Yêu Em Rồi Đấy
biết là anh yêu em không? Anh yêu em, rất yêu em.
- Yêu em sao anh lại nỡ bỏ em mà đi? Sao anh cứ bắt em phải yêu anh trong đau đớn thế này?
Trúc Chi vội ôm lấy anh bậc khóc nức nở.
- Cua ngoan em đừng khóc. Nghe anh đi. Anh yêu em nên mới để em được sống, anh yêu em nên mới bảo em quay về. Em nên nhớ anh đánh đổi cả tính mạng của mình là để em được bình an. Đừng như thế nữa, anh đau lòng lắm.
- Anh!
Trúc Chi thét lên khi anh vụt biến trong vòng tay cô.
- Em về đi, bên kia có người đang đợi em đấy!
Thanh Phong lại xuất hiện, anh đứng ở một bên đầu của cây cầu dài mờ ảo trong màn sương trắng, anh chỉ tay về phía sau lưng Trúc Chi. Trúc Chi đứng giữa cầu nhìn anh rồi lại nhìn về phía màn sương trắng sau lưng mình, nhưng làm gì có ai đang đợi cô như anh nói. Cô vội vàng quay đầu lại thì anh đã biến mất.
Màn đêm bỗng từ đâu đổ ụp xuống, đặc quánh và lạnh lẽo, Trúc Chi sợ hãi ngồi thụp xuống và khóc nấc lên, một cơn gió nhẹ lướt qua mang theo mùi bạc hà thanh mát. Sợ thì sợ thật đấy nhưng Trúc Chi bướng bỉnh không muốn trở về, cô không muốn mở mắt ra để rồi phải đối mặt với những đớn đau mệt mỏi. Cô không về, nhất quyết không về, cô sẽ ngồi đây đợi anh nhất định anh sẽ đến đón cô đi cùng.
Trúc Chi không biết mình đã ngồi bao lâu trong cái đêm đen tĩnh mịch này, không gian xung quanh rất lạnh, cái lạnh thấu tận xương tủy, toàn thân Trúc Chi dường như trở nên tê cứng nhưng duy chỉ có bàn tay là rất ấm áp cảm giác như có ai đó đang nắm chặt lấy tay mình. Nhưng rồi bàn tay cô cũng trở nên lạnh dần, dường như ai kia đã buông tay. Trúc Chi sợ hãi chạy vội theo làn hơi ấm đang xa dần.
Trúc Chi choàng tỉnh hốt hoảng mở mắt ra, thở dốc đầy sợ hãi. Mãi một lúc sau cô mới bình tĩnh lại và đảo mắt nhìn quanh. Một căn phòng trắng toát được rọi vàng bởi ánh nắng ban mai, trên đầu giường thì chằng chịt những sợi dây truyền, một sợi là nước truyền dịch màu trắng một sợi thì chứa dung dịch màu đỏ, chúng đang chầm chậm chảy vào người cô.. Trúc Chi khẽ thở dài khi biết đó là máu, cô đang được truyền máu.
Tay chân mệt mỏi không buồn cử động nên Trúc Chi chỉ nghiêng đầu về một bên và anh lại xuất hiện như bao lần. Gương mặt đẹp với đôi mắt khép hờ luôn khiến cô cảm thấy bình yên. Sau bao biến cố xảy ra thì người đầu tiên cô muốn nhìn thấy mỗi khi mở mắt ra là anh - chàng trai với mùi bạc hà thanh mát.
Trúc Chi cười nhẹ khi biết thì ra nh ngủ quên nên mới buông tay cô ra. Cứ mãi đắm chìm trong dòng suy nghĩ miên man Trúc Chi không hề hay biết anh đang nhìn cô.
- Bộ em chưa thấy con trai ngủ bao giờ sau mà lại nhìn như thế?
- Hả? à...ừ....
Trúc Chi giật mình chẳng biết nói gì.
- Đừng có trố mắt mà nhìn như vậy nữa, nói tôi nghe em thấy trong người thế nào rồi? Có đau ở đâu không? Có thấy chỗ nào không ổn không?
- Không sao.
Trúc Chi nói mà nước mắt lăn dài.
- Không sao mà sao lại khóc? Đau ở đâu à?
Trúc Chi lắc đầu rồi khóc to hơn, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, cô chỉ biết là mình rất muốn khóc.
Thiên Vương phát hoảng khi Trúc Chi cứ khóc mãi không chịu nín, anh không biết phải làm thế nào đành lớn giọng quát.
- Em thôi đi, ồn ào chết được.
Và câu nói đã phát huy tác dụng tốt Trúc Chi dừng khóc hẳn. Ngay lúc đó ba và anh hai Trúc Chi chạy vào, vẻ mặt lo lắng sợ sệt.
Nhìn thấy cô con gái bé bỏng vẫn bình an vô sự ông thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn Thiên Vương.Vừa xuất viện Trúc Chi đã nằng nặc đòi đến mộ Thanh Phong nên ba cô đành bấm bụng đồng ý. Ông cử vệ sĩ đi cùng nhưng đến khu một thì Trúc Chi không cho họ theo vào, cô không muốn bất kì ai quấy rầy giây phút của hai người.
Đặt bó bách hợp trắng xuống trước bia mộ, Trúc Chi thở dài rồi ngồi xuống tựa đầu vào đấy.
- Em ngốc quá phải không anh? Đâu là người mình yêu cũng không nhận ra.
-.................
- Anh có giận em không?
Nước mắt lăn dài khi cô nhớ đến viễn cảnh chiều hôm đó. Gió lùa về mơn man làn tóc mềm, vỗ về an ủi.
Sau hàng tiếng đồng hồ ngồi im bên bia mộ Trúc Chi ủ rũ trở về nhà. Vừa vào đến nhà cô liền chạy nhanh lên phòng khóa chặt cửa rồi lại bậc khóc. Vết cứa trên cổ tay cô vẫn chưa lành hẳn và cũng như vết cứa trong tim cô, nó vẫn đang rỉ máu. Cô đã tin anh, trao trọn tình yêu cho anh vậy mà....
Gương mặt ấy, mùi hương ấy đã khiến Trúc Chi đau, đau thật nhiều. Cứ ngỡ điều kì diệu xảy đến, cứ ngỡ anh về trong vô vọng nhưng nào ngờ tất cả chỉ là giả dối. Anh đến bên cô, giả vờ quan tâm, chăm sóc và yêu thương cô cuối cùng cũng chỉ để đưa cô về thế giới bên kia, để thỏa mãn lửa hận trong lòng anh.
Niềm tin cô trao trọn cho anh nay đã sụp đổ, sụp đổ hoàn toàn. Một kế hoạch thật hay khi anh lợi dụng bóng hình mà cô yêu thương để khiến cô phải đau khổ dằn vặt. Anh đau, cô cũng biết đau, đâu phải chỉ mình anh chịu nổi đau mất mát, đâu phải chỉ mình anh mất đi người thân yêu.
"Xoảng"
Lọ thủy tinh vỡ nát những ngôi sao xanh bé nhỏ vương vãi khắp nền nhà. Đổ vỡ, tất cả còn lại chỉ là mảnh vụn của đau thương.
Ở bên ngoài, Mạnh định tông cửa chạy vào nhưng ba anh đã ngăn lại.
- Cứ để con bé một mình, nó cần được khóc.
Ngủ thiếp đi trong nỗi đau và tiếng nấc, Trúc Chi tỉnh giấc thẫn thờ nhìn mọi thứ xung quanh. Chợt, Trúc Chi nhận ra dù có chuyện gì xảy ra thì cuộc sống này vẫn tiếp diễn đấy thôi, đồng hồ vẫn quay, gió vẫn thổi và mây vẫn bay. Nhìn những ngôi sao bé xinh lòng cô lại thấy quặn đau. Đột nhiên, cô nhận ra hà cớ gì phải đối xử với tình yêu của mình như thế? Những ngôi sao này là món quà cô dành tặng anh, chỉ riêng anh mà thôi.
Buổi tối, Trúc Chi gượng ép bản thân ngồi vào bàn ăn nhờ thế mà cô mới phát hiện ra vẻ mặt tiều tụy của ba và anh hai. Có lẽ họ đã rất lo lắng cho cô.
- Lâu rồi gia đình mình mới có dịp ngồi ăn chung thế này, ba vui lắm. Xin lỗi con vì ba bận quá không có thời gian dành cho con.
- Ba.....
Trúc Chi nghe nhói lòng khi cô thấy khóe mắt ba đỏ hoe.
- Với tư cách một người cha, ta có thể yêu cầu con một việc được không?
- Dạ được.
- Ba không cần con vì ba, ba chỉ cần con vì bản thân mình mà sống tốt có được không? Đừng tự hành hạ bản thân nữa được không con?
Trúc Chi bậc khóc, nước mắt thấm đẫm khuôn mặt hốc hác.
- Anh cũng có một yêu cầu. Xin em đừng cướp mất đứa em gái đáng yêu của anh có được không?
Bữa cơm với mắt, gia đình cả ba người đều khóc, khóc cho vơi đi những sợ hãi, đau buồn kìm nén bấy lâu.
Sáng hôm sau, cả ông Hoàng và anh Mạnh đều phải đi công tác xa. Dù rất muốn ở lại nhưng họ không thể, vì gia đình này họ đành phải để nỗi lo đè nén con tim.
Ông Hoàng vừa mở cửa xe định bước vào thì Trúc Chi chạy vội ra, cô ôm chằm lấy ba và thút thít khóc.
- Ba ơi, con xin lỗi.
- Được rồi con ngoan, đừng khóc.
Rời vòng tay ba, Trúc Chi thôi khóc, cô lau vội nước mắt, chắc giọng.
- Ba và anh hai đi bình an. Nhớ về sớm, con chờ.
Ông Hoàng mỉm cười hạnh phúc vẫy tay chào cô con gái bé bỏng rồi bước vào trong xe. Anh Mạnh cũng cười tươi, trước khi lên xe anh bước đến hôn nhẹ lên trán Trúc Chi.
- Giỏi lắm em gái.Học viện Trưng Vương đón chào sự trở lại của Trúc Chi trong một ngày nắng ấm nhưng đây là sự trở lại của một Trúc Chi có xác không hồn. Chấp nhận sống tiếp không có nghĩa là chôn đi được nỗi đau và chấm dứt được quá khứ.
- Trúc Chi!
An An chạy đến ôm chằm Trúc Chi vào lòng, ...
- Yêu em sao anh lại nỡ bỏ em mà đi? Sao anh cứ bắt em phải yêu anh trong đau đớn thế này?
Trúc Chi vội ôm lấy anh bậc khóc nức nở.
- Cua ngoan em đừng khóc. Nghe anh đi. Anh yêu em nên mới để em được sống, anh yêu em nên mới bảo em quay về. Em nên nhớ anh đánh đổi cả tính mạng của mình là để em được bình an. Đừng như thế nữa, anh đau lòng lắm.
- Anh!
Trúc Chi thét lên khi anh vụt biến trong vòng tay cô.
- Em về đi, bên kia có người đang đợi em đấy!
Thanh Phong lại xuất hiện, anh đứng ở một bên đầu của cây cầu dài mờ ảo trong màn sương trắng, anh chỉ tay về phía sau lưng Trúc Chi. Trúc Chi đứng giữa cầu nhìn anh rồi lại nhìn về phía màn sương trắng sau lưng mình, nhưng làm gì có ai đang đợi cô như anh nói. Cô vội vàng quay đầu lại thì anh đã biến mất.
Màn đêm bỗng từ đâu đổ ụp xuống, đặc quánh và lạnh lẽo, Trúc Chi sợ hãi ngồi thụp xuống và khóc nấc lên, một cơn gió nhẹ lướt qua mang theo mùi bạc hà thanh mát. Sợ thì sợ thật đấy nhưng Trúc Chi bướng bỉnh không muốn trở về, cô không muốn mở mắt ra để rồi phải đối mặt với những đớn đau mệt mỏi. Cô không về, nhất quyết không về, cô sẽ ngồi đây đợi anh nhất định anh sẽ đến đón cô đi cùng.
Trúc Chi không biết mình đã ngồi bao lâu trong cái đêm đen tĩnh mịch này, không gian xung quanh rất lạnh, cái lạnh thấu tận xương tủy, toàn thân Trúc Chi dường như trở nên tê cứng nhưng duy chỉ có bàn tay là rất ấm áp cảm giác như có ai đó đang nắm chặt lấy tay mình. Nhưng rồi bàn tay cô cũng trở nên lạnh dần, dường như ai kia đã buông tay. Trúc Chi sợ hãi chạy vội theo làn hơi ấm đang xa dần.
Trúc Chi choàng tỉnh hốt hoảng mở mắt ra, thở dốc đầy sợ hãi. Mãi một lúc sau cô mới bình tĩnh lại và đảo mắt nhìn quanh. Một căn phòng trắng toát được rọi vàng bởi ánh nắng ban mai, trên đầu giường thì chằng chịt những sợi dây truyền, một sợi là nước truyền dịch màu trắng một sợi thì chứa dung dịch màu đỏ, chúng đang chầm chậm chảy vào người cô.. Trúc Chi khẽ thở dài khi biết đó là máu, cô đang được truyền máu.
Tay chân mệt mỏi không buồn cử động nên Trúc Chi chỉ nghiêng đầu về một bên và anh lại xuất hiện như bao lần. Gương mặt đẹp với đôi mắt khép hờ luôn khiến cô cảm thấy bình yên. Sau bao biến cố xảy ra thì người đầu tiên cô muốn nhìn thấy mỗi khi mở mắt ra là anh - chàng trai với mùi bạc hà thanh mát.
Trúc Chi cười nhẹ khi biết thì ra nh ngủ quên nên mới buông tay cô ra. Cứ mãi đắm chìm trong dòng suy nghĩ miên man Trúc Chi không hề hay biết anh đang nhìn cô.
- Bộ em chưa thấy con trai ngủ bao giờ sau mà lại nhìn như thế?
- Hả? à...ừ....
Trúc Chi giật mình chẳng biết nói gì.
- Đừng có trố mắt mà nhìn như vậy nữa, nói tôi nghe em thấy trong người thế nào rồi? Có đau ở đâu không? Có thấy chỗ nào không ổn không?
- Không sao.
Trúc Chi nói mà nước mắt lăn dài.
- Không sao mà sao lại khóc? Đau ở đâu à?
Trúc Chi lắc đầu rồi khóc to hơn, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, cô chỉ biết là mình rất muốn khóc.
Thiên Vương phát hoảng khi Trúc Chi cứ khóc mãi không chịu nín, anh không biết phải làm thế nào đành lớn giọng quát.
- Em thôi đi, ồn ào chết được.
Và câu nói đã phát huy tác dụng tốt Trúc Chi dừng khóc hẳn. Ngay lúc đó ba và anh hai Trúc Chi chạy vào, vẻ mặt lo lắng sợ sệt.
Nhìn thấy cô con gái bé bỏng vẫn bình an vô sự ông thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn Thiên Vương.Vừa xuất viện Trúc Chi đã nằng nặc đòi đến mộ Thanh Phong nên ba cô đành bấm bụng đồng ý. Ông cử vệ sĩ đi cùng nhưng đến khu một thì Trúc Chi không cho họ theo vào, cô không muốn bất kì ai quấy rầy giây phút của hai người.
Đặt bó bách hợp trắng xuống trước bia mộ, Trúc Chi thở dài rồi ngồi xuống tựa đầu vào đấy.
- Em ngốc quá phải không anh? Đâu là người mình yêu cũng không nhận ra.
-.................
- Anh có giận em không?
Nước mắt lăn dài khi cô nhớ đến viễn cảnh chiều hôm đó. Gió lùa về mơn man làn tóc mềm, vỗ về an ủi.
Sau hàng tiếng đồng hồ ngồi im bên bia mộ Trúc Chi ủ rũ trở về nhà. Vừa vào đến nhà cô liền chạy nhanh lên phòng khóa chặt cửa rồi lại bậc khóc. Vết cứa trên cổ tay cô vẫn chưa lành hẳn và cũng như vết cứa trong tim cô, nó vẫn đang rỉ máu. Cô đã tin anh, trao trọn tình yêu cho anh vậy mà....
Gương mặt ấy, mùi hương ấy đã khiến Trúc Chi đau, đau thật nhiều. Cứ ngỡ điều kì diệu xảy đến, cứ ngỡ anh về trong vô vọng nhưng nào ngờ tất cả chỉ là giả dối. Anh đến bên cô, giả vờ quan tâm, chăm sóc và yêu thương cô cuối cùng cũng chỉ để đưa cô về thế giới bên kia, để thỏa mãn lửa hận trong lòng anh.
Niềm tin cô trao trọn cho anh nay đã sụp đổ, sụp đổ hoàn toàn. Một kế hoạch thật hay khi anh lợi dụng bóng hình mà cô yêu thương để khiến cô phải đau khổ dằn vặt. Anh đau, cô cũng biết đau, đâu phải chỉ mình anh chịu nổi đau mất mát, đâu phải chỉ mình anh mất đi người thân yêu.
"Xoảng"
Lọ thủy tinh vỡ nát những ngôi sao xanh bé nhỏ vương vãi khắp nền nhà. Đổ vỡ, tất cả còn lại chỉ là mảnh vụn của đau thương.
Ở bên ngoài, Mạnh định tông cửa chạy vào nhưng ba anh đã ngăn lại.
- Cứ để con bé một mình, nó cần được khóc.
Ngủ thiếp đi trong nỗi đau và tiếng nấc, Trúc Chi tỉnh giấc thẫn thờ nhìn mọi thứ xung quanh. Chợt, Trúc Chi nhận ra dù có chuyện gì xảy ra thì cuộc sống này vẫn tiếp diễn đấy thôi, đồng hồ vẫn quay, gió vẫn thổi và mây vẫn bay. Nhìn những ngôi sao bé xinh lòng cô lại thấy quặn đau. Đột nhiên, cô nhận ra hà cớ gì phải đối xử với tình yêu của mình như thế? Những ngôi sao này là món quà cô dành tặng anh, chỉ riêng anh mà thôi.
Buổi tối, Trúc Chi gượng ép bản thân ngồi vào bàn ăn nhờ thế mà cô mới phát hiện ra vẻ mặt tiều tụy của ba và anh hai. Có lẽ họ đã rất lo lắng cho cô.
- Lâu rồi gia đình mình mới có dịp ngồi ăn chung thế này, ba vui lắm. Xin lỗi con vì ba bận quá không có thời gian dành cho con.
- Ba.....
Trúc Chi nghe nhói lòng khi cô thấy khóe mắt ba đỏ hoe.
- Với tư cách một người cha, ta có thể yêu cầu con một việc được không?
- Dạ được.
- Ba không cần con vì ba, ba chỉ cần con vì bản thân mình mà sống tốt có được không? Đừng tự hành hạ bản thân nữa được không con?
Trúc Chi bậc khóc, nước mắt thấm đẫm khuôn mặt hốc hác.
- Anh cũng có một yêu cầu. Xin em đừng cướp mất đứa em gái đáng yêu của anh có được không?
Bữa cơm với mắt, gia đình cả ba người đều khóc, khóc cho vơi đi những sợ hãi, đau buồn kìm nén bấy lâu.
Sáng hôm sau, cả ông Hoàng và anh Mạnh đều phải đi công tác xa. Dù rất muốn ở lại nhưng họ không thể, vì gia đình này họ đành phải để nỗi lo đè nén con tim.
Ông Hoàng vừa mở cửa xe định bước vào thì Trúc Chi chạy vội ra, cô ôm chằm lấy ba và thút thít khóc.
- Ba ơi, con xin lỗi.
- Được rồi con ngoan, đừng khóc.
Rời vòng tay ba, Trúc Chi thôi khóc, cô lau vội nước mắt, chắc giọng.
- Ba và anh hai đi bình an. Nhớ về sớm, con chờ.
Ông Hoàng mỉm cười hạnh phúc vẫy tay chào cô con gái bé bỏng rồi bước vào trong xe. Anh Mạnh cũng cười tươi, trước khi lên xe anh bước đến hôn nhẹ lên trán Trúc Chi.
- Giỏi lắm em gái.Học viện Trưng Vương đón chào sự trở lại của Trúc Chi trong một ngày nắng ấm nhưng đây là sự trở lại của một Trúc Chi có xác không hồn. Chấp nhận sống tiếp không có nghĩa là chôn đi được nỗi đau và chấm dứt được quá khứ.
- Trúc Chi!
An An chạy đến ôm chằm Trúc Chi vào lòng, ...



