Yêu Em Rồi Đấy
tỏa nắng, còn cô gái thì từ gương mặt đến vóc dáng và cả cách ăn mặc cũng đều đậm phong cách quý tộc Châu Âu. Một vẻ đẹp kiêu sa.
Mọi người ai cũng mải mê ngắm nhìn vẻ đẹp gần như là hoàn mỹ của cặp đôi mà không ai để ý thấy rằng giữa họ đang tồn tại một vách ngăn vô hình nào đó. Cô gái thì vui vẻ cười nói và thỉnh thoảng thì nghe điện thoại còn chàng trai thì vẫn ngồi im lặng chốc chốc cũng lên tiếng nói vài ba câu rồi hướng ánh nhìn buồn bã vào một điểm hư vô nào đó bên ngoài khung cửa kính.
- Anh không vui phải không? - Ngọc Linh nhẹ nhàng lên tiếng.
- Không, sao em nói vậy?
- Nét mặt của anh đã nói lên tất cả. Anh nên biết là em vì anh nên mới trở về và em cũng chỉ ở lại được một tuần thôi.
- Ừ! Anh xin lỗi.
Đăng Khoa thở dài nhấp ngụm cà phê, vị đắng tràn ngập trong khuôn miệng. Chợt anh nhớ đến vị ngọt tự nhiên của những chai nước suối mà An An hay đưa cho anh mỗi khi anh chơi thể thao xong.
- Bây giờ anh đưa em đi biển đi, em muốn ngắm hoàng hôn trên biển. Lâu rồi không được cùng anh ngắm hoàng hôn.
- Ừ, cũng đã thật lâu rồi.
- Vậy anh đợi em một lát, em vào nhà vệ sinh cái đã.
Ngọc Linh cười tươi, cô chồm người lên phía trước hôn nhẹ lên môi Đăng Khoa rồi quay gót đi. Trong khi Đăng Khoa thở dài thì những ánh mắt xung quanh lại ánh lên tia nhìn ngưỡng mộ pha lẫn ganh tỵ.
"Xoảng"
Tiếng đổ vỡ vang lên ở góc cuối quán kèm theo sau đó là tiếng cằn nhằn của hai vị khách nào đó và tiếng quát mắng của ông chủ quán, hai thứ âm thanh này hoàn trộn vào nhau lẫn át tiếng xin lỗi nhỏ nhẹ của cô nhân viên trẻ nhưng ai kia đã nhận ra giọng nói này.
- Xin lỗi, tôi không cố ý. Xin lỗi, mong anh chị bỏ qua.
- Không biết mắt mũi để đâu nữa, không làm được thì nghỉ đi. Chút nữa là bẩn hết bộ váy đắc tiền của tôi rồi.
- Xin lỗi quý khách. Thành thật xin lỗi.
Ông chủ quán nhỏ nhẹ giải quyết rắc rối với vị khách khó tính rồi quay sang kéo cô nhân viên đang cuối mặt vào gian trong gần lối vào nhà vệ sinh. Ông quát lớn.
- Cô làm ăn kiểu gì thế hả? Định phá quán tôi hay sao?
- Xin lỗi ông chủ nhưng tại vị khách nam ấy cố tình chạm vào người khi con đi qua nên.....
- Gì chứ? Giờ còn đổ lỗi cho người khác à? Cô tưởng mình là ai chứ?
- Con không có lỗi, tại người khách ấy thôi với lại đây cũng đâu phải là công việc của con.
- Còn cãi nữa à? Có tin là tôi tăng số tiền cả nợ lẫn lãi mà cô còn thiếu tôi không?
- Được thôi, đuổi đi.
Giọng nói trầm lạnh quyền uy vang lên sau lưng cô nhân viên trẻ. Chàng trai vừa bước đến liền lôi ví ra và lấy một sấp tiền mệnh giá 200 ngàn ném vào người ông chủ quán đang ngơ ngác vì bất ngờ.
- Khoản này là trả cho số tiền mà cô ấy đã nợ ông. Đủ chứ?
- Đủ.... đủ.... nhưng...Cậu...cậu là ai?
- Tôi là ai ông không cần biết, cứ cầm lấy tiền và im miệng ngay. Còn cô gái này từ hôm nay sẽ chính thức nghỉ việc tại đây.
Sau khi ông chủ quán rời đi chàng trai mới quay sang cô nhân viên trẻ đang nhìn mình với ánh mắt ngỡ ngàng.
- Đừng nhìn anh như vậy nữa, khó chịu lắm.
- Em....em....xin lỗi.
- Lỗi phải gì mà xin. Nhìn em kìa giống mèo nheo quá.
Đăng Khoa tháo tạp dề phục vụ của An An ra rồi anh rút khăn giấy lau vết bẩn trên gương mặt cô.Mặc dù Đăng Khoa và cô không xa lạ gì mấy nhưng An An có chút e ngại, đôi má đã ửng đỏ lên. Trong giây phút đôi môi ấy vừa nở nụ cười hiền hòa thì Đăng Khoa chợt thấy lòng mình bình yên đến nhẹ nhàng, anh lại nhớ đến lời của Thiên Vương "Dừng lại đi.". Ừ, thì có lẽ đã đến lúc anh phải dừng lại thôi, vì lời giao ước vì bản thân anh và vì nụ cười nhẹ nhưngmang lại động lực lớn này. Vừa lúc đó Ngọc Linh bước đến, cô bàng hoàng đến mức khó chịu.
- Anh làm gì vậy? Cô gái này là ai?
An An vội quay người lại, cô hơi lùi ra xa Đăng Khoa để tránh gây hiểu lầm, có lẽ cô gái đẹp kiêu sa kia là bạn gái anh. Nhưng, bất chợt Đăng Khoa lại vòng tay qua eo An An, anh kéo nhẹ cô đứng nép vào cạnh mình.
- Để anh giới thiệu cho em biết. Đây là bạn gái anh, cô ấy tên là An An, còn đây là Ngọc Linh, bạn anh từ Mỹ mới về cô ấy là người mà anh từng kể cho em nghe đấy.
Đăng Khoa quay sang cười nhẹ với An An. Dù rất bất ngờ trước hành động này của Đăng Khoa nhưng An An vẫn còn đủ lí trí để nhận thấy ánh mắt cầu cứu pha lẫn khổ đau của anh. Chợt cô nghe lòng mình dấy lên một chút xót xa, xót xa cho cái tình yêu mù quáng mệt mỏi của anh.
- Chào chị.
An An cười nhẹ nhưng đáp lại cô là cái nhìn thù ghét của Ngọc Linh, cô không nói không rằng liền bước đến gỡ tay Đăng Khoa ra khỏi người An An rồi kéo anh đi.
- Ngọc Linh dừng lại. Em dừng lại.
Đăng Khoa kéo giật Ngọc Linh lại.
- Anh tưởng mình làm vậy là có thể lừa được em sao? Có diễn thì cũng phải diễn cho đạt một chút chứ.
- Anh không đùa, cô ấy là bạn gái anh.
- Bạn gái anh? Vậy còn em là gi? Là gì của anh?
- Là người yêu.
- Oh my god! Chuyện gì thế này? Anh có biết mình đang nói gì không? - Ngọc Linh cười nhạt.
- Em là người anh yêu nhưng chỉ là người anh từng yêu. Em là quá khứ còn cô ấy là hiện tại và tương lai của em.
- Tại sao chứ? Sao anh lại từ bỏ em trong khi bao năm qua tình cảm anh dành cho em vẫn vậy? Tại sao là cô ấy - một người bình thường đến như vậy?
- Anh nghĩ em phải là người hiểu rõ lí do này nhất chứ. Dừng lại đi, anh đã quá mệt mỏi vì phải làm một trong số những kẻ si em một cách ngu dại và cũng quá mệt mỏi vì trò chơi đuổi bắt của em. Anh không muốn tiếp tục sống dưới cái thân phận người tình hờ của em nữa.
- Cái gì mà người tình hờ? Anh nghe em giải thích đi, không phải như vậy đâu.
- Không cần phải giải thích, anh cũng quá mệt mỏi vì phải nghe em giải thích rồi.
Ngọc Linh vội nắm lấy tay Đăng Khoa nhưng cùng lúc đó chuông điện thoại của cô reo lên. Ngọc Linh nhìn màn hình điện thoại mà tần ngần một lúc lâu. Ánh mắt Đăng Khoa chợt chùng xuống, anh trầm giọng.
- Em nghe đi.
- Không, nó không quan trọng.
Ngọc Linh liền tắt máy nhưng Đăng Khoa đã gỡ tay cô ra.
- Anh chính thức rút khỏi trò chơi này. Em dừng lại đi bàn tay này của anh không còn dành cho em nữa đâu, nó thuốc về cô ấy.
Đăng Khoa bước lùi lại, anh đi thẳng đến chỗ cô gái nhỏ có nét mặt hiền lành đang nhìn anh bằng đôi mắt ngân ngấn nước. Bàn tay Đăng Khoa đan vào tay An An nhẹ nhàng nhưng ấm áp. Bất chợt An An cười với anh, nụ cười hiền lành nhẹ nhàng lau đi vết máu vừa rỉ ra nơi tim anh.
Hoàng hôn dần buông xuống không gian tấp nập của thành phố, chút nắng chiều còn sót lại trên tầng mây mỏng chợt trở nên lấp lánh hơn bởi những ngọn sóng bé con lăn tăn trên dòng sông chảy ngược dòng uốn mình trong lòng thành phố.
Trên chiếc ghế đá ở một công viên nhỏ cạnh bờ sông có một đôi tình nhân giả vờ đang ngồi cạnh nhau, mỗi người một tâm trạng. Chàng trai thì có dáng người mệt mỏi ngồi tựa hẳn vào thành ghế, đôi mắt ánh lên những tia buồn vô tận, thỉnh thoảng anh lại thở dài và nhấp ngụm cà phê đen không đường để cái vị đắng trong khuôn miệng lấn đi cái vị đắng trong lòng. Còn cô gái bên cạnh thì vẫn ngồi im lặng, đôi bàn tay thì ôm chặt lấy chai nước suối tinh khiết như thể để tìm sự dũng cảm, cô hướng tầm mắt ra xa nhìn một cách vô định vào không gian nhạt màu của chiều tà và chốc chốc cô cũng hướng mắt về anh với cái nhìn cảm thông và lo lắng.
- Tệ hại quá đúng không An?
- Dạ??? - An An giật mình.
- Xin lỗi vì đã lợi...
Mọi người ai cũng mải mê ngắm nhìn vẻ đẹp gần như là hoàn mỹ của cặp đôi mà không ai để ý thấy rằng giữa họ đang tồn tại một vách ngăn vô hình nào đó. Cô gái thì vui vẻ cười nói và thỉnh thoảng thì nghe điện thoại còn chàng trai thì vẫn ngồi im lặng chốc chốc cũng lên tiếng nói vài ba câu rồi hướng ánh nhìn buồn bã vào một điểm hư vô nào đó bên ngoài khung cửa kính.
- Anh không vui phải không? - Ngọc Linh nhẹ nhàng lên tiếng.
- Không, sao em nói vậy?
- Nét mặt của anh đã nói lên tất cả. Anh nên biết là em vì anh nên mới trở về và em cũng chỉ ở lại được một tuần thôi.
- Ừ! Anh xin lỗi.
Đăng Khoa thở dài nhấp ngụm cà phê, vị đắng tràn ngập trong khuôn miệng. Chợt anh nhớ đến vị ngọt tự nhiên của những chai nước suối mà An An hay đưa cho anh mỗi khi anh chơi thể thao xong.
- Bây giờ anh đưa em đi biển đi, em muốn ngắm hoàng hôn trên biển. Lâu rồi không được cùng anh ngắm hoàng hôn.
- Ừ, cũng đã thật lâu rồi.
- Vậy anh đợi em một lát, em vào nhà vệ sinh cái đã.
Ngọc Linh cười tươi, cô chồm người lên phía trước hôn nhẹ lên môi Đăng Khoa rồi quay gót đi. Trong khi Đăng Khoa thở dài thì những ánh mắt xung quanh lại ánh lên tia nhìn ngưỡng mộ pha lẫn ganh tỵ.
"Xoảng"
Tiếng đổ vỡ vang lên ở góc cuối quán kèm theo sau đó là tiếng cằn nhằn của hai vị khách nào đó và tiếng quát mắng của ông chủ quán, hai thứ âm thanh này hoàn trộn vào nhau lẫn át tiếng xin lỗi nhỏ nhẹ của cô nhân viên trẻ nhưng ai kia đã nhận ra giọng nói này.
- Xin lỗi, tôi không cố ý. Xin lỗi, mong anh chị bỏ qua.
- Không biết mắt mũi để đâu nữa, không làm được thì nghỉ đi. Chút nữa là bẩn hết bộ váy đắc tiền của tôi rồi.
- Xin lỗi quý khách. Thành thật xin lỗi.
Ông chủ quán nhỏ nhẹ giải quyết rắc rối với vị khách khó tính rồi quay sang kéo cô nhân viên đang cuối mặt vào gian trong gần lối vào nhà vệ sinh. Ông quát lớn.
- Cô làm ăn kiểu gì thế hả? Định phá quán tôi hay sao?
- Xin lỗi ông chủ nhưng tại vị khách nam ấy cố tình chạm vào người khi con đi qua nên.....
- Gì chứ? Giờ còn đổ lỗi cho người khác à? Cô tưởng mình là ai chứ?
- Con không có lỗi, tại người khách ấy thôi với lại đây cũng đâu phải là công việc của con.
- Còn cãi nữa à? Có tin là tôi tăng số tiền cả nợ lẫn lãi mà cô còn thiếu tôi không?
- Được thôi, đuổi đi.
Giọng nói trầm lạnh quyền uy vang lên sau lưng cô nhân viên trẻ. Chàng trai vừa bước đến liền lôi ví ra và lấy một sấp tiền mệnh giá 200 ngàn ném vào người ông chủ quán đang ngơ ngác vì bất ngờ.
- Khoản này là trả cho số tiền mà cô ấy đã nợ ông. Đủ chứ?
- Đủ.... đủ.... nhưng...Cậu...cậu là ai?
- Tôi là ai ông không cần biết, cứ cầm lấy tiền và im miệng ngay. Còn cô gái này từ hôm nay sẽ chính thức nghỉ việc tại đây.
Sau khi ông chủ quán rời đi chàng trai mới quay sang cô nhân viên trẻ đang nhìn mình với ánh mắt ngỡ ngàng.
- Đừng nhìn anh như vậy nữa, khó chịu lắm.
- Em....em....xin lỗi.
- Lỗi phải gì mà xin. Nhìn em kìa giống mèo nheo quá.
Đăng Khoa tháo tạp dề phục vụ của An An ra rồi anh rút khăn giấy lau vết bẩn trên gương mặt cô.Mặc dù Đăng Khoa và cô không xa lạ gì mấy nhưng An An có chút e ngại, đôi má đã ửng đỏ lên. Trong giây phút đôi môi ấy vừa nở nụ cười hiền hòa thì Đăng Khoa chợt thấy lòng mình bình yên đến nhẹ nhàng, anh lại nhớ đến lời của Thiên Vương "Dừng lại đi.". Ừ, thì có lẽ đã đến lúc anh phải dừng lại thôi, vì lời giao ước vì bản thân anh và vì nụ cười nhẹ nhưngmang lại động lực lớn này. Vừa lúc đó Ngọc Linh bước đến, cô bàng hoàng đến mức khó chịu.
- Anh làm gì vậy? Cô gái này là ai?
An An vội quay người lại, cô hơi lùi ra xa Đăng Khoa để tránh gây hiểu lầm, có lẽ cô gái đẹp kiêu sa kia là bạn gái anh. Nhưng, bất chợt Đăng Khoa lại vòng tay qua eo An An, anh kéo nhẹ cô đứng nép vào cạnh mình.
- Để anh giới thiệu cho em biết. Đây là bạn gái anh, cô ấy tên là An An, còn đây là Ngọc Linh, bạn anh từ Mỹ mới về cô ấy là người mà anh từng kể cho em nghe đấy.
Đăng Khoa quay sang cười nhẹ với An An. Dù rất bất ngờ trước hành động này của Đăng Khoa nhưng An An vẫn còn đủ lí trí để nhận thấy ánh mắt cầu cứu pha lẫn khổ đau của anh. Chợt cô nghe lòng mình dấy lên một chút xót xa, xót xa cho cái tình yêu mù quáng mệt mỏi của anh.
- Chào chị.
An An cười nhẹ nhưng đáp lại cô là cái nhìn thù ghét của Ngọc Linh, cô không nói không rằng liền bước đến gỡ tay Đăng Khoa ra khỏi người An An rồi kéo anh đi.
- Ngọc Linh dừng lại. Em dừng lại.
Đăng Khoa kéo giật Ngọc Linh lại.
- Anh tưởng mình làm vậy là có thể lừa được em sao? Có diễn thì cũng phải diễn cho đạt một chút chứ.
- Anh không đùa, cô ấy là bạn gái anh.
- Bạn gái anh? Vậy còn em là gi? Là gì của anh?
- Là người yêu.
- Oh my god! Chuyện gì thế này? Anh có biết mình đang nói gì không? - Ngọc Linh cười nhạt.
- Em là người anh yêu nhưng chỉ là người anh từng yêu. Em là quá khứ còn cô ấy là hiện tại và tương lai của em.
- Tại sao chứ? Sao anh lại từ bỏ em trong khi bao năm qua tình cảm anh dành cho em vẫn vậy? Tại sao là cô ấy - một người bình thường đến như vậy?
- Anh nghĩ em phải là người hiểu rõ lí do này nhất chứ. Dừng lại đi, anh đã quá mệt mỏi vì phải làm một trong số những kẻ si em một cách ngu dại và cũng quá mệt mỏi vì trò chơi đuổi bắt của em. Anh không muốn tiếp tục sống dưới cái thân phận người tình hờ của em nữa.
- Cái gì mà người tình hờ? Anh nghe em giải thích đi, không phải như vậy đâu.
- Không cần phải giải thích, anh cũng quá mệt mỏi vì phải nghe em giải thích rồi.
Ngọc Linh vội nắm lấy tay Đăng Khoa nhưng cùng lúc đó chuông điện thoại của cô reo lên. Ngọc Linh nhìn màn hình điện thoại mà tần ngần một lúc lâu. Ánh mắt Đăng Khoa chợt chùng xuống, anh trầm giọng.
- Em nghe đi.
- Không, nó không quan trọng.
Ngọc Linh liền tắt máy nhưng Đăng Khoa đã gỡ tay cô ra.
- Anh chính thức rút khỏi trò chơi này. Em dừng lại đi bàn tay này của anh không còn dành cho em nữa đâu, nó thuốc về cô ấy.
Đăng Khoa bước lùi lại, anh đi thẳng đến chỗ cô gái nhỏ có nét mặt hiền lành đang nhìn anh bằng đôi mắt ngân ngấn nước. Bàn tay Đăng Khoa đan vào tay An An nhẹ nhàng nhưng ấm áp. Bất chợt An An cười với anh, nụ cười hiền lành nhẹ nhàng lau đi vết máu vừa rỉ ra nơi tim anh.
Hoàng hôn dần buông xuống không gian tấp nập của thành phố, chút nắng chiều còn sót lại trên tầng mây mỏng chợt trở nên lấp lánh hơn bởi những ngọn sóng bé con lăn tăn trên dòng sông chảy ngược dòng uốn mình trong lòng thành phố.
Trên chiếc ghế đá ở một công viên nhỏ cạnh bờ sông có một đôi tình nhân giả vờ đang ngồi cạnh nhau, mỗi người một tâm trạng. Chàng trai thì có dáng người mệt mỏi ngồi tựa hẳn vào thành ghế, đôi mắt ánh lên những tia buồn vô tận, thỉnh thoảng anh lại thở dài và nhấp ngụm cà phê đen không đường để cái vị đắng trong khuôn miệng lấn đi cái vị đắng trong lòng. Còn cô gái bên cạnh thì vẫn ngồi im lặng, đôi bàn tay thì ôm chặt lấy chai nước suối tinh khiết như thể để tìm sự dũng cảm, cô hướng tầm mắt ra xa nhìn một cách vô định vào không gian nhạt màu của chiều tà và chốc chốc cô cũng hướng mắt về anh với cái nhìn cảm thông và lo lắng.
- Tệ hại quá đúng không An?
- Dạ??? - An An giật mình.
- Xin lỗi vì đã lợi...



