Yêu Em Rồi Đấy
sau mới lấy lại được bình tĩnh.
- Đi thôi, em còn ngồi đó làm gì?
- Anh làm ơn đi tôi đi không nổi nữa rồi.
- Chán em thật, con bé rắc rối.
Thiên Vương cúi người xuống bế thốc Trúc Chi lên tiến về phía bờ biển. Bãi cát mềm và cơn gió biển mát lành đón lấy Trúc Chi, cô ngồi thẫn người ra trước vẻ đẹp huy hoàng của bình minh.
Ở phía xa ngút tầm mắt nơi mà đất trời dường như giao nhau một khối cầu màu cam khổng lồ dần nhô lên khỏi mặt biển đen ngòm. Những tia nắng bé con háo thắng phóng vụt lên tầng mây và trườn dài trên đầu ngọn sóng. Mặt biển như tỉnh giấc vội cởi bỏ đi chiếc áo của đêm đen để khoác lên mình vẻ đẹp lấp lánh của màu nắng đầu ngày. Gió lướt nhẹ mang nắng trải rộng khắp nơi. Bất kể ai đứng trước vẻ đẹp huy hoàng này đều không giữ nổi lòng mình, niềm phấn khởi cứ trào dâng kéo căng tràn nhựa sống.
Bình minh rực rỡ và bình yên đánh dấu sự khởi đầu cho một ngày mới tươi đẹp.
- Vứt bỏ được chưa?
Thiên Vương đột ngột lên tiếng, Trúc Chi lơ ngơ quay nhìn về phía anh định hỏi vứt bỏ cái gì thì mặt cô biến sắc khi anh đưa sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn lên trước mặt cô.
- Đã đến lúc em vứt bỏ cái này.
- Không!
Trúc Chi hét lên quay phắt ra biển theo hướng ném của Thiên Vương. Biển cả bao la đã nuốt chững lấy tình yêu của cô. Trúc Chi đau đớn tuyệt vọng nhìn kỉ vật của Thanh Phong biến mất trước mắt mình, cô khóc thét lên.
- Đồ tồi! Sao anh lại làm vậy? Sao lại vứt chiếc nhẫn của tôi?
- Đâu có tôi vứt luôn sợi dây chuyền đó chứ! - Thiên Vương nhún vai phân trần
Trúc Chi ngồi thụp xuống bãi cát, gục mặt khóc, miệng vẫn không ngừng mắng anh là đồ tồi.
- Còn mắng nữa là tôi quăng em xuống biển luôn bây giờ.
Thiên Vương vừa đeo sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn vào cổ Trúc Chi vừa lạnh giọng răn đe. Trúc Chi nín bặt vội vã đưa tay nắm chặt lấy chiếc nhẫn lòng khấ khởi vui mừng, Trúc Chi cứ tưởng suốt đời này cô đã đánh mất tình yêu của Phong.
***
Chiếc Ferreri vẫn lao vun vút trên đường mặc dù Trúc Chi đã xuống nước năn nỉ "Anh làm ơn chạy chậm một chút đi, em sợ." Nhưng Thiên Vương vẫn cứ phóng như bay và lí lẽ của anh là "Em bảo chạy chậm một chút chứ có bảo chạy chậm thế nào đâu."
Khi đã an toàn đứng trước cửa nhà Trúc Chi mới thôi cằn nhằn nhưng vì khiếp đãm trước tốc độ của anh và vì cơn buồn ngủ kéo đến lại còn cộng thêm việc sắp trễ học nên mặt mày cô trông thật thê thảm khổ sở.
- Được rồi, em vào ngủ đi chiều rồi đi học.
- Anh vừa phải thôi trời còn chưa sáng đã bắt tôi dậy bây giờ còn bắt tôi trốn học nữa sao?
- Có học đâu mà trốn, khối 11 được nghỉ buổi sáng.
- Ai cho nghỉ? Anh à?
Trúc Chi nhăn nhó, chắc anh lại định gạt cô nữa đây. Cô đâu ngốc đến nỗi không nhớ được lịch học.
- Ừm, tôi cho nghỉ đấy.
- Xì! Anh tưởng mình là ai chứ? Tôi không ngốc thế đâu.
Trúc Chi vừa dứt lời thì điện thoại có tin nhắn một là của An An một là của lớp trưởng. Hàng mi cong chớp liên tục, cô không tin vào mắt mình cả hai tin nhắn đều có cùng một nội dung thông báo là hôm nay khối 11 được nghỉ buổi sáng chiều học bình thường.
Thiên Vương cười tươi trước vẻ bất ngờ của Trúc Chi, anh đột ngột hôn lên tóc cô rồi phóng xe đi bỏ lại cô nàng đang đỏ mặt đứng bất động.
Một buổi sáng u ám không chút nắng mặt trời lười biếng nấp sau tầng mây, gió cứ thốc từng cơn lạnh lẽo. Ở nghĩa trang người ta lại thấy một cô gái nhỏ với ánh mắt buồn thương mang theo cây đàn violin và bó hoa bách hợp trắng muốt đến ngồi thừ bên bia mộ.
Anh từng căn dặn nếu một mai không có anh bên cạnh thì cô không được khóc nhưng sao nó quá khó. Cứ nghĩ về anh, nghĩ về khoảng thời gian đã qua thì nước mắt tự động lăn dài. Yêu thương là cái gì đó rất đau, nhớ cũng đau mà quên cũng đau.
Những tháng ngày giả dối bên Đông Quân càng khiến tình yêu của Trúc Chi sâu đậm hơn và cũng đau thương hơn. Vỏ bọc của anh quá hoàn hảo hay cô quá ngu si? Thật nực cười khi cô yêu Phong đến thế mà lại nhầm lẫn không nhận ra đó không phải là anh.
Ngồi lúc lâu Trúc Chi lại lấy đàn ra chơi. Vẫn là giai điệu nhẹ nhàng của bản Song from secret garden. Không gian tĩnh lặng của nghĩa trang như tan chảy cùng nỗi niềm, một vài người đi viếng mộ gần đấy không kìm lòng nổi để rồi cũng vô tình hòa mình vào tình yêu cách trở này.
Trúc Chi vừa đặt cây đàn xuống thì chuông điện thoại reo lên, cô nghe máy nhưng chưa kịp lên tiếng thì giọng nói lạnh uy quyền ở đầu dây bên kia đã vang lên.
- Ở đâu đấy?
Trúc Chi thở hắt ra.
- Nghĩa trang.
- Ngồi yên đó tôi đến ngay nếu em dám bỏ đi thì chết chắc.
Tiếng tút tút vang lên bên tai, Trúc Chi nhăn nhăn cô thấy khó chịu với cái cách hành xử lạ lùng của anh. Chẳng hiểu nổi bây giờ anh xem cô là cái gì mà hở chút ra là ra lệnh cho cô.
- Cua!
Trúc Chi giật mình khi từ sau lưng tiếng gọi quen thuộc vang lên. Đông Quân đứng đấy nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Ngây người hồi lâu Trúc Chi vội vàng cầm lấy cây đàn bỏ chạy, cô vẫn chưa đủ can đảm để đối mặt với anh dù biết rất rõ anh là Đông Quân. Khoảng thời gian qua đã có quá nhiều điều xảy đến giữa anh và cô, yêu nhau một cách giả dối.
Đông Quân vội níu tay Trúc Chi lại.
- Em đừng tránh mặt anh như thế nữa có được không?
- Buông em ra.
- Em từng nói dù có chuyện gì xảy ra thì cũng đừng lướt qua nhau như người xa lạ, sao bây giờ em đối xử với anh như thế?
- Phải, em từng nói như thế nhưng đó là lời em dành cho Thanh Phong chứ không phải dành cho anh.
- Anh...
- Anh là Đông Quân.
Trúc Chi hét lên, vung tay anh ra cô bỏ chạy thật nhanh, chạy để tránh mặt anh và cũng để tránh sự điên cuồng của nỗi nhớ mang tên Thanh Phong.
Đông Quân chết lặng người đi chưa bao giờ việc có người gọi đúng tên lại khiến anh đau đớn đến thế. Tần ngần một lúc lâu rồi anh cũng chạy theo Trúc Chi, anh không hiểu vì sao mình lại chạy theo nhưng con tim và đôi chân anh muốn thế.
Trúc Chi vừa chạy đến cổng nghĩa trang thì "Kétttttttt".
Một chiếc Mercedes đen thắng gấp trước mặt, một nhóm người mặc áo đen nhanh chóng túm lấy Trúc Chi lôi vào trong xe, cô hốt hoảng vùng vẫy nhưng chiếc khăn tẩm thuốc mê khiến cô nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Vừa lúc đó chiếc Ford Focus Sport màu trắng trờ đến, Thiên Vương chỉ kịp nhìn thấy Trúc Chi bị kéo lên xe, anh giận dữ nhấn chân ga cho xe đuổi theo. Cùng lúc đó Đông Quân cũng kịp chứng kiến sự việc, anh lôi tài xế của mình ra ngoài rồi cũng phóng xe đi.
Cuộc rượt đuổi tốc độ của những kẻ lắm tiền, ba chiếc xe một đen một trắng một ánh ghi lao nhanh trên xa lộ. Chiếc Mercedes đen biết mình bị bám theo nên càng phóng nhanh hơn. Hai chiếc xe màu trắng và ánh ghi chia ra hai bên ép sát chiếc xe màu đen. Cùng lúc đó không biết từ đâu xuất hiện thêm hai chiếc Mercedes đen, chúng mạnh bạo tông vào đuôi xe của Thiên Vương và Đông Quân. Sau một đoạn đường dài rượt đuổi hai chiếc Mercedes đen tăng tốc lao lên phía trước dàn hàng ngang tạo rào cản rồi đột ngột thắng gấp.
Do tốc độ quá nhanh nên hai chiếc Ford màu trắng và ánh ghi ở phía sau không tránh kịp, cả hai đâm sầm vào chiếc Mercedes đen và bị tông bởi những chiếc xe ở phía sau. Một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng.
Trong khoảng khắc hai chiếc xe chạm vào nhau Thiên Vương và Đông Quân đã kịp nhảy khỏi xe. Khi cả hai định thần lại thì chiếc Mercedes đen chở Trúc Chi đã tẩu thoát.
- Khốn khiếp.
Thiên V...
- Đi thôi, em còn ngồi đó làm gì?
- Anh làm ơn đi tôi đi không nổi nữa rồi.
- Chán em thật, con bé rắc rối.
Thiên Vương cúi người xuống bế thốc Trúc Chi lên tiến về phía bờ biển. Bãi cát mềm và cơn gió biển mát lành đón lấy Trúc Chi, cô ngồi thẫn người ra trước vẻ đẹp huy hoàng của bình minh.
Ở phía xa ngút tầm mắt nơi mà đất trời dường như giao nhau một khối cầu màu cam khổng lồ dần nhô lên khỏi mặt biển đen ngòm. Những tia nắng bé con háo thắng phóng vụt lên tầng mây và trườn dài trên đầu ngọn sóng. Mặt biển như tỉnh giấc vội cởi bỏ đi chiếc áo của đêm đen để khoác lên mình vẻ đẹp lấp lánh của màu nắng đầu ngày. Gió lướt nhẹ mang nắng trải rộng khắp nơi. Bất kể ai đứng trước vẻ đẹp huy hoàng này đều không giữ nổi lòng mình, niềm phấn khởi cứ trào dâng kéo căng tràn nhựa sống.
Bình minh rực rỡ và bình yên đánh dấu sự khởi đầu cho một ngày mới tươi đẹp.
- Vứt bỏ được chưa?
Thiên Vương đột ngột lên tiếng, Trúc Chi lơ ngơ quay nhìn về phía anh định hỏi vứt bỏ cái gì thì mặt cô biến sắc khi anh đưa sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn lên trước mặt cô.
- Đã đến lúc em vứt bỏ cái này.
- Không!
Trúc Chi hét lên quay phắt ra biển theo hướng ném của Thiên Vương. Biển cả bao la đã nuốt chững lấy tình yêu của cô. Trúc Chi đau đớn tuyệt vọng nhìn kỉ vật của Thanh Phong biến mất trước mắt mình, cô khóc thét lên.
- Đồ tồi! Sao anh lại làm vậy? Sao lại vứt chiếc nhẫn của tôi?
- Đâu có tôi vứt luôn sợi dây chuyền đó chứ! - Thiên Vương nhún vai phân trần
Trúc Chi ngồi thụp xuống bãi cát, gục mặt khóc, miệng vẫn không ngừng mắng anh là đồ tồi.
- Còn mắng nữa là tôi quăng em xuống biển luôn bây giờ.
Thiên Vương vừa đeo sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn vào cổ Trúc Chi vừa lạnh giọng răn đe. Trúc Chi nín bặt vội vã đưa tay nắm chặt lấy chiếc nhẫn lòng khấ khởi vui mừng, Trúc Chi cứ tưởng suốt đời này cô đã đánh mất tình yêu của Phong.
***
Chiếc Ferreri vẫn lao vun vút trên đường mặc dù Trúc Chi đã xuống nước năn nỉ "Anh làm ơn chạy chậm một chút đi, em sợ." Nhưng Thiên Vương vẫn cứ phóng như bay và lí lẽ của anh là "Em bảo chạy chậm một chút chứ có bảo chạy chậm thế nào đâu."
Khi đã an toàn đứng trước cửa nhà Trúc Chi mới thôi cằn nhằn nhưng vì khiếp đãm trước tốc độ của anh và vì cơn buồn ngủ kéo đến lại còn cộng thêm việc sắp trễ học nên mặt mày cô trông thật thê thảm khổ sở.
- Được rồi, em vào ngủ đi chiều rồi đi học.
- Anh vừa phải thôi trời còn chưa sáng đã bắt tôi dậy bây giờ còn bắt tôi trốn học nữa sao?
- Có học đâu mà trốn, khối 11 được nghỉ buổi sáng.
- Ai cho nghỉ? Anh à?
Trúc Chi nhăn nhó, chắc anh lại định gạt cô nữa đây. Cô đâu ngốc đến nỗi không nhớ được lịch học.
- Ừm, tôi cho nghỉ đấy.
- Xì! Anh tưởng mình là ai chứ? Tôi không ngốc thế đâu.
Trúc Chi vừa dứt lời thì điện thoại có tin nhắn một là của An An một là của lớp trưởng. Hàng mi cong chớp liên tục, cô không tin vào mắt mình cả hai tin nhắn đều có cùng một nội dung thông báo là hôm nay khối 11 được nghỉ buổi sáng chiều học bình thường.
Thiên Vương cười tươi trước vẻ bất ngờ của Trúc Chi, anh đột ngột hôn lên tóc cô rồi phóng xe đi bỏ lại cô nàng đang đỏ mặt đứng bất động.
Một buổi sáng u ám không chút nắng mặt trời lười biếng nấp sau tầng mây, gió cứ thốc từng cơn lạnh lẽo. Ở nghĩa trang người ta lại thấy một cô gái nhỏ với ánh mắt buồn thương mang theo cây đàn violin và bó hoa bách hợp trắng muốt đến ngồi thừ bên bia mộ.
Anh từng căn dặn nếu một mai không có anh bên cạnh thì cô không được khóc nhưng sao nó quá khó. Cứ nghĩ về anh, nghĩ về khoảng thời gian đã qua thì nước mắt tự động lăn dài. Yêu thương là cái gì đó rất đau, nhớ cũng đau mà quên cũng đau.
Những tháng ngày giả dối bên Đông Quân càng khiến tình yêu của Trúc Chi sâu đậm hơn và cũng đau thương hơn. Vỏ bọc của anh quá hoàn hảo hay cô quá ngu si? Thật nực cười khi cô yêu Phong đến thế mà lại nhầm lẫn không nhận ra đó không phải là anh.
Ngồi lúc lâu Trúc Chi lại lấy đàn ra chơi. Vẫn là giai điệu nhẹ nhàng của bản Song from secret garden. Không gian tĩnh lặng của nghĩa trang như tan chảy cùng nỗi niềm, một vài người đi viếng mộ gần đấy không kìm lòng nổi để rồi cũng vô tình hòa mình vào tình yêu cách trở này.
Trúc Chi vừa đặt cây đàn xuống thì chuông điện thoại reo lên, cô nghe máy nhưng chưa kịp lên tiếng thì giọng nói lạnh uy quyền ở đầu dây bên kia đã vang lên.
- Ở đâu đấy?
Trúc Chi thở hắt ra.
- Nghĩa trang.
- Ngồi yên đó tôi đến ngay nếu em dám bỏ đi thì chết chắc.
Tiếng tút tút vang lên bên tai, Trúc Chi nhăn nhăn cô thấy khó chịu với cái cách hành xử lạ lùng của anh. Chẳng hiểu nổi bây giờ anh xem cô là cái gì mà hở chút ra là ra lệnh cho cô.
- Cua!
Trúc Chi giật mình khi từ sau lưng tiếng gọi quen thuộc vang lên. Đông Quân đứng đấy nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Ngây người hồi lâu Trúc Chi vội vàng cầm lấy cây đàn bỏ chạy, cô vẫn chưa đủ can đảm để đối mặt với anh dù biết rất rõ anh là Đông Quân. Khoảng thời gian qua đã có quá nhiều điều xảy đến giữa anh và cô, yêu nhau một cách giả dối.
Đông Quân vội níu tay Trúc Chi lại.
- Em đừng tránh mặt anh như thế nữa có được không?
- Buông em ra.
- Em từng nói dù có chuyện gì xảy ra thì cũng đừng lướt qua nhau như người xa lạ, sao bây giờ em đối xử với anh như thế?
- Phải, em từng nói như thế nhưng đó là lời em dành cho Thanh Phong chứ không phải dành cho anh.
- Anh...
- Anh là Đông Quân.
Trúc Chi hét lên, vung tay anh ra cô bỏ chạy thật nhanh, chạy để tránh mặt anh và cũng để tránh sự điên cuồng của nỗi nhớ mang tên Thanh Phong.
Đông Quân chết lặng người đi chưa bao giờ việc có người gọi đúng tên lại khiến anh đau đớn đến thế. Tần ngần một lúc lâu rồi anh cũng chạy theo Trúc Chi, anh không hiểu vì sao mình lại chạy theo nhưng con tim và đôi chân anh muốn thế.
Trúc Chi vừa chạy đến cổng nghĩa trang thì "Kétttttttt".
Một chiếc Mercedes đen thắng gấp trước mặt, một nhóm người mặc áo đen nhanh chóng túm lấy Trúc Chi lôi vào trong xe, cô hốt hoảng vùng vẫy nhưng chiếc khăn tẩm thuốc mê khiến cô nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Vừa lúc đó chiếc Ford Focus Sport màu trắng trờ đến, Thiên Vương chỉ kịp nhìn thấy Trúc Chi bị kéo lên xe, anh giận dữ nhấn chân ga cho xe đuổi theo. Cùng lúc đó Đông Quân cũng kịp chứng kiến sự việc, anh lôi tài xế của mình ra ngoài rồi cũng phóng xe đi.
Cuộc rượt đuổi tốc độ của những kẻ lắm tiền, ba chiếc xe một đen một trắng một ánh ghi lao nhanh trên xa lộ. Chiếc Mercedes đen biết mình bị bám theo nên càng phóng nhanh hơn. Hai chiếc xe màu trắng và ánh ghi chia ra hai bên ép sát chiếc xe màu đen. Cùng lúc đó không biết từ đâu xuất hiện thêm hai chiếc Mercedes đen, chúng mạnh bạo tông vào đuôi xe của Thiên Vương và Đông Quân. Sau một đoạn đường dài rượt đuổi hai chiếc Mercedes đen tăng tốc lao lên phía trước dàn hàng ngang tạo rào cản rồi đột ngột thắng gấp.
Do tốc độ quá nhanh nên hai chiếc Ford màu trắng và ánh ghi ở phía sau không tránh kịp, cả hai đâm sầm vào chiếc Mercedes đen và bị tông bởi những chiếc xe ở phía sau. Một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng.
Trong khoảng khắc hai chiếc xe chạm vào nhau Thiên Vương và Đông Quân đã kịp nhảy khỏi xe. Khi cả hai định thần lại thì chiếc Mercedes đen chở Trúc Chi đã tẩu thoát.
- Khốn khiếp.
Thiên V...



