mình bẩn quá, giờ làm sao tắm rửa gì đây?
Một cô bạn khá dễ thương nhăn nhăn mặt nhìn quanh. Đề tài bức xúc đã được gợi mở mọi người lại nhao nhao cả lên. Đột nhiên một tốp vài cô cậu hớt ha hớt hải chạy đến la to.
- Đằng kia có con suối lớn lắm.
Câu thông báo vừa dứt cả đoàn liền kéo nhau chạy thẳng về phía con suối.
Quả thật có một con suối lớn cách địa điểm cắm trại không xa. Từng dòng nước mát lạnh đổ xuống một cái hồ nông phía dưới. Cả bọn thấy thế mắt sáng hẳn lên không còn nhớ phép tắc hay phân biệt nam nữ gì nữa, hết thảy đều nhảy ầm xuống hồ.
Tiếng cười đùa rộ vang một khung trời, những bàn tay cứ thi nhau vóc nước lên phát mạnh vào người xung quanh. Một cách gián tiếp nào đó là họ đang tắm cho nhau. Sau khi quậy tung cả con suối các cô cậu mới chịu bò lên bờ và vấn đề nan giải tiếp theo là tìm chỗ để thay quần áo.
Cả bọn lại dắt díu nhau về khu trại vòi vĩnh thầy giám thị vì họ không thể mang số nước suối kia vào trong lều. Thầy giám thị lắc đầu ngao ngán chỉ tay về phía những khu nhà tắm dã chiến ở phía sau rặng cây mà Học viện đã chuẩn bị sẵn. Vậy là sự nghiệp tắm rửa xem như đã hoàn thành.
Bước ra khỏi khu nhà tắm dã chiến khi đã tạm ưng ý là mình đã sạch sẽ Trúc Chi lê từng bước chân đến ngồi dưới một gốc cây to. Bỏ qua âm thanh náo nhiệt của khu lều trại cô thả mình vào không gian bao la của đất trời. Hoàng hôn trên đỉnh núi thật đẹp với chút nắng nhẹ trên nền trời cao, vệt màu cam thẫm quét lên vầng mây những dải sáng mềm mại, mặt trời dần lui về phía sau ngọn núi.
- Chân em còn đau không?
Thanh Phong ngồi xuống cạnh Trúc Chi, một tay anh đưa cho cô mẩu bánh sandwich sữa một tay nâng chân cô lên.
- À, em đỡ rồi.
Trúc Chi vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, nụ hôn buổi chiều hôm đó vẫn còn rất ám ảnh cô. Có nằm mơ cô cũng không thể nào ngờ rằng anh lại đối xử thô bạo với cô như thế. Giận! Đúng, cô vẫn còn đang giận anh.
Thanh Phong vẫn còn chưa kịp thoa thuốc cho Trúc Chi thì bị thầy giám thị gọi đến dự họp các nhóm trưởng để thảo luận chương trình sinh hoạt cho các nhóm. Anh chỉ kịp để lại cho cô lời nhắn cho một cuộc hẹn.
- Lát em đợi anh ở đằng kia nhé! Anh có chuyện muốn nói với em.Dù rất giận anh nhưng Trúc Chi vẫn đến chỗ hẹn. Trời chập choạng tối nên khó khăn lắm cô mới đến nơi được. Rừng núi về đêm bỗng chốc trở nên đáng sợ vô cùng, những mảng tối bắt đầu lấn dần mọi thứ, chúng chầm chậm nuốt chững những lùm cây rồi đến những hàng cây cao sừng sững. Gió cũng rít mạnh hơn.
Trúc Chi khẽ rùng mình một cảm giác bất an nào đó dấy lên trong lòng, cô vội cầm điện thoại lên định gọi cho Thanh Phong nhưng lại không có sóng nên đành tìm chết độ đèn pin.
Đang loay hoay tìm ứng dụng đèn pin thì Trúc Chi nghe âm thanh xột xoạt ở phía sau, cô nghĩ đó là Phong nên vội quay người lại. Nụ cười bị tắt ngấm trên môi, sắc mặt dần tái đi.
- Là anh sao Phong? Có phải là anh không?
Đáp lại cô chỉ là tiếng nghiến răng kèn kẹt. Trúc Chi cố căng mắt ra để nhìn nhưng màn đêm đã che đi tất cả, trước mắt cô giờ đây chỉ là một bóng đen mờ ảo.
Trống ngực đập liên hồi khi bóng đen ấy tiến dần về phía cô, Trúc Chi sợ hãi lùi dần lùi dần từng bước. Mỏm đá bên sườn đồi đổ sụp xuống, một âm thanh khô khốc vang lên sau lưng. Trúc Chi chưa kịp hét lên thì bóng đen đã nhanh tay đẩy mạnh cô về phía sau.
Áááaaaa!
Một tay Trúc Chi bấu chặt bờ sườn, cú giật mạnh khiến toàn thân cô đập mạnh vào bờ sườn lỏm chỏm đá, đau điếng.
Bóng đen yên lặng đứng nhìn Trúc Chi khi cô hét lên "Phong ơi, cứu em."
Bóng đen vội lẩn vào bóng tối khi một bóng đen khác vụt xuất hiện. Thiên Vương nhoài người xuống sườn núi với tay nắm chặt lấy tay Trúc Chi.
- Đừng buông tay ra đấy, em nắm chặt vào.
Trời tối, Trúc Chi không nhìn rõ mặt người đang nắm tay mình nhưng khi tiếng nói cất lên thì mọi sợ hãi dường như cũng tan biến. Giờ đây, trong đầu óc mụ mị của cô chỉ biết mỗi việc là ra lệnh cho bàn tay mình nắm chặt lấy bàn tay ấm kia.
- Tôi kéo em lên nhưng sẽ hơi đau một chút đấy, cố chịu nhé!
- Ừm!
Thiên Vương dồn lực vào cánh tay kéo Trúc Chi lên. Khi anh vừa đưa cô lên khỏi sườn núi thì bóng đen ban nãy lại xuất hiện và bất ngờ tung cú đá mạnh vào lưng anh khiến cả hai ngã nhào xuống sườn núi. Màn đêm nuốt chững hai bóng người đang lăn vòng trên vách núi.
Một nụ cười thỏa mãn hiện diện trên làn môi nhưng một nỗi đau đã cắm phập vào tim, rỉ máu.
***
Mùi lá mục xộc vào mũi ngột ngạt Trúc Chi nhíu mày mở mắt ra và hốt hoảng khi nhận ra xung quanh mình chỉ là một màu đen ...
Chưa biết phải thế nào để tiếp tục cuộc hành trình thì một cuộc tranh giành xảy ra. Thiên Vương và Thanh Phong mỗi người một bên ai cũng ra sức kéo cô gái nhỏ về phía mình.
- Tôi cõng, cô ấy là thành viên của nhóm tôi.
Thiên Vương luồn tay qua eo Trúc Chi kéo mạnh cô về phía mình.
- Cô ấy là bạn gái tôi.
Thanh Phong giật Trúc Chi ra khỏi tay Thiên Vương. Cứ thế hai bên giằng co qua lại.
- Thôi đi, buông em ra. Em tự đi được.
Trúc Chi vung tay cả hai người ra, cuối xuống nhặt chiếc giày lên rồi khó nhọc bước đi nhưng mỗi khi đặt châm xuống đều rất đau. Đến bước thứ ba thì không chịu nỗi cô ngã nhào về phía trước. Một vòng tay rắn chắc kịp thời đỡ lấy.
- Tôi nghĩ để mình cõng em ấy thì tốt hơn hai người khỏi mất công tranh giành.
Đăng Khoa cười cười nhìn hai vẻ mặt đang tối dần đi. Trúc Chi thở dài.
- Phiền anh vậy.
Vậy là kết thúc cuộc tranh giành thứ nhất Trúc Chi an toàn trên lưng Đăng Khoa. Cả hai nhóm lại tiếp tục cuộc hành trình và cuộc tranh giành thứ hai - cuộc tranh giành giải nhóm về đích đầu tiên đã thuộc về một nhóm khác.Địa điểm dừng chân của cả đoàn là một bãi đất trống rộng rãi và khá mát mẻ trên đỉnh đồi, chẳng biết là do thiên nhiên có sẵn hay do Học viện san bằng? Khi các đội đã tập hợp đầy đủ, nghỉ ngơi và đánh chén no nê thì bắt đầu dựng trại. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng vấn đề còn lại là việc các cô cậu trổ tài xây dựng.
Trừ nhóm của Thiên Vương và Thanh Phong ra các nhóm còn lại đều rất vất vả trong việc dựng lều trại. Núi rừng yên tĩnh bỗng chốc bị náo động bởi tiếng la hét, cười đùa, quát mắng khi các thầy cô và học sinh cùng nhau bày ra các trò chơi quái đản nhất từ trước đến nay. Không có một chút e dè nào hết, tất cả đều hòa mình với nhau quậy hết cỡ.
Chân Trúc Chi vẫn còn đau nên cô chỉ ngồi từ xa nhìn lại đến khi chán chường thì tựa vào gốc cây mà ngủ thiếp đi trong mệt mỏi. Không có An An cũng thật buồn.
Trong khi cô gái nhỏ say ngủ thì Đăng Khoa mang áo khoác đến đắp lên người cô theo sự nhờ cậy của Thiên Vương, chỉ một hành động đơn giản thế thôi mà anh cũng không thể làm được vì anh cần phải giữ khoảng cách với cô bởi trong trò chơi này anh đóng vai một người xa lạ. Thế nhưng, một kẻ quyền uy nào đó đã quát lên với đám đông khi có người định vực cô gái nhỏ dậy.
- Để yên cho cô ấy ngủ.
Vậy là quậy đến đâu cũng không ai dám bén mảng đến gần khu vực gốc cây to nơi cô gái nhỏ đang ngủ.
Khi mọi thứ đã hoàn tất thì nắng cũng bắt đầu ngã màu. Sắc cam dịu dàng ấm áp bao phủ lên không gian. Đứng trên đỉnh đồi phóng tầm mắt ra xa bạn có thể thu được cả một vùng đất trời mênh mông, không khí mát lạnh của núi đồi chợt ùa về xua tan đi bao mệt nhọc của ngày dài.
- Người mình bẩn quá, giờ làm sao tắm rửa gì đây?
Một cô bạn khá dễ thương nhăn nhăn mặt nhìn quanh. Đề tài bức xúc đã được gợi mở mọi người lại nhao nhao cả lên. Đột nhiên một tốp vài cô cậu hớt ha hớt hải chạy đến la to.
- Đằng kia có con suối lớn lắm.
Câu thông báo vừa dứt cả đoàn liền kéo nhau chạy thẳng về phía con suối.
Quả thật có một con suối lớn cách địa điểm cắm trại không xa. Từng dòng nước mát lạnh đổ xuống một cái hồ nông phía dưới. Cả bọn thấy thế mắt sáng hẳn lên không còn nhớ phép tắc hay phân biệt nam nữ gì nữa, hết thảy đều nhảy ầm xuống hồ.
Tiếng cười đùa rộ vang một khung trời, những bàn tay cứ thi nhau vóc nước lên phát mạnh vào người xung quanh. Một cách gián tiếp nào đó là họ đang tắm cho nhau. Sau khi quậy tung cả con suối các cô cậu mới chịu bò lên bờ và vấn đề nan giải tiếp theo là tìm chỗ để thay quần áo.
Cả bọn lại dắt díu nhau về khu trại vòi vĩnh thầy giám thị vì họ không thể mang số nước suối kia vào trong lều. Thầy giám thị lắc đầu ngao ngán chỉ tay về phía những khu nhà tắm dã chiến ở phía sau rặng cây mà Học viện đã chuẩn bị sẵn. Vậy là sự nghiệp tắm rửa xem như đã hoàn thành.
Bước ra khỏi khu nhà tắm dã chiến khi đã tạm ưng ý là mình đã sạch sẽ Trúc Chi lê từng bước chân đến ngồi dưới một gốc cây to. Bỏ qua âm thanh náo nhiệt của khu lều trại cô thả mình vào không gian bao la của đất trời. Hoàng hôn trên đỉnh núi thật đẹp với chút nắng nhẹ trên nền trời cao, vệt màu cam thẫm quét lên vầng mây những dải sáng mềm mại, mặt trời dần lui về phía sau ngọn núi.
- Chân em còn đau không?
Thanh Phong ngồi xuống cạnh Trúc Chi, một tay anh đưa cho cô mẩu bánh sandwich sữa một tay nâng chân cô lên.
- À, em đỡ rồi.
Trúc Chi vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, nụ hôn buổi chiều hôm đó vẫn còn rất ám ảnh cô. Có nằm mơ cô cũng không thể nào ngờ rằng anh lại đối xử thô bạo với cô như thế. Giận! Đúng, cô vẫn còn đang giận anh.
Thanh Phong vẫn còn chưa kịp thoa thuốc cho Trúc Chi thì bị thầy giám thị gọi đến dự họp các nhóm trưởng để thảo luận chương trình sinh hoạt cho các nhóm. Anh chỉ kịp để lại cho cô lời nhắn cho một cuộc hẹn.
- Lát em đợi anh ở đằng kia nhé! Anh có chuyện muốn nói với em.Dù rất giận anh nhưng Trúc Chi vẫn đến chỗ hẹn. Trời chập choạng tối nên khó khăn lắm cô mới đến nơi được. Rừng núi về đêm bỗng chốc trở nên đáng sợ vô cùng, những mảng tối bắt đầu lấn dần mọi thứ, chúng chầm chậm nuốt chững những lùm cây rồi đến những hàng cây cao sừng sững. Gió cũng rít mạnh hơn.
Trúc Chi khẽ rùng mình một cảm giác bất an nào đó dấy lên trong lòng, cô vội cầm điện thoại lên định gọi cho Thanh Phong nhưng lại không có sóng nên đành tìm chết độ đèn pin.
Đang loay hoay tìm ứng dụng đèn pin thì Trúc Chi nghe âm thanh xột xoạt ở phía sau, cô nghĩ đó là Phong nên vội quay người lại. Nụ cười bị tắt ngấm trên môi, sắc mặt dần tái đi.
- Là anh sao Phong? Có phải là anh không?
Đáp lại cô chỉ là tiếng nghiến răng kèn kẹt. Trúc Chi cố căng mắt ra để nhìn nhưng màn đêm đã che đi tất cả, trước mắt cô giờ đây chỉ là một bóng đen mờ ảo.
Trống ngực đập liên hồi khi bóng đen ấy tiến dần về phía cô, Trúc Chi sợ hãi lùi dần lùi dần từng bước. Mỏm đá bên sườn đồi đổ sụp xuống, một âm thanh khô khốc vang lên sau lưng. Trúc Chi chưa kịp hét lên thì bóng đen đã nhanh tay đẩy mạnh cô về phía sau.
Áááaaaa!
Một tay Trúc Chi bấu chặt bờ sườn, cú giật mạnh khiến toàn thân cô đập mạnh vào bờ sườn lỏm chỏm đá, đau điếng.
Bóng đen yên lặng đứng nhìn Trúc Chi khi cô hét lên "Phong ơi, cứu em."
Bóng đen vội lẩn vào bóng tối khi một bóng đen khác vụt xuất hiện. Thiên Vương nhoài người xuống sườn núi với tay nắm chặt lấy tay Trúc Chi.
- Đừng buông tay ra đấy, em nắm chặt vào.
Trời tối, Trúc Chi không nhìn rõ mặt người đang nắm tay mình nhưng khi tiếng nói cất lên thì mọi sợ hãi dường như cũng tan biến. Giờ đây, trong đầu óc mụ mị của cô chỉ biết mỗi việc là ra lệnh cho bàn tay mình nắm chặt lấy bàn tay ấm kia.
- Tôi kéo em lên nhưng sẽ hơi đau một chút đấy, cố chịu nhé!
- Ừm!
Thiên Vương dồn lực vào cánh tay kéo Trúc Chi lên. Khi anh vừa đưa cô lên khỏi sườn núi thì bóng đen ban nãy lại xuất hiện và bất ngờ tung cú đá mạnh vào lưng anh khiến cả hai ngã nhào xuống sườn núi. Màn đêm nuốt chững hai bóng người đang lăn vòng trên vách núi.
Một nụ cười thỏa mãn hiện diện trên làn môi nhưng một nỗi đau đã cắm phập vào tim, rỉ máu.
***
Mùi lá mục xộc vào mũi ngột ngạt Trúc Chi nhíu mày mở mắt ra và hốt hoảng khi nhận ra xung quanh mình chỉ là một màu đen ...



